Chương 10: Giấc mơ mộng tinh
Đầu Quân đau như có hàng chục mũi khoan đâm thẳng vào thái dương.
Nó nhăn mặt, khó nhọc hé mở mí mắt nặng trĩu. Ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh hắt qua cửa sổ làm nó chói mắt, phải đưa tay lên che lại.
Cổ họng khô queo, đắng nghét mùi cồn. Toàn thân ê ẩm như vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Nhưng thứ làm Quân khó chịu nhất, là cảm giác nhớp nháp, ướt át dính chặt ở đũng quần lót.
— Địt mẹ… cái chó gì thế này…
Quân lầm bầm, giọng khàn đặc.
Nó chống tay nhổm người dậy, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường tầng trên quen thuộc. Chăn nệm xộc xệch. Ký ức đêm qua vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Nó chỉ nhớ mình uống rượu cuốc lủi với bọn thằng Hoàng ở bãi cỏ sau nhà kho, rồi cãi nhau, rồi lao vào đấm thằng Hoàng, sau đó… sau đó là một khoảng trống tối thui.
Quân đưa tay gãi đầu, cắn nhẹ vào môi.
— Á!
Nó rít lên một tiếng. môi đau nhói, rát buốt như bị rách một mảng. Đưa tay sờ lên, Quân thấy môi mình sưng vù, rướm máu đóng vảy.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, cảm giác ướt lạnh ở đũng quần lại kéo nó về một hiện thực còn đáng xấu hổ hơn.
— Má nó, không thể nào…
Quân đỏ bừng mặt, lật đật tung chăn, trèo thoăn thoắt xuống thang giường. Cả phòng vẫn đang ngáy pho pho. Kẻng báo thức chưa reo, chắc mới tầm năm rưỡi sáng.
Nó vớ lấy cái quần đùi sạch vắt trên thành giường, rón rén chạy thục mạng ra khỏi phòng, cắm đầu phi thẳng vào khu nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang.
Nhà vệ sinh giờ này vắng tanh, lạnh ngắt. Sương mù ngoài cửa sổ tràn vào làm không khí ẩm ướt, mờ mịt.
Quân chốt trái cửa phòng tắm số 3, thở. Nó run rẩy cởi cái quần đang mặc trên người ra. Đũng quần lót dính một mảng chất lỏng màu trắng đục đã khô cứng lại.
Mộng tinh.
Hai mươi tuổi đầu, thân thể cường tráng, nhịn lâu ngày không được giải tỏa, việc mộng tinh là chuyện sinh lý bình thường của đàn ông. Nhưng điều làm Quân kinh hãi đến mức lông lốc nổi da gà, là những hình ảnh vụn vỡ của giấc mơ đêm qua bắt đầu ùa về đánh thẳng vào não nó.
Nó nhớ một cái bóng đen cao lớn. Một cơ thể nặng trịch đè nghiến lên người nó.
Nó nhớ rõ ràng cái cảm giác bị ép chặt xuống sàn nhà cứng ngắc, hai tay bị giữ rịt trên đỉnh đầu không thể cựa quậy. Nó nhớ một đôi môi nóng rẫy, mang theo mùi rượu và sự cuồng bạo, cắn xé môi nó.
Và mùi hương. Cái mùi hương đặc trưng của xà phòng trộn lẫn với mùi mồ hôi nam tính.
Trong cơn say chếnh choáng đêm qua, lúc cơn khoái cảm trào dâng đến đỉnh điểm khiến nó xuất ra, người mà nó đang mường tượng, người đang đè trên người nó, gọi tên nó bằng cái giọng khàn đặc, ma mị… không phải là Lan.
không phải bất kỳ một con đàn bà nào trên đời.
Mà là Đăng.
— Bốp!
Một tiếng tát chát chúa vang lên trong phòng tắm hẹp.
Quân tự vả thẳng vào mặt mình một cái rõ đau. Má nó đỏ lựng lên, in hằn năm ngón tay.
— Mày bị điên rồi Quân! Địt mẹ, mày bị điên thật rồi!
Nó ôm đầu, ngồi thụp xuống nền gạch men lạnh buốt, vò rối tung mái tóc húi cua của mình. Cảm giác nhục nhã, ghê tởm bản thân dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực làm nó muốn nôn thốc nôn tháo.
Nó là trai thẳng. Nó thích ngực to, eo thon, thích con gái. Nó mồm mép tán tỉnh con Lan. Nó vừa thề thốt kỳ thị mấy thằng pê đê gay lọ xong.
Vậy mà đêm qua, nó lại bắn tinh vì mơ thấy thằng bạn thân cùng phòng đang hôn nó? Lại còn ở thế nằm dưới?
— không phải… do rượu thôi… do mình say quá nên ảo giác…
Quân lẩm bẩm tự lừa dối mình.
Nó đứng phắt dậy, vặn vòi nước vã ào ào lên mặt, cố gắng rửa trôi đi cái ý nghĩ dơ bẩn đang bám rễ trong đầu. Nước lạnh làm nó tỉnh táo hơn một chút.
Nhưng khi ngẩng mặt lên nhìn vào tấm gương ố vàng bám hơi nước, mắt Quân lại trợn ngược lên.
Trên chiếc cổ ngăm đen của nó, ngay dưới yết hầu, ngoài cái vết bầm hôm trước vẫn còn mờ mờ, nay lại có thêm hai ba dấu đỏ chót, trông y hệt như vết muỗi độc đốt, hoặc… vết mút.
Môi sưng húp, rách một đường rỉ máu. Hai bên bả vai cũng đau ê ẩm như bị ai dùng sức bóp chặt.
Giấc mơ không thể nào để lại dấu vết thật trên cơ thể được.
Tim Quân đập thình thịch như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Hơi thở nó gấp gáp. Chuyện gì đã xảy ra đêm qua sau khi nó đấm thằng Hoàng?
Đang chìm trong sự hoảng loạn tột độ, thì có tiếng gõ cửa nhà tắm vang lên "cộc cộc".
— Xong chưa? Cho tao đi tè cái.
Giọng Đăng. Trầm ấm, bình thản, không có lấy một gợn sóng.
Quân giật thót mình, lùi lại một bước, lưng đập vào bức tường. Cả người nó cứng đờ. Chỉ nghe thấy giọng Đăng thôi mà chân tay nó đã bủn rủn, mồ hôi lạnh ra ướt đẫm hai thái dương.
— Chờ… chờ tao tí…
Quân lắp bắp, vội vàng xối nước gột sạch cái quần lót dơ bẩn, vắt kiệt, cuộn tròn giấu vào trong cái quần đùi sạch, rồi tròng vội lên người.
Nó hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một vẻ mặt bình thường nhất, rồi đưa tay mở chốt cửa.
Cửa vừa mở, Đăng đã đứng sừng sững ở đó.
Nó mặc áo thun ba lỗ màu đen, quần đùi thể thao, tay cầm cái bàn chải đánh răng. Ánh mắt Đăng từ tốn quét qua khuôn mặt nhợt nhạt, ướt sũng của Quân, rồi dừng lại ở đôi môi đang sưng vù và những vết đỏ trên cổ.
— Mày làm gì trong này lâu thế? Đi ỉa à?
Đăng hỏi, giọng điệu tự nhiên hệt như mọi ngày. Không có bất kỳ sự chột dạ nào của kẻ vừa cưỡng hôn bạn mình đêm qua. Sự hoàn hảo trong diễn xuất của Đăng đạt đến mức quỷ quyệt.
— Ừ… ỉa… đau bụng vãi…
Quân né tránh ánh mắt của Đăng, cúi gằm mặt định lách người bước ra.
Nhưng Đăng giơ tay lên, chống một tay vào khung cửa, chặn đường Quân lại.
— Đêm qua uống ba cái rượu đểu, nôn thốc nôn tháo ra chưa sợ à mà nay lại đau bụng?
— Tao… tao nôn à?
Quân ngớ người, ngước mắt lên nhìn.
— không nôn thì mày nghĩ làm sao mày về được phòng?
Đăng nhếch mép, buông tiếng thở dài như một người anh em đầy trách nhiệm đang cằn nhằn.
— Đánh thằng Hoàng xong, mày say điên dại, tao phải xốc nách mày lôi về. Đang đi giữa đường, mày ói tung tóe ra thảm cỏ, ói cả lên áo tao. Bẩn không chịu được. Tao vứt mẹ cái áo sơ mi của mày sọt rác rồi. Tao vác mày về đến phòng, ném lên giường mệt đứt hơi. Lần sau tửu lượng kém thì bớt bú lại.
Nghe Đăng kể một mạch trôi chảy, logic, không có một kẽ hở nào, Quân sững sờ.
À… thì ra là nôn. Thì ra vì nó ói nên Đăng mới phải lột áo nó ra vứt đi.
Vậy còn mấy vết đỏ này? Vết thương ở môi này?
— Thế… thế môi tao sao sưng thế này?
Quân rụt rè hỏi, tay vô thức đưa lên sờ môi.
Đăng nhìn chằm chằm vào đôi môi rách nát do chính mình cắn xé đêm qua, đôi mắt hơi tối lại, nhưng bề ngoài vẫn thản nhiên như không.
— Mày hỏi tao tao biết hỏi ai? Lúc xỉn mày đi đứng siêu vẹo, vấp cục đá té úp mặt xuống đường đất. Tao kéo mày lên không kịp, mồm mày gặm luôn vào tảng đá. không gãy răng là may rồi đấy. Cổ cũng xước dăm mấy đường. Ngu thì chết.
— Đệt… thật à?
Quân chớp chớp mắt. Lời giải thích hợp lý đến mức hoàn hảo.
Đúng rồi. Người say bét nhè thì ngã sấp mặt là chuyện hiển nhiên. Ngã đập mặt vào đá thì sưng môi, xước cổ. Áo bẩn thì vứt. Thằng Đăng là bạn thân nó, mất công cõng nó về, hầu hạ nó nôn mửa, lấy cớ gì lại đi làm chuyện tởm lợm với nó ở nhà kho?
Hóa ra tất cả chỉ là giấc mơ. Một giấc mộng tinh bệnh hoạn do chính bộ não dâm dục của nó vẽ ra, lại còn lấy thằng anh em chí cốt ra làm nam chính.
Nghĩ đến đây, Quân cảm thấy áy náy và tội lỗi ngập đầu. Nó lỡ nghi ngờ thằng bạn tốt. Tệ hơn nữa, nó tự thấy ghê tởm bản thân mình. Nó là loại súc sinh gì mà lại đi mộng tinh với bạn thân?
— Đăng… tao… tao xin lỗi mày nhé.
Quân ấp úng, tai đỏ bừng lên.
— Xin lỗi chuyện gì? Vì ói lên áo tao à?
Đăng hơi nhướn mày, hạ tay xuống nhường đường cho Quân.
— Ừ… tao làm phiền mày quá. Mày lại còn cõng tao về. Áo mày để đâu tao đem giặt cho… Với lại… tao xin lỗi vì… vì…
Quân không dám nói ra cái lý do "vì tao lỡ thủ dâm bằng hình ảnh của mày trong đầu". Nó ngượng muốn bốc khói.
— Vì cái gì? Mày nay bị dở hơi à?
Đăng thúc cùi chỏ vào mạn sườn Quân một cái nhẹ, cười khẩy.
— Áo tao vứt trong thau rồi. Tí giặt cho sạch mùi nôn đi. Lần sau còn say khướt thế tao vứt mẹ mày ngoài bờ rào cho muỗi đốt. Vào đánh răng đi. Kẻng sắp đánh rồi.
Nói xong, Đăng lách qua người Quân, bước vào bồn rửa mặt.
Lúc đi ngang qua, cánh tay trần của Đăng sượt nhẹ qua cánh tay đang nổi đầy da gà của Quân. Hơi ấm quen thuộc ấy làm Quân rùng mình một cái, cái khoái cảm ướt át trong giấc mơ lại xẹt qua não khiến nó hoảng hốt chạy thục mạng về phòng.
Đăng đứng trước gương, vặn vòi nước. Nhìn theo bóng lưng đang trốn chạy của Quân, nụ cười của một người anh em tốt lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt điên loạn, thỏa mãn đến tột độ.
Nó lấy ngón tay vuốt ve vành môi mình. Vị tanh của máu Quân đêm qua dường như vẫn còn đọng lại.
Chút phản kháng yếu ớt của Quân trong nhà kho tối qua đã bị Đăng dập tắt dễ dàng. Quân quá say, nửa tỉnh nửa mê, cơ thể lại khao khát được vuốt ve. Đăng đã nếm trọn vẹn từng tấc da thịt trên cổ, trên ngực Quân, đã gieo rắc sự sợ hãi xen lẫn khoái cảm vào sâu trong tiềm thức của Quân.
Nhưng Đăng không làm tới cùng.
Nó đủ thông minh để dừng lại đúng lúc. Nó không muốn ép Quân bằng bạo lực thể xác ngay bây giờ. Nó muốn bẻ gãy Quân từ bên trong. Nó muốn Quân tự nghi ngờ nhân cách của chính mình, tự dằn vặt, tự thấy bản thân dơ bẩn.
Và kịch bản ban sáng đã hoàn hảo. Thằng Quân ngây thơ, sĩ diện cao đã mắc bẫy. Nó tin rằng mọi thứ dơ bẩn đều xuất phát từ tâm trí của nó, chứ không phải do Đăng.
"Mày đã bắt đầu có phản ứng với tao rồi, Quân ạ." Đăng lầm bầm trước gương, vã nước lên mặt.
Sáu giờ ba mươi sáng. Nhà ăn tập thể tiểu đoàn.
Từng tiểu đội xếp hàng ngay ngắn vào bàn ăn. Bữa sáng tiêu chuẩn: một bát phở lõng bõng nước với vài miếng thịt lợn thái mỏng tang, kèm theo mấy cái quẩy ỉu xìu.
Quân cắm cúi ăn, không dám ngẩng mặt lên. Mỗi lần nhai, cái môi rách lại đau nhói lên, nhắc nhở nó về giấc mơ tội lỗi đêm qua.
Thằng Toàn ngồi cạnh, vừa húp nước phở sột soạt vừa thì thào:
— Má, đêm qua tao dìu thằng Hoàng về phòng y tế luôn. Mặt nó sưng vù, máu mũi chảy be bét. Ông y sĩ hỏi, tao chém gió là nó đi đái đêm vấp ngã cầu thang.
— Kệ mẹ nó. Thằng chó chết đó tao không đấm chết là may.
Quân nghiến răng nói nhỏ, nhưng giọng đã bớt hung hăng hơn hôm qua.
Đăng ngồi đối diện Quân, điềm đạm xé đôi cái quẩy nhúng vào nước phở, gắp bỏ sang bát Quân.
— Ăn nhiều vào. Sáng nay có tiết chạy việt dã ba kilomet đấy.
Cử chỉ quan tâm tự nhiên, ân cần của Đăng làm tim Quân đánh thót một cái. Nó nhìn miếng quẩy trong bát, rồi lại nhìn khuôn mặt không góc chết của Đăng. Tự nhiên Quân thấy lồng ngực mình bứt rứt, mặt nóng bừng lên.
Nó sợ.
Nó sợ cái cảm giác tim đập nhanh này. không thể nào một thằng trai thẳng lại đi ngượng ngùng khi được thằng bạn thân gắp thức ăn cho. Nó tự chửi thầm mười tám đời tổ tông nhà mình trong bụng.
— Tao… tao no rồi… không ăn nữa đâu…
Quân buông đũa, đẩy bát phở ra xa.
— Sao không ăn? Bình thường mày ăn hai bát cơ mà?
Toàn trố mắt ngạc nhiên.
— Môi đau. không nhai được.
Quân đứng bật dậy, cầm theo mũ kê-pi lảng ra ngoài trước, trốn tránh ánh nhìn của Đăng.
Đăng vẫn ngồi nhai chậm rãi. Ánh mắt nó dán chặt vào bóng lưng đang luống cuống của Quân. Sự hoảng loạn của con mồi là thứ gia vị tuyệt vời nhất cho bữa ăn của kẻ đi săn.
Cả buổi sáng hôm đó, Quân tìm mọi cách né tránh Đăng.
Lúc tập trung hàng ngũ, Quân cố tình chen lên hàng đầu đứng cạnh Toàn, nhường vị trí quen thuộc bên cạnh Đăng cho một thằng khác. Lúc giải lao, Quân viện cớ đi xin nước để không phải ngồi chung dưới tán cây .
Nó sợ gần Đăng. Sợ ngửi thấy cái mùi xà phòng đó, não nó lại tự động tua lại cái giấc mơ mộng tinh dơ bẩn kia. Nó tự tạo ra một bức tường vô hình, cố gắng chứng minh với bản thân rằng mình hoàn toàn bình thường.
Nhưng Đăng thì không để Quân yên.
Đến tiết học chính trị trong hội trường, cả lớp được tự do chọn chỗ ngồi. Quân chui tọt xuống hàng ghế cuối cùng, góc khuất nhất, định gục mặt xuống bàn ngủ cho đỡ đau đầu.
Chưa kịp nhắm mắt, một bóng người đã kéo ghế ngồi phịch xuống bên cạnh.
Quân giật mình quay sang. Đăng đặt cuốn giáo trình dày cộp lên bàn, lôi bút ra, tư thế nghiêm túc chuẩn bị chép bài.
— Mày… mày ngồi đây làm gì? Dãy trên còn đầy chỗ mà?
Quân nuốt nước bọt, xích người ra sát mép tường.
— Mắt tao hơi mỏi, không muốn nhìn gần bảng.
Đăng đáp cụt lủn, mắt nhìn thẳng lên bục giảng.
Quân cắn răng, định ôm sách lẻn đi chỗ khác, nhưng ông thầy giáo đã bước vào lớp, đập thước cái "chát" xuống bàn bắt đầu điểm danh. Chạy bây giờ là ăn kỷ luật. Nó đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ngồi thu lu một góc.
Chiếc ghế trong hội trường khá hẹp. Đăng thì to con. Dù Quân đã cố tình nép vào tường, nhưng đùi của hai đứa vẫn thi thoảng cọ xát vào nhau mỗi khi Đăng đổi tư thế ngồi.
Mỗi lần lớp vải quần rằn ri của Đăng sượt qua chân mình, Quân lại giật thót như bị điện giật.
Khốn nạn thay, sinh lý đàn ông tuổi hai mươi là thứ không thể kiểm soát bằng lý trí. Cái sự cọ xát vô tình ấy, kết hợp với hình ảnh từ giấc mơ mộng tinh đêm qua cứ lởn vởn trong đầu, khiến phần bên dưới của Quân bắt đầu có phản ứng râm ran.
— Địt mẹ… xẹp xuống… xẹp xuống nhanh…
Quân nhăn nhó, lầm bầm chửi thề trong bụng, hai tay bóp chặt lấy đùi mình, mồ hôi túa ra đầy trán. Nó nhích người ra ngoài một chút để tránh tiếp xúc với Đăng.
Đăng nhận ra sự bất thường đó. Khóe môi nó nhếch lên một nụ cười cực kỳ hiểm ác.
Nó cố tình giả vờ rơi cây bút bi xuống sàn, ngay dưới chân Quân.
Đăng cúi người xuống nhặt. Lúc vươn tay ra, mu bàn tay to lớn, nóng hổi của Đăng cố tình trượt một đường dài dọc theo bắp đùi bên trong của Quân, sượt qua sát mép đũng quần đang căng phồng của nó, rồi mới cầm lấy cây bút.
Quân hít hụt một hơi, cả người nảy lên, trố mắt nhìn Đăng.
Đăng nhặt bút lên, ngồi thẳng dậy, quay sang nhìn Quân bằng ánh mắt vô tội nhất trần đời.
— Sao mày đổ mồ hôi nhiều thế? Sốt à?
Đăng hỏi, giọng thì thầm nhưng trầm khàn, vang vọng trong góc tối của hội trường.
— không… tao không sao… nóng quá thôi…
Quân lắp bắp, đưa tay quệt mồ hôi trán, mặt đỏ bừng như quả cà chua. Nó hoảng loạn đến mức không nhận ra cái trò cố tình đụng chạm của Đăng. Nó chỉ thấy nhục. Nhục vì mình lại có phản ứng cương cứng khi bị một thằng đực rựa sờ trúng đùi.
— Nóng à?
Đăng vươn tay ra.
— Bỏ tay ra Đăng! Đừng đụng vào tao!
Quân rít lên khe khẽ, hất tay Đăng ra như bị phỏng. Sự phòng bị của nó lúc này đẩy lên cao nhất.
Đăng thu tay về, không ép thêm. Nó dựa lưng vào ghế, nhìn Quân đang run rẩy, vật vã với mớ tâm lý hỗn độn của chính mình. Sự thuần hóa đã hoàn thành bước đầu tiên.
Quân không còn là thằng trai thẳng tự tin huênh hoang nữa. Nó đã bị Đăng kéo xuống bùn lầy của sự hoài nghi. Càng cố vùng vẫy muốn thoát ra, nó sẽ càng bị lún sâu vào cái lưới tình bệnh hoạn này, cho đến khi hoàn toàn tự nguyện quỳ rạp dưới chân Đăng để cầu xin sự giải thoát.