Chương 8: Kẻ đố kỵ
— Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng AK nổ chát chúa liên tiếp trên thao trường. Khói thuốc súng lẫn mùi khét theo gió mà tạt qua, khiến đám sinh viên năm nhất nằm rạp trên bệ bắn không khỏi nhăn mặt.
— Khóa an toàn! Đứng dậy! Báo cáo kết quả!
Tiếng loa của ông thầy giáo viên khoa Quân sự vang lên ồm ồm.
Từng thằng lính lồm cồm bò dậy, phủi đất cát dính trên quân phục, hồi hộp chờ cán bộ báo bia.
Quân đứng ở bệ số 3, nhếch mép cười tự tin, tay xoay xoay nòng súng rỗng không. Bên cạnh nó, bệ số 4 là Đăng, vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh như tảng đá, không buồn chớp mắt. Ở bệ số 5, thằng Hoàng mặt mũi tái mét, mồ hôi túa ra đầy trán, hai tay cầm súng còn hơi run run.
Ông cán bộ cầm cờ đỏ từ dưới hầm bia chạy lên, dõng dạc đọc điểm:
— Bệ số 3, sinh viên Lê Minh Quân: 28 điểm. Khá giỏi!
— Á đù! Ngon!
Quân reo lên một tiếng, đập tay cái "chát" vào đùi. Ba viên đạn, một điểm mười, hai điểm chín. Kết quả quá hời cho lần đầu tiên bắn đạn thật.
— Bệ số 4, sinh viên Trần Hải Đăng: 30 điểm. Xuất sắc! Ba viên đều hồng tâm!
Cả trung đội ồ lên trầm trồ. Bắn AK đạn thật mà giật được 30 điểm tuyệt đối ở năm nhất là cái trình độ không phải dạng vừa.
Quân nghe xong điểm của Đăng, còn mừng hơn cả điểm của mình. Nó vươn tay sang, đấm bùm bụp vào vai Đăng cười hô hố.
— Má nó! Ghê vãi lồn Đăng ơi! Mày học ngắm bắn từ trong bụng mẹ à? Đỉnh vãi cứt!
Đăng liếc nhìn Quân đang hớn hở, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong cực nhạt. Nó không đáp lại lời khen của đám xung quanh, chỉ vỗ nhẹ vào mu bàn tay Quân đang đặt trên vai mình.
— Bệ số 5, sinh viên Phạm Việt Hoàng: 15 điểm. Hai viên trượt hẳn ra ngoài bia! Kém!
Tiếng đọc điểm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoàng. Xung quanh vang lên vài tiếng cười khẩy mỉa mai.
Hoàng cắn chặt môi đến rơm rớm máu, cúi gằm mặt xuống. Lòng tự ái của nó bị giẫm đạp tơi tả. Từ lúc nhập học tới giờ, bất kể môn thể lực hay quân sự, nó đều lẹt đẹt đi sau. Áp lực thành tích, áp lực từ gia đình ở quê nghèo gửi gắm, và cả cái cục nợ cá độ bóng đá đang treo lơ lửng trên đầu làm nó sắp phát điên.
— Sinh viên Hoàng bước ra khỏi hàng! Tập ngắm khan thêm hai tiếng cho tôi! Bắn như mù thế này ra trận thì bắn vào lưng đồng đội à?
Ông thầy cầm cuốn sổ, chỉ thẳng mặt Hoàng quát lớn.
Hoàng run rẩy bước lên trên, vác khẩu AK nặng trịch đứng ngắm khan dưới trời nắng chang chang, trong khi đám còn lại được hô cho nghỉ giải lao dưới tán cây .
Dưới gốc cây, Quân cầm chai nước suối tu ừng ực. Nó đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau, mồm vẫn không ngừng khoác lác.
— Bắn súng thì quan trọng là cái tâm lý thôi tụi mày ạ. Lúc bóp cò nín thở lại, tay đừng có run. Giữ vững như tao với thằng Đăng ấy, đạn bay thẳng tắp không trượt đi đâu được.
Mấy thằng cùng phòng gật gù hâm mộ.
Đăng ngồi tựa lưng vào thân cây ngay sát Quân. Nó vặn nắp chai nước của mình, thay vì uống, nó lại đổ một ít ra tay, rồi vươn người sang, lẳng lặng dùng ngón tay quệt nhẹ một vệt nhọ nồi đen thui dính trên gò má Quân.
— Ui đệch…
Quân giật mình vì cái chạm mát lạnh, nhưng không né ra, chỉ nhăn mặt hỏi:
— Nhọ ở đâu ra đấy?
— Dính từ bệ súng. Ngồi im đi. Lau nốt.
Đăng nói giọng đều đều, ngón tay hơi dùng lực, miết dọc theo đường xương quai hàm sắc nét của Quân. Động tác chậm rãi, kỹ lưỡng đến mức dư thừa, mang theo một sự kiểm soát ngầm mà người ngoài nhìn vào rất khó nắm bắt.
Quân ngồi im như cún để Đăng lau mặt cho mình, mồm vẫn tiếp tục chém gió với thằng Toàn.
Ở ngoài sân nắng, Hoàng đứng vác súng ngắm khan. Hai tay nó mỏi nhừ, run lẩy bẩy, nhưng đôi mắt hằn học của nó thì dán chặt vào bóng râm dưới gốc .
Nó nhìn thấy tất cả.
Nhìn thấy cái cách thằng Quân mạnh mồm chửi bới cả thế giới nhưng lại ngoan ngoãn để thằng Đăng sờ lên mặt. Nhìn thấy ánh mắt của thằng Đăng. Ánh mắt mà Hoàng chưa từng thấy ở bất kỳ cặp bạn thân nam giới nào. Đôi mắt đen ngòm đó không thèm để ý đến ai xung quanh, chỉ tập trung duy nhất vào từng tấc da thịt, từng nhịp thở của thằng Quân, y như một con rắn độc đang cuộn mình ôm trọn lấy con mồi.
"Hai thằng này… có cái gì đó rất sai." Hoàng thầm nghĩ, mồ hôi lạnh ra dọc sống lưng.
Nó nhớ lại cái đêm liên hoan văn nghệ, cái khí thế áp đảo rợn người của Đăng khi dọa dẫm phanh phui chuyện cá độ của nó. Một thằng sinh viên năm nhất bình thường không thể có cái ánh mắt giết người như vậy được. Trừ phi… Đăng đang bảo vệ một thứ gì đó vô giá, hoặc đang che giấu một bí mật dơ bẩn nào đó liên quan đến Quân.
— Nhìn cái gì? Tập trung ngắm vào mục tiêu!
Tiếng ông thầy quát làm Hoàng giật nảy mình, vội vàng thu mắt lại, nhưng hạt mầm nghi ngờ đã cắm rễ sâu vào tâm trí kẻ đố kỵ.
Mười lăm phút giải lao kết thúc. Hoàng lê bước chân rã rời về chỗ nghỉ, mặt hầm hầm sát khí.
Nó vừa ngồi phịch xuống đất, vứt chai nước cái "cạch" thì nghe tiếng Quân vang lên đay nghiến:
— Uống nước thì nhẹ cái tay thôi. Mất trật tự vãi lồn. Bắn ngu thì đi mà tự trách bản thân, thái độ với ai?
Hoàng ngước lên. Quân đang lườm nó nửa con mắt. Tính Quân trượng nghĩa nhưng mỏ rất hỗn, thấy ai gai mắt là đâm chọt ngay lập tức.
— Tao không đụng gì đến mày nhé Quân. Ăn may được mấy điểm thì tém cái mồm lại. Mày tưởng mày là cái rốn của vũ trụ à?
Hoàng cũng không vừa, gân cổ lên cãi lại.
— Địt mẹ mày bảo ai ăn may? Có ngon ra làm lại ván nữa không? không nói được thì câm mồm! Đã hèn còn hay sủa!
Quân sấn sổ định đứng lên.
— Quân. Ngồi xuống.
Một tiếng gằn giọng cực thấp, cực lạnh vang lên từ bên cạnh.
Bàn tay Đăng đưa ra, túm chặt lấy đùi Quân, ấn mạnh xuống. Chỉ một cái nắm tay, cơn thịnh nộ của Quân lập tức khựng lại. Quân hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích.
Hoàng nhìn cảnh tượng đó, hai mắt hơi nheo lại.
Nó cay cú, nhưng đầu óc nó lại sáng ra một cách kỳ lạ. Thằng Quân hung hăng, nóng máu, không nể nang ai kể cả tiểu đội trưởng, nhưng chỉ cần thằng Đăng mở miệng nói một chữ, Quân lại răm rắp nghe theo. Không phải là nghe theo kiểu nể trọng bình thường, mà là một sự "thuần phục" vô thức.
"Để xem tình anh em của tụi mày tốt đẹp được bao lâu." Hoàng lầm bầm trong họng, nhếch mép cười gở. Một kế hoạch hèn hạ bắt đầu len lỏi trong đầu thằng sinh viên đang bị dồn vào đường cùng.
Đêm hôm đó. Phòng 402.
Hà Nội lại đón thêm một đợt rét đậm. Nhiệt độ ngoài trời giảm xuống còn mười hai độ. Gió thổi tung cánh cửa sổ bằng gỗ, rít lên từng hồi ám ảnh.
Kẻng báo ngủ đã đánh từ lâu.
Hoàng nằm ở giường dưới, đắp chăn ngang ngực, nhưng hai mắt nó mở tráo tráo.
Tiếng chuông điện thoại chấn động rung lên bần bật dưới gối. Hoàng thò tay lấy điện thoại, che kín ánh sáng màn hình. Tin nhắn từ bọn đòi nợ cá độ ngoài cổng trường gửi tới.
"Ngày mốt không có tiền đóng lãi thì bọn tao báo cáo lên Phòng Công tác chính trị nhà trường. Chẩn bị xách balo về quê đi con."
Hoàng cắn chặt răng, mồ hôi tuôn ra đẫm cả gáy dù trời đang rét cắt ruột. Nếu bị đuổi học, gia đình nó ở quê chắc chắn sẽ từ mặt nó. Nó cần tiền. Rất nhiều tiền.
Đang chìm trong cơn hoảng loạn, lỗ tai Hoàng chợt bắt được một tiếng cọt kẹt quen thuộc từ phía dãy giường đối diện.
"Két… két…"
Là tiếng thang giường sắt. Hoàng nheo mắt nhìn qua lớp màn tuyn mỏng manh của mình.
Trong bóng tối nhờ nhờ, Hoàng thấy thằng Quân ôm một đống chăn gối lù lù, lò dò leo từ tầng trên xuống. Quân run lẩy bẩy, vừa đi vừa chửi thề nho nhỏ trong miệng.
— Má nó… rét muốn rụng dái…
Quân lẩm bẩm, đi thẳng về phía chiếc giường tầng dưới của Đăng.
Giường của Đăng được quây kín gió hơn. Từ mấy đêm trước, Hoàng đã lờ mờ để ý thấy Quân hay tụt xuống ngủ chung với Đăng, nhưng nó chỉ nghĩ đơn giản là hai thằng đực rựa nằm chung cho ấm, bọn sinh viên nghèo hay làm thế chả có gì lạ.
Nhưng đêm nay, với sự nghi ngờ đã có từ ban ngày, Hoàng không thể nào nhắm mắt làm ngơ. Nó nhích người lên, vạch một khe nhỏ ở tấm màn tuyn của mình, căng mắt nhìn sang giường đối diện.
Quân vén màn chui vào giường Đăng.
— Dịch vào trong coi Đăng… tao đông cứng rồi…
Giọng Quân thều thào vang lên.
Hoàng thấy cái bóng của Đăng nhúc nhích. Không có tiếng đáp lại, nhưng Đăng lùi vào sát vách tường. Quân chen vào, đắp chung cái chăn bông sặc sỡ mà Đăng xin được. Hai thân hình đàn ông to lớn nằm sát rạt vào nhau trên cái giường một mét hai, chặt cứng không có lấy một kẽ hở.
Không gian chìm vào tĩnh lặng khoảng mười phút. Hoàng cứ tưởng bọn nó ngủ rồi, định nằm xuống thì một âm thanh lạ vang lên.
— Ưm… Địt mẹ… bỏ tay ra…
Tiếng chửi thề của Quân cất lên rất khẽ, kèm theo một tiếng thở hắt ra, nghe không giống như tức giận mà giống như đang cố kìm nén một cảm giác gai người.
Mắt Hoàng trợn tròn. Nó nín thở, vểnh tai lên nghe.
Dưới lớp chăn bông dày sụ của giường đối diện, Hoàng thấy một cục nhấp nhô cựa quậy. Bàn tay của Đăng rõ ràng không chịu để yên.
— Yên nào. Gió lùa vào bây giờ.
Giọng Đăng vang lên trầm đục, ma mị, âm lượng nhỏ xíu chỉ đủ cho hai người nghe, nhưng giữa đêm khuya vắng lặng, Hoàng vẫn loáng thoáng bắt được.
— Lùa cái lồn… tay mày mò đi đâu đấy? Rút ra… nhột vãi cứt…
Quân vặn vẹo cơ thể, cố tình đạp đạp chân vào vách tường để tạo khoảng cách, nhưng ngay lập tức bị một lực mạnh mẽ kéo giật ngược trở lại.
— Đã bảo nằm im. Tao đang sưởi ấm cho mày cơ mà. Bụng mày lạnh thế này.
Đăng thì thầm, giọng nói mang đậm tính áp đặt. Nó luồn tay vào dưới lớp áo ba lỗ của Quân, áp lòng bàn tay to lớn, nóng hổi của mình trực tiếp lên cơ bụng săn chắc, lạnh ngắt của Quân. Ngón tay của Đăng không để yên, nó cố tình miết nhẹ lên những thớ cơ, vuốt dọc xuống đường V-line sát mép quần đùi.
Quân rùng mình một cái rõ mạnh.
Nó cảm thấy luồng điện chạy dọc sống lưng, lan thẳng lên não. Quân không phải không biết phản kháng, nhưng mỗi lần ngủ chung, cái không gian chật hẹp, hơi ấm từ người Đăng phả ra, và cái lý do "anh em sưởi cho nhau" làm Quân bị lú lẫn. Sĩ diện của một thằng trai thẳng khiến nó luôn tự lừa dối bản thân rằng: Đăng chỉ đang ôm mình ngủ như bọn con trai bình thường, phản ứng sinh lý là do ma sát, chả có gì phải nghĩ nhiều.
— Sưởi thì để tay ở ngoài áo! Mày thọc vào trong làm gì?
Quân nghiến răng cãi lại, tay giữ chặt lấy cổ tay Đăng định rút ra.
— Thế để tao ôm mày cho chặt.
Đăng lùi một bước để tiến hai bước. Nó rút tay ra khỏi áo Quân, nhưng thay vào đó, nó vòng cánh tay qua ôm trọn lấy eo Quân, kéo Quân dán sát tấm lưng trần vào ngực mình.
Cơ thể Đăng cường tráng, cứng ngắc như một tảng đá. Ở tư thế này, Quân hoàn toàn bị khóa chặt trong lòng Đăng.
Và khủng khiếp hơn cả, Quân cảm nhận rõ ràng một vật thể cứng ngắc, nóng hổi đang tì thẳng vào lớp quần đùi lụa mỏng manh của mình ở phía sau.
Quân nín bặt. Hơi thở nó trở nên dồn dập.
— Đăng… mày… cái gì đang chọc vào tao đấy?
Quân lắp bắp, giọng nói rung lên vì hoảng hốt. Nó cố nhích người ra trước, nhưng vòng tay Đăng siết chặt như kìm sắt không cho phép nó chạy thoát.
— Phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông buổi sáng sớm thôi. Mày chưa bị thế bao giờ à?
Đăng đáp lại bằng một giọng điềm nhiên đến lạnh người. Nhưng đi kèm với câu nói đó, Đăng lại cố tình thúc nhẹ hông tới trước, cọ xát cái "phản ứng bình thường" đó vào rãnh mông của Quân.
— Ư… địt mẹ mày… xê ra…
Quân cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ kỳ lạ. Da gà da vịt nổi lên khắp người. Cảm giác vừa tởm lợm, lại vừa mang theo một sự kích thích điên rồ mà Quân không dám thừa nhận. Nó nhắm tịt mắt, tự nhủ ngày mai nhất định không thèm xuống đây ngủ chung nữa, dù có chết cóng trên đó.
Nhưng Đăng thừa biết Quân đang nghĩ gì. Nó vùi mặt vào hõm gáy Quân, phả hơi thở nóng hổi lên vết cắn bầm tím ngày hôm trước, thì thầm.
— Ngoan ngoãn ngủ đi. Mày mà cựa quậy nữa, đánh thức thằng Hoàng dậy, nó thấy mày đang ấp ấp ôm ôm tao thế này, nó đồn cho cả trường biết thì nhục mặt mày đấy Quân ạ.
Một lời đe dọa nhẹ nhàng nhưng đánh thẳng vào tử huyệt sĩ diện của Quân.
Quân cứng đờ người. Thằng Hoàng là cái gai trong mắt nó. Nếu để thằng chập cheng đó thấy cảnh này, nó sẽ lấy đó làm cớ để sỉ nhục Quân.
Quân không dám nhúc nhích nữa. Nó chấp nhận nằm im, cắn răng chịu đựng cái vật thể nóng rẫy đang tì sau mông mình, phó mặc cho Đăng ôm ấp, thao túng cơ thể mình trong bóng tối. Sự cam chịu của một thằng trai thẳng kiêu ngạo đã bắt đầu nảy mầm.
Và ở chiếc giường đối diện, Hoàng đã chứng kiến không sót một chi tiết nào.
Tuy không nhìn rõ mồn một từng động tác dưới lớp chăn, nhưng qua bóng đen in trên tường hắt từ ánh đèn cao áp, qua những lời thì thầm đầy mờ ám và tiếng thở kìm nén của Quân, Hoàng đã nắm được toàn bộ sự thật dơ bẩn này.
"Hai thằng chó chết. Đực rựa với nhau mà làm mấy trò tởm lợm này."
Hoàng lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt lóe lên những tia sáng thâm độc.
Thằng Quân luôn vỗ ngực xưng tên là đàn ông chuẩn men, kỳ thị đồng tính. Thằng Đăng luôn tỏ vẻ đạo mạo, hoàn hảo, kỷ luật thép. Vậy mà chúng nó lại lén lút rúc vào chung một cái chăn để làm trò đồi bại.
Nếu chuyện này mà lọt ra ngoài, Quân và Đăng sẽ thân bại danh liệt. Nhà trường Cảnh sát không bao giờ chứa chấp những thành phần có vấn đề về đạo đức lối sống như vậy. Kỷ luật, đuổi học là cái chắc.
Hoàng nhếch mép, một nụ cười nham hiểm nở rộ trên khuôn mặt gầy guộc.
Nó lấy điện thoại ra, lưu lại ý tưởng tống tiền vào đầu. Nó cần một bằng chứng xác đáng hơn. Một thứ gì đó có thể bóp chết hai thằng kia chỉ trong một nốt nhạc, và đổi lại cho nó một số tiền đủ để trả nợ.
"Chúng mày cứ đè nhau ra mà sướng đi. Cứ chờ đấy, kịch hay còn ở phía sau." Hoàng thả điện thoại xuống nệm, kéo chăn đắp lên ngực, lần đầu tiên sau nhiều ngày cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái, chìm vào giấc ngủ với mưu đồ quỷ quyệt đang lớn dần.