Chương 7: Ranh giới giường tầng
Năm giờ sáng. Tiếng gió mùa rít qua khe cửa sổ kính lùa nghe như tiếng khóc.
Cái rét đầu đông của Hà Nội ập đến đột ngột, cắt da cắt thịt. Trong phòng vệ sinh chung của tầng bốn, bóng đèn nhấp nháy chập chờn, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Quân đứng trước tấm gương bám đầy hơi nước, kéo trễ cổ chiếc áo thun ba lỗ xuống.
Nó trố mắt nhìn vào vùng da dưới xương quai xanh của mình. Một vết cắn in hằn rõ mồn một. Năm dấu răng rướm máu hôm qua giờ đã chuyển sang màu đỏ bầm, tấy lên trên nền da ngăm đen. Xung quanh vết cắn là một mảng tụ máu tím ngắt, to bằng nắp chai bia.
Chạm nhẹ ngón tay vào, Quân rít lên một tiếng xuýt xoa.
— Địt mẹ… con chó điên này cắn thật chứ không đùa…
Quân lầm bầm chửi rủa, vốc một vốc nước lạnh ngắt hắt lên mặt cho tỉnh táo.
Nó nhớ lại cảnh tượng đêm qua. Ánh mắt đỏ ngầu, thân hình nặng trịch đè nghẹt thở, và cái miệng cắn xé như thú của Đăng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá vô lý, làm Quân đến giờ vẫn không tiêu hóa nổi.
Anh em chơi thân với nhau, giành giật đồ đạc, đấm nhau sứt môi mẻ trán là chuyện bình thường. Nhưng cái kiểu đè ngửa nhau ra cắn cổ vì ghen tuông cấm đoán bạn đi tán gái thì… không bình thường chút nào.
Nó giống như một thứ chiếm hữu bệnh hoạn, vặn vẹo.
Tiếng bước chân lẹp xẹp vang lên ngoài hành lang.
Quân vội vàng kéo cao cổ áo, xoay người lại. Đăng bước vào. Nó mặc chiếc áo nỉ xám dài tay, mặt mày điềm nhiên, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hoàn toàn không có lấy một tia hối lỗi hay ngại ngùng của kẻ vừa gây ra chuyện động trời đêm qua.
Đăng đi thẳng đến bồn rửa tay, vặn vòi nước, bắt đầu đánh răng.
Quân đứng hình mất vài giây. Cơn giận kìm nén từ đêm qua bốc thẳng lên não. Nó bước tới, túm chặt lấy cổ áo Đăng, giật ngược lại.
— Địt mẹ mày! Thái độ kiểu lồn gì đấy? Mày không có gì để giải thích với tao à?
Quân nghiến răng rít lên, cố kìm giọng nhỏ nhất có thể để không làm kinh động mấy thằng phòng bên đang đi vệ sinh.
Đăng nhổ bọt kem đánh răng trắng xóa xuống bồn, súc miệng ùng ục, nhổ ra, rồi mới từ từ quay mặt sang nhìn Quân. Đôi mắt nó đen láy, sâu thẳm, lướt qua bàn tay đang siết chặt cổ áo mình.
— Bỏ tay ra. Sắp đến giờ điểm danh rồi.
Giọng Đăng đều đều, lạnh nhạt.
— Bỏ cái mả mẹ mày! Mày nhìn xem mày làm cái gì cổ tao đây này? Mày bị thần kinh à Đăng? Tự nhiên đập điện thoại tao, đè tao ra cắn như chó dại! Mày tính làm bố tao chắc?
Quân vừa chửi, vừa kéo cổ áo thun xuống, dí sát cái vết bầm tím ngắt vào mặt Đăng. Ánh mắt Quân rực lửa, xen lẫn sự ấm ức cực độ.
Đăng nhìn chằm chằm vào vết cắn do chính mình tạo ra. Khóe mắt nó khẽ nheo lại. Thay vì hối lỗi, trong đáy mắt Đăng lại xẹt qua một tia thỏa mãn điên cuồng, như thể nhìn thấy con dấu sở hữu của mình được in vĩnh viễn trên cơ thể con mồi.
— Tao đã nói trước rồi. Tao ghét mày nhắn tin cho con đó.
Đăng bình thản đáp, vươn tay gạt phăng bàn tay Quân đang túm cổ áo mình ra.
— Ghen tuông cái lồn gì ở đây? Mày là anh em hay là người yêu tao mà cấm tao tán gái? Địt cụ, tao nhịn mày từ hôm qua tới giờ là vì tao không muốn làm lớn chuyện thôi!
Quân chống nạnh, thở phì phò.
— Tao không cần biết. Tao chỉ biết mày hứa mạng mày là của tao. Mày hứa không bao giờ bỏ anh em. Vậy mà con đó mới vẫy đuôi một cái mày đã hớn hở chạy theo. Tao nóng tính, tao không kiềm chế được.
Đăng nói, lý lẽ trơ trẽn đến mức Quân cứng họng.
Thằng Đăng đang đánh tráo khái niệm. Nó dùng cái mác "anh em chí cốt" để bao biện cho sự kiểm soát bệnh hoạn của mình. Mà ngặt nỗi, tính Quân lại đặt nặng cái chữ "nghĩa" lên đầu. Nghe Đăng nói thế, Quân tự nhiên thấy sự tức giận của mình bị nghẹn lại ở cổ họng.
— Nóng tính thì đấm nhau! Cắn cổ tao làm gì? Nhìn tởm không chịu được!
Quân làu bàu, vuốt lại cổ áo che kín vết thương.
— Lần sau đấm. Được chưa?
Đăng nhếch mép, vươn tay lấy chiếc khăn mặt ướt sũng của Quân vắt trên sào, tiện tay lau luôn phần bọt kem đánh răng còn sót lại bên mép mình. Một hành động suồng sã, chung chạ đến mức tự nhiên.
— Rửa mặt đi. Lát xuống sân tập trung, kéo kín cổ áo quân phục vào, đừng để thằng chỉ huy thấy.
Đăng vỗ vai Quân một cái rõ mạnh rồi quay lưng bước thẳng ra ngoài, để lại Quân đứng nghệch mặt ra trước bồn rửa.
"Địt mẹ, rốt cuộc là lỗi của mình hay lỗi của nó?" Quân vò đầu bứt tai, cảm thấy cái ranh giới đúng sai trong đầu mình đang bị thằng Đăng bẻ cong một cách trắng trợn.
Sáu giờ sáng. Tiếng còi tập trung vang lên chát chúa.
Bốn mươi thằng tân sinh viên co ro đứng xếp hàng dọc dưới sân bê tông. Gió mùa đông bắc rít từng cơn lạnh buốt xương. Đứa nào đứa nấy mặt mũi xám, rụt cổ vào trong lớp áo khoác quân phục xanh rêu.
Quân đứng ở hàng thứ hai. Nó cố tình kéo cái khóa áo khoác lên tận cằm, đóng thùng cẩn thận để che đi vết cắn trên cổ.
Tiểu đội trưởng đi dọc hàng ngũ, ánh mắt như diều hâu soi xét từng người.
— Lê Minh Quân!
Tiểu đội trưởng đột nhiên dừng lại trước mặt Quân, hét lớn.
— Có!
Quân giật mình đứng nghiêm.
— Khóa áo khoác kéo cao thế kia làm gì? Quy định điều lệnh mùa đông, áo khoác ngoài mở khóa đến cúc thứ hai của áo sơ mi trong! Đồng chí định làm nhà sư hay sao mà kín cổng cao tường thế? Kéo xuống!
Cả tiểu đội im phăng phắc. Quân toát mồ hôi hột. Nếu kéo xuống, vết cắn tím bầm to tướng kia sẽ lòi ra. Bọn nó mà thấy, nhẹ thì trêu chọc là bị "ma cắn", nặng thì đồn ầm lên những chuyện không hay ho. Thằng Hoàng mà thấy thì đời nó coi như xong.
Quân chần chừ, tay nắm chặt lấy đầu khóa kéo, ấp úng:
— Báo cáo… tôi… tôi bị viêm họng nặng… sợ gió lùa…
— Viêm họng thì xuống bệnh xá lấy giấy chứng nhận! Ở đây không có ngoại lệ! Kéo xuống! Ngay lập tức!
Tiểu đội trưởng gắt lên, định giơ tay tự tay kéo khóa áo Quân.
Đúng lúc đó, từ phía sau lưng Quân, một cánh tay to lớn vươn lên, đặt thẳng lên vai tiểu đội trưởng.
— Báo cáo tiểu đội trưởng. Hôm qua đồng chí Quân đi cắt cỏ lao động, bị sâu róm rơi vào trong cổ áo. Dị ứng nổi mẩn đỏ cả một mảng. Nếu kéo áo xuống, gió thổi vào sẽ lây sang anh em khác.
Giọng Đăng dõng dạc, trầm ấm và cực kỳ uy tín vang lên.
Tiểu đội trưởng khựng lại, liếc nhìn Đăng, rồi lại nhìn Quân. Đăng là thằng có kỷ luật tốt nhất, uy tín nhất trong tiểu đội, lời nó nói ra lúc nào cũng có trọng lượng.
— Sâu róm cắn à?
Ông ta nhăn mặt, có vẻ tởm tởm, rụt tay lại ngay lập tức.
— Đã bôi thuốc chưa?
— Báo cáo, đã bôi thuốc mỡ dưới bệnh xá rồi ạ! Nhưng còn sưng to lắm!
Đăng không chớp mắt, đáp trôi chảy như thật.
— Được rồi. Lần này châm chước. Lần sau đi lao động thì chú ý vào. Thôi, toàn tiểu đội chú ý! Nghỉ! Nghiêm! Bắt đầu bài tập thể dục buổi sáng!
Tiểu đội trưởng quay đi chỗ khác. Quân thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh ròng ròng dọc sống lưng. Nó khẽ ngoái đầu lại nhìn Đăng.
Đăng vẫn đứng nghiêm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhạt, đầy ẩn ý.
Quân cắn môi. Cảm giác ấm ức lúc sáng tự nhiên bay biến đi một nửa, thay vào đó là cái sự mang ơn không thể chối bỏ. Thằng Đăng đập điện thoại nó, cắn nó, nhưng cuối cùng cũng chính thằng Đăng là đứa đứng ra gánh đạn, bảo vệ cái sĩ diện cho nó.
Cái tâm lý phức tạp, bị thao túng đến mức rối tinh rối mù bắt đầu nảy mầm trong đầu Quân.
Buổi trưa, sau khi ăn cơm xong.
Quân nằm ườn trên giường tầng, chán nản nhìn lên trần nhà. Điện thoại nát bét rồi, không có gì để giải trí. Trưa nay đáng lẽ nó định nhắn tin cho con Lan hẹn cuối tuần đi chơi. Giờ thì ăn cám. Tiền trợ cấp sinh hoạt thì mùng mười tháng sau mới có, trong ví giờ còn đúng năm mươi ngàn lẻ không đủ mua cái vỏ điện thoại chứ đừng nói mua máy mới.
— Ê, cầm lấy.
Một vật thể cứng ngắc bay vèo từ dưới lên, rơi thẳng vào ngực Quân.
Nó giật mình cầm lên xem. Một cái hộp giấy nhỏ. Bên trong là một chiếc Nokia 1280 màu đen mới cứng cáp.
Quân ngồi bật dậy, thò đầu xuống nhìn Đăng đang ngồi đọc sách ở giường dưới.
— Mày lấy đâu ra cái này?
— Dưới căng tin ông tổ trưởng có bán máy cũ. Tao mua lại. Coi như đền cái máy tao đập đêm qua.
Đăng lật trang sách, không thèm ngẩng đầu lên.
— Tiền đâu ra mà mua? Mày cũng sinh viên nghèo mốc mỏ như tao, tiền ăn sáng còn phải tính từng đồng.
Quân nhíu mày.
— Tao ứng trước tiền trợ cấp tháng sau. Mày không xài thì vứt mẹ nó đi. Đừng lèo nhèo. Tao đập thì tao đền, sòng phẳng, anh em không mất lòng.
Đăng gập sách lại, quẳng lên đầu giường, giọng đầy vẻ xấc xược nhưng lại làm Quân im bặt.
Quân cầm cái điện thoại, mở nắp lưng ra kiểm tra. Bên trong đã cắm sẵn một cái sim mới toanh. Khởi động máy lên, màn hình sáng trưng. Quân vào danh bạ.
Danh bạ trống trơn. Chỉ có duy nhất một số điện thoại được lưu tên là: "SỐ 1".
— Đệch, "Số 1" là số của mày à? Số cũ của tao đâu?
Quân cau mày hỏi vọng xuống.
— Sim cũ tao bẻ vứt bồn cầu rồi. Xài sim mới đi. Khuyến mãi nội mạng nhiều.
Đăng nằm xuống nệm, gác tay lên trán thản nhiên đáp.
— Địt mẹ! Mày đùa tao à? Bao nhiêu số điện thoại người nhà tao, bạn bè tao nằm trong cái sim cũ! Mày bẻ rồi tao liên lạc kiểu gì?
Quân tức điên người, cảm giác như mình đang bị cách ly khỏi thế giới bên ngoài.
— Số người nhà thì hỏi thằng Toàn. Nó có số u mày đấy. Còn bạn bè… mày cần liên lạc với ai? Con Lan à?
Đăng nhấn mạnh chữ "Lan", ánh mắt tối sầm lại nhìn ngược lên vạt giường trên.
— Tao nói cho mày biết. Tao đền máy cho mày, nhưng cái máy này tao mua, tao có quyền kiểm soát. Mày ngoan ngoãn xài để gọi điện về nhà thì tao không nói gì. Còn tao mà thấy số con đó nhảy trong máy mày một lần nữa… tao không đập máy đâu, tao đập mày đấy. Rõ chưa?
Lời đe dọa trần trụi, lạnh lẽo thốt ra từ miệng Đăng làm Quân rùng mình. Nó nắm chặt cái điện thoại trong tay, cục tức nghẹn ứ ở cổ.
Nó muốn ném thẳng cái điện thoại vào mặt Đăng, chửi thề một trận rồi tuyên bố từ mặt. Nhưng sĩ diện đàn ông và cái túi rỗng tuếch ép nó phải nuốt cơn giận xuống. Nó cần điện thoại để gọi về cho mẹ.
— Địt mẹ mày, Trần Hải Đăng. Mày độc tài vãi lồn.
Quân nghiến răng lầm bầm, nằm phịch xuống gối.
Đăng ở dưới chỉ cười khẩy. Một nụ cười của kẻ săn mồi vừa quấn thêm được một vòng xích vào cổ con thú đang phản kháng yếu ớt.
Đêm đó.
Nhiệt độ ngoài trời giảm xuống mười lăm độ C. Gió mùa rít gào đập liên hồi vào cánh cửa kính lùa hỏng chốt của phòng 402. Gió lùa thẳng vào góc giường của Quân ở tầng trên.
Chăn của học viện phát cho tân sinh viên chỉ là một lớp chăn chiên mỏng tang, giặt mấy lần đã cứng quèo.
Quân nằm co quắp như con tôm luộc, trùm chăn kín mít từ đầu đến chân nhưng vẫn run bần bật. Gió lùa qua những khe hở của giát giường, thốc thẳng vào người lạnh buốt thấu xương. Hai hàm răng nó va vào nhau cầm cập.
— Lạnh… má nó… lạnh vãi cứt…
Quân lẩm bẩm, chà xát hai bàn tay vào nhau để tìm chút hơi ấm. Đêm nay lạnh kỷ lục.
Ở tầng dưới, Đăng nằm im lìm. Giường dưới được che chắn bởi hai bức tường và vạt giường trên, kín gió hơn hẳn. Hơn nữa, Đăng vốn chịu lạnh tốt, cơ thể nó lúc nào cũng tỏa nhiệt hầm hập như một cái lò sưởi.
Nghe tiếng răng va vào nhau lách cách của Quân, Đăng mở mắt trong bóng tối.
Nó đưa tay gõ nhẹ vào khung sắt giường. Cạch cạch.
— Quân.
— Gì… đệch… kêu gì giờ này?
Giọng Quân run rẩy vọng xuống.
— Xuống đây.
Đăng ra lệnh, ngắn gọn.
— Xuống làm lồn gì? Lạnh lắm… tao không muốn chui ra khỏi chăn đâu.
— Nằm trên đó đón gió trúng phong chết mẹ mày bây giờ. Giường tao kín gió, tao có nệm bông dưới lưng, chăn tao tao xin thêm được một cái chăn bông dày của thằng khóa trên để lại. Mày có xuống không? Hay thích nằm trên đó chết cóng?
Quân chần chừ. Sự sĩ diện đàn ông đấu tranh dữ dội với cái lạnh thấu xương. Nằm chung giường với một thằng đực rựa, lại còn là cái thằng vừa đè mình ra cắn đêm qua. Nghe thôi đã thấy cấn cấn.
Nhưng một cơn gió lớn thốc tới, cuốn bay cái chăn mỏng khỏi vai Quân, làm nó lạnh sun vòi.
không suy nghĩ nhiều nữa, sinh tồn là trên hết.
— Xích vào trong! Địt mẹ, lạnh vãi lồn!
Quân chửi thề một tiếng, ôm cái gối, lật đật tụt xuống thang giường.
Đăng nhếch mép, lùi sát vào vách tường, chừa ra một nửa cái giường đơn chật hẹp.
Quân vừa đặt lưng xuống nệm bông của Đăng, cảm giác ấm áp ngay lập tức bao bọc lấy cơ thể. Đăng tung cái chăn bông dày sụ, trùm kín cả hai thằng.
Không gian chật hẹp của chiếc giường một mét hai ép hai thân hình đàn ông to lớn phải nằm sát rạt vào nhau. Quân nằm ngửa, cứng đơ người. Cánh tay nó chạm vào cánh tay nóng hổi của Đăng. Mùi xà phòng quen thuộc từ người Đăng phả thẳng vào mặt nó.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy bóng tối. Chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa sổ.
— Ấm hơn chưa?
Đăng cất giọng trầm khàn, phá vỡ sự im lặng. Đầu nó quay sang, ánh mắt sắc lẹm trong bóng tối dán chặt vào sườn mặt Quân.
— Ừ… ấm hơn. Giường mày sướng vãi. Hồi đó tao ngu, nhường mày cái giường dưới, giờ hối hận không kịp.
Quân lầm bầm, cố gắng thả lỏng cơ bắp, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó sai sai ở cái tư thế nằm chung này.
— Hối hận thì đêm nào cũng xuống đây nằm. Tao chừa chỗ cho mày.
Đăng nói, bàn tay đang để dưới chăn từ từ dịch chuyển.
Nó cố tình nhích người sát vào Quân hơn một chút. Đùi của Đăng chạm vào đùi Quân, cọ xát nhẹ qua lớp vải quần mỏng. Hơi thở nóng hổi của Đăng phả thẳng vào vùng cổ nhạy cảm của Quân, ngay chỗ vết cắn ban sáng.
Quân rùng mình một cái, nhưng không lùi lại. Đằng sau nó là mép giường, lùi nữa là rớt.
— Mày… xê ra tí coi. Nằm chật ních thế này tao không thở được.
Quân hắng giọng, cố đẩy cái chân của Đăng ra.
Đăng không xê ra, ngược lại, nó trở người nằm nghiêng, vắt một cánh tay to lớn, nặng trịch qua eo Quân. Hành động vô cùng tự nhiên, như một thói quen ôm gối ngủ của mấy thằng con trai.
Nhưng lực tay siết quanh eo Quân lại mạnh mẽ đến bất thường.
— Nằm im. Tao ôm cho ấm. Mày gầy trơ xương, gió thổi bay mẹ mất.
Đăng thì thầm ngay sát tai Quân.
— Địt cụ mày bảo ai gầy trơ xương? Bụng tao có múi đàng hoàng nhé! Bỏ tay ra, ôm ấp tởm vãi lồn, tao không phải pê đê!
Quân gắt gỏng, gồng người định hất cánh tay Đăng ra.
— Mày càng quậy gió càng lùa vào đấy. Ngủ đi. Tao không cắn mày nữa đâu mà sợ.
Đăng phớt lờ sự phản kháng của Quân, siết tay chặt hơn, kéo sát lưng Quân dính chặt vào ngực mình. Nó cố tình nhắc lại chữ "cắn" để khẳng định lại sự áp chế của đêm qua.
Nghe đến chữ "cắn", Quân tự nhiên cứng họng, bản năng sợ hãi mơ hồ trỗi dậy ép nó phải nằm im.
Nó cắn môi, nhắm tịt mắt lại. Hơi ấm từ lồng ngực rộng lớn của Đăng đằng sau truyền sang, xua tan đi cái rét mướt của đêm đông. Dù miệng chửi bới, nhưng cơ thể Quân lại vô thức thả lỏng, ngoan ngoãn chìm vào sự chiếm hữu ngầm của Đăng.
Ở phía sau, Đăng vùi mặt vào gáy Quân, hít một hơi thật sâu mùi hương của con mồi đã hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay mình. Ranh giới mong manh giữa hai chiếc giường tầng đã bị xóa bỏ hoàn toàn. Chiếc bẫy thứ hai đã sập xuống, mà Quân vẫn ngây thơ không hề hay biết mình đang nuôi một con quỷ dữ ngay trên cùng một chiếc giường.