Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 6
Prev
Next

Chương 6: Lễ giao lưu

Tháng mười một. Khí trời bắt đầu chớm lạnh.

Học viện Công an rộn ràng chuẩn bị cho đêm hội diễn văn nghệ chào mừng Ngày nhà giáo. Lần đầu tiên từ ngày nhập học, đám tân sinh viên năm nhất được thoát khỏi mớ điều lệnh khô khan để nhào vào không khí sôi động, và quan trọng nhất là: có gái trường ngoài vào giao lưu.

Hội trường lớn chật cứng người. Ánh đèn sân khấu xanh đỏ quét loang loáng qua những hàng ghế chật ních màu áo quân phục.

Quân ngồi hàng thứ ba, vuốt lại mái tóc đã kịp mọc dài ra một chút, xịt thêm tí nước hoa xin được của thằng Toàn. Nó huých cùi chỏ sang Đăng ngồi ngay bên cạnh.

— Má, nghe bảo tối nay có đội múa của trường Đại học Ngoại ngữ sang giao lưu đấy. Gái Ngữ văn thì thôi rồi, mọng nước vãi lồn!

Quân chép miệng, mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm lên cánh gà sân khấu đang lấp ló mấy tà áo dài.

Đăng ngồi thẳng lưng, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt điềm nhiên như đang ngồi trong lớp học Chính trị. Nó liếc mắt sang nhìn cái bộ dạng hớn hở của Quân, khóe môi khẽ giật một cái rồi trở lại bình thường.

— Mày vào đây để học hay để tia gái? Cẩn thận cán bộ kỷ luật soi thấy lại ghi sổ bây giờ.

Giọng Đăng đều đều, mang theo chút lạnh nhạt thường ngày.

— Đệch, mày bớt nghiêm túc đi ông cụ non. Cả tháng nay ru rú trong trường ngửi toàn mùi mồ hôi của đàn ông, nay có tí hoa thơm cỏ lạ không ngửi thì phí đời trai à?

Quân hất cằm, tay nhịp nhịp theo điệu nhạc xập xình đang vang lên.

— Lát nữa kết thúc, tao thề tao phải xin được số điện thoại của ít nhất một em. Mày có cá với tao không?

— Không cá.

Đăng đáp gọn lỏn. Ánh mắt nó dừng lại trên cổ áo hơi hé mở của Quân, lộ ra vùng da cổ săn chắc ngăm đen. Đăng khẽ hít một hơi, mùi nước hoa nồng nặc lấn át mất cái mùi mồ hôi quen thuộc mà nó thích ngửi, làm nó có chút bực dọc vô cớ.

— Thằng chán đời. Mày không thích gái thì để tao hốt hết cho. Tao mà vớ được em nào ngon ngon, cuối tuần dẫn mày đi ăn chè ké mạn nhãn nhé.

Quân cười hô hố vỗ vai Đăng.

Đăng hừ lạnh một tiếng, không đáp. Bàn tay giấu trong túi quần của nó vô thức siết lại thành nắm đấm.

— Xin chào toàn thể các đồng chí học viên! Tiết mục tiếp theo, xin mời đội múa trường Đại học Ngoại ngữ với tiết mục "Dáng em lụa là"!

Tiếng MC vừa dứt, cả hội trường ồ lên vỗ tay rầm rầm như sấm dậy. Từ cánh gà, sáu cô gái mặc áo tứ thân mớ ba mớ bảy, tay cầm nón quai thao thướt tha bước ra.

— Đù má! Xinh vãi lồn tụi mày ơi!

Thằng Toàn ngồi hàng dưới chồm hẳn lên, hét toáng.

Quân cũng không ngoại lệ. Mắt nó dán chặt vào cô gái múa chính đứng giữa đội hình. Cô ả có khuôn mặt trái xoan, da trắng bóc, nụ cười duyên có cái răng khểnh, cặp mắt lúng liếng đưa tình. Nhất là cái vòng eo con kiến lấp ló sau tà áo mỏng tang mỗi khi thực hiện động tác xoay nón, làm cả đám lính tráng bên dưới nuốt nước bọt ực ực.

— Em đứng giữa tao xí rồi nhé! Cấm thằng nào tranh!

Quân quay lại gầm gừ với mấy thằng cùng phòng.

Đăng ngồi im lìm. Ánh mắt nó không nhìn lên sân khấu, mà nhìn chằm chằm vào cái sự si mê trần trụi đang hiện rõ trên mặt Quân.

Một cơn ghen tị sắc nhọn như dao xẹt qua lồng ngực Đăng. Nó ghét cái cách Quân nhìn con đàn bà đó. Nó ghét cái cách Quân háo hức, khao khát một thứ gì đó nằm ngoài sự kiểm soát của mình.

Tiết mục kết thúc, hội trường nghỉ giải lao 15 phút.

Mấy cô gái bên đội múa đi xuống phía dưới khán đài, được đám học viên xúm lại xin chữ ký, xin số điện thoại rần rần.

Quân không bỏ lỡ cơ hội, nó vuốt lại tóc, lấy hơi thẳng ngực, sải bước tự tin đi về phía cô gái múa chính vừa nãy.

— Chào bạn. Tiết mục múa lúc nãy đẹp lắm. Mình là Quân, học viên năm nhất. Rất vui được làm quen.

Quân cười tươi rói, chìa tay ra. Cái mác học viên cảnh sát cao to đen hôi nhưng rắn rỏi, nụ cười lưu manh nhưng chân chất của Quân ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô gái.

Cô ả hơi đỏ mặt, bẽn lẽn đưa tay ra bắt nhẹ một cái rồi rụt lại ngay.

— Chào anh. Em là Lan… Bùi Mai Lan, sinh viên năm hai Ngôn ngữ Anh. Cảm ơn anh đã khen.

Giọng Lan lanh lảnh, ngọt như đường phèn.

— Lan à? Tên đẹp như người vậy. Nếu không phiền, cho mình xin số điện thoại được không? Chủ nhật tuần sau trường mình được ra ngoài, mình mời Lan đi ăn kem nhé?

Quân tấn công dồn dập, ăn nói trơn tuột không hề vấp váp. Nó vốn là cái loại mồm mép tép nhảy, tán gái như thần từ hồi cấp ba.

Lan e thẹn cúi đầu, rút điện thoại bấm bấm rồi đưa cho Quân lưu số.

— Đây ạ… Nhưng cuối tuần em hơi bận học thêm…

— Bận thì thứ bảy mình đón bạn đi chơi cũng được. Yên tâm, mình ngoan lắm, hứa không đem bạn đi bán sang Trung Quốc đâu.

Quân đùa một câu nhạt toẹt nhưng cũng làm Lan bật cười khúc khích.

Đứng cách đó không xa, Đăng dựa lưng vào cột trụ của hội trường, một tay đút túi quần, tay kia cầm chai nước suối. Ánh mắt nó tĩnh mịch như giếng cạn, lạnh lẽo bao trùm lấy bóng dáng hai con người đang cười nói hỉ hả phía trước.

Mỗi tiếng cười của Quân, mỗi cái liếc mắt đưa tình của con nhỏ tên Lan kia, đối với Đăng như những cái tát thẳng vào mặt.

— Mày bực cái gì thế Đăng?

Hoàng không biết từ đâu lù lù xuất hiện, tay cầm cốc trà đá, đứng cạnh Đăng, mắt cũng hướng về phía Quân.

— Mày thấy tao bực à?

Đăng không thèm quay mặt lại, nhấp một ngụm nước suối.

— Mặt mày nhăn như đít khỉ kìa. Sao? Ghen tị vì thằng Quân cua được em xinh nhất trường người ta à?

Hoàng nhếch mép châm chọc. Nó luôn tìm cơ hội để đá xoáy hai thằng này.

— Tao không rảnh. Tao chỉ thấy ồn ào.

Đăng thản nhiên đáp, siết nhẹ vỏ chai nhựa trong tay.

— Tao thì thấy thằng Quân này mồm mép gớm phết đấy. Mới vác gỗ gãy vai tuần trước, tuần này đã tươm tướp chạy theo gái rồi. Loại vô kỷ luật như nó sớm muộn cũng dính phốt thôi. Mày thân với nó, cẩn thận vạ lây.

Hoàng chép miệng, lắc đầu tỏ vẻ am hiểu.

Đăng quay ngoắt lại. Đôi mắt đen ngòm của nó ghim chặt vào mặt Hoàng, phóng ra sát khí lạnh buốt.

— Mày ngậm mẹ mồm lại đi Hoàng. Chuyện của anh em tao, không mượn mày xen vào. Mày rảnh thì lo mà trả cục nợ cá độ bóng đá của mày dưới căng tin đi, đừng để cán bộ ngửi thấy mùi, lúc đó không ai cứu mày đâu.

Hoàng nghe đến chữ "cá độ", mặt cắt không còn một giọt máu. Nó trố mắt nhìn Đăng, lắp bắp:

— Mày… mày ăn nói xằng bậy cái gì đấy? Ai cá độ?

— Có hay không tự mày biết. Cút đi chỗ khác trước khi tao đấm gãy răng mày.

Đăng gằn từng chữ, tiến lên nửa bước.

Khí thế bức người của Đăng làm Hoàng lùi lại một bước, nuốt nước bọt cái ực, quay ngoắt người bỏ đi một nước, không dám hó hé thêm nửa lời.

Đăng quay lại nhìn về phía Quân. Quân đã lấy xong số điện thoại, đang vẫy tay chào Lan rồi hớn hở chạy ngược về phía Đăng.

— Ê Đăng! Tao húp được rồi!

Quân vỗ vai Đăng cái "bốp", giơ màn hình điện thoại Nokia đen trắng khoe dãy số vừa lưu.

— Bùi Mai Lan, em nó học năm hai, xinh vãi lồn mày ạ. Tao chốt kèo cuối tuần sau dẫn ẻm đi Hồ Tây rồi.

— Chúc mừng.

Đăng cười nhạt, ánh mắt đảo xuống dưới, né tránh ánh nhìn rạng rỡ của Quân.

— Sao mặt mày trông hằm hằm thế? Thằng Hoàng lại gây sự à? Tao thấy nó vừa đứng đây. Địt mẹ nó chứ, để tao ra đập chết mẹ nó.

Quân xắn tay áo, định lao đi tìm Hoàng.

— Không có gì. Nó hỏi xin điếu thuốc thôi.

Đăng nắm lấy cổ tay Quân kéo lại. Lực tay cực mạnh, làm Quân khựng lại ngay lập tức.

— Mày bớt kích động đi. Lo mà giữ cái số điện thoại của mày cho kỹ, đừng để chỉ huy đi kiểm tra phòng thấy mày giấu điện thoại là ăn lồn.

Đăng dằn giọng, hất tay Quân ra.

— Biết rồi biết rồi. Khó tính như ông già. Mà này, cuối tuần đi chung với tao không? Tao làm bóng đèn cho tao với ẻm.

Quân bá cổ Đăng, kéo lại gần, vô tư khoác lác.

— Tao làm bóng đèn cho mày làm gì? Mày rảnh thì dắt theo thằng Toàn ấy, nó đang ế mốc mỏ kia kìa.

Đăng gỡ tay Quân ra khỏi cổ mình, xoay người bỏ đi trước.

— Ơ đệch, cái thằng này nay tới tháng à? Mời đi ăn ké mà cũng không đi!

Quân đứng gãi đầu nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Đăng, càu nhàu vài câu rồi cũng te te chạy theo.

Đêm đó.

Khuya muộn, đèn phòng 402 đã tắt ngúm. Tiếng ngáy quen thuộc của thằng Toàn lại vang lên.

Quân nằm trùm chăn kín đầu trên giường tầng, lén lút bật chiếc điện thoại cục gạch lên. ánh sáng hắt vào mặt nó. Nó đang hì hục nhắn tin cho con Lan.

"Ngủ chưa em? Ở bên đó có lạnh không?" – Một tin nhắn sến súa được gửi đi.

Năm phút sau, tiếng "tít tít" vang lên nho nhỏ.

"Em chưa ạ. Bọn em đang liên hoan nhẹ sau giờ múa. Anh Quân ngủ muộn thế?"

Quân toét miệng cười, ngón tay thoăn thoắt bấm phím.

Ở tầng dưới, Đăng nằm bất động trong bóng tối. Nó hoàn toàn tỉnh táo. Nó không ngủ được.

Tiếng bấm phím "lạch cạch, lạch cạch" từ giường tầng trên truyền xuống tai Đăng từng nhịp rõ mồn một. Cứ mỗi lần tiếng phím vang lên, một hòn than cháy rực lại ném thẳng vào lồng ngực Đăng, thiêu đốt mọi sự nhẫn nại mà nó cố công kìm nén suốt mấy tháng qua.

Nó biết Quân đang làm gì. Thằng Quân thẳng như một cây sào, bản tính trăng hoa háo thắng, có mồi ngon dâng tận miệng sao có thể bỏ lỡ.

Nhưng Đăng không cam tâm.

Nó đã cất công xây dựng cái vỏ bọc anh em tốt đẹp đẽ này, đã bỏ công sức che chở, bao bọc Quân, biến mình thành người quan trọng nhất đối với Quân trong cái môi trường khắc nghiệt này. Nó không thể chấp nhận việc một con đàn bà ất ơ xuất hiện và cướp mất sự chú ý của Quân một cách dễ dàng như vậy.

"Mày nhắn tin cho nó vui lắm sao?" Đăng thì thầm trong đầu, nghiến răng ken két.

Đăng ngồi bật dậy. Bóng tối che giấu vẻ mặt méo mó vì ghen tuông điên cuồng của nó.

Nó đứng lên, bước đến sát cái thang giường của Quân. Nó ngửa cổ nhìn lên vạt giường, nghe tiếng Quân cười khúc khích kìm nén trong cổ họng vì một tin nhắn nào đó của Lan.

Đăng đưa tay bám lấy khung sắt, đu người trèo lên.

Tiếng động rất nhẹ, nhưng cũng đủ làm Quân giật mình. Nó vội vàng giấu cái điện thoại dưới gối, ló mặt ra khỏi chăn.

— Đệch… mày làm gì đấy Đăng? Ma nhập à? Nửa đêm leo lên đây làm gì?

Quân hạ giọng thì thầm, mắt mở tráo tráo nhìn cái bóng đen lù lù hiện ra ngay trước mặt.

Đăng không nói gì. Nó vắt một chân sang thành giường, chen vào chỗ nằm chật hẹp của Quân, đè nửa thân người lên mép nệm.

— Mày lùi vào trong đi. Tao không ngủ được.

Giọng Đăng trầm đục.

— Mày bị điên à? Giường tao bé bằng cái lỗ mũi, một mình tao nằm đã muốn rớt rồi, mày chui lên đây làm gì? Xuống!

Quân nhăn mặt, đưa chân đạp nhẹ vào người Đăng đẩy ra.

Nhưng Đăng bất động như một bức tường. Thay vì xuống, nó lấn tới, nắm lấy cái cổ chân vừa đạp mình của Quân, kéo mạnh một cái.

Quân mất đà, trượt tuột xuống, ngã ngửa ra nệm. Đăng nhân cơ hội nhào tới, chống hai tay hai bên sườn Quân, ép chặt Quân dưới thân mình.

— Địt mẹ! Mày bị điên à? Thả tao ra! Đè nghẹt thở chết tao bây giờ!

Quân hoảng hốt, chống tay vào ngực Đăng đẩy ra, nhưng sức nó không đọ lại cái cơ thể đang hừng hực bạo lực của Đăng.

Trong bóng tối, Đăng cúi mặt xuống rất sát. Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt Quân. Mùi xà phòng trộn lẫn mùi đàn ông đặc trưng xộc vào khoang mũi Quân, ngột ngạt và mang tính áp chế tuyệt đối.

— Mày đang nhắn tin với con đó à?

Đăng rít lên qua kẽ răng.

— Tao… tao nhắn với ai kệ mẹ tao! Liên quan gì tới mày? Buông ra thằng điên!

Quân vùng vẫy, nhưng chân tay đã bị Đăng kẹp chặt cứng, không thể nhúc nhích.

— Đưa điện thoại đây.

Đăng ra lệnh, một tay luồn xuống dưới gối Quân mò mẫm.

— Không đưa! Mày có quyền gì mà đòi kiểm tra điện thoại tao? Địt cụ, mày tính làm cái gì vậy hả Đăng?

Quân gầm gừ, nhưng không dám nói to vì sợ đánh thức cả phòng.

Đăng mò được cái điện thoại, lôi ra. Màn hình sáng lên, hắt ánh sáng lên khuôn mặt dữ tợn của Đăng. Dòng tin nhắn ướt át của Quân và Lan hiện lù lù trước mắt.

"Mai mốt có dịp anh dẫn em đi xem phim nhé. Anh nhớ nụ cười của em rồi."

Đăng đọc lướt qua. Khóe môi nó giật giật. Ngọn lửa ghen tuông bùng lên thiêu rụi chút lý trí cuối cùng.

Nó vung tay, ném thẳng cái điện thoại Nokia cục gạch xuống sàn nhà một tiếng. Cục pin văng ra một nơi, thân máy văng ra một nẻo.

— Á đù má! Điện thoại tao! Mày bị sảng đá à thằng lồn!

Quân xót của, hét lên một tiếng phẫn nộ, chồm dậy định đấm vào mặt Đăng.

Nhưng Đăng phản ứng cực nhanh. Nó dùng hai tay bóp chặt hai bả vai Quân, vật ngửa Quân xuống nệm một lần nữa, cúi đầu sát vào mặt Quân, ánh mắt đỏ ngầu gầm gừ:

— Tao cấm mày nhắn tin cho nó! Mày vào đây để làm gì? Mày quên lời mày nói với tao tuần trước rồi à? Mày bảo mạng mày là của tao, anh em sống chết có nhau! Vậy mà bây giờ mày vì một con đàn bà ất ơ nào đó mà bỏ bê tao?

Lý lẽ của Đăng méo mó, vặn vẹo, ép sự ích kỷ bệnh hoạn của mình thành một tấm áo giáp ngụy trang dưới mác "tình anh em".

Quân sững sờ. Nó trố mắt nhìn thằng bạn thân thiết nhất của mình đang phát điên lên.

— Mày nói cái gì vậy? Anh em là anh em, tao tán gái thì ảnh hưởng gì tới tình anh em của tao với mày? Mày bị thần kinh à?

Quân gân cổ lên cãi, nhưng giọng nó bắt đầu run rẩy vì nhận ra sự đáng sợ tỏa ra từ người Đăng.

— Có ảnh hưởng!

Đăng gầm lên nho nhỏ. Nó ấn người sát xuống, ép ngực mình dán chặt vào ngực Quân. Cả cơ thể nóng rẫy của Đăng bao trùm lấy Quân, nhốt Quân vào một không gian ngột ngạt không lối thoát.

— Tao ghét mày nhìn nó. Tao ghét mày cười với nó. Tao ghét cái mùi nước hoa rẻ rách này trên người mày!

Đăng nghiến răng, một tay túm lấy cổ áo sơ mi của Quân giật tung ra, vài cái cúc áo đứt phăng rớt lạch cạch xuống nệm.

— Đăng! Mày làm cái gì… Ưm…

Quân trợn tròn mắt kinh hãi.

Nhưng chữ "gì" chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì đã bị Đăng nuốt chửng.

Đăng cúi gập đầu xuống, vùi mặt vào hõm cổ Quân. Nó há miệng, cắn mạnh một cái vào lớp da thịt màu đồng săn chắc của Quân. Không phải là một cái cắn đùa giỡn, mà là một cú cắn mang đầy sự trừng phạt và chiếm hữu.

— Á! Địt mẹ! Đau! Mày cắn chó gì đấy! Thả tao ra!

Quân rít lên, cơ thể nảy lên quằn quại. Hai tay nó đấm bùm bụp vào lưng Đăng, nhưng Đăng cắn răng chịu đựng, nhất quyết không nhả.

Nó mút mát, cắn xé vùng da cổ nhạy cảm của Quân, để lại một dấu răng đỏ bầm tấy lên trong bóng tối. Mùi máu rỉ ra nhàn nhạt hòa cùng mùi nước hoa, mùi mồ hôi đàn ông, tạo thành một loại kích thích tột độ làm Đăng điên cuồng.

— Đăng… xin mày… đau…

Quân hoảng loạn thật sự. nước mắt túa ra vì đau. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thằng bạn thân hoàn hảo, điềm đạm thường ngày của nó biến đâu mất rồi? Thay vào đó là một con quái vật đang muốn xé xác nó ra.

Đăng nghe tiếng van nỉ của Quân, lúc này mới từ từ nhả miệng ra.

Nó ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng hốt, ươn ướt của Quân. Nó đưa ngón tay lên, miết mạnh vào vết cắn rớm máu trên cổ Quân, giọng nói trầm khàn ma mị vang lên:

— Nhớ cho kỹ cảm giác này Quân. Đừng bao giờ làm tao nổi điên nữa. Xóa số con nhỏ đó đi. Nếu tao còn thấy mày liên lạc với nó, tao không đảm bảo tao sẽ làm gì mày đâu.

Quân nằm đơ người, thở hồng hộc. Sự kinh hãi, nhục nhã và phẫn nộ đan xen làm đầu óc nó trống rỗng.

Đăng lùi lại, buông Quân ra, xoay người leo xuống thang giường một cách êm ái như một bóng ma, nhặt mấy mảnh vỡ điện thoại lên, vứt gọn vào sọt rác.

Đêm đó, Quân nằm co ro trên giường, một tay bưng lấy cái cổ đang đau rát, toàn thân run rẩy vì lạnh lẽo. Nó chưa bao giờ cảm thấy thằng bạn tầng dưới lại đáng sợ và nguy hiểm đến nhường này.

Sự thuần hóa, bắt đầu từ bạo lực tinh thần.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 6"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz