Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 5
Prev
Next

Chương 5: Án phạt vác gỗ

Hai giờ chiều.

Cái nắng hắt xuống bãi tập võ ngành bỏng rát như muốn lột da.

Bốn mươi thằng sinh viên Cảnh sát năm nhất đen nhẻm, mồ hôi nhễ nhại, đang nằm dưới mặt đất thực hiện bài tập lăn lê bò toài. Tiếng hô khẩu lệnh của tiểu đội trưởng vang lên chan chát, cắt ngang cái không khí ngột ngạt.

— Nhanh lên! Bò thấp xuống! Thằng nào nhô mông lên tôi quất roi mây bây giờ!

Quân chống cùi chỏ, trườn người lên phía trước, mồ hôi chảy cay xè cả hai hốc mắt. Quần áo dính đầy bùn đất đỏ au, cọ sát vào da ngứa ngáy không chịu được. Nhưng nó vẫn nghiến răng lướt đi thoăn thoắt. Thể lực của Quân thuộc hàng top trong tiểu đội, mấy bài này đối với nó chỉ là muỗi.

Nhưng thằng Toàn thì không.

Toàn vốn thư sinh, thể lực yếu. Từ sáng nó đã than đau đầu, ăn được nửa bát cơm rồi bỏ mả. Giờ bị đày dưới nắng 40 độ, mặt Toàn trắng bệch, môi nhợt nhạt không còn hột máu. Nó thở từng cơn, hai tay run lẩy bẩy không chống nổi người lên nữa, cứ thế gục mặt xuống bãi cỏ úa.

— Thằng số 08 kia! Làm cái gì đấy? Ngủ gật giữa chiến trường à?

Tiểu đội trưởng là một ông sinh viên năm tư mặt sắt đen sì bước tới, dùng mũi giày lính đá mạnh vào hông Toàn.

Toàn giật mình, cố ngóc đầu dậy.

— Báo cáo… tôi… tôi mệt…

— Mệt cái gì? Mới lăn được hai mươi mét đã kêu mệt? Ăn cơm nhà nước, mặc áo lính mà yếu ớt như đàn bà thế à? Đứng dậy!

Tiểu đội trưởng gắt lên, âm lượng làm cả tiểu đội đang bò cũng phải khựng lại, nằm im thin thít không dám thở mạnh.

Toàn cắn môi, ráng dùng sức chống tay lên. Nhưng hai tay nó bủn rủn, vừa nhấc được nửa người đã lộn nhào xuống đất, mặt đập vào đống đất khô khốc.

Từ hàng bên cạnh, thằng Hoàng chống cằm nhìn sang, nhếch mép cười khẩy một tiếng rõ to.

— Yếu thì xin về quê chăn vịt đi, vào đây làm vướng chân anh em.

Hoàng cố tình nói vọng ra.

Nghe thấy thế, Quân đang nằm cách đó hai mét, máu nóng trong người bốc thẳng lên não. Nó chống tay, đứng phắt dậy, mặt hằm hằm.

— Địt mẹ mày nói ai vướng chân? Nó ốm từ sáng, mày có mắt không biết nhìn à thằng chó?

Quân chửi thẳng mặt Hoàng trước sự ngỡ ngàng của cả tiểu đội.

— Lê Minh Quân! Ai cho đồng chí đứng dậy? Ai cho phép đồng chí ăn nói vô tổ chức trong giờ huấn luyện?

Tiểu đội trưởng trợn ngược mắt, chỉ thẳng cây roi mây vào mặt Quân.

— Báo cáo tiểu đội trưởng! Đồng chí Toàn bị cảm nắng từ sáng, tôi xin phép cho đồng chí ấy ra ghế đá nghỉ ngơi!

Quân đứng nghiêm, dõng dạc nói, ánh mắt kiên định không thèm chớp.

— Ở đây không có khái niệm xin phép! Ra chiến trường mày bảo tội phạm đợi đồng chí của mày hết ốm rồi mới bắn nhau chắc? Cả tiểu đội nghe lệnh, chống đẩy năm mươi cái vì tội bao che, vô kỷ luật của thằng Quân!

Lệnh vừa ban ra, cả đám tân sinh viên rên rỉ ỉ ôi nhưng vẫn phải lục đục chống tay xuống hít đất.

Quân siết chặt nắm đấm. Nó nhìn thằng Toàn đang nằm bẹp dưới đất, lại nhìn cả tiểu đội phải chịu phạt lây, máu anh hùng nổi lên không kìm được. Nó bước lên một bước, đối diện thẳng với tiểu đội trưởng.

— Báo cáo! Người chửi thề là tôi! Người cãi lệnh là tôi! Tôi xin chịu phạt một mình, tiểu đội trưởng đừng lôi người khác vào!

Tiểu đội trưởng nhìn Quân, ánh mắt tóe lửa. Ông ta cười gằn, gật đầu liên tục.

— Giỏi! Bản lĩnh lắm! Anh hùng trượng nghĩa cơ đấy! Được! Đồng chí thích chịu phạt một mình chứ gì? Thấy khúc gỗ bạch đàn ở cuối sân kia không?

Tiểu đội trưởng chỉ tay về phía góc thao trường, nơi có một thân cây bạch đàn chưa lột vỏ, to bằng vòng tay ôm của người lớn, nặng phải đến sáu, bảy chục ký.

— Vác khúc gỗ đó lên vai, chạy quanh sân bóng mười vòng cho tôi! Khi nào chạy xong thì tiểu đội mới được nghỉ! Còn không thì tất cả nằm phơi nắng ở đây!

Cả đám nghe xong tái xanh mặt. Sân bóng cỏ nhân tạo rộng thênh thang, chạy không đã đứt hơi, vác thêm khúc gỗ đục tảng kia thì có mà gãy xương sống.

— Rõ!

Quân không thèm suy nghĩ, hét lớn một tiếng rồi quay ngoắt người, sải bước chạy về phía góc sân.

— Quân! Đừng… tao ráng được mà…

Thằng Toàn thều thào gọi với theo, nước mắt chực trào ra. Quân quay lại, hất hàm.

— Nằm im đấy. Tao không chết được!

Quân đi tới bên khúc bạch đàn, cởi phăng cái áo lính sũng mồ hôi vứt xuống cỏ. Nó chỉ mặc độc cái áo ba lỗ màu xanh lục. Cúi người, Quân luồn tay xuống dưới thân gỗ, gân xanh nổi dọc hai cánh tay, nó lấy đà, hất bổng khúc gỗ lên vác lên vai.

— Hự…

Quân lầm bầm. Khúc gỗ nặng trịch đè xuống hõm vai làm nó hơi loạng choạng. Lớp vỏ cây cọ vào làn da trần bỏng rát. Nhưng sĩ diện đàn ông không cho phép nó gục. Quân cắn chặt răng, bắt đầu nhấc chân chạy bộ.

Vòng thứ nhất. Nắng hắt từ dưới mặt cỏ nhân tạo lên hầm hập. Quân thở hồng hộc, nhưng bước chân vẫn vững.

Vòng thứ hai. Mồ hôi túa ra như tắm, chảy ướt đẫm cái áo ba lỗ, nhỏ tong tong xuống đất. Khúc gỗ bắt đầu xóc nảy, nện những nhát nặng nề xuống bả vai nó.

Đến vòng thứ ba, đôi chân Quân bắt đầu nặng như đeo chì. Bờ vai nó đỏ ửng lên, rớm cả máu vì vỏ cây cứa vào. Nó bước thấp bước cao, miệng há ra thở.

Cả tiểu đội nằm bẹp trên cỏ nhìn theo Quân. Hoàng nhếch mép, lẩm bẩm: "Ngu thì chết, khóc lóc cái gì."

Chỉ có một người từ đầu đến cuối không nói một câu nào.

Trần Hải Đăng nằm gục đầu trên cỏ, đôi mắt đen ngòm của nó dán chặt vào bóng lưng đang oằn xuống vì nặng của Quân. Nhìn bờ vai Quân rớm máu, nhìn đôi chân đang run rẩy của Quân, trong lòng Đăng dâng lên một thứ cảm xúc vặn vẹo.

Vừa điên tiết vì Quân dám bất chấp tất cả để bảo vệ thằng Toàn, vừa cuồng nhiệt khát khao cái sự trượng nghĩa, cái tính đàn ông rực lửa ấy của Quân.

"Nó là của mình. Sự chú ý của nó, lòng trung thành của nó, chỉ được phép dành cho một mình mình," Đăng lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt tối sầm lại.

Đột nhiên, Đăng chống tay, đứng bật dậy khỏi hàng ngũ.

Nó không nói "báo cáo", cũng không thèm nhìn tiểu đội trưởng. Đăng sải những bước dài, vững chãi, đi thẳng về phía Quân đang lê lết ở vòng thứ tư.

— Thằng kia! Đồng chí Đăng! Ai cho phép đồng chí đứng dậy? Trở về hàng ngay!

Tiểu đội trưởng gầm lên.

Nhưng Đăng làm như điếc. Nó tháo vội cái áo lính ra, vứt toẹt xuống đường chạy, để trần thân trên săn chắc với những khối cơ nổi cộm. Nó chạy đến sát bên Quân.

Quân đang nhắm mắt nhắm mũi thở, tự nhiên thấy một bóng đen che rợp đầu mình. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì bờ vai nó đột nhiên nhẹ bẫng.

Đăng đã luồn vai vào, ghé sát lưng mình vào lưng Quân, hất một nửa khúc gỗ sang bả vai mình.

Sức nặng đột ngột được chia đôi làm Quân loạng choạng suýt ngã. Nó quay sang, trố mắt nhìn thằng bạn cùng phòng đang đứng chung một đầu gỗ với mình.

— Địt mẹ! Mày điên à Đăng? Ra đây làm gì? Trở về hàng đi!

Quân gắt lên, đẩy vai Đăng ra.

— Im mồm. Tiết kiệm hơi mà thở đi.

Đăng lạnh nhạt đáp. Bờ vai nó hích mạnh vào vai Quân, ép Quân phải chia sẻ sự chịu đựng này.

— Tao không cần mày thương hại! Một mình tao gánh được! Thằng tiểu đội trưởng nó ghim mày bây giờ!

Quân vùng vằng, cảm thấy cái sĩ diện anh hùng của mình bị xâm phạm.

— Mày nghĩ tao ra đây vì mày à? Tao ra vì tao không muốn nằm ườn trên cỏ nhìn một con chó thở hồng hộc thôi. Chạy đi, còn sáu vòng nữa! Giữ đều nhịp chân với tao! Một, hai!

Đăng quát lại.

Nó xốc lại khúc gỗ. Bờ vai rộng lớn của Đăng kề sát cạnh Quân. Da thịt chạm vào da thịt. Mồ hôi của thằng này hòa vào mồ hôi của thằng kia. Hai thằng đàn ông, một khúc gỗ nặng trĩu, cùng nhau sải bước dưới cái nắng rát mặt.

Quân cắn răng, không đuổi Đăng đi nữa. Trong thâm tâm nó lúc này, một luồng sóng cảm động cuộn trào mạnh mẽ. không có thằng nào bị điên mà tự nhiên chuốc lấy cái án phạt hành xác này, trừ khi nó coi mày là anh em sống chết có nhau.

— Một, hai!

Đăng hô nhịp.

— Một, hai!

Quân hô theo. Bước chân hai thằng bắt đầu đồng điệu.

Tiểu đội trưởng đứng ngoài biên, há hốc mồm nhìn hai thằng sinh viên năm nhất cứng đầu. Ông ta định phạt thêm, nhưng nhìn cái ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo như dao của Đăng liếc ngang qua, tự nhiên ông ta rùng mình, nuốt nước bọt, vờ quay đi chỗ khác không chửi nữa.

Sáu vòng sân bóng kết thúc trong tiếng thở rít lên.

— Rầm!

Khúc bạch đàn được vứt phịch xuống đất, bụi mù mịt.

Quân khuỵu hai gối xuống mặt cỏ, ngửa mặt lên trời thở hắt ra, mồ hôi chảy ròng ròng vào miệng mặn chát. Da nó trầy xước, đỏ bầm lên một mảng lớn.

Đăng cũng đứng thở bên cạnh, nhưng sắc mặt điềm tĩnh hơn. Nó khom người, nhặt cái áo ba lỗ của Quân lên, quẳng vào mặt Quân.

— Lau mồ hôi đi. Trông mày như con chó điên.

— Con chó đẻ nhà mày. không có mày tao cũng vác xong rồi!

Quân chửi tục, nhưng tay vẫn cầm cái áo lên lau mặt. Đôi môi nó nhếch lên thành một nụ cười rạng rỡ, đưa nắm đấm ra trước mặt Đăng.

Đăng nhìn nắm đấm dính đầy đất cát của Quân. Khóe môi nó khẽ nhếch, đưa tay ra, đụng nhẹ nắm đấm của mình vào.

— Tao ghi sổ nợ lần này. Nhớ đấy.

Đăng nói nhạt.

— Đệch, ghi sổ luôn đi! Tao nợ mày một mạng!

Quân cười sảng khoái, chống tay đứng dậy, bá cổ Đăng lôi về phía hàng ngũ, không quan tâm đến hàng chục con mắt đang nhìn tụi nó như sinh vật lạ.

Tối hôm đó. Trong phòng 402.

Kẻng báo ngủ vừa đánh xong. Cả phòng chìm vào bóng tối. Thằng Toàn đã ngáy o o sau khi uống viên thuốc cảm Quân xin được dưới bệnh xá.

Quân nằm sấp trên giường tầng trên, cởi trần. Khắp người nó ê ẩm, đặc biệt là bả vai trái đau nhức nhối như có ai cầm búa nện vào. Chỗ da bị vỏ cây cọ vào đã sưng tấy, rớm máu, chạm nhẹ vào thôi cũng buốt tận óc.

— Xì xì…

Quân xịt chai Salonpas lên vai, rít lên những tiếng xuýt xoa. Nó với tay định xoa đều thuốc, nhưng tay mỏi quá không quặt ra sau lưng được.

— Má nó, đau vãi lồn…

Quân lầm bầm, cố với tay.

Đột nhiên, chiếc thang sắt kêu "két" một tiếng. Một bóng đen từ tầng dưới trèo thoăn thoắt lên. Trước khi Quân kịp phản ứng, một bàn tay to lớn, nóng rẫy đã chụp lấy cổ tay nó, gạt ra.

— Nằm im. Tao bóp cho.

Giọng Đăng trầm đục vang lên ngay sát bên tai Quân.

Quân giật mình quay đầu lại. Đăng đã ngồi vắt vẻo trên mép giường của nó. Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ soi rõ khuôn mặt góc cạnh, tĩnh mịch của Đăng.

— Đệch, lên đây làm gì? Giường chật bỏ mẹ, lỡ sập bây giờ.

Quân càu nhàu, nhưng thân thể thì không có ý định đuổi Đăng đi. Nó nằm bẹp xuống nệm, ngoan ngoãn đưa lưng về phía Đăng.

— Sập thì tao đền. Úp mặt xuống gối đi.

Đăng nói, giật lấy chai Salonpas từ tay Quân.

Nó xịt một lớp thuốc lạnh buốt lên tay mình, xoa xoa cho nóng lên, rồi áp thẳng hai bàn tay vào bả vai đang sưng tấy của Quân.

— Á! Địt mẹ! Nhẹ tay thôi thằng chó! Mày định giết tao à!

Quân hét lên, vùi mặt vào gối, người nảy lên bần bật.

Bàn tay Đăng miết mạnh lên vết bầm. Không hề nương tay. Đăng cố tình ấn mạnh ngón tay vào ngay vùng trung tâm vết thương, ép Quân phải rên rỉ, phải phát ra những âm thanh đau đớn.

Mỗi tiếng xuýt xoa của Quân lọt vào tai Đăng lúc này lại giống như một loại mật ngọt, kích thích những dây thần kinh biến thái sâu thẳm trong não nó. Đăng thích nhìn Quân mạnh mẽ ngoài kia, nhưng lại thích hơn cái cảm giác Quân phải ngoan ngoãn nằm dưới tay mình, yếu ớt và phó mặc như thế này.

— Đau mới tan máu bầm được. Đàn ông con trai gì cứ oai oái như gái đẻ.

Đăng thì thầm, cúi người sát xuống. Hơi thở của nó phả dọc theo sống lưng trần trụi của Quân.

— Chó đẻ… tay mày như càng cua ấy…

Quân thều thào, nhắm tịt mắt lại chịu đựng.

Bàn tay Đăng trượt từ vai xuống dọc cột sống, vuốt nhẹ qua những thớ cơ săn chắc, rồi lại vòng lên bóp mạnh vào gáy Quân. Sự kết hợp giữa bạo lực và mơn trớn, giữa cái đau nhói và cái nóng bỏng từ da thịt làm Quân cảm thấy có một luồng điện xuyệt qua người, gai ốc nổi rần rần.

Nó nghĩ đó chỉ là phản xạ tự nhiên khi được đấm bóp.

— Đăng này…

Quân úp mặt trong gối, giọng nghèn nghẹn cất lên.

— Gì?

Đăng dừng tay, ngón trỏ vẫn miết nhẹ quanh vết thương của Quân.

— Chiều nay… cảm ơn mày nhé.

Quân nói nhỏ, nhưng cực kỳ nghiêm túc.

— Nếu không có mày ghé vai vào, chắc tao gục mẹ giữa sân bóng rồi. Lúc đó mất mặt vãi lồn.

— Tao nói rồi, tao không thích nhìn mày thảm hại trước mặt thằng Hoàng.

Đăng bình thản đáp, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng Quân một cái "đét".

— Mày là anh em của tao. Mày mất mặt thì tao cũng mất mặt.

Quân nghe thế, tự nhiên mũi cay cay. Nó lật nghiêng người lại, ngước mắt nhìn thẳng vào Đăng. Đôi mắt Quân sáng rực lên sự tin tưởng tuyệt đối, không có lấy một tia nghi ngờ.

— Mày nghe tao nói này Đăng. Từ nay về sau, mạng tao là của mày. Có phúc cùng hưởng, có họa tao với mày cùng chịu. Tao không bao giờ quên cái ân tình ngày hôm nay đâu! Thằng Quân này nói được làm được!

Đăng nhìn sâu vào đôi mắt trong veo, chân thành đó. Khóe môi nó từ từ cong lên một nụ cười.

Một nụ cười hoàn hảo của một người anh em tốt.

— Ừ. Có họa cùng chịu. Nhớ lấy lời mày nói ngày hôm nay đấy, Quân.

Đăng cúi xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng centimet. Mắt Đăng tối lại, sâu hoắm như vực thẳm.

— Sau này, dù có chuyện gì xảy ra, mày cũng không được phép quay lưng với tao. Rõ chưa?

— Địt mẹ, tất nhiên! Quay lưng làm con chó!

Quân vỗ ngực cái "bộp", cười sảng khoái, hoàn toàn không nhận ra sự nguy hiểm rợn người trong từng chữ của thằng bạn thân.

Đăng gật đầu, vươn tay vuốt lại mái tóc bù xù của Quân.

— Ngủ đi. Mai còn hành quân.

Nó tụt xuống thang giường, biến mất vào bóng tối của tầng dưới.

Quân nằm lại trên giường, cơn đau ở vai dường như đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là hơi ấm từ bàn tay Đăng vẫn còn lưu luyến trên da thịt. Nó nhắm mắt lại, khóe môi mang theo nụ cười mãn nguyện của một kẻ vừa tìm được một người anh em chí cốt.

Ở tầng dưới, Đăng nằm vắt tay lên trán. Nó đưa bàn tay vừa xoa bóp cho Quân lên, khẽ liếm lớp dầu Salonpas còn sót lại trên đầu ngón tay. Vị cay xộc thẳng vào mũi, lên não, làm con thú hoang trong người nó gầm gừ thỏa mãn.

Mẻ lưới đầu tiên, Đăng đã đan xong. Nó đã thành công biến mình thành cái bóng, thành điểm tựa vững chãi nhất trong lòng Quân.

Và giờ, nó chỉ cần kiên nhẫn đợi con mồi tự nguyện dâng hiến tất cả. Đợi đến ngày nó bẻ gãy từng chiếc gai kiêu hãnh của Quân, biến thứ tình anh em nực cười này thành một sợi xích đẫm máu, trói chặt Quân bên mình mãi mãi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 5"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz