Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 4
Prev
Next

Chương 4: Bức thư gửi mẹ

Đêm tháng mười.

Khí hậu Hà Nội bắt đầu trở mình, mang theo cái se lạnh của gió mùa đông bắc lùa qua khe cửa sổ.

Kẻng báo ngủ đã đánh từ lúc chín rưỡi tối.

Mười một giờ đêm, cả Học viện chìm trong một mảng tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả ngoài bãi cỏ và tiếng quạt trần quay "cọt kẹt" nhọc nhằn trên trần nhà.

Quân nằm trên giường tầng trên, hai tay vắt sau gáy, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.

Trưa nay tiểu đội bị phạt hành quân dã ngoại, vác theo balo gạch mười lăm ký lội bộ gần chục cây số dưới nắng. Chân cẳng Quân bây giờ mỏi nhừ, rã rời đến mức không buồn trở mình, nhưng cái sự mệt mỏi quá độ lại làm thần kinh nó căng như dây đàn, không thể nào chợp mắt nổi.

Đang mơ màng thì tai Quân bắt được một âm thanh lạ.

"Hức… sụt sịt…"

Tiếng khóc.

Rất nhỏ.

Bị kìm nén hết mức nhưng trong cái không gian vắng lặng này lại nghe rõ mồn một.

Quân nhíu mày. Nó vểnh tai lên nghe ngóng. Âm thanh phát ra từ phía dãy giường đối diện, ngay giường tầng trên của thằng Toàn.

Quân chống tay ngồi dậy, nheo mắt nhìn qua bóng tối mờ ảo được hắt vào từ ánh đèn ngoài sân.

Thằng Toàn đang trùm chăn kín mít từ đầu đến chân. Cái chăn chiên màu xanh cứ rung lên bần bật theo từng nhịp nấc cụt. Một luồng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ xíu hắt ra qua khe hở của tấm chăn.

— Đệch… lại cái gì nữa đây?

Quân lầm bầm, gãi đầu. Nó khẽ khàng tụt xuống khỏi thang giường, rón rén bước chân trần trên nền lạnh ngắt, đi về phía giường của Toàn.

Nó đưa tay giật phăng cái chăn ra.

— Á!

Toàn giật thót mình, suýt nữa đánh rơi cái đèn pin và quyển sổ đang cầm trên tay. Nó ngước đôi mắt đỏ hoe, tèm lem nước mũi lên nhìn Quân.

— Mày bị điên à Toàn? Nửa đêm nửa hôm trùm chăn khóc lóc cái gì? Nhớ hơi gái à?

Quân cau mày, cố hạ giọng thì thầm để không đánh thức sáu thằng còn lại trong phòng.

Thằng Toàn vội vàng lấy tay quẹt ngang mũi, hức lên một tiếng rõ to, rồi lúng túng giấu quyển sổ ra sau lưng.

— Đâu… tao… tao khóc đâu. Bụi bay vào mắt thôi.

— Bụi cái đầu mày. Trùm chăn kín mít thế kia? Giấu cái gì đấy, đưa đây tao xem!

Quân sấn sổ đưa tay ra đòi giật quyển sổ.

— Đừng! Của tao! Mày đừng xem!

Toàn giằng co lại. Nhưng sức nó sao đọ lại Quân. Chỉ một cái gạt tay, Quân đã chộp được quyển sổ tay mở sẵn. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, những dòng chữ xiêu vẹo nhòe nhoẹt nước mắt hiện ra.

"U ơi… Con nhớ u quá. Cơm ở đây toàn thịt mỡ với rau muống già, con nuốt không trôi. Hôm nay hành quân rộp hết cả chân, con đau lắm u ạ…"

Quân đọc thầm mấy dòng, bàn tay đang cầm quyển sổ bỗng khựng lại. Cái thái độ cộc cằn hống hách ban nãy tự nhiên bay biến sạch. Nó nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng hơi nghèn nghẹn.

— Mày… viết thư cho u mày à?

Quân hạ giọng, trả lại quyển sổ cho Toàn.

Toàn ôm lấy quyển sổ, gục đầu xuống gối, vai rung lên. Tiếng nấc của nó bắt đầu to hơn.

— Tao nhớ nhà quá Quân ơi… Tao không chịu nổi nữa rồi. Mới có mười ngày mà tao cảm giác như mười năm ấy. Tao muốn về nhà. Tao nhớ cơm u tao nấu, nhớ cái giường ở nhà… Ở đây cực quá, tao muốn bỏ học…

— Mày điên à! Khẽ cái mồm thôi!

Quân vội vàng bịt miệng Toàn lại, lấm lét nhìn xuống giường tầng dưới. Thằng Hoàng vẫn đang ngáy pho pho.

— Mày mà bỏ học thì ông bô mày đánh gãy giò. Đàn ông con trai, hai mươi tuổi đầu đến nơi rồi, rỏ vài giọt mồ hôi mà đã than khóc như đàn bà. Nín ngay!

Quân quát khẽ, nhưng bàn tay vẫn vụng về vỗ vỗ lên vai Toàn.

Tính Quân bốc đồng, ăn nói cục súc, không biết dỗ dành ai bao giờ. Thấy bạn khóc, nó chỉ biết dùng cái lý lẽ cứng nhắc của đàn ông ra để đè nén.

Nhưng Toàn thì không nín được. Nó càng khóc to hơn, nước mắt nước mũi tèm lem bôi hết ra tay áo Quân.

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng Quân.

— Uống miếng nước đi. Càng khóc càng nghẹt mũi, tí khỏi ngủ.

Quân giật mình quay lại. Đăng đã đứng đó từ lúc nào, trên người chỉ mặc cái quần đùi mỏng, tay cầm chai nước suối chìa ra trước mặt Toàn.

Bóng lưng Đăng ngược sáng, in một mảng đen lớn trên tường, trông vững chãi và điềm tĩnh đến kỳ lạ.

Quân thở hắt ra, tránh sang một bên cho Đăng bước tới.

— Mày cũng dậy à? Tao tưởng mày ngủ say như lợn rồi.

Đăng bình thản đáp, vặn nắp chai nước ấn vào tay Toàn.

— Thằng Toàn nấc to như ếch ộp thế kia ngủ sao được.

— Uống đi. Rồi lau cái mặt đi. Thằng Hoàng mà tỉnh dậy thấy mày khóc, sáng mai cả trung đội này biết chuyện đấy. Nó lại vịn vào để đá đểu mày thì nhục mặt.

Lời của Đăng như có ma lực. Toàn nghe đến chữ "thằng Hoàng", lập tức nín bặt. Nó cầm chai nước tu ừng ực, rồi lấy tay áo chùi lấy chùi để cái mặt ướt nhẹp.

— Mày thấy chưa? Thằng Đăng nói một câu bằng tao chửi mày nãy giờ.

Quân ngồi phịch xuống mép giường của Toàn, chép miệng.

— Má, làm tao cũng tự nhiên thấy nhụt chí theo mày.

Đăng không nói gì, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Quân. Khoảng cách giữa hai đứa trên cái giường chật hẹp làm đùi Đăng cọ sát vào đùi Quân. Hơi ấm từ da thịt Đăng tỏa ra, len lỏi qua lớp vải quần mỏng, truyền sang người Quân.

Đăng quay sang nhìn Toàn, giọng trầm tĩnh vang lên trong đêm.

— Nhớ nhà là chuyện bình thường. Đứa nào mới vào đây chả sốc. Mày nghĩ tao với thằng Quân không mệt à?

Toàn cúi gằm mặt, mân mê mép quyển sổ.

— Nhưng… nhưng tao yếu… tao bơi không lại tụi mày. Nay chạy việt dã tao suýt ngất, bị đội trưởng chửi trước hàng quân… tao nhục lắm…

Đăng hỏi vặn lại, tay gác lên thành giường.

— Ai cấm mày yếu?

— Mày yếu thì tụi tao gánh mày. Chạy không nổi thì tao với thằng Quân kéo mày chạy. Hôm nay tao không xốc nách mày thì mày lê lết về được đến đích à?

Quân nghe Đăng nói thế, lồng ngực tự nhiên trào lên một tự hào. Nó vỗ đùi đánh đét một cái, quên mất cả việc phải giữ im lặng.

— Đúng! Địt mẹ, có tao với thằng Đăng ở đây, mày sợ cái gì? Chừng nào tao chưa gục thì tao không để mày chết đâu Toàn ạ.

— Anh em chí cốt vào đây với nhau, tao với mày phải ra trường cùng nhau, mặc đồ sĩ quan cho ông bà bô nở mặt nở mày.

Toàn ngước lên nhìn Quân, rồi lại nhìn Đăng, mắt vẫn ươn ướt nhưng đã le lói chút ánh sáng.

— Hai mày… hai mày không thấy tao phiền à?

— Phiền cái mả mẹ mày. Mày bớt khóc nhè đi là tao đội ơn mày rồi.

Quân chửi thề, đưa tay vò tung mái tóc húi cua của Toàn.

— Cất ngay cái thư đó đi. Mai chủ nhật tao dẫn mày ra căng tin gọi điện thẳng về cho u mày. Nghe giọng u mày luôn cho nó thực tế. Viết lách sướt mướt thế này ủy mị không chịu được.

— Ừ… tao biết rồi.

Toàn gật đầu, cẩn thận gấp quyển sổ lại, nhét dưới gối. Nó sụt sịt thêm vài cái rồi nằm xuống, kéo chăn đắp lên ngực.

— Cảm ơn mày nhé Quân. Cảm ơn mày… Đăng.

Đăng chỉ ừ một tiếng thật khẽ.

Quân ngồi nán lại một chút cho đến khi hơi thở của Toàn đều đặn trở lại. Thằng này tính tình vô tư, khóc xong, được an ủi là ngủ ngay như một đứa trẻ.

Quân thở phào, quay sang nhìn Đăng.

Trong ánh sáng nhạt nhòa, góc nghiêng của Đăng sắc sảo như tạc. Ánh mắt Đăng không nhìn Quân, mà đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có vạt cây đang đong đưa trong gió.

— Về giường thôi. Mai còn phải dậy sớm dọn dẹp vệ sinh khu vực.

Đăng lên tiếng, định đứng dậy.

Quân đưa tay túm lấy cổ tay Đăng.

— Khoan đã.

Đăng khựng lại. Ánh mắt nó từ từ dời từ cửa sổ, hạ xuống bàn tay Quân đang nắm chặt lấy tay mình, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Quân.

— Có chuyện gì?

Giọng Đăng trầm xuống một tông.

Quân không buông tay, ngược lại còn kéo Đăng ngồi xuống lại. Nó áp sát mặt mình lại gần mặt Đăng, thì thầm bằng cái giọng chân thành nhất của đàn ông.

— Nay tao phải công nhận một điều, mày chín chắn vãi lồn Đăng ạ.

Đăng hơi nhướn mày, khóe môi ẩn hiện một nụ cười cực nhạt.

— Chín chắn cái gì?

— Thì cái cách mày an ủi thằng Toàn ấy. Tao toàn chửi nó, còn mày thì biết đánh trúng tâm lý. Lúc nãy mày bảo "mày yếu thì tụi tao gánh", đệch… nghe uy tín vãi cả cứt.

Quân cười, hàm răng trắng lóa lộ ra.

— Hồi đó ở nhà, tao toàn đóng vai đàn anh bảo vệ thằng Toàn. Giờ vào đây, tự nhiên tao thấy tao với nó giống như hai thằng trẻ trâu, còn mày là ông cụ non vậy.

— Tao già trước tuổi à?

Đăng nhích lại gần một chút. Hơi thở của Đăng phả nhè nhẹ lên trán Quân.

— Không phải già. Là bản lĩnh đàn ông!

Quân chép miệng, vỗ mạnh vào đùi Đăng một cái.

— Tao nói thật, may mà phòng này tao được ở chung với mày. Từ chuyện mày nhường tao cái giường trên, đến chuyện che giấu mấy điếu thuốc cho tao, rồi nay lại dỗ thằng Toàn.

— Tao… tao không biết nói sao, nhưng tao coi mày như anh em ruột rồi đấy nhé. Mày không được bỏ anh em đâu.

Quân nói một tràng, ánh mắt kiên định, sáng rực lên sự tin tưởng tuyệt đối.

Lời nói của Quân chân thật đến mức không có lấy một hạt sạn. Nó thực sự coi Đăng là chỗ dựa tinh thần, là người anh em, người đồng chí tốt nhất mà nó có được ở cái nơi khắc nghiệt này.

Nhưng Quân không thể ngờ rằng, những lời nói ngây thơ, bộc trực đó lại giống như một mồi lửa, ném thẳng vào cái thùng thuốc súng đầy rẫy sự bệnh hoạn và chiếm hữu trong lòng Đăng.

Trong bóng tối, cặp mắt Đăng co rút lại. Bàn tay đang để thõng bên hông của Đăng từ từ cuộn tròn, nổi đầy gân xanh.

Đăng nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của Quân, nghe rõ từng từ "anh em ruột", "anh em chí cốt". Thứ tình cảm trong sáng, nghĩa hiệp ấy đối với Quân là tất cả, nhưng đối với Đăng, nó chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo để nó dễ dàng lột sạch mọi phòng bị của Quân.

Đăng hạ giọng, trầm đục và ma mị.

— Mày nghĩ thế thật à?

Quân vỗ ngực cái "bộp", huênh hoang tự đắc.

— Thật chứ đùa. Lời thằng Quân này thốt ra là đinh đóng cột! Ai đụng đến mày là bước qua xác tao!

Khóe môi Đăng rốt cuộc cũng cong lên thành một nụ cười. Không phải là nụ cười nhạt nhòa mọi khi, mà là một nụ cười sâu hoắm, điên cuồng được giấu nhẹm đi trong góc khuất của ánh sáng.

Đăng từ từ rút cổ tay mình ra khỏi tay Quân, rồi vươn tay lên, đặt bàn tay to lớn của mình ra sau gáy Quân.

Ngón tay cái của Đăng miết nhẹ lên phần chân tóc lởm chởm ở gáy Quân. Cử chỉ này, thoạt nhìn giống như một cái vỗ về giữa hai thằng bạn, nhưng lực đạo lại mạnh mẽ và mang tính áp chế một cách lạ thường.

Quân hơi rụt cổ lại vì nhột, nhưng không gạt tay Đăng ra.

— Yên tâm đi.

Đăng thầm thì, giọng nói hòa lẫn tiếng quạt trần cọt kẹt, rót thẳng vào màng nhĩ Quân.

— Tao sẽ luôn ở đây. không bao giờ bỏ mày đâu.

"Và mày cũng không bao giờ có cơ hội thoát khỏi tao đâu, thằng ngu ạ." Đăng tự bổ sung nốt vế sau trong đầu mình.

— Ô kê bạn hiền!

Quân toét miệng cười, đập tay Đăng một cái rõ to.

— Thôi đi ngủ, tao bùn ngủ nhíu cả mắt rồi.

Nói rồi, Quân xoay người, nhảy phốc lên thang giường, thoăn thoắt leo lên tầng trên. Nó nằm phịch xuống nệm, kéo cái chăn mỏng ngang bụng, lầm bầm vài câu chửi thề vì con muỗi bay vo ve bên tai, rồi rất nhanh sau đó, tiếng ngáy nhỏ đều đều vang lên.

Đăng vẫn ngồi nán lại ở giường Toàn một lúc lâu.

Đăng ngước mắt nhìn lên cái vạt giường tầng trên, nơi Quân đang say giấc. Trong đầu Đăng lúc này, một kế hoạch tăm tối đang dần thành hình.

Đăng muốn cách ly Quân.

Đăng muốn Quân vĩnh viễn tin tưởng nó như thế này. Không chỉ là lúc khó khăn, mà là trong mọi khoảnh khắc. Nó muốn bẻ gãy cái sĩ diện đàn ông của Quân, muốn dẫm đạp lên cái niềm kiêu hãnh của Quân, để Quân phải quỳ gối dưới chân nó, khóc lóc van xin sự thương hại của nó, y hệt như thằng Toàn lúc nãy.

Nhưng Đăng biết, với tính cách kiêu ngạo, thẳng như ruột ngựa của Quân, không thể dùng bạo lực ngay lập tức. Phải dùng tình cảm, dùng sự ân cần, dùng cái mác "anh em tốt" này để tiêm nọc độc vào người Quân từng ngày, từng giờ.

Cho đến khi chất độc ngấm vào tận xương tủy, Quân sẽ không thể nào sống thiếu nó được nữa.

Đăng đứng dậy, bước về giường của mình ở tầng dưới.

Đăng nằm xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng. Đăng khẽ nhắm mắt lại. Lắng nghe nhịp tim của chính mình đang đập rộn lên vì hưng phấn.

Trong phòng 402, cả bảy thằng con trai đang chìm sâu vào giấc mộng của thanh xuân rực rỡ, của tương lai tươi sáng dưới màu áo xanh quân phục. Chỉ riêng một kẻ, đang thức trắng đêm để dệt nên một cái lồng vô hình, giam cầm vĩnh viễn ánh sáng mặt trời của đời mình.

Khoảng lặng đêm nay, chỉ là bình yên trước cơn giông bão tàn độc nhất sắp ập xuống đầu Lê Minh Quân.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 4"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz