Khu nhà C nằm tách biệt ở phía cuối khuôn viên Học viện, khuất sau những rặng phi lao già cỗi. Nơi đây vốn được dùng làm ký túc xá tạm cho sinh viên khóa dưới, tường rêu phong ẩm thấp, mùi nấm mốc lúc nào cũng lẩn khuất trong không khí.
Năm rưỡi chiều.
Trần Hải Đăng bị gọi lên văn phòng Đại đội để họp cán bộ lớp bàn về công tác chuẩn bị Lễ Tốt nghiệp. Đó là khoảng thời gian “chết” hiếm hoi mà Lê Minh Quân được tháo xích.
Quân kéo cao cổ áo khoác, đầu đội mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa khuôn mặt, rảo bước thật nhanh qua khoảng sân vắng.
Trái tim nó đập từng nhịp lạnh lẽo, đều đặn. Không còn sự hoảng loạn, không còn sự bốc đồng. Những chuỗi ngày nhẫn nhục dưới thân Đăng đã tôi luyện cho nó một hệ thần kinh thép.
Nó bước lên cầu thang tầng 4, khu nhà C.
Hành lang tối om, bóng đèn nhấp nháy liên hồi.
Phòng 408.
Quân đứng trước cánh cửa gỗ bạc màu, đưa tay gõ ba tiếng:
“Cốc… cốc… cốc”.
Bên trong có tiếng động lạch cạch. Một lát sau, cánh cửa hé mở ra một khe nhỏ.
Một khuôn mặt hốc hác, hai mắt thâm quầng thò ra. Là Phạm Việt Hoàng.
Mới có nửa tháng chuyển sang khu nhà C, trông Hoàng tàn tạ đi cả chục tuổi. Món nợ giang hồ treo trên đầu, cộng thêm nỗi ám ảnh bị Đăng nắm thóp biến nó thành một con chuột cống lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
Nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Quân, đồng tử Hoàng co rút lại. Khuôn mặt nó tái nhợt đi vì kinh hãi.
— Mày… mày đến đây làm gì?!
Hoàng lắp bắp, định đóng sập cửa lại.
Nhưng Quân đã nhanh hơn. Nó đưa mũi giày chèn cứng vào khe cửa, dùng sức đẩy mạnh.
Giọng Quân trầm thấp, lạnh lẽo đến mức làm Hoàng rùng mình.
— Mở cửa ra. Tao có chuyện cần bàn.
Hoàng run rẩy lùi lại, hai tay ôm lấy ngực. Nó tưởng Đăng phái Quân đến để dằn mặt.
— Tao không có chuyện gì để bàn với mày cả! Thằng Đăng sai mày đến đúng không? Mày về bảo nó tao đã câm mồm rồi, tao không hé răng nửa lời đâu! Tha cho tao!
Quân lách người bước vào phòng, tiện tay chốt trái cửa lại. Phòng 408 lúc này không có ai, mấy sinh viên khóa dưới đi đá bóng chưa về.
— Đăng không biết tao đến đây.
Quân thong thả cởi mũ lưỡi trai, quăng lên mặt bàn. Nó lôi một chiếc ghế nhựa, ngồi phịch xuống, vắt chéo chân. Phong thái nhịp nhàng, điềm tĩnh, y hệt như cái cách Trần Hải Đăng từng ngồi trên sân thượng ngày trước.
— Mày… mày gạt tao. Chúng mày là một ruột với nhau!
Hoàng vẫn đứng chôn chân ở góc phòng, ánh mắt đầy phòng bị.
Quân nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hiện lên.
— Một ruột? Mày nghĩ tao tự nguyện nằm dưới nó để cho nó đụ tao, bóp nghẹt cuộc đời tao à?
Lời nói trần trụi của Quân làm Hoàng sững sờ. Nó trân trân nhìn Quân. Thằng Quân trước mặt nó bây giờ khác xa hoàn toàn với cái thằng Quân bốc đồng, sĩ diện, hay cái thằng Quân khóc lóc cầu xin nó sau thư viện.
— Mày… mày muốn gì?
Hoàng nuốt nước bọt, hỏi dè chừng.
— Tao muốn mày giúp tao một việc. Một việc để kết liễu Trần Hải Đăng.
Quân gằn từng chữ, ánh mắt sắc như dao ghim chặt vào mặt Hoàng.
Hoàng nghe xong, bật cười một tiếng chua chát.
Hoàng xua tay, bước tới ngồi xuống giường, lắc đầu quầy quậy:
— Giúp mày? Giết thằng Đăng? Mày điên rồi Quân ạ. Mày bị nó đụ cho hỏng não rồi!
— Mày không biết nó đáng sợ thế nào đâu. Nó giữ file ghi âm tao ăn cắp tiền quỹ tiểu đội! Mày hiểu không? Chỉ cần tao động đậy một ngón tay, nó sẽ tống tao ra Tòa án binh! Tao không dại gì mà chui đầu vào rọ lần nữa. Mày về đi!
— Mày nói cái file này à?
Quân bình thản thò tay vào túi quần, rút ra một chiếc điện thoại.
Nó lướt màn hình, bấm nút Play.
Tiếng lạch cạch của ổ khóa bị cạy. Và tiếng thì thầm cất lên: “Địt mẹ, năm triệu… cũng đỡ được một khoản…” Giọng của Hoàng rõ mồn một.
Hoàng bật phắt dậy như bị điện giật. Hai mắt nó trợn trừng, mồm há hốc ra không thốt nên lời.
— Mày… tại sao mày có nó?! Thằng Đăng đưa cho mày?! Không thể nào!
— Thằng Đăng không đưa cho tao cái gì cả. Là tao tự lấy.
Quân tắt điện thoại, đút lại vào túi.
— Đêm qua tao đã lấy được cái thẻ nhớ gốc. Tao copy toàn bộ dữ liệu. Nó không hề hay biết.
Hoàng nghe thế, hai chân nhũn ra, ngã phịch xuống giường.
— Mày… mày dám trộm đồ của nó? Mày không sợ nó giết mày à?
— Tao không sợ chết. Tao chỉ sợ sống không bằng chết.
Quân nhoài người tới trước, hai tay chống lên đầu gối, ánh mắt rực cháy ngọn lửa thù hận lạnh lẽo.
— Hoàng. Lắng nghe cho kỹ đây. Trong cái thẻ nhớ đó, không chỉ có đoạn ghi âm của mày. Còn có clip nó ép mày nhận tội trên sân thượng. Có clip nó đụ tao. Và quan trọng nhất… có một bảng danh sách chi tiết số tiền nó đã ăn chặn của tiểu đội suốt năm qua, kèm theo danh sách những cán bộ nó đã đút lót.
— Cái gì?!
Hoàng thốt lên kinh ngạc.
— Mày nghĩ thằng Đăng trong sạch lắm à? Nó là một con dòi bọ đục khoét không khác gì mày đâu, chỉ là nó làm tinh vi hơn, ở quy mô lớn hơn thôi.
Quân cười nhạt.
— Bây giờ, tất cả những bằng chứng để chôn sống Trần Hải Đăng, tao đang nắm trong tay.
Không gian trong phòng 408 chìm vào một sự tĩnh lặng nghẹt thở.
Hoàng nhìn Quân, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Nó bắt đầu nhận ra, thằng Quân đang ngồi trước mặt nó không còn là một con rối nữa. Nó là một kẻ đi săn đã chuẩn bị sẵn một mẻ lưới khổng lồ.
— Vậy… mày tìm tao để làm gì? Mày có bằng chứng rồi thì tự đi mà nộp! Mày kéo tao vào làm gì?!
Hoàng gắt lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự lôi kéo.
— Nếu tao nộp, Đăng sẽ biết ngay là tao làm.
Quân tựa lưng ra sau ghế, điềm nhiên phân tích.
— Mày biết nó kiểm soát tao gắt gao đến mức nào không? Điện thoại tao bị gắn định vị, máy tính tao bị cài phần mềm theo dõi. Tao không thể gửi email hay in tài liệu ở bất cứ đâu trong cái học viện này mà nó không biết. Nếu tao ló mặt ra nộp đơn, chưa kịp đến phòng Thanh tra, tao đã bị nó bóp chết rồi.
Quân chỉ tay vào Hoàng:
— Nhưng mày thì khác. Mày được tự do. Mày có thể ra quán nét. Mày có thể lập một cái email ẩn danh.
— Mày muốn tao làm bia đỡ đạn cho mày à?!
Hoàng đứng phắt dậy, tức giận chỉ thẳng vào mặt Quân.
— Địt mẹ mày khôn thế! Mày nấp trong bóng tối, bắt tao ra mặt. Lỡ thằng Đăng nó điều tra ra tao là người gửi, nó sẽ xé xác tao ra!
— Nó không điều tra ra đâu.
Quân hất tay Hoàng ra, giọng gắt lên uy quyền.
— Nếu tao giao toàn bộ file cho mày, trong đó bao gồm cả clip tao bị nó cưỡng bức, và danh sách hối lộ. Nó sẽ nghĩ có một kẻ thứ ba, một kẻ giấu mặt nào đó đang nhắm vào nó. Nó vốn đa nghi, nó sẽ nghi ngờ tất cả mọi người, trừ tao. Vì nó quá tự tin rằng tao đã bị nó thuần hóa hoàn toàn.
Quân đứng dậy, bước tới sát Hoàng, ép Hoàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.
— Và quan trọng hơn, mày không có quyền từ chối, Phạm Việt Hoàng.
— Mày… mày đe dọa tao?
— Đúng. Tao đe dọa mày.
Quân nhếch mép, một nụ cười tàn độc y hệt như Trần Hải Đăng hiện lên trên khuôn mặt nó.
— Mày giúp tao gửi cái email này đi, tao sẽ xóa vĩnh viễn đoạn ghi âm ăn cắp quỹ của mày. Tao thề có trời đất, nếu thằng Đăng sập bẫy, mày sẽ hoàn toàn trong sạch, an toàn tốt nghiệp ra trường. không ai còn nắm thóp được mày nữa.
Quân dừng lại một nhịp, rồi hạ giọng lạnh lẽo:
— Còn nếu mày từ chối… tao không cần đợi thằng Đăng ra tay. Ngay chiều nay, tao sẽ tự mình gửi đoạn ghi âm của mày cho Đại đội trưởng. Mày sẽ bị đuổi học ngay lập tức. Món nợ ba mươi triệu của mày, giang hồ sẽ đến tận quê mày đòi. Mày tự cân nhắc đi.
Hoàng há hốc miệng. Cổ họng nó khô khốc.
Nó trân trân nhìn Lê Minh Quân.
Sự lạnh lùng. Khả năng nắm bắt điểm yếu. Đòn tâm lý đánh trúng tử huyệt. Sự tàn nhẫn không chừa đường lui.
Tất cả những thứ đó, thằng Quân đã học được từ Trần Hải Đăng, và bây giờ nó đang dùng chính những thứ đó để thao túng lại Hoàng. Kẻ diệt rồng cuối cùng cũng mọc ra vảy rồng.
— Mày… mày thay đổi rồi Quân ạ.
Hoàng thều thào, lùi lại một bước. Ánh mắt nó nhìn Quân đầy sự kính sợ và kinh tởm.
— Mày không còn là thằng Quân tao từng biết nữa. Mày đáng sợ không kém gì thằng Đăng.
— Thằng Quân ngày xưa bị chúng mày giết chết rồi.
Quân đáp nhẹ bẫng, không có lấy một tia cảm xúc. Nó móc trong túi ra một chiếc USB nhỏ xíu, ném lên giường.
— Trong này có toàn bộ dữ liệu tao đã copy. Bao gồm cả kịch bản, lời lẽ nội dung email tao đã soạn sẵn.
Quân ra lệnh, giọng điệu của một kẻ bề trên.
— Ngày mai, cuối tuần được phép ra ngoài. Mày cầm cái USB này ra quán nét. Lập một cái mail ảo. Gửi đồng loạt cho hòm thư của Cục Thanh tra Nội bộ Học viện, Trưởng khoa Cảnh sát Hình sự, và Giám đốc Học viện. Tiêu đề ghi là: “Bằng chứng tham nhũng và lối sống đồi bại của sinh viên Trần Hải Đăng”.
Hoàng nhìn chiếc USB màu đen nằm trên ga giường trắng. Nó giống như một quả bom nổ chậm.
— Nhỡ… nhỡ cán bộ không tin thì sao? Nhỡ thằng Đăng nhà nó có cơ to, nó lấy tiền lấp liếm thì sao?
Hoàng vẫn còn chần chừ.
— Bằng chứng rõ như ban ngày. Danh sách ăn chia tiền quỹ, tên tuổi cán bộ nhận hối lộ sờ sờ ra đó. Cục Thanh tra Nội bộ trực thuộc Bộ Công an, không phải người của trường này, thằng Đăng có ba đầu sáu tay cũng không bưng bít nổi vụ này đâu.
Quân quả quyết.
— Chỉ cần mồi lửa này được châm, lâu đài của nó sẽ sụp đổ. Nó sẽ bị tước quân tịch, bị điều tra hình sự. Nó sẽ mất tất cả.
Hoàng nuốt nước bọt cái ực. Sự thù hận đối với Đăng lại trỗi dậy. Đăng đã đập nát lòng tự tôn của nó, biến nó thành một con chuột chui rúc ở khu C. Nếu có cơ hội tự tay đạp Đăng xuống bùn lầy mà vẫn an toàn rút lui, tại sao nó lại không làm?
Hoàng ngước lên, hỏi để củng cố niềm tin.
— Còn đoạn ghi âm của tao? Mày hứa sẽ xóa chứ?
— Xóa sạch. Tao không thù oán gì mày đến mức phải dìm mày xuống. Kẻ thù chung của chúng ta là Trần Hải Đăng. Mày giúp tao, tao giải thoát cho mày. Một cuộc giao dịch công bằng.
Quân chìa tay ra.
Hoàng nhìn bàn tay của Quân. Bàn tay của một kẻ đã từng là nạn nhân dưới đáy xã hội, nay đang vươn lên thành một kẻ thao túng mới.
Hoàng run rẩy đưa tay ra, nắm lấy tay Quân.
— Thành giao. Ngày mai tao sẽ gửi.
— Tốt.
Quân rút tay lại. Nó cầm chiếc mũ lưỡi trai lên, đội lại lên đầu, giấu đi đôi mắt sắc lạnh.
— Đừng để lại bất cứ dấu vết nào. Gửi xong thì bẻ gãy cái USB ném xuống cống. Xóa sạch lịch sử duyệt web ở quán nét. Đừng làm tao thất vọng, Hoàng.
Nói xong, Quân xoay người bước ra cửa.
— Quân này!
Hoàng đột nhiên gọi giật lại.
Quân khựng bước, không quay đầu.
— Mày tung clip của chính mày lên… cán bộ sẽ thấy mày bị nó đụ. Cả trường sẽ biết mày là pê đê, là đồ chơi của nó. Mày… mày không sợ nhục à? Mày cũng sẽ bị kỷ luật cảnh cáo đấy!
Câu hỏi của Hoàng đâm thẳng vào nỗi đau lớn nhất của Lê Minh Quân.
Suốt thời gian qua, nó cam chịu nhục nhã, bán rẻ linh hồn cũng chỉ vì bảo vệ cái vỏ bọc sĩ diện, bảo vệ cái danh dự của một thằng đàn ông, bảo vệ sự kỳ vọng của mẹ.
Bây giờ, chính nó tự tay xé toạc cái vỏ bọc đó ra cho bàn dân thiên hạ xem.
Quân nắm chặt nắm đấm cửa, gân xanh nổi hằn lên trên mu bàn tay.
— Tao đã nhục nhã lắm rồi.
Giọng Quân vang lên đều đều, lạnh buốt trong không gian hành lang vắng lặng.
— Thêm một lần nhục để kéo con quỷ đó xuống địa ngục cùng tao… cái giá đó, tao trả được.
Tiếng bước chân của Quân vang lên cộp cộp trên cầu thang, rồi khuất dần.
Trong phòng 408, Hoàng đứng nhìn chiếc USB. Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Một liên minh ma quỷ vừa được ký kết trong bóng tối. Trò chơi kết liễu Trần Hải Đăng đã chính thức được bấm nút khởi động.
Sáu giờ rưỡi chiều.
Quân quay trở lại phòng 402.
Cánh cửa vừa mở ra, mùi thức ăn thơm lừng đã xộc vào mũi.
Đăng đang đứng trước chiếc bàn nhỏ, bày biện mấy hộp cơm sườn rang muối và canh sườn sụn mà nó vừa đi mua ở quán ngon nhất phố về. Nó đã tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo thun thoải mái ở nhà.
Nhìn thấy Quân bước vào, khuôn mặt Đăng lập tức giãn ra, nở một nụ cười hiền lành, sủng nịnh.
Đăng kéo ghế, ý bảo Quân ngồi xuống.
— Đi đâu mà về muộn thế? Tao đợi cơm nãy giờ.
— Em đi chạy bộ vài vòng dưới sân thể chất cho khuây khỏa. Gần thi rồi, đầu óc hơi căng thẳng.
Quân cởi áo khoác, treo lên móc. Khuôn mặt nó lập tức thay đổi, trở lại vẻ ngoan ngoãn, nhu mì của một “con chó nhỏ” đã bị thuần hóa. Nó mỉm cười nhẹ, bước tới ngồi xuống cạnh Đăng.
Đăng đưa tay vò rối mái tóc húi cua của Quân, tiện tay gắp một miếng sườn to nhất bỏ vào bát nó.
— Căng thẳng thì tối nay ăn xong tao xoa bóp cho. Ăn nhiều vào, dạo này mày gầy đi đấy.
— Vâng. Cảm ơn anh.
Quân ngoan ngoãn và miếng cơm vào miệng. Vị sườn rang muối mặn chát, nhưng không mặn bằng cái vị dối trá đang bao trùm lấy căn phòng này.
Nó vừa nhai cơm, vừa nhìn vào khuôn mặt hoàn mỹ của kẻ đang chăm sóc mình.
Ăn đi Đăng. Tận hưởng bữa tối đi. Vài ngày nữa thôi, mày sẽ không còn cơ hội được ngồi ăn một bữa cơm đàng hoàng như thế này nữa đâu.
Một màn kịch lồng trong một màn kịch. Lê Minh Quân đã trở thành một diễn viên xuất sắc hơn cả đạo diễn Trần Hải Đăng. Sự hoang tưởng và sự tự tin thái quá của Đăng đã khiến nó không thể nhận ra, lưỡi dao tẩm độc đang được kề sát ngay dưới yết hầu của nó.