Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 39 - Sự ngoan ngoãn giả tạo
Prev
Next

Hơn hai tuần trôi qua kể từ cái ngày mưa bão dội xuống phòng 402, ngày mà Lê Minh Quân chính thức buông vũ khí đầu hàng.

Bầu không khí trong phòng không còn sự căng thẳng ngột ngạt, cũng chẳng còn những tiếng cãi vã hay tiếng khóc uất ức. Thay vào đó là một sự bình yên đến rợn người.

Mười giờ rưỡi tối.

Trần Hải Đăng ngồi tựa lưng vào đầu giường, cởi trần, phô bày vòm ngực vạm vỡ và những khối cơ bắp săn chắc. Điếu thuốc lá cháy dở kẹp giữa hai ngón tay, phả những làn khói trắng đục lên trần nhà.

Lê Minh Quân đang quỳ ở dưới mép giường.

Nó cẩn thận bê một chậu nước ấm, nhúng chiếc khăn bông vào, vắt kiệt nước rồi nhẹ nhàng lau đôi bàn chân trần cho Đăng. Từng động tác của Quân đều cực kỳ cẩn trọng, tỉ mỉ và nhẫn nhục.

Đăng rít một hơi thuốc, ánh mắt tĩnh mịch rủ xuống, quan sát cái gáy cạo sát của Quân. Sự thỏa mãn trào dâng trong từng huyết quản của kẻ thống trị.

— Lực tay hơi nhẹ. Chà mạnh vào gót chân cho tao.

Đăng cất giọng trầm khàn, nhả khói.

— Vâng. Em biết rồi.

Quân ngoan ngoãn đáp lời, không có lấy một tia do dự hay bực dọc. Nó ấn mạnh chiếc khăn bông, chà xát theo đúng ý Đăng.

Xong xuôi, Quân bưng chậu nước vào nhà vệ sinh đổ đi, rồi quay lại giường. Nó không leo lên tầng trên của mình nữa. Chiếc giường tầng trên đã bị bỏ trống từ nửa tháng nay.

Quân chủ động chui vào chăn của Đăng, nằm nép sát vào lồng ngực nóng hổi. Vòng tay to lớn của Đăng tự động quấn lấy eo nó, siết chặt.

— Dạo này mày ngoan đấy Quân ạ.

Đăng vuốt ve dọc sống lưng Quân, nhếch mép cười.

— Tao cứ tưởng tao phải đấm thêm cho mày vài trận nữa, mày mới chịu bỏ cái thói bướng bỉnh đi cơ.

— Em không bướng nữa. Em mệt rồi.

Quân nhắm hờ mắt, giọng nói đều đều, ngoan ngoãn hệt như một con búp bê đã được lập trình sẵn.

— Mệt vì chống cự tao? Hay mệt vì nhận ra không thể sống thiếu tao?

— Cả hai.

— Mày trả lời khôn đấy.

Đăng vứt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn trên tủ, rồi xoay người, đè nửa thân trên lên người Quân. Bàn tay chai sạn của nó nâng cằm Quân lên, ép Quân phải nhìn thẳng vào mắt mình.

— Nói tao nghe xem, bây giờ trong mắt mày, tao là cái gì?

— Là chủ của em. Là người duy nhất em có thể dựa vào.

Quân mở to đôi mắt, không hề chớp. Ánh mắt nó nhìn Đăng không còn sự thù hận rực lửa, cũng chẳng còn những giọt nước mắt nhục nhã. Nó chỉ có một sự trong veo, sâu thẳm và trống rỗng đến cùng cực.

Chính cái sự trống rỗng, cam chịu tuyệt đối này lại là thứ thuốc kích dục mạnh nhất đối với một kẻ thích kiểm soát như Trần Hải Đăng. Hắn tin rằng, mình đã hoàn toàn xóa sổ được phần “người” kiêu hãnh của Lê Minh Quân, chỉ chừa lại phần “con” phục tùng.

— Tốt. Mày cứ giữ cái thái độ này cho đến lúc ra trường. Tao hứa, tao sẽ cho mày một cuộc sống trên vạn người, chỉ dưới một mình tao.

Đăng cười mãn nguyện, cúi xuống cắn nhẹ vào môi Quân.

— Vâng. Em sẽ nghe lời anh. Đêm nay… anh có muốn làm không?

Quân chủ động hỏi, thậm chí còn hơi rướn cổ lên, cọ xát cơ thể mình vào lồng ngực Đăng.

Đăng khẽ giật mình. Một tia ngạc nhiên lóe lên trong mắt hắn. Trước đây, toàn là Đăng dùng bạo lực ép buộc, Quân chỉ biết khóc lóc giãy giụa. Đây là lần đầu tiên, Quân chủ động dâng hiến.

— Mày nứng à?

— Anh làm em nứng. Anh chạm vào em đi.

Lời dâm từ thốt ra từ miệng một sĩ quan cảnh sát tương lai, nghe trần trụi và dơ bẩn đến mức làm Đăng phải bật cười thích thú.

— Địt mẹ, con chó này dạo này thành tinh rồi.

Đăng gầm gừ, thô bạo xé toạc lớp áo phông của Quân, lao vào một trận hoan ái điên cuồng.

Trong bóng tối của căn phòng, dưới thân hình nặng nề và những cú làm tình tàn bạo của Đăng, Quân rên rỉ, cấu víu lấy ga giường. Nó diễn một vai diễn hoàn hảo của một kẻ nghiện tình dục, nghiện bạo lực và mắc hội chứng Stockholm giai đoạn cuối.

Nhưng khi Đăng vùi mặt vào cổ Quân, cắn xé đến điên dại, Đăng không còn nhìn thấy gương mặt Quân nữa.

Chỉ có Quân vẫn mở trừng mắt, ánh nhìn vô hồn ghim chặt lên khoảng trần nhà tối đen.

Sự dâm đãng biến mất sạch sẽ. Khóe môi Quân khẽ cong lên, một nụ cười nhạt nhòa, lạnh lẽo và tàn độc hệt như ma quỷ.

Mày cứ đụ đi Đăng. Cứ tận hưởng đi. Thằng Quân ngu ngốc sĩ diện ngày xưa chết rồi. Mày giết nó rồi. Và cái thứ đang nằm dưới mày bây giờ… sẽ kéo mày xuống mười tám tầng địa ngục.

Quân tự nhủ trong câm lặng, mặc cho thân xác mình bị chà đạp, còn trí óc thì lạnh lùng tính toán từng nước cờ cho một mẻ lưới nhuốm máu.

Đêm hôm sau.

Mười một giờ rưỡi khuya. Gió thổi rít ngoài cửa sổ phòng 402.

Đăng mặc bộ quân phục chỉnh tề, đội mũ kê-pi, khoác súng AK báng gập chéo lưng. Đêm nay, đến phiên Đăng làm ca gác cổng chính từ mười hai giờ đêm đến hai giờ sáng.

Thằng Toàn thì đang ngáy khò khò ở giường trên, ngủ say như chết.

— Tao đi gác đây.

Đăng cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt đang ngái ngủ của Quân.

— Vâng. Anh đi cẩn thận. Gió to, anh mặc thêm áo ấm vào.

Quân ngồi dậy, ân cần vuốt lại nếp nhăn trên cổ áo của Đăng. Sự quan tâm tỉ mỉ khiến Đăng cực kỳ hài lòng.

— Ừ. Mày ngủ đi. Đừng có thức đợi, tao về muộn đấy.

— Khuya vắng, không có anh ôm, em hơi sợ.

Quân lí nhí, giả vờ cúi mặt.

Đăng bật cười, hôn chụt một cái lên trán Quân.

— Không ai dám vào đây bắt mày đâu. Ngoan, nhắm mắt lại. Hai tiếng nữa tao về tao bù cho.

Nói rồi, Đăng xách đèn pin, xoay người bước ra cửa.

— Cạch.

Tiếng chốt khóa vang lên. Bước chân nện trên hành lang xa dần, rồi mất hút.

Trong phòng 402, Lê Minh Quân đang nhắm mắt giả vờ ngủ, lập tức mở choàng mắt.

Ánh mắt yếu đuối, phục tùng biến mất hoàn toàn. Đáy mắt nó lóe lên sự sắc lạnh, tập trung và sắc bén của một con báo đánh hơi thấy mùi máu.

Nó có đúng hai tiếng đồng hồ. Hai tiếng để lật ngược thế cờ của cả một cuộc đời.

Quân rón rén trượt xuống khỏi giường, không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nó nhìn lên giường Toàn, thấy thằng bạn vẫn đang ngáy đều đặn.

Nó bước tới khu vực tủ đồ của Đăng.

Suốt nửa tháng qua, Quân đã suy nghĩ nát óc. Nó tự đặt mình vào vị trí của Trần Hải Đăng. Một kẻ mắc bệnh kiểm soát, đa nghi như Tào Tháo, nham hiểm và cực kỳ cẩn thận.

Một kẻ như thế sẽ giấu “vũ khí” của mình ở đâu?

File ghi âm Hoàng ăn cắp tiền. Clip tống tiền. Clip quan hệ của chính nó và Quân.

Lưu trên điện thoại? không bao giờ. Đăng thừa biết điện thoại có thể bị hack, bị rơi, bị tịch thu bất cứ lúc nào.

Lưu trên đám mây? Càng không thể. Bất cứ dữ liệu nào tồn tại trên mạng cũng đều để lại dấu vết số.

Chắc chắn phải là một thiết bị lưu trữ vật lý. Một chiếc USB, hoặc một cái thẻ nhớ.

Và giấu ở đâu?

Trong tủ sắt? Quá tầm thường. Đăng thừa biết nếu phòng bị kiểm tra nội vụ đột xuất, chiếc tủ sắt sẽ là nơi bị lục soát đầu tiên.

Giấu dưới gầm nệm? Càng rủi ro hơn. Chỉ cần một lần quét dọn hoặc thay ga giường là mọi thứ có thể bị phát hiện.

Quân lướt ánh mắt qua những món đồ cá nhân của Đăng. Tất cả đều ngăn nắp, sạch sẽ một cách bệnh hoạn.

Ánh mắt Quân dừng lại ở chiếc balo dã chiến màu xanh lục, nằm im lìm trên nóc tủ sắt.

Đó là chiếc balo Đăng luôn mang theo mỗi khi đi học điều lệnh hoặc đi công tác ngoại khóa. Vật bất ly thân, nhưng lại trông cực kỳ bình thường.

Quân bắc ghế, nhẹ nhàng với tay lấy chiếc balo xuống.

Nó mở khóa kéo, lôi hết sách vở, áo mưa và bình nước ra ngoài. Balo trống trơn.

Quân dùng hai bàn tay, bắt đầu sờ nắn dọc theo các đường chỉ may ở lớp vải lót bên trong. Nghiệp vụ trinh sát đã dạy nó rằng, những kẻ giấu ma túy hay vật cấm thường tận dụng những lớp lót ẩn.

Nó sờ từ đáy balo, lên hông, rồi đến phần quai đeo.

Trơn tuột. không có gì cả.

Thời gian trôi qua mười lăm phút. Mồ hôi rịn ra trên trán Quân.

— Mày giấu ở đâu hả Đăng… thằng chó đẻ… mày giấu ở đâu…

Quân lầm bầm trong miệng, nhịp tim đập thình thịch. Nếu nó không tìm thấy đêm nay, nó sẽ không bao giờ có cơ hội nào tốt hơn.

Nó lật ngược chiếc balo lại, nhìn chằm chằm vào phần đáy bằng nhựa cứng bọc vải bố.

Đáy balo hơi dày hơn bình thường.

Mắt Quân sáng lên. Nó dùng ngón tay cái, ấn mạnh vào lớp vải bố ở góc đáy.

Cứng. Nhưng không phải độ cứng của nhựa. Nó lồi lên một gợn rất nhỏ, chỉ bằng hạt đậu.

— Bingo.

Khóe môi Quân nhếch lên. Nó rút con dao lam giấu sẵn trong túi quần ra.

Tay nó cực kỳ vững. Lưỡi dao lam sắc lẹm rạch một đường mỏng dính, dài đúng hai centimet theo đường chỉ may nguyên bản ở góc đáy balo. Đường rạch ngọt đến mức nếu không nhìn kỹ không thể phát hiện ra.

Nó thò hai ngón tay vào, gắp ra một vật nhỏ xíu được bọc trong một lớp băng dính đen.

Quân lột lớp băng dính ra. Dưới ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, một chiếc thẻ nhớ màu đen hiện ra chễm chệ trên lòng bàn tay nó.

Cả lồng ngực Quân nảy lên. Lưỡi gươm để kết liễu Trần Hải Đăng đã nằm trong tay nó.

Nhanh như cắt, Quân lấy chiếc điện thoại của mình ra, cắm cổng chuyển đổi OTG, rồi nhét chiếc thẻ nhớ vào.

Nó nín thở, mở trình quản lý tệp tin.

không có mật khẩu bảo vệ. Khả năng cao Đăng quá tự tin vào nơi cất giấu của mình, và cũng sợ dùng mật khẩu sẽ gây chú ý nếu bị kiểm tra thiết bị đột xuất.

Một loạt thư mục hiện ra.

“PVH_Audio”.

“Room402_Video”.

“List_Tien_Quy”.

Quân bấm vào thư mục đầu tiên. Đeo tai nghe vào.

Tiếng lạch cạch mở khóa, tiếng đếm tiền sột soạt, và tiếng Đăng tra khảo Phạm Việt Hoàng trên sân thượng vang lên rõ mồn một.

Nó bấm tiếp vào thư mục thứ hai.

Đoạn video 3 phút kinh tởm đó hiện ra. Cảnh nó bị Đăng đè xuống, cảnh nó khóc lóc, rên rỉ gọi Đăng là “anh”.

Tim Quân thắt lại, một cơn buồn nôn trực trào lên tận cổ họng. Nhưng lần này, nó không khóc. Nó nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt lạnh tanh như một tảng băng.

Nó bấm vào thư mục cuối cùng.

Một bảng Excel hiện ra.

Quân trố mắt. Bảng Excel ghi chi tiết những khoản tiền quỹ của đại đội mà Đăng đã lén lút ăn chặn, làm khống hóa đơn trong suốt thời gian làm lớp phó đời sống. Con số không chỉ là năm triệu đồng mà thằng Hoàng lấy cắp, nó lên tới gần năm mươi triệu đồng.

Và quan trọng hơn, còn có cả danh sách những cái tên cán bộ phòng Hậu cần đã nhận quà cáp, phong bì từ Đăng để nhắm mắt làm ngơ cho những sai phạm của tiểu đội.

— Mày chết chắc rồi Đăng ạ.

Quân cười khùng khục trong cổ họng. Tiếng cười đứt quãng, man dại.

Nó chọn tất cả các file. Bấm “Sao chép”.

Gắn thẻ nhớ thứ hai của mình vào đầu đọc, nó paste toàn bộ dữ liệu sang. Quá trình sao chép diễn ra trong mười lăm giây căng thẳng.

Xong xuôi, Quân rút thẻ nhớ của Đăng ra, cẩn thận bọc lại lớp băng dính đen, nhét lại vào khe hở dưới đáy balo. Nó dùng một lọ keo 502 nhỏ xíu, chấm đúng một giọt vào đường rạch bằng dao lam, ép chặt lại.

Chỉ trong năm giây, đường rạch dính chặt, không để lại một dấu vết nào.

Nó xếp lại sách vở, bình nước vào balo, vứt lại lên nóc tủ y như vị trí ban đầu.

Một giờ ba mươi phút sáng. Kế hoạch ăn cắp dữ liệu thành công mỹ mãn.

Quân giấu chiếc thẻ nhớ copy của mình vào bên trong lớp đệm lót của đôi giày dã chiến, dưới lòng bàn chân. Nơi dơ bẩn nhất, nhưng lại là nơi an toàn nhất.

Nó quay lại giường, chui vào chăn.

Cơ thể nó run lên. Không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn. Sự hưng phấn điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng nay đã tìm thấy đường lui, một con cừu đã mọc nanh sói.

Nó nhắm mắt lại, đếm ngược thời gian.

Đúng hai giờ mười lăm phút sáng.

Tiếng bước chân nặng trịch vang lên trên hành lang.

— Cạch.

Đăng đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh buốt của màn sương đêm Hà Nội. Nó tháo súng, cất mũ, rồi nhanh chóng chui vào chăn.

Đăng vòng tay ôm lấy Quân từ phía sau, rúc mặt vào cổ nó, hít hà mùi hương quen thuộc.

— Tao về rồi đây. Mày ngủ ngoan không?

Đăng thì thầm, giọng ngái ngủ nhưng vẫn đầy tính sở hữu.

— Em ngủ ngoan. Em đợi anh về…

Quân đáp lại, giọng ngái ngủ một cách hoàn hảo. Nó xoay người lại, rúc đầu vào lồng ngực vạm vỡ của Đăng, hai tay vòng qua ôm chặt lấy eo con quỷ dữ.

— Lạnh quá. Chồng ôm em chặt vào.

Quân nũng nịu, buông lời lả lơi.

— Địt mẹ, con điếm này.

Đăng cười thỏa mãn, siết chặt vòng tay, kéo sát cơ thể Quân vào mình đến mức không còn một khe hở. Nó nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ với niềm tin tuyệt đối rằng nó đã hoàn toàn làm chủ được thế giới này.

Nhưng Đăng không thể biết được.

Trong vòng tay của nó, Lê Minh Quân đang mở to đôi mắt nhìn vào bóng tối. Khóe môi Quân nhếch lên một nụ cười đẫm máu.

Ngủ ngon đi Trần Hải Đăng. Tận hưởng nốt những ngày làm vua của mày đi. Vì trò chơi… bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 39"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz