Chỉ còn đúng mười ngày nữa là đến Lễ Tốt nghiệp.
Không khí trong toàn Học viện sục sôi những niềm vui xen lẫn sự tiếc nuối của ngày chia tay. Các phòng rục rịch thu dọn đồ đạc, đóng gói quân tư trang gửi về quê trước.
Nhưng ở phòng 402, một mảng mây đen, vô hình đang từ từ hạ xuống, bao trùm lấy không gian.
Trần Hải Đăng đẩy cửa bước vào phòng sau buổi tập điều lệnh buổi sáng. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo xanh. Khuôn mặt khôi ngô của Đăng hôm nay trông có vẻ căng thẳng, hai đầu chân mày nhíu chặt lại với nhau.
Phòng lúc này chỉ có mình Đăng. Thằng Toàn đi mua đồ ăn sáng, còn Quân đang trực dọn vệ sinh hành lang.
Đăng tháo thắt lưng, vắt lên thành giường. Nó với tay lấy cuốn sổ tay công tác cán bộ lớp đặt trên mặt bàn, định xem lại lịch phân công trực ban tuần cuối.
Vừa lật trang đầu tiên ra…
Một mảnh giấy nhỏ, cắt hình chữ nhật vuông vức, rơi nhẹ xuống mặt bàn kính.
Đăng khựng lại.
Nó nhíu mày, cầm mảnh giấy lên. Mảnh giấy được cắt ra từ một tờ giấy A4 bình thường, nhưng dòng chữ trên đó không phải viết tay. Nó được in bằng phông chữ máy tính.
Dòng chữ cực kỳ ngắn gọn, chỉ có vỏn vẹn chín chữ:
“BÍ MẬT DƯỚI ĐÁY BALO SẮP ĐƯỢC BẬT MÍ.”
Đồng tử của Trần Hải Đăng chợt co rút lại. Tim nó hẫng mất một nhịp rồi đập dồn dập trong lồng ngực, từng nhịp mạnh đến mức như muốn phá tung lồng ngực.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến cả người nó cứng đờ.
Đáy balo.
Nơi nó giấu chiếc thẻ nhớ chứa toàn bộ sinh mạng và sự nghiệp của nó. Kẻ nào? Kẻ nào có thể biết được bí mật tày trời này?
Đăng vò nát tờ giấy trong tay. Nó lao vội tới chiếc tủ sắt, bắc ghế trèo lên. Bàn tay nó có chút run rẩy khi kéo chiếc balo dã chiến xuống.
Nó lật ngược chiếc balo, dùng móng tay cạy đường chỉ may ở góc đáy.
Vẫn còn nguyên. Lớp keo do Quân dán lại bám chặt không có dấu hiệu bị cạy phá. Đăng dùng con dao gọt hoa quả rạch nhẹ ra, thò tay vào gắp chiếc thẻ nhớ màu đen ra ngoài.
Đăng thở hắt ra một hơi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Thẻ nhớ vẫn còn đây.
Nó cắm vội chiếc thẻ vào điện thoại để kiểm tra. Mọi dữ liệu, từ clip của Quân đến file ghi âm của Hoàng, và cả bảng danh sách tiền quỹ tiểu đội, vẫn nằm nguyên vị trí.
Đăng rút thẻ nhớ ra, nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Một trò dọa dẫm.”
Đăng lầm bầm, nghiến răng ken két.
“Có đứa định chơi đòn tâm lý với tao.”
Nó dán lại chiếc balo, cất thẻ nhớ vào túi ngực áo, cẩn thận cài cúc lại. Từ giờ, nó không dám để vật này rời xa cơ thể nửa bước.
Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn cào xé não Đăng: Ai là kẻ gửi tờ giấy này?
Phạm Việt Hoàng? Không thể. Thằng ranh đó đang run như cầy sấy ở khu C, nó có mượn mười lá gan cũng không dám giỡn mặt như vậy. Hơn nữa, Hoàng không thể biết Đăng giấu thẻ nhớ ở đáy balo.
Thằng Quân?
Đăng liếc mắt nhìn ra ngoài hành lang. Qua ô cửa kính, nó thấy Lê Minh Quân đang cắm cúi cầm chổi quét rác. Dáng vẻ cặm cụi, nhẫn nhục, ngoan ngoãn không có một kẽ hở. Tối qua Quân còn nằm dạng chân rên rỉ dưới thân nó, ngoan như một con cún. Thằng Quân đã bị bẻ gãy hoàn toàn rồi, nó không đủ đầu óc và dũng khí để làm trò này.
Vậy là ai?
Có kẻ thứ ba nào đó đang nhòm ngó phòng 402?
Có đứa nào vô tình đi ngang qua và thấy Đăng cất giấu đồ? Hay có thằng cán bộ nào đó đang đánh hơi thấy mùi?
Sự hoang tưởng bắt đầu cắm những chiếc rễ đầu tiên vào bộ não vốn luôn ngập tràn sự tự tin của kẻ thao túng. Với những kẻ quen kiểm soát mọi thứ, chỉ cần cảm thấy có điều gì đó vượt khỏi tầm tay, chúng sẽ lập tức rơi vào trạng thái bất an, rồi dần bị chính nỗi ám ảnh ấy đẩy đến bờ vực điên loạn.
…
“Cạch.”
Cửa phòng mở. Thằng Toàn xách ba hộp xôi mỡ hành bước vào, cười toe toét. Quân cũng vừa dọn vệ sinh xong, đi theo ngay phía sau, tay cầm chiếc chổi cất vào góc phòng.
– Ăn sáng thôi hai anh em ơi! Nay tao mua thêm chả quế, đãi hai ông thần sắp làm sĩ quan hình sự!
Toàn hô hố đặt mấy hộp xôi lên bàn.
– Cảm ơn mày.
Quân cười hiền lành, bước tới bồn rửa tay.
Đăng đứng cạnh giường, ánh mắt sắc như dao lia qua mặt Toàn, rồi lại lia sang Quân. Nó cố tìm kiếm một biểu cảm bất thường, một sự chột dạ nào đó. Nhưng không có. Cả hai thằng đều hành xử cực kỳ tự nhiên.
Ba thằng kéo ghế ngồi quanh bàn ăn.
Toàn nhai xôi nhồm nhoàm, vừa ăn vừa lướt điện thoại. Đột nhiên, nó ngẩng lên nhìn Đăng, hỏi bâng quơ:
– Ê Đăng, dạo này mày làm gì mà tiền quỹ tiểu đội tháng này hụt nhanh thế? Sáng nay tao đi mua nước lọc cho phòng, bà căng tin bảo tháng này quỹ mình nợ hơn củ rồi đấy. Lớp phó đời sống quản lý kiểu gì thế?
Một câu hỏi hoàn toàn vô tư của thằng bạn cùng phòng. Lẽ ra, trong những ngày bình thường, Đăng chỉ cần cười xòa, bịa ra một lý do như “mua thêm văn phòng phẩm” hay “thăm ốm anh em” là xong.
Nhưng hôm nay, tâm lý Đăng đang ở trạng thái căng như dây đàn vì tờ giấy nặc danh.
Từ “tiền quỹ” lọt vào tai Đăng giống như một tiếng sét đánh ngang đầu.
Đăng khựng lại. Đôi đũa trên tay nó dừng lơ lửng giữa không trung.
Đăng gằn giọng, khuôn mặt lập tức tối sầm lại, sát khí tỏa ra ngùn ngụt.
– Mày nói cái gì?
Toàn giật mình, miếng xôi nghẹn lại ở cổ. Nó không hiểu sao tự nhiên thằng Đăng lại đổi thái độ đáng sợ như thế.
– Ơ… tao… tao hỏi tiền quỹ thôi mà…
– Mày có ý gì khi hỏi câu đấy hả Toàn?! Mày nghĩ tao ăn chặn tiền của anh em à?! Ai xúi mày hỏi tao câu đấy?!
Đăng đập mạnh đôi đũa xuống bàn “Bốp” một tiếng. Nó đứng phắt dậy, chồm người tới, túm chặt lấy cổ áo của thằng Toàn, nhấc bổng nó lên khỏi ghế.
– Á! Địt mẹ mày điên à Đăng?! Bỏ tao ra! Tao chỉ hỏi bình thường thôi mà!
Toàn hoảng loạn vùng vẫy, mặt tái mét.
Đăng gầm lên như một con thú bị dồn vào góc, hai mắt đỏ ngầu. Nó không còn giữ được vẻ điềm đạm, tao nhã thường ngày nữa. Nó đang thực sự nghĩ rằng Toàn là tay sai của kẻ giấu mặt kia.
– Mày lén lút lục đồ của tao đúng không? Mày thấy cái gì rồi?! Khai mau! Thằng nào đứng sau xúi giục mày?!
Quân đứng bật dậy, lao tới ôm ngang eo Đăng, dùng sức kéo giật lại.
– Đăng! Anh làm cái gì thế?! Bỏ Toàn ra!
Đăng vùng vằng, vung tay định tát Toàn.
– Buông tao ra Quân! Để tao đấm chết cụ thằng chó này! Nó dám nhòm ngó tao!
Quân hét lớn, đóng vai một kẻ can ngăn hoàn hảo. Bàn tay Quân bóp chặt lấy bắp tay Đăng, vừa giả vờ hoảng hốt, vừa liên tục vuốt ve để làm dịu cơn thịnh nộ.
– Mày điên rồi hả?! Cái tính nó vô tâm, nói năng chẳng biết nghĩ trước sau, mày còn lạ gì nữa? Tự dưng mày đổ oan cho nó làm gì?! Buông nó ra! Lỡ cán bộ đi ngang thấy là chết cả đám!
Nghe Quân nhắc đến “cán bộ”, Đăng như bừng tỉnh. Nó thở hắt ra một hơi, buông thõng tay, đẩy mạnh Toàn ngã nhào xuống ghế.
– Khụ… khụ… địt mẹ… mày bị tâm thần à Đăng…
Toàn ôm ngực ho sặc sụa, xoa xoa cái cổ hằn đỏ. Ánh mắt nó nhìn Đăng đầy sự khiếp sợ và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thời gian qua nay, chưa bao giờ Đăng động tay động chân với anh em trong phòng.
– Tao… tao xin lỗi. Dạo này tao ôn thi căng thẳng quá, thiếu ngủ nên dễ mất kiểm soát.
Đăng nuốt nước bọt, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, đưa tay vuốt mặt. Nó nhận ra mình vừa phản ứng thái quá một cách ngu ngốc.
Toàn hậm hực đứng dậy, vơ lấy cái áo khoác rồi vùng vằng bỏ ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
– Căng thẳng cái gì mà định giết người thế?! Tao không thèm ăn nữa! Địt mẹ!
Trong phòng chỉ còn lại Quân và Đăng.
Bát xôi xéo trên bàn đã nguội ngắt.
Đăng ngồi sụp xuống giường, hai tay ôm lấy đầu, vò rối mái tóc. Sự hoang tưởng đang bào mòn lý trí của nó. Kẻ đi săn quen núp trong bóng tối thao túng người khác, nay lại có cảm giác mình đang bị một bóng ma thao túng ngược lại.
Quân lẳng lặng dọn dẹp mấy hộp xôi, lau sạch mặt bàn. Xong xuôi, nó bước tới, quỳ một gối xuống trước mặt Đăng.
Nó đặt hai tay lên đùi Đăng, ngước đôi mắt trong veo, ngoan ngoãn lên nhìn con quỷ dữ đang vỡ vụn.
– Anh sao thế? Có chuyện gì áp lực à? Kể em nghe đi.
Quân thì thầm, giọng nói ngọt ngào, mềm mỏng như một liều thuốc xoa dịu.
Đăng ngẩng mặt lên. Nó nhìn vào mắt Quân. Sự thuần khiết và phục tùng trong đáy mắt Quân làm Đăng cảm thấy an tâm đôi chút. Trong cái thế giới đang dần trở nên mất kiểm soát này, ít nhất, nó vẫn còn kiểm soát được Lê Minh Quân. Món đồ chơi đắt giá nhất của nó vẫn đang ở đây, ngoan ngoãn quỳ dưới chân nó.
– Không có gì. Chỉ là mấy chuyện báo cáo sổ sách cuối khóa hơi mệt đầu thôi.
Đăng thở dài, vòng tay ôm lấy cổ Quân, kéo cái đầu húi cua của Quân áp vào ngực mình.
– Thằng Toàn nó vô tư, anh đừng chấp nó. Nếu anh mệt, chiều nay xin nghỉ tập đi. Trưa em massage cho anh.
Quân vòng tay ôm lại Đăng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng Đăng.
– Ừ. Chỉ có mày là ngoan nhất. Chỉ có mày không bao giờ phản bội tao.
Đăng siết chặt Quân vào lòng, tự nhủ với bản thân.
Nhưng Đăng không thể nhìn thấy.
Khuôn mặt Quân đang áp vào ngực Đăng, không có một chút nào là sự lo lắng. Khóe môi Quân đang nhếch lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ thỏa mãn và tàn độc.
Đúng rồi, Đăng ạ. Cứ điên lên đi. Cứ nghi ngờ tất cả mọi người đi. Mày càng hoang tưởng, mày càng lộ sơ hở. Trò chơi tâm lý này… tao học từ mày đấy. Quân tự nhủ.
Nó đã dùng chính cái cách Đăng từng làm với mình: Tạo ra một áp lực vô hình, đẩy nạn nhân vào trạng thái hoảng loạn, đa nghi, cắt đứt các mối quan hệ xung quanh (như cách Đăng vừa tự gây thù với Toàn), rồi cuối cùng, đóng vai vị cứu tinh duy nhất.
Quân đang từ từ biến Trần Hải Đăng thành một kẻ bị cô lập trong chính vương quốc của hắn.
Hai ngày sau.
Đêm thứ Sáu.
Sự hoang tưởng của Đăng không hề thuyên giảm, mà ngày càng trầm trọng hơn.
Nó liên tục thức trắng đêm. Nó kiểm tra lại khóa tủ sắt hàng chục lần. Nó nhìn thằng Hùng phòng bên cạnh mượn bật lửa bằng ánh mắt hình viên đạn. Thậm chí, nó còn lén lấy điện thoại của Toàn để kiểm tra tin nhắn xem có liên lạc với ai khả nghi không.
Quân vẫn tiếp tục đóng vai con rối hoàn hảo, ngoan ngoãn phục vụ mọi nhu cầu thể xác và tinh thần của Đăng.
Nửa đêm.
Đăng đang ôm Quân ngủ trên giường tầng dưới.
– Ting.
Tiếng chuông điện thoại của Đăng đặt trên tủ đầu giường khẽ vang lên một tiếng báo tin nhắn mới.
Đăng bật dậy ngay lập tức, nhanh như một con mèo. Nó vồ lấy điện thoại, nheo mắt nhìn vào màn hình sáng quắc.
Một tin nhắn SMS từ một số rác 11 số không có trong danh bạ.
Nội dung tin nhắn:
“Năm mươi triệu tiền quỹ ăn ngon không, lớp phó? Thứ Hai tuần tới, trên phòng Giám đốc sẽ có kịch hay để xem. Chuẩn bị tinh thần thu dọn đồ đạc đi.”
Tay Đăng run bần bật. Mặt nó cắt không còn một hột máu.
Nó thực sự bị lộ rồi. không phải trò đùa nữa. Kẻ giấu mặt kia đã nắm giữ bằng chứng và sắp sửa tung đòn kết liễu.
Thứ Hai tuần tới? Là đúng ngày duyệt danh sách phong hàm Thiếu úy! Nếu có biến vào ngày đó, thì cái bằng tốt nghiệp và cái danh hiệu sĩ quan nguồn của nó sẽ biến thành một đống tro bụi nhục nhã.
– Địt mẹ mày… thằng chó nào… tao phải giết mày…
Đăng lầm bầm, hàm răng nghiến vào nhau kêu trèo trẹo. Nó bấm gọi lại số rác kia, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng “Tò tí te… Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”.
Đăng ném phịch cái điện thoại xuống nệm. Nó ôm đầu, thở dốc. Sự sợ hãi, cay cú và hoảng loạn tột độ bóp nghẹt họng của nó. Lâu đài kiêu hãnh của Trần Hải Đăng đang bắt đầu nứt toác.
Cạnh đó, Lê Minh Quân khẽ cựa mình. Nó từ từ mở mắt, diễn vẻ ngái ngủ ngơ ngác:
– Sao thế Đăng? Ai nhắn tin đêm hôm thế?
Quân vươn tay, chạm nhẹ vào lưng Đăng.
– Không có gì! Mày ngủ đi!
Đăng gắt gỏng hất tay Quân ra.
Nhưng rồi, như một kẻ sắp chết đuối cần một điểm tựa, Đăng lại lập tức quay lại, ôm chầm lấy Quân. Lực ôm mạnh đến mức làm Quân nghẹt thở.
– Quân… mày không bao giờ được rời bỏ tao, nghe chưa? Dù có chuyện gì xảy ra, mày cũng phải ở bên tao!
Giọng Đăng run rẩy, sự yếu đuối hèn mọn lần đầu tiên bộc lộ trên khuôn mặt của kẻ luôn cho mình là chúa tể.
Quân để mặc cho Đăng ôm mình. Bàn tay nó nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng đang ướt đẫm mồ hôi lạnh của Đăng.
– Vâng. Em ở bên anh. không đi đâu cả.
Quân thì thầm, giọng nói ôn nhu, dịu dàng vô cùng.
Và trong bóng tối, nơi Đăng không thể nhìn thấy, đôi mắt của Lê Minh Quân sáng rực lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn bạo hơn cả ác quỷ. Chiếc điện thoại Nokia cùi bắp chứa cái sim rác vừa gửi tin nhắn đang nằm ngoan ngoãn dưới lớp nệm, ngay dưới lưng Quân.
Sợ rồi đúng không Đăng? Nếm mùi bị dồn vào chân tường đi. Mới chỉ là bắt đầu thôi.
Cuối tuần này, Cục Thanh tra Nội bộ check mail, mày sẽ biết thế nào là địa ngục thực sự. Mẻ lưới bằng máu đã được siết chặt. Con quái vật thao túng đã tự biến mình thành một con mồi hoang tưởng, quằn quại trong chiếc bẫy do chính “đồ vật” của nó giăng ra.