— Keng! Keng! Keng!
Tiếng kẻng báo thức lúc năm giờ ba mươi sáng vang lên lanh lảnh, xé toạc màn sương mù của mùa đông Hà Nội.
Đối với hàng ngàn sinh viên của học viện, tiếng kẻng này là sự bắt đầu của một ngày rèn luyện mới. Nhưng đối với Lê Minh Quân, nó giống như tiếng chuông báo tử, gọi linh hồn nó thức dậy để tiếp tục thụ án trong cái địa ngục trần gian mang tên Trần Hải Đăng.
Quân mở mắt.
Trần nhà màu trắng ố vàng hiện ra lờ mờ. Nó vẫn đang nằm ở giường tầng dưới.
Cơ thể đau nhức, rã rời như vừa bị một chiếc xe tải mười tấn cán qua. Những vết cào cấu, vết cắn tím bầm trên cổ, trên ngực và sự nhức nhối ở nửa thân dưới về trận cuồng hoan thú tính đêm qua.
Bên cạnh nó, Đăng đã dậy từ lúc nào.
Đăng đang đứng trước gương, khoác lên người chiếc áo dã chiến màu xanh lục. Cúc áo cài cẩn thận, thắt lưng da thít chặt vòng eo săn chắc. Khuôn mặt góc cạnh, khôi ngô, mái tóc chải chuốt gọn gàng.
Nhìn Đăng lúc này, không ai có thể liên tưởng đến con quái vật hai mắt đỏ ngầu, gầm gừ đụ điên cuồng trên giường cách đây vài tiếng.
— Dậy đi.
Đăng quay lại, giọng nói điềm đạm, trầm ấm quen thuộc.
Quân cắn răng, chống tay ngồi dậy. Nó vơ vội bộ quần áo quân phục để ở cuối giường, định tròng vào người. Bàn tay nó run rẩy đến mức lóng ngóng cài sai cả cúc áo.
Đăng bước tới, gạt tay Quân ra.
— Để anh.
Đăng cất giọng nhẹ nhàng. Những ngón tay thon dài của Đăng tháo từng chiếc cúc bị cài sai của Quân ra, rồi cẩn thận cài lại từ dưới lên trên.
Đến chiếc cúc trên cùng ở sát cổ, Đăng cố tình kéo hai mép cổ áo khép chặt lại, che đi một dấu răng đỏ bầm ngay trên xương quai xanh.
— Phải cài kín vào. Cán bộ mà thấy vết này, lại tưởng phòng mình có ma cà rồng hút máu.
Đăng thì thầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười trêu chọc.
Quân cứng đờ người, hai tay thả thõng hai bên sườn. Nó đéo phản kháng. Nó để mặc cho Đăng chỉnh đốn trang phục cho mình như một con búp bê bằng nhựa.
— Trả lời anh. Đã nhớ bài chưa? Lát nữa ra ngoài phải thế nào?
Đăng nâng cằm Quân lên, ép nó phải nhìn vào gương mặt hoàn hảo của mình.
— Dạ… em nhớ rồi. Không được khóc. Không được lảng tránh… phải cư xử bình thường…
Quân thều thào, giọng lí nhí.
— Tốt.
Đăng vuốt ve má Quân một cái, rồi bất ngờ vỗ bốp một phát lên vai Quân, lớn giọng chuyển ngay sang tông “bạn hiền”:
— Nhanh cái chân lên thằng kia! Điểm danh muộn ông đại đội trưởng lại phạt thụt dầu cả phòng bây giờ!
Sự thay đổi thái độ nhanh như chớp của Đăng làm Quân rùng mình. Nhưng nó chỉ biết cắn môi, lẳng lặng xỏ giày.
Từ hôm nay, nó không sống cho mình nữa. Nó phải sống trong vở kịch của Trần Hải Đăng.
Sáu giờ mười lăm phút.
Giờ sinh hoạt tiểu đội buổi sáng tại phòng sinh hoạt chung. Bốn mươi mấy gương mặt sinh viên ngái ngủ ngồi xếp hàng ngay ngắn trên những chiếc ghế nhựa.
Tiểu đội trưởng đứng trên bục, tay cầm cuốn sổ bìa đen, hắng giọng:
— Trước khi phổ biến lịch học hôm nay, tôi có một thông báo. Đồng chí Phạm Việt Hoàng, sinh viên phòng 402, đã nộp đơn xin chuyển sang phòng 408 khu nhà C. Ban chỉ huy đại đội đã duyệt.
Cả phòng rộ lên tiếng xì xào bàn tán.
Thằng Toàn ngồi cạnh Quân, huých cùi chỏ vào sườn nó, thì thào:
— Địt mẹ, tao nói đéo sai mà. Thằng Hoàng bị dở hơi. Đang ở phòng 402 trung tâm xịn xò đéo muốn, lại rúc sang cái khu C vừa xa vừa ẩm thấp.
Quân ngồi im như tượng, hai mắt nhìn trân trân xuống mặt bàn. Nó không dám ngẩng lên.
— Trật tự!
Tiểu đội trưởng đập thước xuống bàn.
— Đồng chí Hoàng. Đứng lên phát biểu vài câu chia tay anh em trong phòng cũ xem nào. Tại sao lại đột ngột xin chuyển thế? Anh em có xích mích gì à?
Mọi ánh mắt dồn về phía góc lớp.
Hoàng từ từ đứng lên. Khuôn mặt nó vẫn còn sưng vù một bên má. Ánh mắt nó lấm lét, hoảng loạn, không dám nhìn thẳng vào bất cứ ai, đặc biệt là né tránh khu vực chỗ ngồi của Đăng và Quân.
— Báo cáo… không có xích mích gì ạ.
Hoàng ấp úng, hai tay bóp chặt lấy đường chỉ quần dã chiến.
— Dạ thưa… tại em dạo này hay mất ngủ. Em thấy bảo phòng 402 không hợp phong thủy với tuổi của em. Em… em muốn sang khu C đổi không khí cho tĩnh tâm ôn thi ạ.
Cái lý do nhảm nhí thốt ra khiến mấy thằng bên dưới cười rúc rích. “Học trường Đảng mà còn tin phong thủy, lạy bố”.
Nhưng Đăng thì không cười.
Đăng đứng phắt dậy, phong thái đĩnh đạc, nụ cười hiền lành nở trên môi. Nó nhìn thẳng về phía Hoàng, cất giọng trầm ấm, chân thành:
— Báo cáo tiểu đội trưởng. Thật sự thì phòng 402 tụi em rất tiếc khi Hoàng chuyển đi. Bốn anh em ở với nhau gần nửa năm, chia ngọt sẻ bùi. Nhưng nếu Hoàng thấy sang khu C tốt cho sức khỏe và việc học hơn, thì anh em cũng ủng hộ thôi.
Đăng hơi quay người sang, hướng ánh mắt quan tâm về phía Hoàng:
— Hoàng này. Sang bên đó nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Có khó khăn gì cứ về 402, anh em lúc nào cũng dang tay chào đón mày. Mặt mày sao sưng thế kia? Hôm qua đi đâu vấp ngã à? Mua thuốc bôi chưa?
Một tràng quan tâm hỏi han hoàn hảo đến từng milimet. Cả tiểu đội nhìn Đăng với ánh mắt ngưỡng mộ. Thằng Đăng đúng là sinh viên mẫu mực, sống có tình có nghĩa.
Chỉ có Hoàng là run lẩy bẩy.
Nghe những lời quan tâm dạt dào tình cảm đó, Hoàng cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào xương tủy. Nó biết, ẩn sau cái nụ cười hiền lành kia là lời đe dọa sắc lẹm: Mày mà há miệng ra, tao sẽ bóp nát mày.
— Cảm… cảm ơn Đăng. Tao… tao sẽ tự lo.
Hoàng nuốt nước bọt, cúi gập người xuống rồi ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.
Cái nhìn cuối cùng của Hoàng xuyệt qua người Quân. Một cái nhìn đầy sự thương hại dành cho kẻ phải ở lại gánh chịu cơn thịnh nộ của quỷ dữ.
Quân bắt được ánh mắt đó. Trái tim nó thắt lại.
Nó buồn nôn. Nó muốn đứng lên hét toáng lên cho tất cả mọi người biết bộ mặt thật của thằng Đăng. Nó muốn xé toạc cái vở kịch tởm lợm này ra.
Nhưng một bàn tay ấm áp đã đặt lên đùi nó ở dưới gầm bàn.
Đăng ngồi xuống, những ngón tay dài thon miết nhẹ lên bắp đùi Quân. Lực miết rất nhẹ, nhưng đủ để truyền tải một thông điệp chết chóc.
Quân cứng đờ người, mọi ý định phản kháng đều bị dập tắt ngay từ trong trứng nước. Nó nuốt khan, ngoan ngoãn ngồi im, cắn chặt răng để ngăn mình không phát ra tiếng khóc.
Màn kịch hoàn hảo.
Đạo diễn xuất sắc.
Khán giả vỗ tay rào rào.
Chỉ có diễn viên phụ là đang bị vắt kiệt máu và linh hồn trên sân khấu.
Mười một giờ trưa. Giờ ăn cơm trưa tại nhà ăn tiểu đoàn.
Tiếng khay nhôm va đập loảng xoảng, tiếng cười nói ồn ào của hàng trăm sinh viên vang vọng khắp hội trường rộng lớn.
Bàn ăn số 8.
Đăng, Quân, Toàn và ba thằng nữa ở phòng bên cạnh ngồi chung một mâm.
Trên khay cơm của Quân hôm nay là thịt kho tàu, đậu phụ nhồi thịt và một bát canh rau ngót. Những món ăn bình thường nó vẫn thích, nhưng hôm nay, nhìn vào khay cơm, Quân chỉ thấy dạ dày lộn nhào.
Nó cầm đôi đũa, gảy gảy mấy hột cơm. Nhai vào miệng mà không thấy vị gì, khô khốc và đắng ngắt như nhai rơm rạ.
— Địt mẹ, thịt kho hôm nay toàn mỡ, ngấy vãi lồn.
Thằng Toàn vừa nhai nhồm nhoàm vừa chửi thề. Nó quay sang nhìn Quân:
— Ê Quân, sao mặt mày nay như cái giẻ rách thế? Đêm qua không ngủ được à? Hay tiếc thằng Hoàng chuyển đi?
Quân giật mình, đũa trên tay suýt rơi.
Nó lí nhí đáp, mắt vẫn dán chặt vào khay cơm.
— Tao… tao hơi mệt. Chắc cảm lạnh.
Đăng ngồi ngay bên cạnh Quân, lên tiếng.
— Cảm lạnh thì phải ăn nhiều vào mới có sức. Sắp thi môn Pháp luật rồi, mày mà ốm là tạch đấy.
Vừa nói, Đăng vừa dùng đũa gắp một miếng thịt nạc to nhất, ngon nhất trong khay của mình, bỏ sang khay của Quân.
— Ăn đi. Tao không thích ăn nạc.
Cử chỉ tự nhiên, mộc mạc và vô cùng quan tâm.
Mấy thằng ngồi cùng mâm nhìn thấy thế thì trố mắt, nhao nhao lên trêu chọc:
— Khiếp! Hai ông thần 402 chăm nhau cứ như vợ chồng son ấy nhỉ!
— Địt mẹ Đăng, tao cũng ốm này, sao mày đéo gắp thịt cho tao? Mày thiên vị thằng Quân vừa thôi chứ!
— Ra trường chúng mày cứ về chung một đội hình sự rồi thuê nhà ở với nhau luôn cho tiện. Chứ tao thấy đéo có con nào xen vào giữa được hai thằng mày đâu!
Tiếng cười ồ lên vui vẻ. Bọn sinh viên vô tư đùa giỡn, lấy cái tình bạn khăng khít của Đăng và Quân ra làm hình mẫu lý tưởng.
Nhưng mỗi lời trêu đùa đó lọt vào tai Quân lại giống như một nhát dao đâm xuyên qua não.
Thuê nhà ở chung. Đéo có con nào xen vào.
Quân nhớ lại cái tương lai bệnh hoạn mà Đăng đã vẽ ra trên đồi thông. Bọn bạn đang cười nói đùa cợt, không ai biết rằng những lời nói vô tình đó lại chính là bản án tù chung thân của nó.
Bàn tay cầm đũa của Quân run lên bần bật. Miếng thịt Đăng vừa gắp cho nằm chễm chệ trên bát cơm trắng, đối với Quân, nó không khác gì một miếng mồi tẩm độc.
— Tao… tao no rồi… tao không ăn nổi nữa…
Quân thều thào, đặt đũa xuống khay. Nó định đứng dậy trốn khỏi cái không gian ngột ngạt này.
Nhưng Đăng đã nhanh tay hơn.
Đăng đặt đũa của mình xuống, nghiêng người sát vào Quân. Bề ngoài, trông giống như hai thằng bạn đang thì thầm nói chuyện riêng. Nhưng thực chất…
Bàn tay Đăng luồn xuống dưới gầm bàn, túm chặt lấy đùi non của Quân, bóp một cú thật mạnh.
Quân suýt thét lên, trán túa mồ hôi.
— Ui da!
— Cầm đũa lên.
Giọng Đăng thì thầm lọt thỏm giữa tiếng ồn ào của nhà ăn. Cực kỳ trầm, và cực kỳ đe dọa.
— Mày chưa ăn được nửa bát. Mày muốn đói rã họng à? Cầm đũa lên nhai hết miếng thịt tao gắp cho mày.
— Đăng… tao buồn nôn lắm… tha cho tao…
Quân khẩn khoản cầu xin, ánh mắt ướt át liếc sang nhìn kẻ đang tra tấn mình.
— Đừng để tao phải đút cho mày ăn trước mặt bao nhiêu người ở đây, Lê Minh Quân. Mày biết tao dám làm mà, đúng không?
Đăng mỉm cười. Nụ cười đẹp như tượng tạc, nhưng lời nói thì độc ác hơn rắn độc.
Quân đông cứng người. Nó nhìn quanh nhà ăn. Bốn bề là ánh mắt của đồng đội. Nếu thằng Đăng thực sự điên lên, đè nó ra đút cơm ngay tại đây, thì cái mác trai thẳng của nó sẽ vỡ nát thành cám.
Nỗi sợ hãi hoàn toàn đè bẹp sự kháng cự.
Quân ngoan ngoãn cầm đôi đũa lên. Bàn tay run rẩy gắp miếng thịt lợn kho tàu bỏ vào miệng.
Nó nhai.
Nước mắt chực trào ra nơi khóe mi. Miếng thịt mềm nhũn, thơm phức nhưng trôi xuống cổ họng nó lại giống như nuốt một mảnh thủy tinh sắc nhọn.
— Ngoan lắm. Phải thế chứ.
Đăng cười hiền lành, rút tay khỏi đùi Quân, vỗ vỗ lên lưng nó mấy cái.
Đăng quay sang giải thích với mấy thằng cùng bàn.
— Thằng này nó dạo này học nhiều nên kén ăn. Anh em thông cảm, tao phải ép nó mới chịu ăn đấy.
Thằng Toàn vỗ đùi bôm bốp cổ vũ.
— Mày đúng là bảo mẫu của nó rồi Đăng ạ! Cố lên Quân, chiều nay thi rồi, ăn lấy sức mà chiến!
Bữa ăn trưa tiếp tục diễn ra trong tiếng cười đùa rôm rả của đám sinh viên.
Chỉ có một người đang chết dần chết mòn.
Lê Minh Quân nhai cơm mà như nhai rơm. Đầu cúi gầm. Nó không dám nhìn ai.
Cái màn kịch hoàn hảo này không có khe hở. Thằng Đăng đã tạo ra một cái lồng kính tuyệt đẹp. Bên ngoài nhìn vào, mọi người đều trầm trồ khen ngợi tình anh em đồng chí khắng khít, gắn bó keo sơn. Đăng là ánh sáng, Quân là người được ánh sáng đó che chở.
Nhưng chỉ có người bị nhốt bên trong cái lồng kính đó mới biết, ánh sáng đó thực chất là ngọn lửa địa ngục. Nó đang thiêu rụi từng chút tự tôn, từng chút linh hồn của Quân.
Quân nuốt miếng cơm cuối cùng xuống dạ dày.
Nó liếc mắt nhìn khuôn mặt điềm nhiên, thanh thản của Trần Hải Đăng. Kẻ đã tước đoạt nụ cười của nó, tước đoạt tương lai của nó, và bây giờ đang tước đoạt cả cái quyền tự do bỏ bữa của nó.
“Mày thắng rồi Đăng. Tao xin hàng. Tao làm chó cho mày… cả đời này…”
Quân tự nhủ trong câm lặng. Trái tim nó chính thức ngừng đập những nhịp đập của sự phản kháng, nhường chỗ cho một sự phục tùng tuyệt vọng và bệnh hoạn.
Học viện Công an vẫn tràn ngập nắng vàng và những tiếng bước chân hành quân mạnh mẽ. Nhưng với Lê Minh Quân, thanh xuân của nó đã bị chôn cất vĩnh viễn dưới lớp quân hàm xanh, ngay tại cái bàn ăn số 8 này.