Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 37 - Kháng cự vô vọng
Prev
Next

Tiếng sấm vang xé toạc bầu trời. Trận mưa rào trái mùa đổ ập xuống, đập sầm sập vào ô cửa kính phòng 402 như muốn nghiền nát mọi thứ bên trong.

Nhưng mọi thứ âm thanh ồn ào của đất trời lúc này không là gì so với sự sụp đổ đang gào thét trong não của Lê Minh Quân.

Lời thú tội tàn độc của Trần Hải Đăng vẫn còn vang vọng.

Sự thật đã bị lột trần. Từ một thằng bạn thân, một vị ân nhân cứu rỗi cuộc đời, Đăng chính thức hiện nguyên hình là một con quỷ dữ đã tự tay đan ra cái rọ khổng lồ, dồn Quân vào bước đường cùng, tước đoạt mọi tương lai và danh dự của nó.

— ĐỊT MẸ MÀY TRẦN HẢI ĐĂNG!!!

Quân rống lên một tiếng chát chúa, âm thanh xé rách cuống họng, vỡ nát, hoang dại hệt như một con thú bị dồn vào chân tường.

Nó vùng bật dậy từ dưới sàn nhà. Đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu đáng sợ. Nó vồ lấy chiếc ghế nhựa, vung tay với toàn bộ sức lực bình sinh, ném thẳng vào người Đăng.

— Rầm!

Đăng chỉ hơi nghiêng người. Chiếc ghế sượt qua vai nó, đập mạnh vào cánh cửa sắt tủ đồ, vỡ toác ra thành từng mảnh nhựa sắc nhọn văng tung tóe.

— Trả lại cuộc đời cho tao! Trả lại tương lai cho tao! Mày là đồ súc sinh!

Quân điên cuồng lao tới. Không còn võ thuật, không còn đòn thế, nó đánh bằng bản năng sinh tồn của một kẻ đã bị dồn ép đến mức muốn đồng quy vu tận.

Nó tung những cú đấm mù quáng vào ngực, vào mặt, vào cổ Đăng.

— Bốp! Bịch! Bịch!

Đăng đưa hai cẳng tay lên đỡ, thỉnh thoảng cố tình lơi lỏng để Quân đấm trúng mặt mình. Khóe môi Đăng rách toạc, máu tươi ứa ra, nhưng khóe miệng nó lại cong lên một nụ cười bệnh hoạn.

— Đánh đi! Đánh mạnh vào! Mày uất ức lắm đúng không?

Đăng gằn giọng, vừa lùi lại vừa giễu cợt.

— Tao giết mày! Tao phải giết mày! Mày hủy hoại tao rồi! Mày cướp hết của tao rồi!

Quân khóc rống lên, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với mồ hôi. Nó vớ lấy chiếc cốc giữ nhiệt bằng inox trên mặt bàn, đập thẳng vào đầu Đăng.

— Choang!

Cú đập trúng phần trán. Một dòng máu đỏ thẫm rỉ ra từ trán Đăng, chảy dọc xuống sống mũi cao ngạo, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Cơn đau dường như làm đánh thức phần dã thú sâu thẳm nhất bên trong Đăng.

Nó đéo nhường nhịn nữa.

Khi Quân định vung chiếc cốc lên đập cú thứ hai, một bàn tay to như gọng kìm sắt của Đăng đã chớp nhoáng chộp lấy cổ tay nó, siết chặt đến mức muốn bóp nát xương.

— Á!

Quân kêu lên, chiếc cốc inox rơi xoảng xuống nền gạch.

Đăng giật mạnh cánh tay Quân, vặn ngược ra sau lưng, rồi dùng trọng lượng cơ thể khổng lồ của mình lao tới.

— Bịch!

Quân bị quật ngã ngửa ra mặt sàn gạch lạnh buốt. Phổi nó bị ép chặt, tống hết không khí ra ngoài, làm nó ho sặc sụa.

Chưa kịp định thần, Đăng đã đè sầm lên người nó. Hai đầu gối của Đăng đè chặt lên hai bên bắp tay Quân, ghim chặt nó xuống mặt đất.

— Đủ chưa Quân? Mày quậy đủ chưa?!

Đăng gầm lên, những giọt máu từ trán nó rơi thẳng xuống má Quân, nóng hổi và tanh nồng.

— Buông tao ra! Buông ra thằng chó đẻ! Tao tởm mày! Tao hận mày! Mày cút đi!

Quân điên cuồng vặn vẹo cơ thể, hai chân đạp loạn xạ vào không khí. Nó lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng nhổ bọt vào mặt Đăng nhưng không thể cử động nổi.

— Hận tao? Mày nghĩ hận tao thì mày thoát được tao chắc?

Đăng cúi gập người xuống, áp sát khuôn mặt dính máu của mình vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Quân.

— Mày nghe cho rõ đây Quân. Mọi thứ tao làm, từ chuyện gài bẫy thằng Hoàng, đến việc ép mày rút tên khỏi danh sách Sĩ quan, tất cả đều là để đập nát cái tư tưởng bỏ trốn của mày!

— Mày… mày bị điên! Tao là đàn ông! Tao phải lấy vợ! Tao phải báo hiếu mẹ tao!

— Lại lấy vợ! Lại báo hiếu mẹ!

Đăng rít lên qua kẽ răng, sự ghen tuông bùng nổ đến cực độ. Nó luồn tay xuống, tóm lấy cổ áo phông của Quân, giật mạnh sang hai bên.

— Xoẹt!

Chiếc áo phông rách bươm, phơi bày vòm ngực săn chắc đang phập phồng dữ dội của Quân.

— Mày lấy tư cách đéo gì để lấy vợ nữa hả Quân? Mày nhìn lại bản thân mày xem!

Đăng thô bạo đưa tay véo mạnh vào đầu vú trên ngực Quân, làm nó giật nảy mình, rít lên một tiếng.

— Á! Đừng… cút ra…

— Mày bảo mày tởm tao? Mày bảo mày là trai thẳng? Vậy tại sao mỗi lần tao chạm vào mày, cơ thể mày lại phản ứng dâm đãng thế này?

Đăng cười gằn, bàn tay tiếp tục trượt xuống, luồn thẳng vào bên trong cạp quần quân phục của Quân.

— Không! Rút tay ra! Đăng… tao lạy mày… tao xin mày… tao ghê tởm lắm…

Quân khóc nấc lên, hai mắt nhắm tịt lại, sự sợ hãi xen lẫn với nỗi nhục nhã ê chề làm nó run lên bần bật. Cứ mỗi lần Đăng bóc trần sự thật về phản ứng sinh lý của nó, Quân lại thấy mình như một con đĩ rẻ mạt nhất trần đời.

— Mở mắt ra! Tao bảo mày mở mắt ra!

Đăng tát nhẹ vào má Quân một cái, ép nó phải mở đôi mắt đỏ ngầu ra nhìn mình.

— Mày nhìn thẳng vào mắt tao, Lê Minh Quân. Mày nói mày tởm tao, nhưng ngay lúc này, khi mày đang khóc lóc chửi rủa tao, thì cặc mày đang nứng lên vì tao đây này!

Đăng nắm gọn lấy dương vật của Quân, bóp mạnh một cái.

— Ưm… á… địt mẹ mày…

Quân cong người lên, lồng ngực nảy lên khỏi mặt sàn. Khoái cảm dơ bẩn lập tức chạy dọc sống lưng, đánh sập mọi ý chí phản kháng mà nó vừa dựng lên. Nước mắt ứa ra giàn giụa.

— Mày thấy chưa? Trái tim mày có thể hận tao, nhưng cơ thể mày thì đã bị tao thuần hóa rồi. Nó ghi nhớ mùi của tao, nó thèm khát bàn tay của tao. Không có tao, mày đéo bao giờ có thể tự làm mình lên đỉnh được nữa đâu!

— Đéo phải… tao đéo cần… tao đéo thèm…

Quân lắc đầu tuyệt vọng, những lời chối cãi nghe vỡ vụn và yếu ớt vô cùng.

— Mày đéo thèm? Để xem mày cứng miệng được bao lâu.

Đăng tàn nhẫn giật phăng chiếc thắt lưng quân phục của Quân ra, kéo tuột chiếc quần dã chiến cùng với đồ lót bên trong xuống tận mắt cá chân.

Hơi lạnh từ nền gạch ập vào da thịt trần trụi, nhưng không dập tắt được sự nóng hổi đang bốc lên từ bên trong cơ thể Quân.

Đăng tự tháo thắt lưng của mình, lôi dương vật đang cương cứng ra. Hôm nay, Đăng muốn trừng phạt. Nó muốn dùng bạo lực để dập tắt vĩnh viễn ngọn lửa phản kháng cuối cùng của con mồi.

— Chổng mông lên!

Đăng ra lệnh, giọng khàn đặc.

— Không… tao xin mày… khô lắm… đau lắm… Đăng ơi tao xin lỗi… tao đéo chửi mày nữa…

Quân vội vàng lật úp người lại, hai tay bấu chặt lấy chân giường, khóc lóc van xin. Mọi sĩ diện, mọi thù hận đã bị nỗi sợ hãi về sự đau đớn thể xác nuốt chửng.

— Xin lỗi muộn rồi. Tao phải làm cho mày nhớ, ai mới là chủ nhân của mày.

Đăng quỳ một gối xuống sàn, hai tay túm chặt lấy hai bên hông Quân, nhấc bổng phần eo của nó lên.

Rồi, đéo do dự, Đăng nhắm thẳng vào cửa hậu đang khép chặt, đụ mạnh một cú chí mạng, đâm lút cán vào sâu tận cùng.

— ÁAAAAA!

Một tiếng thét xé lòng vang lên trong phòng 402. Âm thanh câm lặng, đứt quãng vì đau đớn tột độ.

Quân cảm thấy cơ thể mình như bị một lưỡi cưa xẻ đôi. Cảm giác khô rát, xé toạc làm trước mắt nó tối sầm lại. Nó há hốc miệng, cắn phập răng vào cánh tay của chính mình để ngăn không cho tiếng hét thoát ra ngoài hành lang.

Máu rỉ ra từ vết cắn. Nước mắt rớt lõm bõm xuống nền gạch.

— Phập! Phập! Phập!

Đăng không dừng lại. Nó nắm chặt hai bên hông Quân, bắt đầu dập liên hồi với tốc độ điên cuồng.

Tiếng va chạm da thịt chát chúa hòa lẫn với tiếng sấm rền bên ngoài cửa sổ.

— Mày là của ai? Trả lời tao!

Đăng gầm gừ, mỗi một cú đụ là một nhát búa nện thẳng vào tuyến tiền liệt của Quân, mang theo khoái cảm tê dại đan xen với nỗi đau đớn xác thịt.

— Ư… á… đau… rút ra… anh Đăng rút ra đi…

Quân rên rỉ nghẹn ngào, toàn thân nảy lên bần bật theo từng nhịp dập của Đăng. Hai tay nó cào cấu xuống nền gạch men đến mức móng tay rướm máu.

— Trả lời! Mày là của ai?!

Đăng đụ một cú bạo lực, sâu đến mức chạm tận cùng.

— Của anh! Em là của anh Đăng! Địt mẹ… đâm em chết đi… sướng quá… á…

Lời thú nhận dơ bẩn, hèn mọn nhất cuối cùng cũng bị ép bật ra khỏi miệng Lê Minh Quân.

Nó đã thua. Nó hoàn toàn bị đánh gục. Không phải vì nó đéo có sức chống cự, mà vì ở sâu thẳm trong tiềm thức, cái cơ thể dâm đãng này đã thực sự khao khát sự chà đạp của Đăng. Cái hội chứng Stockholm bệnh hoạn đã ăn sâu vào máu tủy nó.

— Giỏi lắm. Mày chỉ cần ngoan ngoãn thừa nhận như thế thôi.

Nghe được câu trả lời vừa ý, Đăng bất ngờ thay đổi nhịp điệu. Từ bạo lực nó chuyển sang những cú đâm sâu, miết chậm vào tuyến tiền liệt bên trong Quân.

— Á… Đăng… chậm lại… em ra mất…

Quân thở, hai mắt dại đi, mồ hôi ướt đẫm trán. Khoái cảm trào dâng như sóng thần, cuốn trôi mọi lý trí. Nó vô thức cong mông lên, chủ động đẩy hông về phía sau để đón nhận những cú đâm của kẻ mà nó vừa thề sẽ giết chết cách đây mười phút.

Đăng nhìn xuống cái cơ thể đang quằn quại, rên rỉ dưới thân mình, một cảm giác thỏa mãn tuyệt đối dâng trào.

Nó cúi gập người xuống, dán chặt lồng ngực mình vào tấm lưng đầy mồ hôi của Quân.

— Khóc đi Quân. Mày cứ khóc cho đã đi. Khóc cho hết cái quá khứ thẳng nam trượng nghĩa của mày đi.

Đăng thì thầm bên tai Quân, giọng điệu bất ngờ trở nên dịu dàng, ôn nhu đến rợn người.

Bàn tay to lớn của Đăng luồn lên phía trước, nắm lấy điểm yếu đang cương cứng, rỉ dịch của Quân, bắt đầu vuốt ve theo nhịp đẩy hông của mình.

Đồng thời, tay kia của Đăng dịu dàng vuốt mái tóc húi cua của Quân, ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang thi nhau tuôn rơi trên gò má nó.

Sự tương phản kinh khủng giữa việc làm tình thô bạo ở nửa thân dưới và sự âu yếm, lau nước mắt ở nửa thân trên khiến tâm trí Quân hoàn toàn vỡ nát.

Nó nhận ra, nó đéo thể nào sống thiếu thằng Đăng được nữa.

Trần Hải Đăng là con quỷ đã đẩy nó xuống địa ngục, nhưng cũng chính Trần Hải Đăng là kẻ duy nhất ôm lấy nó, lau nước mắt cho nó, và cho nó những khoái cảm điên rồ mà không một người đàn bà nào trên đời này có thể làm được.

Nó bị phụ thuộc. Phụ thuộc một cách triệt để, cả về thể xác lẫn tâm hồn.

— Anh Đăng… anh… em hận anh…

Quân khóc nấc lên, hai tay buông thõng, đéo bấu víu vào chân giường nữa, mà vòng ngược ra sau, ôm lấy bắp đùi săn chắc của Đăng. Một hành động phục tùng vô thức.

— Ừ, hận anh. Hận anh cả đời cũng được. Miễn là em ở bên anh.

Đăng mỉm cười, tăng tốc độ dập.

— Bạch! Bạch! Bạch!

— Ưm… á… em ra… cho em ra…

Quân lắc đầu điên cuồng, cơ bắp toàn thân căng cứng. Nó há hốc miệng, rít lên một tiếng dài dâm đãng.

Một dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, vấy bẩn lên nền gạch lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, Đăng cũng gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Nó ghim chặt hông Quân xuống, đâm lút cán và giải phóng toàn bộ nhục dục nóng hổi vào sâu tận cùng bên trong cơ thể con mồi.

Hai thân hình to lớn đổ gục xuống mặt sàn, thở hổn hển.

Mưa bên ngoài vẫn rơi rả rích. Tiếng sấm đã xa dần.

Đăng cẩn thận rút dương vật ra, kéo chiếc chăn từ trên giường xuống, đắp lên cơ thể đang run lẩy bẩy, bết dính mồ hôi và tinh dịch của Quân.

Nó vòng tay ôm trọn Quân vào lòng, kéo cái đầu húi cua của Quân gác lên ngực mình.

Quân nằm ngoan ngoãn trong vòng tay của Đăng. Hai mắt nó sưng húp, trống rỗng nhìn vào bức tường vô hồn. Những giọt nước mắt cạn kiệt, chỉ còn lại những tiếng nấc cụt khe khẽ.

— Đừng khóc nữa. Có anh ở đây rồi.

Đăng vuốt ve lưng Quân, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu nó.

— Chiều nay, anh sẽ dẫn em lên phòng Công tác chính trị. Anh đã nói chuyện với chỉ huy rồi, tên em và tên anh vẫn nằm chễm chệ trong danh sách ôn thi Sĩ quan nguồn. Mọi chuyện đã trở lại như cũ.

Lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng vang lên, nhưng trong tai Quân, nó nghe như một bản án chung thân đã được thi hành.

Nó biết. Mọi chuyện không bao giờ có thể trở lại như cũ được nữa.

Lê Minh Quân đã chết dưới sàn nhà lạnh buốt này rồi. Cái thứ đang nằm trong vòng tay Trần Hải Đăng lúc này, chỉ là một cái xác không hồn, một con búp bê bằng da bằng thịt không có quyền tự quyết định cuộc đời mình.

— Vâng… em biết rồi…

Quân nhắm mắt lại, thều thào đáp lời. Một câu trả lời chấp nhận số phận.

Đăng mỉm cười mãn nguyện, siết chặt vòng tay ôm lấy Quân.

Bầu trời xám xịt ngoài ô cửa kính chứng kiến tất cả. Kháng cự đã kết thúc. Sự trói buộc vĩnh viễn đã được đóng đinh. Cái lồng sắt vô hình mang tên Trần Hải Đăng đã chính thức khóa lại, giam cầm vĩnh viễn linh hồn của một kẻ từng khao khát tự do.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 37"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz