Ngoài trời, mưa rả rích kéo những giọt nước đập vào ô cửa kính kêu lách tách.
Phòng 402 im lìm như một nấm mồ.
Lê Minh Quân ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh ngắt. Sức lực cạn kiệt. Nó ngước đôi mắt đỏ vằn, sưng húp lên nhìn kẻ đang quỳ một gối ngay trước mặt mình.
Trần Hải Đăng.
Thiên thần trong mắt cả tiểu đoàn, nhưng lại là con quái vật nham hiểm nhất thế gian trong mắt nó.
— Tại sao?
Quân thều thào mở miệng. Giọng nó khàn đặc, vỡ nát, như tiếng rên xiết của một bóng ma.
— Tại sao lại là tao? Mày thiếu gì người để chơi? Mày thiếu gì tiền để gọi trai, gọi gái? Tại sao mày phải đày đọa tao đến mức này hả Đăng?
Đăng không vội trả lời. Nó chậm rãi vươn tay ra, những ngón tay dài và thon vuốt ve gò má gầy guộc của Quân.
Quân rùng mình, muốn quay mặt đi, nhưng cái vuốt ve đó mang theo một luồng áp lực vô hình khiến nó cứng đờ người.
— Mày hỏi tại sao à?
Đăng khẽ mỉm cười. Nụ cười tĩnh mịch, điên dại.
— Vì mày là của tao. Ngay từ cái ngày đầu tiên bước lên chuyến xe lồng lợn nhập học, lúc mày chìa nửa điếu thuốc đang hút dở cho tao, tao đã biết, mày không thể thuộc về ai khác ngoài tao.
— Mày điên rồi… mày bị bệnh rồi Đăng ạ! Chỉ vì nửa điếu thuốc… mày hủy hoại cả cuộc đời tao?!
Quân gào lên, nước mắt lại chực trào ra.
— Tao không điên!
Đăng đột nhiên gắt giọng. Bàn tay đang vuốt ve gò má Quân bỗng chốc bóp chặt lấy cằm nó, ép nó phải ngẩng cao đầu.
— Mày mới là thằng không hiểu gì cả! Mày có biết tao ghét nhất điều gì ở mày không, Quân? Tao ghét cái miệng của mày!
— Tao… tao đã làm gì?
— Cái miệng của mày, lúc nào cũng bô bô hai chữ “trai thẳng”. Lúc nào cũng xun xoe, hớn hở mỗi khi nhắc đến bọn đàn bà. Mày tưởng tao không biết mày nghĩ gì à? Mày coi tao là anh em tốt, là cái ô che mưa che nắng cho mày, nhưng trong đầu mày lúc nào cũng vẽ ra cái viễn cảnh ra trường lấy vợ, sinh con, báo hiếu mẹ!
Đăng nghiến răng, từng chữ rít lên đầy oán độc và ghen tuông. Sự chiếm hữu bệnh hoạn bị kìm nén bao lâu nay cuối cùng cũng nổ tung.
— Tao ngồi cạnh mày! Tao nhường cơm xẻ áo cho mày! Tao chịu phạt thay mày! Thế mà mày dám mở miệng ra bảo với tao là “sau này tao lấy vợ, mày phải làm phù rể”? Mày bắt tao đứng nhìn mày mặc vest, nắm tay một con đàn bà khác tiến vào lễ đường à?!
— Địt mẹ mày! Đó là cuộc sống bình thường! Tao là đàn ông, tao phải lấy vợ! Mày lấy cái quyền gì mà cấm tao?!
Quân gân cổ lên cãi, hai tay túm lấy cổ tay Đăng đang bóp cằm mình cố sức gỡ ra, nhưng vô vọng.
— Quyền của kẻ mạnh hơn mày.
Đăng cười lạnh nhạt.
— Tao không cho phép mày có cái “cuộc sống bình thường” dơ bẩn đó. Mày nhắc đến con Lan. Mày nhận quà sinh nhật của nó, mày hứa hẹn đi chơi với nó. Mày có biết lúc mày ôm nó ở cổng gác, tao muốn rút súng ra bắn vỡ sọ con ranh đó không?
— Mày… mày là ác quỷ…
Quân run rẩy, đồng tử co rút lại kinh hoàng trước sự tàn độc trong mắt Đăng.
— Ừ, tao là ác quỷ. Nhưng là con ác quỷ yêu mày nhất trên đời này.
Đăng ghé sát mặt vào Quân, hơi thở nóng hổi phả lên làn da đang tái nhợt của nó.
— Vì mày lúc nào cũng mở miệng ra là muốn lấy vợ, nên tao phải làm cho mày bẩn.
— Bẩn?
— Đúng. BẨN. Tao phải đụ mày. Tao phải làm cho mày nứng lên dưới thân tao. Tao phải quay lại cái cảnh mày ngoác chân ra xin tao đâm mày. Để làm gì mày biết không?
Đăng thì thầm, giọng nói như ma mị rót vào màng nhĩ Quân.
— Để tao giẫm nát cái sĩ diện hão của mày. Tao muốn làm cho mày bẩn đến mức không có con đàn bà nào dám chứa mày nữa. Tao muốn mỗi khi mày nhìn thấy gái, mày sẽ tự động nhớ lại cái mùi tinh dịch của tao bên trong mày. Mày sẽ tự thấy ghê tởm bản thân mày đến mức không dám chạm vào ai ngoài tao.
— CÂM ĐI! ĐỪNG NÓI NỮA!
Quân nhắm tịt mắt, bịt chặt hai tai lại. Nó lắc đầu nguầy nguậy, khóc nấc lên từng cơn. Những lời thú tội tàn nhẫn của Đăng đã lột trần mọi sự thật dơ bẩn nhất, đâm thủng lớp phòng ngự cuối cùng trong tâm trí nó.
— Mày nghe thấy tao nói chưa Quân?
Đăng mạnh bạo kéo hai tay Quân ra khỏi tai, ghim chặt xuống sàn nhà.
— Mày là một thằng pê đê! Một thằng pê đê bẩn thỉu chỉ biết rên rỉ dưới thân đàn ông! Mày không còn là Lê Minh Quân trai thẳng trượng nghĩa nữa rồi! Mày nhìn lại mày xem, mày lấy tư cách gì để cưới vợ? Mày tính lấy vợ về rồi đêm đêm nằm ôm vợ mà đầu lại nhớ đến cặc của tao à?!
— Không! Tao không nhớ! Tao hận mày! Địt mẹ mày Trần Hải Đăng, tao sẽ giết mày!
Quân điên cuồng giãy giụa, nhổ một bãi nước bọt lẫn cả tia máu vào thẳng mặt Đăng.
Đăng không hề chớp mắt. Nó để mặc cho bãi nước bọt dính trên má. Nó từ từ đưa ngón tay lên quệt đi, rồi đưa vào miệng mình liếm sạch. Một hành động biến thái, vặn vẹo đến mức làm Quân phải lạnh cả sống lưng, ngưng bặt tiếng khóc.
— Giết tao? Mày không dám đâu. Mày hèn lắm Quân ạ.
Đăng cười khẩy, buông tay Quân ra, đứng thẳng dậy.
— Mày thử nghĩ xem. Tao đã mất công dàn dựng một vở kịch lớn như thế, mượn tay thằng Hoàng để dồn mày vào chỗ chết, rồi lại tự tay cứu mày ra. Mày nghĩ tao sẽ để cho mày dễ dàng thoát khỏi tao sao?
— Tao… tao sẽ đi báo cáo!
Quân lồm cồm bò dậy, vịn tay vào thành giường, lồng ngực phập phồng dữ dội.
— Tao sẽ lên phòng Công tác chính trị! Tao sẽ nói cho cán bộ biết mày gài bẫy tao! Tao sẽ nói mày ép tao quan hệ! Tao sẽ cho cả cái học viện này biết bộ mặt thật của mày! Cùng lắm tao bị đuổi học, nhưng mày cũng không yên thân đâu!
Quân gào lên, dùng chút dũng khí cuối cùng để đe dọa lại kẻ đi săn.
Đăng nghe thế, không hề tức giận. Nó khoanh tay trước ngực, nhìn Quân như nhìn một đứa trẻ con đang làm nũng.
— Đi đi.
Đăng hất hàm về phía cửa phòng.
— Cửa không khóa. Mày mở cửa ra, rẽ phải, đi hết dãy hành lang tầng bốn rồi xuống phòng trực ban. Mày đi báo cáo đi.
Quân sững người, trân trân nhìn Đăng. Sự thách thức của Đăng làm nó chùn bước.
— Sao không đi?
Đăng bước tới một bước, ép sát Quân vào thành giường sắt.
— Mày định báo cáo thế nào? “Báo cáo đại đội trưởng, bạn cùng phòng gài bẫy em, nhưng thực ra em tự nguyện bò xuống giường bạn ấy xin bạn ấy đụ em. Báo cáo cán bộ, bạn ấy đâm em sướng quá nên em rên to, giờ bạn ấy không cho em lấy vợ nữa nên em đi tố cáo”?
— Mày… mày bịa đặt! Tao không tự nguyện! Mày ép tao!
— Ép à? Thế đoạn clip quay lại cảnh mày ngoác miệng ra nói “em là đồ chơi của anh Đăng”, “anh Đăng đâm em đi”, mày giải thích thế nào với cán bộ? Mày giải thích thế nào với mẹ mày?
Đăng đánh trúng vào tử huyệt của Quân.
— Tao… tao…
Miệng Quân cứng đờ. Cổ họng nghẹn đắng.
— Mày không dám nói. Vì mày quá sĩ diện. Mày thà chết còn hơn để người khác biết mày đê tiện đến mức nào khi ở trên giường với tao.
Đăng giơ ngón tay trỏ lên, chọc mạnh vào ngực trái của Quân, nơi trái tim đang đập loạn nhịp.
— Kể cả mày có liều mạng đi tố cáo. Cán bộ sẽ tin một thằng sinh viên giỏi nhất khóa, lý lịch trong sạch, hay tin một thằng mỏ hỗn, kết quả học tập lẹt đẹt như mày? Tao chỉ cần nói mày bị hoang tưởng, mày ghen tị với tao nên bịa chuyện hãm hại tao. Ai có thể làm chứng cho mày? Thằng Hoàng à? Nó đã bị tao nắm đằng chuôi vụ ăn cắp tiền quỹ rồi. Nó không bao giờ dám mở miệng bảo vệ mày đâu.
— Mày… mày tính hết rồi… mày chừa cho tao một con đường sống nào không hả Đăng?!
Quân sụp đổ. Nó trượt dài xuống, ngồi bệt trên nệm giường, ôm lấy đầu bứt tóc. Mọi cánh cửa đã bị Đăng đóng sập lại, khóa trái ba lớp bằng những mưu hèn kế bẩn tàn độc nhất.
— Tao chừa cho mày một con đường rộng thênh thang đấy chứ.
Đăng ngồi xuống bên cạnh Quân. Bàn tay nó nhẹ nhàng đặt lên đùi Quân, từ từ miết dọc lên trên.
— Đó là ở bên tao.
— Cút ra! Đừng đụng vào tao!
Quân hất tay Đăng ra, nhích người ra xa góc giường.
— Tao nói cho mày biết Đăng… mày có thể nhốt tao, mày có thể uy hiếp tao… nhưng mày không bao giờ có được trái tim tao! Tao tởm mày! Cả đời này tao sẽ hận mày!
— Hận tao cũng được. Tao không cần trái tim của mày.
Đăng bình thản đáp, ánh mắt lạnh lẽo không gợn sóng.
— Tao chỉ cần thể xác của mày. Tao chỉ cần mày đứng bên cạnh tao, mặc bộ quân phục giống tao, đi chung một con đường với tao. Mày muốn làm sĩ quan? Tao đã cho mày cái danh hiệu đó rồi đấy. Ra trường, tao sẽ đưa mày về chung đội với tao. Tao sẽ xây cho mày một cái vỏ bọc hoàn hảo để mày lo cho mẹ mày.
Đăng rướn người tới, thì thầm vào tai Quân:
— Mày sẽ có tiền, có danh vọng, có sự tự hào của dòng họ. Đổi lại, mày chỉ cần làm con chó nhỏ của tao vào mỗi đêm. Tao nuôi mày. Tao chà đạp mày. Tao bảo vệ mày. Đó là một sự trao đổi công bằng.
— Công bằng cái mả mẹ mày! Mày cướp đi sự tự do của tao! Mày cướp đi quyền làm người của tao!
Quân khóc nấc lên, hai tay đấm thùm thụp vào mặt nệm.
— Tự do để làm gì khi mày không tự bảo vệ nổi mình?
Đăng nắm lấy hai cổ tay Quân, kéo mạnh nó ngã ngửa ra giường.
Trọng lượng cơ thể Đăng đè sầm lên người Quân. Hai tay Đăng ghim chặt hai tay Quân sang hai bên đầu. Đôi chân dài của Đăng chen vào giữa hai chân Quân, khóa cứng con mồi.
— Mày nhìn thằng Hoàng xem. Nó tự do đấy, nhưng nó có khác gì con chó nhà có tang không? Mày tưởng ở ngoài kia xã hội tốt đẹp lắm sao? Mày ra ngoài, không có tao bảo vệ, mày sẽ bị người ta giẫm nát như một con giun!
— Tao thà bị giẫm nát còn hơn làm đồ chơi cho mày!
— Nhưng tao không cho phép!
Đăng gầm lên. Sự kiên nhẫn của nó đã cạn kiệt. Nó cúi gập người xuống, há miệng cắn mạnh vào xương quai xanh của Quân.
Răng nanh cắn ngập vào da thịt. Máu rỉ ra tanh nồng.
— Á! Đau! Địt mẹ mày nhả ra!
Quân thét lên, cong lưng giãy giụa.
Đăng nhả ra, liếm vệt máu trên da Quân, thở hổn hển:
— Mày không có quyền lựa chọn nữa rồi Quân ạ. Cái đêm mày gọi tao là anh, mày đã ký bản hợp đồng bán linh hồn cho tao rồi. Từ nay về sau, mày chỉ có một chủ nhân duy nhất là Trần Hải Đăng!
Nói xong, Đăng luồn một tay xuống, thô bạo xé toạc cúc quần dã chiến của Quân.
— Không! Buông tao ra! Đăng… tao xin mày… tao mệt lắm rồi… đừng làm thế này…
Quân hoảng loạn thực sự. Sự tức giận biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng trước con dã thú đang mất kiểm soát.
— Xin tao? Hôm qua mày xin thằng Hoàng, nó có tha cho mày không?
Đăng cười gằn, bàn tay chai sạn thọc sâu vào bên trong, bóp chặt lấy thứ đang mềm nhũn của Quân.
— Á… đừng…
Quân rùng mình, nước mắt trào ra giàn giụa. Cảm giác nhục nhã, dơ bẩn lại ập đến khi cơ thể nó, dẫu trí óc đang vô cùng căm phẫn, vẫn bắt đầu phản ứng lại với sự đụng chạm thô bạo quen thuộc.
— Mày chửi tao, mày hận tao, nhưng cặc mày vẫn nứng vì tao đây này!
Đăng tàn nhẫn sỉ nhục, ngón tay miết mạnh lên đỉnh quy đầu, ép Quân phải phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
— Ưm… cút đi… đồ khốn nạn…
— Chửi tiếp đi! Tao thích nghe mày chửi lắm. Càng chửi, tao càng muốn đâm nát mày ra!
Đăng tháo thắt lưng của mình, vứt xoạch xuống sàn nhà. Nó kéo khóa quần, lôi dương vật nóng hổi, cứng ngắc của mình ra, tì sát vào bắp đùi Quân.
— Đăng… tao lạy mày… tao sai rồi… tao không chửi mày nữa… tha cho tao đi…
Quân vỡ nát. Sự kiêu hãnh của nó chỉ trụ được vài phút ngắn ngủi trước bạo lực và dục vọng. Nó lại khóc lóc cầu xin. Một vòng lặp địa ngục không bao giờ có lối thoát.
— Tha à? không bao giờ.
Đăng nhếch mép. Không cần mỡ bôi trơn, không cần dạo đầu âu yếm. Nó nhấc bổng hai chân Quân lên vắt qua vai mình.
— Mày phải nhớ cho kỹ ngày hôm nay. Nhớ cho kỹ tao đã đập nát cái mộng tưởng lấy vợ sinh con của mày như thế nào!
— KHÔNGGG!
Quân hét lên thảm thiết khi Đăng dồn sức, đụ một cú tàn bạo, đâm xuyên qua lớp phòng ngự yếu ớt, ngập sâu vào tận cùng cơ thể nó.
Đau đớn như bị chẻ đôi người. Khóe mắt Quân rách toạc vì khóc. Nó ngoạm chặt lấy góc gối, máu từ môi rỉ ra thẫm đỏ cả vỏ gối trắng.
— Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng va chạm da thịt làm tình chát chúa vang lên liên hồi trong căn phòng vắng.
Đăng dập như điên cuồng, như muốn nghiền nát mọi sự kháng cự cuối cùng của Lê Minh Quân. Mỗi một cú đụ là một lời tuyên án, một cái đóng triện đỏ chót lên linh hồn con mồi.
— Rên to lên! Gọi tao là gì? Gọi tao là chồng! Nói mày không cần con đàn bà nào hết! Nói đi!
Đăng gầm gừ, túm tóc Quân giật ngược lên.
— không… tao không… a… á…
Quân ngoan cố cắn chặt răng, nhưng những cú đụ quá sâu, chạm thẳng vào tuyến tiền liệt khiến nó nảy lên bần bật. Khoái cảm bẩn thỉu xen lẫn đớn đau làm đầu óc nó trắng xóa.
— không nói à?
Đăng rút ra một nửa, rồi đâm mạnh vào một cú lệch quỹ đạo, chà xát vào tuyến tiền liệt của Quân.
— ÁAAAAA! Anh Đăng… anh… tha cho em… em không lấy vợ… em không cần ai hết… em là của anh…
Quân hoàn toàn sụp đổ. Những lời nói nhục nhã nhất, dơ bẩn nhất lại một lần nữa trào ra khỏi miệng nó. Nó đã bị thuần hóa. Trái tim nó hận Đăng đến thấu xương, nhưng cơ thể và linh hồn nó đã quỳ gối phủ phục trước con ác quỷ này.
— Ngoan lắm.
Đăng mỉm cười mãn nguyện. Nó cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt mặn chát của Quân, liếm sạch những vệt máu trên môi nó.
Một nụ hôn của ác quỷ, đóng dấu bản án tù chung thân không thể ân xá.
Trần Hải Đăng đã hoàn thành vở kịch của mình một cách hoàn hảo. Kẻ đi săn đã tóm gọn con mồi, bẻ gãy đôi cánh, nhốt vào lồng kính và khóa chặt chìa khóa.
Còn Lê Minh Quân, nó nằm đó, trơ trọi, dơ bẩn và tàn tạ. Thanh xuân rực rỡ của nó đã vĩnh viễn bị chôn vùi trong cái phòng 402 tối tăm này, chết chìm dưới quân hàm xanh và tình anh em mục nát.