Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 35 - Sự ghê tởm muộn màng
Prev
Next

Quân không nhớ mình đã rời khỏi góc khuất phía sau cầu thang thoát hiểm bằng cách nào.

Nó bước đi như một cái xác không hồn. Đôi chân nặng trĩu, lê từng bước lết trên hành lang vắng lặng. Thế giới xung quanh nó hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại những tiếng vang vọng tàn độc từ cuộc nói chuyện giữa Đăng và Hoàng rít lên trong não.

“Tao CHỈ CHỖ cho mày đặt nó đấy.”

“Tao đứng nhìn nó vỡ vụn, hoảng loạn, sợ hãi tột cùng… rồi tao xuất hiện.”

Những lời đó như những lưỡi dao, cưa đứt từng thần kinh của Quân.

Nó bước xiêu vẹo vào khu nhà tắm chung của tiểu đoàn.

Vắng tanh. Mọi người đều đang nghỉ trưa trong phòng.

Quân đẩy mạnh cửa một phòng tắm, chốt chặt lại. Nó không thèm cởi quần áo, cứ thế vặn tối đa vòi hoa sen.

— Ào ào ào…

Dòng nước lạnh buốt của những ngày cuối đông xối thẳng xuống đỉnh đầu. Nước lạnh như cắt da cắt thịt, nhưng không thấm tháp gì so với cái lạnh lẽo đang đóng băng trái tim nó.

Quân đứng dưới vòi nước, quần áo ướt sũng dính chặt vào người.

Nó đưa tay vuốt mặt, rồi đột nhiên, sự ghê tởm bùng nổ.

Nó nhớ lại cái đêm hôm qua, nó đã rúc vào lồng ngực Đăng, khóc lóc cầu xin Đăng cứu nó. Nó nhớ lại cảm giác đôi bàn tay của Đăng vuốt ve trên da thịt nó, miệng nó rên rỉ gọi Đăng là “anh”.

— Ọe…

Quân gục xuống bệ xí, nôn khan. Dạ dày nó trống rỗng, chỉ có những dòng dịch vị chua loét, đắng ngắt trào ra.

Sự dơ bẩn.

Nó cảm thấy cơ thể mình dơ bẩn đến cùng cực. Từ từng lỗ chân lông, từng tấc da thịt, nơi nào cũng in hằn dấu vết, hơi thở và sự thao túng tởm lợm của Trần Hải Đăng.

Quân đứng phắt dậy. Nó lột phăng chiếc áo khoác ướt sũng vứt xuống sàn. Xé toạc chiếc áo phông bên trong.

Nó vồ lấy chiếc bàn chải giặt đồ bằng nhựa cứng vứt góc phòng, quét một đống xà phòng bột lên đó, rồi điên cuồng chà xát lên cơ thể mình.

— Địt mẹ mày… dơ bẩn… tởm lợm… rửa sạch đi… rửa sạch đi!

Quân lẩm bẩm trong miệng như một kẻ mất trí.

Bàn chải cứng ngắc chà mạnh lên ngực, lên vai, lên cổ. Nơi nào có dấu môi của Đăng, Quân chà mạnh nơi đó. Làn da ngăm đen của nó nhanh chóng ửng đỏ, rồi rướm máu.

Những tia máu đỏ tươi hòa lẫn với bọt xà phòng trắng xóa, trôi tuột xuống cống thoát nước. Đau rát. Nhưng Quân không quan tâm. Nó chỉ muốn lột sạch lớp da chết tiệt này đi. Nó muốn cạo sạch những dấu vết bệnh hoạn mà con quái vật đó đã để lại trên người nó.

— Á… aaaa!

Quân ném mạnh chiếc bàn chải vào tường, ngửa cổ lên trời gầm lên một tiếng đau đớn, tuyệt vọng. Nước mắt hòa lẫn với nước từ vòi sen chảy ròng ròng trên khuôn mặt vỡ nát.

Nó đã bị lừa. Bị lừa một cách thảm hại nhất.

Từ chuyện con Lan, chuyện tờ giấy nợ, chuyện camera quay lén, cho đến tờ giấy tống tiền… Tất cả chỉ là một mẻ lưới khổng lồ do chính tay Đăng đan ra. Đăng đập gãy đôi cánh của Quân, móc mắt Quân ra, rồi lại cho Quân một đôi nạng và bắt Quân phải liếm gót giày tạ ơn nó.

Quân trượt dài xuống nền gạch ướt nhẹp, ôm lấy hai bờ vai đang rỉ máu của mình, khóc rung lên bần bật.

Nó chưa bao giờ thấy ghê tởm một con người đến thế. Và nó cũng ghê tởm chính bản thân mình vì đã vô tình “nghiện” sự bảo bọc độc hại đó.

…

Nửa tiếng sau.

Quân đẩy cửa phòng 402 bước vào.

Nó đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, nhưng khuôn mặt thì trắng bệch, đôi môi tím tái vì lạnh và vì sốc. Bầu không khí trong phòng ấm áp lạ thường, nhưng với Quân, nó không khác gì một nấm mồ chôn chung.

Thằng Toàn đang ngồi vắt vẻo trên giường, vừa bấm điện thoại vừa nhai tóp tép.

Thấy Quân bước vào với mái tóc ướt sũng, cổ và tay đỏ ửng những vết xước, Toàn nhíu mày:

— Địt mẹ, mày bị điên à Quân? Trời rét mười độ mày đi tắm nước lạnh? Lại còn cọ đỏ rực cả người lên thế kia, mày bị ghẻ ruồi à?

Quân lầm lì bước tới giường, vứt cái khăn tắm lên thành giường, không thèm trả lời.

Toàn không để ý thái độ của Quân, tiếp tục bô bô cái miệng:

— Nãy thằng Đăng về không thấy mày, nó lại chạy xuống căng tin mua cho mày phần cơm sườn chả trứng ốp la đấy. Má, công nhận thằng Đăng tốt vãi lồn. Tao mà là đàn bà chắc tao xin cưới nó rồi. Anh em cốt nhục tình thâm không bằng một góc của nó đối với mày.

Hai chữ “tốt vãi lồn” lọt vào tai Quân nghe chói chang, nực cười và kinh tởm đến mức nó muốn bật cười thành tiếng.

Đúng rồi. Trong mắt cả cái học viện này, Trần Hải Đăng là một thằng bạn hoàn hảo. Một thiên thần không tì vết. không ai biết được, đằng sau cái lớp vỏ thiên thần đó là một con ác quỷ đang gặm nhấm linh hồn bạn cùng phòng mỗi đêm.

— Đừng nhắc tên nó trước mặt tao.

Quân gằn từng chữ, giọng lạnh băng.

— Ơ hay, mày lại lên cơn hâm à? Nãy còn đi chung với nhau vui vẻ lắm cơ mà? Lại cãi nhau cái gì?

Toàn ngơ ngác hỏi.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng mở ra.

Trần Hải Đăng bước vào. Trên tay xách một hộp cơm nóng hổi, một cốc trà gừng bốc khói nghi ngút. Phong thái tĩnh mịch, điềm đạm, nụ cười nhẹ trên môi hệt như một người chồng mẫu mực chăm lo cho vợ.

Nhìn thấy Đăng, đồng tử Quân co rút lại. Dạ dày nó lại quặn lên một cơn buồn nôn dữ dội. Lông tóc toàn thân dựng đứng. Sự ghê tởm trào dâng lên tận cổ họng.

— Tắm xong rồi à? Tóc ướt thế kia ốm bây giờ.

Đăng đặt hộp cơm lên bàn, tiến lại gần Quân, giơ tay ra định cầm lấy chiếc khăn để lau tóc cho nó. Một hành động ân cần, quen thuộc thường ngày.

Nhưng lần này…

— Bốp!

Quân vung tay, gạt phăng bàn tay của Đăng ra với một lực cực mạnh.

Cái gạt tay dứt khoát, tàn nhẫn, mang theo toàn bộ sự phẫn nộ và cự tuyệt.

— Đừng đụng cái bàn tay bẩn thỉu của mày vào người tao.

Quân rít lên, ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng vào mặt Đăng, rực cháy ngọn lửa thù hận.

Không khí trong phòng 402 lập tức đông cứng lại.

Thằng Toàn đang bấm điện thoại cũng phải giật bắn mình, đánh rơi cả cái điện thoại xuống nệm. Nó tròn xoe mắt nhìn hai thằng bạn.

Bàn tay Đăng khựng lại giữa không trung.

Trong một phần mười giây, ánh mắt Đăng lóe lên một tia kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, nó thu lại, thay bằng sự tĩnh mịch, nguy hiểm thường ngày. Nó từ từ hạ tay xuống, đút vào túi quần.

— Mày làm sao thế Quân? Mệt quá sinh cáu bẳn à?

Đăng vẫn giữ giọng điệu nhẹ nhàng, cố tình đóng vai kẻ bị oan ức.

— Tao không cáu bẳn! Tao chỉ thấy tởm lợm! Tao thấy buồn nôn khi nhìn thấy cái bản mặt đạo đức giả của mày!

Quân gào lên, lùi lại một bước, chỉ thẳng tay vào mặt Đăng.

Toàn hoảng hốt nhảy xuống khỏi thang giường, đứng vào giữa hai đứa:

— Ê ê! Có chuyện gì từ từ nói! Địt mẹ Quân, mày bị điên à? Thằng Đăng nó vừa đội mưa đi mua cơm cho mày đấy! Mày chửi nó cái gì thế?

Quân quay sang nhìn Toàn, đôi mắt đỏ ngầu, ngấn nước.

— Toàn. Mày ra ngoài.

— Ra ngoài cái gì? Hai thằng mày định choảng nhau à? Tao không ra!

— TAO BẢO MÀY RA NGOÀI!

Quân hét lên một tiếng xé toạc cổ họng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, nổi đầy gân xanh. Sự uất hận dồn nén làm khuôn mặt nó méo mó, đáng sợ.

Toàn giật mình lùi lại. Từ lúc quen biết đến giờ, nó chưa bao giờ thấy thằng Quân giận dữ đến mức điên loạn như thế này. Cái ánh mắt của Quân như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Toàn nuốt nước bọt, liếc sang nhìn Đăng cầu cứu.

Đăng vẫn đứng im tại chỗ, không hề biến sắc. Khóe môi Đăng khẽ nhếch lên, gật đầu nhẹ với Toàn.

— Mày ra ngoài đóng cửa lại đi Toàn. Đi mua hộ tao bao thuốc. Chuyện của tao với Quân để tao tự giải quyết.

Giọng Đăng điềm tĩnh lạ thường, không có chút gì là bối rối của một kẻ vừa bị chửi mắng.

Toàn chép miệng, vớ lấy cái áo khoác rồi lật đật đi ra cửa. Trước khi đóng cửa, nó còn ngoái lại dặn:

— Địt mẹ, có gì thì nói mồm, cấm đấm nhau đấy nhé!

“Cạch”.

Cánh cửa khép lại. Chốt khóa tự động sập xuống.

Trong cái không gian chật hẹp của phòng 402, giờ chỉ còn lại hai thằng đàn ông. Một kẻ đang vỡ nát vì sự thật tàn khốc, và một con ác quỷ đã bị lột mặt nạ nhưng vẫn nhởn nhơ đứng đó.

Sự tĩnh lặng kéo dài đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng mưa phùn đập lách tách vào cửa kính.

Đăng lững thững kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống, vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Nó ngước lên nhìn Quân, ánh mắt quét qua những vết xước rướm máu trên cổ Quân.

— Mày nghe thấy rồi đúng không? Chỗ cầu thang thoát hiểm.

Đăng mở lời trước, giọng nói thản nhiên đến mức tàn nhẫn, không có lấy một tia chối cãi hay hoảng hốt nào. Nó thông minh đến mức chỉ cần nhìn thái độ của Quân là biết mọi chuyện đã lộ.

Sự bình thản của Đăng như đổ thêm cả một thùng xăng vào ngọn lửa uất hận trong lòng Quân.

— Mày… mày thừa nhận?

Quân run rẩy, bước lên một bước, giọng nói vỡ vụn.

— Tại sao tao phải chối? Tao đã làm gì sai nào?

Đăng nhướn mày, nụ cười nửa miệng quen thuộc lại hiện ra.

— Mày không sai? ĐỊT MẸ MÀY TRẦN HẢI ĐĂNG!

Quân gầm lên như một con thú bị thương, lao tới, túm lấy cổ áo Đăng, xốc ngược thằng bạn thân lên khỏi ghế.

Chiếc ghế nhựa đổ rầm xuống sàn nhà.

Quân ép chặt Đăng vào tủ sắt, hai mắt đỏ vằn lên những tia máu, nước mắt trào ra không kìm nén được.

— Mày gài bẫy tao! Mày xúi thằng Hoàng quay clip tao và mày đụ nhau! Mày để nó tống tiền tao! Mày ép tao phải rút tên khỏi danh sách Sĩ quan! Mày dồn tao vào đường cùng để tao phải quỳ lạy, khóc lóc cầu xin mày cứu mạng! Mày coi tao là con chó để mày đùa giỡn trong lòng bàn tay mày à?!

Quân gào thét, mỗi một câu nói thốt ra là một lần nhát dao đâm nát trái tim chính nó.

Đăng bị ép sát vào tủ sắt, nhưng không thèm chống cự. Nó để mặc cho Quân túm cổ áo mình, thậm chí còn hơi cúi đầu xuống để nhìn thẳng vào đôi mắt ướt đẫm nước mắt của Quân.

— Nói cho đúng vào Quân. không phải tao xúi thằng Hoàng. Là thằng Hoàng tự nổi lòng tham, tự đố kỵ. Tao chỉ “vô tình” tạo điều kiện cho nó làm thôi.

Đăng lạnh lùng sửa lưng, giọng điệu hệt như một vị giáo sư đang giảng bài.

— Khác cái gì nhau?! Mày cố tình! Mày biến cuộc đời tao thành địa ngục!

Quân vung tay, giáng một cú đấm thẳng vào mặt Đăng.

— Bốp!

Đầu Đăng văng sang một bên. Khóe môi lập tức rách toạc, rỉ máu tươi. Nhưng Đăng không hề đánh trả. Nó từ từ quay mặt lại, lấy lưỡi liếm vệt máu trên môi, ánh mắt lóe lên một tia điên loạn bệnh hoạn.

— Đánh tiếp đi. Nếu đấm tao làm mày bớt uất ức, cứ đánh.

Đăng thì thầm, kề sát mặt vào Quân.

— Nhưng mày thử nghĩ xem Quân. Tao làm tất cả những chuyện đó để làm gì? Vì tiền à? Vì danh tiếng à?

Đăng đưa tay lên, nắm lấy bàn tay đang túm cổ áo mình của Quân. Không bóp mạnh, mà chỉ vuốt ve những đốt ngón tay đang trắng bệch vì gồng sức.

— Tao làm thế, là vì tao muốn mày thuộc về tao. TRỌN VẸN.

— Câm mồm! Tao tởm mày! Tao tởm cái tình yêu bệnh hoạn của mày!

Quân hất mạnh tay Đăng ra, lùi lại hai bước. Cảm giác da thịt chạm vào Đăng bây giờ làm nó nổi da gà.

— Tởm à?

Đăng bật cười khùng khục, vuốt lại cổ áo cho phẳng phiu, bước tới từng bước một, dồn Quân vào góc tường.

— Mày bảo mày tởm tao? Vậy cái đêm mày bò xuống giường tao, ôm chặt lấy tao, há mồm ra xin tao đâm mày, mày có thấy tởm không? Lúc mày bắn tinh lên bụng tao, mày có thấy tởm không?

— Đừng nói nữa! CÂM MỒM LẠI!

Quân bịt chặt hai tai, lắc đầu liên tục. Sự sỉ nhục từ chính những hành động mất kiểm soát của mình bị Đăng bóc trần làm Quân không còn đường chối cãi.

— Mày tưởng mày là nạn nhân sao Quân?

Đăng ghé sát miệng vào tai Quân, giọng nói như quỷ dữ rót độc vào màng nhĩ.

— Tao giăng bẫy, đúng. Nhưng người tự nguyện bước vào cái bẫy đó, tự nguyện giang hai chân ra cho tao đụ, là mày. Mày đổ lỗi cho tao để làm gì? Để che đậy sự thật là mày cũng nghiện tao, mày cũng thèm khát sự thao túng này không kém gì tao?

— không phải! Tao không phải pê đê! Tao hận mày!

Quân bật khóc nức nở, trượt lưng dọc theo bức tường ngồi thụp xuống sàn nhà. Mọi sự kiêu hãnh cuối cùng bị nghiền nát bét.

Nó đã thua. Thua một cách toàn diện. Nó không thể đánh lại Đăng, cũng không thể chạy trốn khỏi Đăng.

Đăng khom người xuống, quỳ một gối trước mặt Quân. Bàn tay to lớn của nó vươn ra, nâng cằm Quân lên, ép Quân phải nhìn thẳng vào mắt mình.

— Hận tao cũng được. Ghê tởm tao cũng được.

Khóe môi Đăng cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại tăm tối, lạnh lẽo, chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng không thể cứu vãn.

— Mày đã nghe hết rồi, vậy thì tao cũng không cần phải diễn vai bạn hiền nữa. Chào mừng mày đến với thế giới thực của tao, Lê Minh Quân. Mày đã rơi vào lưới của tao, thì cả đời này… mày không bao giờ có cơ hội bò ra ngoài đâu.

Gió bên ngoài vẫn rít gào, nhưng không thể nào át được sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy căn phòng 402. Tấm bình phong giả tạo đã rơi xuống. Từ nay về sau, giữa Đăng và Quân không còn tình anh em chí cốt, chỉ còn lại sự trói buộc, giam cầm và một sự chiếm hữu bệnh hoạn đến nghẹt thở.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 35"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz