Phòng 402 chìm trong một bầu không khí kỳ dị.
Thằng Toàn ngồi khoanh chân trên giường tầng trên, mồm nhai chóp chép miếng lương khô, hai mắt trợn tròn nhìn xuống dưới.
Phạm Việt Hoàng đang lầm lì thu dọn đồ đạc. Nó nhét quần áo, sách vở vào chiếc balo dã chiến to đùng. Khuôn mặt Hoàng bầm tím một bên gò má, khóe môi còn sưng vù rỉ máu. Tướng đi của nó rụt rè, lấm lét như một con chuột cống vừa bị đập hụt.
— Ê Hoàng, mày bị sao thế? Sáng nay ngã cầu thang à? Sao tự nhiên lại xin chuyển sang khu nhà C? Đang ở yên ổn mà?
Toàn tò mò hỏi, không hiểu chuyện mẹ gì đang xảy ra.
— Tao… tao không hợp phong thủy phòng này. Chuyển đi cho đỡ xui.
Hoàng đáp lí nhí, không dám ngẩng đầu lên, tay kéo rẹt khóa balo.
Nó xách balo lên vai, ánh mắt vô tình lướt qua Lê Minh Quân đang nằm đọc sách ở giường đối diện. Ánh mắt của Hoàng lúc này không còn sự kiêu ngạo, đố kỵ hay đắc thắng như mọi khi. Nó là ánh mắt của sự sợ hãi, xen lẫn một chút… thương hại.
Phải, Hoàng đang thương hại Quân. Nó đã thoát khỏi cái địa ngục 402 này, dù phải trả giá bằng sự nhục nhã và cái án treo trên đầu. Nhưng ít ra nó còn được tự do. Còn thằng Quân… thằng Quân đã vĩnh viễn bị chôn sống trong đó.
Hoàng vội vã quay mặt đi, bước nhanh ra khỏi phòng như chạy trốn khỏi tà khí.
Trong phòng chỉ còn lại Toàn và Quân.
Quân bỏ cuốn sách xuống. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vô hình thoát ra khỏi lồng ngực nó.
Cơn ác mộng đã qua.
Sáng nay, danh sách ôn thi Sĩ quan nguồn được dán lại trên bảng tin tiểu đoàn. Tên của Phạm Việt Hoàng đã bị gạch bỏ bằng mực đỏ, thay vào đó là tên Lê Minh Quân được điền bổ sung chễm chệ ở dòng cuối cùng.
Thằng Đăng đã giữ đúng lời hứa. Nó đã lấy lại tương lai cho Quân. Nó đã đánh đuổi thằng Hoàng đi. Nó bảo vệ Quân khỏi sự nhục nhã tột cùng.
Nghĩ đến Đăng, trái tim Quân khẽ rung lên một nhịp phức tạp. Sự sợ hãi, ghê tởm xen lẫn với lòng biết ơn mù quáng. Quân nhận ra, cuộc đời nó bây giờ, từ miếng ăn, giấc ngủ đến cái danh dự, tương lai, tất cả đều do một tay Đăng ban phát. Đăng là ác quỷ, nhưng là ác quỷ che chở cho nó.
“Chắc nó đang ở dưới căng tin. Mình nên xuống tìm nó… mua cho nó chai nước…”
Quân tự nhủ. Sự phụ thuộc tâm lý khiến nó không chịu nổi cảm giác vắng bóng Đăng quá lâu.
Nó bật dậy, vớ lấy cái áo khoác gió, sải bước ra khỏi phòng.
…
Hành lang khu nhà B vắng vẻ giờ nghỉ trưa.
Quân đi dọc theo dãy hành lang tầng trệt, hướng ra phía căng tin.
Nhưng khi đi ngang qua khúc quanh của lối thoát hiểm phía sau dãy nhà tắm chung – nơi tối tăm và ít người qua lại nhất, Quân chợt khựng lại.
Nó nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Là Đăng.
Và một người nữa. Giọng rụt rè, uất ức. Là Hoàng.
Quân nhíu mày. Thằng Hoàng vừa xách đồ rời phòng, sao lại hẹn gặp Đăng ở đây làm gì nữa? Chẳng lẽ nó vẫn còn ý định tống tiền? Hoặc nó chưa giao hết bản sao clip?
Sự lo sợ trỗi dậy, Quân rón rén bước tới sát bức tường, nín thở, lén lút ló đầu nhìn qua khe hở của cánh cửa sắt thoát hiểm đang hé mở.
Bên ngoài ban công thoát hiểm, Đăng đang đứng dựa lưng vào tường, tay cầm một điếu thuốc châm dở, nhả khói trắng xóa. Phong thái của một vị vua vừa chiến thắng.
Hoàng đứng đối diện, balo vác trên vai, vẻ mặt nhăn nhó, hằn học.
— Đơn chuyển phòng tao đã nộp. Tên của mày và thằng chó kia cũng đã khôi phục. Đồ tao dọn xong rồi. Mày hài lòng chưa? Cút khỏi cuộc đời tao được chưa?
Hoàng nghiến răng hỏi.
— Rất tốt. Chúc mày ở phòng mới vui vẻ. Nhớ giữ mồm giữ miệng.
Đăng cười nhạt, rít một hơi thuốc.
— Đăng này.
Hoàng đột nhiên đổi giọng. Sự thắc mắc, cay cú giằng xé trong lòng nó không thể nào nguôi ngoai nếu chưa hỏi rõ ràng.
— Mày cho tao hỏi một câu cuối cùng. Coi như tao thua tâm phục khẩu phục.
— Hỏi đi. Tao đang vui, tao sẽ trả lời.
Đăng hất hàm.
— Cái vụ camera.
Hoàng nhíu mày, ánh mắt đầy sự nghi hoặc và sợ hãi.
— Mày nói mày phát hiện ra ngay từ lúc tao đặt nó lên nóc tủ. Tao không tin. Mày đâu có ở phòng lúc đó? Lúc đó có lệnh trực ban đột xuất, cả tiểu đoàn xuống sân hết, tao viện cớ đau bụng ở lại phòng mà?
— Tao không ở phòng, nhưng tao có mắt.
Đăng cười khùng khục trong cổ họng, gõ gõ tàn thuốc vào lan can sắt.
— Trưa hôm đó, tao thấy mày nhắn tin mượn điện thoại của thằng Hùng phòng bên cạnh. Điện thoại của mày đang dùng tốt, mày mượn điện thoại nó làm gì? Tao liếc thấy mày cắt cái vớ đen. Một thằng đang nợ nần ngập đầu, lại bị tao dọa bằng tờ giấy nợ, chắc chắn sẽ tìm cách cắn trộm. Tao đoán mày định quay lén hoặc thu âm.
Quân đứng nấp sau cánh cửa, trái tim đập thình thịch. Thằng Đăng quan sát tỉ mỉ đến đáng sợ.
— Vậy… vậy sao mày biết tao giấu ở nóc tủ? Nếu tao giấu chỗ khác thì sao?
Hoàng gặng hỏi.
Đăng cười phá lên. Nụ cười sảng khoái nhưng không có chút hơi ấm nào, chỉ rặt một sự tàn nhẫn, lạnh lẽo.
— Hoàng ạ. Mày nghĩ tao để mày chọn góc quay sao? Mày nghĩ một thằng cẩn thận, mắc bệnh sạch sẽ như tao, lại để trống cái nóc tủ bụi bặm đó cho mày trèo lên à?
Lời nói của Đăng làm Hoàng sững người.
Quân ở phía sau cánh cửa cũng mở to mắt, hơi thở như ngừng lại.
Đăng tiến lên một bước, dí sát điếu thuốc đang cháy đỏ rực vào ngay trước mặt Hoàng.
— Chính tao là người đã xê dịch đống hộp giày trên nóc tủ. Tao tạo ra một khoảng trống duy nhất, hoàn hảo nhất, vừa vặn để giấu một cái điện thoại. Góc quay từ chỗ đó chĩa thẳng xuống giường tao, không có điểm mù. Tao không cần tìm camera của mày. Tao CHỈ CHỖ cho mày đặt nó đấy.
— Mày… mày nói cái gì?!
Hoàng lùi lại, mặt trắng bệch, đôi mắt trợn ngược lên kinh hãi.
Ngay cả Quân, đứng nấp trong bóng tối, cũng cảm thấy một luồng điện lạnh buốt xuyệt qua dọc sống lưng. Chân Quân bủn rủn, suýt nữa ngã khuỵu.
Đăng đang nói cái gì vậy? Cố tình dọn chỗ cho Hoàng quay lén?
— Mày không nghe nhầm đâu.
Đăng nhếch mép, tàn nhẫn bóc trần sự thật.
— Khi tao bước vào phòng, tao chỉ liếc lên nóc tủ một cái, thấy khoảng trống bị lấp đầy bởi một cục màu đen, tao biết ngay mày đã cắn câu. Tao cố tình rủ thằng Quân xuống sân tập trung trước để mày có thời gian rảnh tay hành động.
— Địt mẹ… mày bị điên à?!
Hoàng gầm lên, giọng run rẩy sợ hãi. Nó không đang đối mặt với người, nó đang đối mặt với quỷ.
— Tại sao mày lại làm thế?! Nhỡ tao tung ra thật thì sao? Mày không sợ tao hủy hoại cả hai đứa mày à?! Tại sao mày lại TỰ MÌNH tạo ra cái bẫy đó?!
Câu hỏi của Hoàng cũng chính là câu gào thét trong cõi lòng của Lê Minh Quân lúc này.
Tại sao?! Tại sao Đăng lại cố tình để Hoàng quay được đoạn clip dơ bẩn đó? Tại sao lại kéo cả tương lai của mình vào một ván cược sinh tử?
Đăng vứt điếu thuốc xuống đất, chà mũi giày dã chiến lên đến khi nó nát bét.
Nó ngước đôi mắt đen ngòm, sâu thẳm như hố đen vũ trụ lên, nhìn Hoàng bằng ánh mắt thương hại.
— Mày không bao giờ tung được, vì tao đã nắm thóp mày từ tờ giấy nợ và cái file ghi âm ăn cắp quỹ tiểu đội. Tao nắm đằng chuôi, mày chỉ là một con rối thôi Hoàng ạ.
Đăng gằn giọng, từng chữ thốt ra lạnh buốt:
— Còn tại sao tao lại làm thế à? Để tao dạy cho mày một bài học về nghệ thuật thao túng.
Đăng tựa lưng vào lan can, hai tay khoanh trước ngực.
— Thằng Quân… nó bướng bỉnh lắm. Nó lúc nào cũng bô bô cái miệng là trai thẳng, trượng nghĩa. Nó nhận lời yêu con Lan để lấy vỏ bọc, để cố gắng chối bỏ việc nó thèm khát tao. Dù tao có đè nó ra đụ bao nhiêu lần, trong thâm tâm nó vẫn nuôi hi vọng thoát khỏi tao, hi vọng làm một thằng đàn ông bình thường để ra trường báo hiếu mẹ nó.
Giọng Đăng trầm xuống, tràn ngập sự chiếm hữu vặn vẹo.
— Tao không thích cái hi vọng đó. Tao muốn bóp nát nó. Nhưng nếu tao trực tiếp làm, nó sẽ thù hận tao, nó sẽ vùng vẫy, thậm chí nó sẽ tự sát. Tao cần một kẻ khác đóng vai ác. Một kẻ dồn nó vào chân tường, tước đoạt đi cái danh dự, cái sĩ diện, cái ước mơ làm sĩ quan của nó.
Đăng chỉ thẳng tay vào mặt Hoàng.
— Và tao chọn mày. Tao để mày quay clip. Tao để mày gửi thư tống tiền nó. Tao để mày ép nó rút tên khỏi danh sách Sĩ quan nguồn. Tao đứng nhìn nó vỡ vụn, hoảng loạn, sợ hãi tột cùng.
— Mày… mày là ác quỷ… mày không phải người…
Hoàng lắp bắp, cả người lùi lại sát mép tường, run lên bần bật.
— Đúng. Khi nó rơi xuống tận cùng của địa ngục, khi nó thấy cả thế giới này đều muốn giẫm đạp nó…
Đăng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thỏa mãn đến rợn người.
— …thì tao sẽ xuất hiện. Tao dang tay ra cứu nó. Tao lấy lại danh sách cho nó. Tao đuổi kẻ thù của nó đi. Tao biến tao thành chiếc phao cứu sinh duy nhất trong cuộc đời bẩn thỉu của nó.
Đăng hạ giọng, thì thầm nhưng vang vọng như tiếng sấm:
— Bây giờ, trong mắt thằng Quân, tao là vị thần. Nó biết ơn tao. Nó hàm ơn tao đến mức bán cả mạng sống cho tao. Từ nay về sau, nó sẽ không bao giờ dám nghĩ đến việc rời xa tao nữa. Nó sẽ tự nguyện nằm ngoác chân ra dưới tao, làm một con chó trung thành ngoan ngoãn. Nó sẽ tin rằng, ở cái thế giới khốn nạn này, chỉ có tao là tốt với nó. Cái đuôi phản kháng cuối cùng của Lê Minh Quân… đã bị tao và mày hợp sức chặt đứt hoàn toàn rồi.
Lời thú tội của Đăng kết thúc.
Gió bấc thổi thốc qua hành lang vắng lặng.
Hoàng đứng há hốc mồm, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Nó nhận ra, sự đố kỵ và mưu hèn kế bẩn của mình không là cái thá gì so với sự thao túng tâm lý tàn bạo, bệnh hoạn của Trần Hải Đăng. Hoàng chỉ là một quân cờ trong ván cờ nhốt Lê Minh Quân vào lồng sắt của Đăng.
— Tao tởm mày… Đăng ạ. Mày là con quái vật.
Hoàng thều thào, ôm chặt lấy cái balo, xoay lưng cắm đầu chạy thục mạng xuống cầu thang, như thể đằng sau nó là quỷ môn quan đang mở toang.
…
Trong góc tối phía sau cánh cửa thoát hiểm.
Lê Minh Quân đứng chết trân.
Mọi âm thanh, mọi màu sắc của thế giới xung quanh vụt tắt.
Trái tim nó, vốn vừa được hàn gắn bằng sự biết ơn giả tạo, giờ đây bị một bàn tay vô hình lôi ra khỏi lồng ngực, ném xuống đất và giẫm nát bét thành vũng máu dơ bẩn.
“Tao CHỈ CHỖ cho mày đặt nó đấy.”
“Tao cần một kẻ khác đóng vai ác… dồn nó vào chân tường…”
“Tao muốn nó tự nguyện bò dưới chân tao.”
Những câu nói của Đăng văng vẳng trong não Quân, đập đi đập lại như những nhát búa tạ.
Cái đêm tống tiền. Tờ giấy A4 in màu kẹp trong sách. Bắt ép rút tên. Sự hoảng loạn đến ngất lịm. Đêm khóc lóc van xin được đào ngũ.
Tất cả. TẤT CẢ mọi nỗi đau đớn, nhục nhã, bế tắc đến mức muốn chết đi cho xong của Quân trong suốt một tuần qua… đều là một vở kịch do chính Trần Hải Đăng viết kịch bản và đạo diễn.
Thằng Đăng không cứu Quân khỏi địa ngục. Thằng Đăng chính là kẻ XÂY LÊN cái địa ngục đó, nhốt Quân vào, rồi thả một sợi dây thừng xuống để Quân phải vừa leo lên vừa khóc lóc liếm gót giày tạ ơn nó.
— Hự…
Quân ôm chặt lấy ngực áo, miệng há hốc ra nhưng không thể phát ra một âm thanh nào.
Dạ dày nó cuộn lên dữ dội. Một cơn buồn nôn kinh tởm trào lên tận cổ họng.
Nó che miệng, lảo đảo lùi lại. Nước mắt trào ra giàn giụa, làm nhòe cả tầm nhìn.
Sự phản bội. Sự ghê tởm. Sự uất hận cao trào.
Nó đã từ bỏ mọi sự kiêu hãnh của một thằng đàn ông, để phó thác sinh mạng mình cho một con quái vật nham hiểm nhất thế gian.
Nó nhớ lại cái cảnh đêm qua nó rúc vào ngực Đăng, khóc lóc cầu xin Đăng cứu nó. Nó nhớ lại sáng nay nó nhìn danh sách được khôi phục, trong lòng tràn ngập sự biết ơn Đăng.
Trời ơi… nó là một thằng ngu. Một thằng ngu thảm hại nhất trần đời!
Quân dựa lưng vào bức tường lạnh, trượt dần xuống. Hai tay ôm lấy đầu, cào cấu điên cuồng vào mái tóc húi cua của chính mình.
— Địt mẹ mày… Đăng… thằng chó đẻ…
Quân lẩm bẩm trong câm lặng, nước mắt mặn chát chảy vào khóe môi.
Nó muốn lao ra ngoài kia. Nó muốn đấm vỡ mặt thằng Đăng, muốn giết chết nó, hoặc cùng nó nhảy từ tầng bốn này xuống để kết thúc mọi thứ.
Nhưng đôi chân nó không nhấc lên nổi.
Sự tàn độc của cú lật bài ngửa này đã rút cạn toàn bộ sinh lực và ý chí phản kháng của Quân. Nó nhận ra một sự thật cay đắng và đáng sợ nhất: Dù biết tất cả là giả tạo, dù biết Đăng là ác quỷ… thì Quân cũng không thể làm gì được.
Bởi vì Đăng đã trói buộc nó bằng một sợi dây xích vô hình quá chặt. Thể xác nó đã nghiện sự chà đạp của Đăng. Tương lai của nó nằm trong tay Đăng. Đăng có thể dựng lên một Hoàng thứ nhất, thì cũng có thể dựng lên một Hoàng thứ hai.
Lê Minh Quân đã mất đi mọi thứ để chống trả.
Nó ngồi bệt trong góc tối, khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ nát của một con thú đã sập bẫy hoàn toàn, nhận ra cửa chuồng đã bị khóa trái, và chìa khóa thì đã bị con quỷ bên ngoài nuốt chửng vào bụng từ lâu.