Gió trên sân thượng khu vẫn rít từng hồi lạnh buốt.
Bầu không khí căng như một sợi dây đàn sắp đứt. Hoàng trừng trừng mắt, ngón tay lơ lửng trên màn hình điện thoại, sẵn sàng bấm nút “Gửi” đoạn clip dơ bẩn đó đi bất cứ lúc nào.
Nó chờ đợi một sự hoảng loạn từ Trần Hải Đăng. Nó chờ đợi thằng bạo chúa này phải quỳ gối.
Nhưng Đăng chỉ khẽ nhếch mép.
Bàn tay đang đút trong túi áo khoác dạ của Đăng từ từ rút ra. Không có dao. Không có vũ khí.
Chỉ có một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số mini. Bề ngoài nhỏ xíu, đen nhám.
Đăng điềm nhiên bấm nút [PLAY].
Từ chiếc loa nhỏ của máy ghi âm, một giọng nói vang lên, rõ mồn một giữa tiếng gió:
“…Ba mươi triệu. Chuyển khoản ngay trong chiều nay… thứ hai… tao muốn mày phải rút tên khỏi danh sách Sĩ quan nguồn… Cuối cùng… tao muốn mày phải cúi đầu xin lỗi tao. Ngay tại đây. Quỳ xuống, gọi tao là bố…”
Đó chính là giọng của Hoàng. Lời tống tiền và yêu sách nó vừa thốt ra cách đây đúng hai phút.
Hoàng nhíu mày, có chút bất ngờ, nhưng rồi nó lại bật cười khinh khỉnh:
— Mày ghi âm tao? Mày nghĩ ba cái trò ghi âm lén lút này dọa được tao à? Mày tung đoạn ghi âm này ra, tao tung clip! Để xem cái nào hấp dẫn hơn! Mày tưởng một cái máy ghi âm cùi bắp là đủ sức lật kèo à?
— Đương nhiên là không đủ.
Đăng ngắt lời, ngón tay ấn nút [NEXT] trên máy ghi âm.
Một đoạn âm thanh khác bắt đầu phát. Lần này không phải giọng của Hoàng và Đăng trên sân thượng.
“…Đại ca! Bình tĩnh! Em xoay được tiền rồi!… Khách của em là hai thằng nhà giàu trong trường. Bọn nó chơi gay với nhau, bị em quay lại được… Tối mai, em hứa tối mai em sẽ lấy đủ ba mươi triệu trả đại ca!…”
Giọng nói vội vã, nịnh nọt và run rẩy của Hoàng vang lên. Đây là cuộc điện thoại Hoàng gọi cho thằng xăm trổ đòi nợ tại tiệm nét ở phố Nhổn chiều hôm qua.
Sắc mặt Hoàng lập tức biến đổi. Nụ cười khinh khỉnh cứng đơ trên môi.
— Mày… mày lấy đoạn ghi âm này ở đâu? Mày theo dõi tao?!
Hoàng lùi lại một bước, ánh mắt bắt đầu dao động.
— Theo dõi một thằng rác rưởi như mày làm bẩn mắt tao. Tao chỉ bỏ ra năm trăm nghìn, nhờ thằng chủ tiệm nét trích xuất lại camera an ninh và thu âm từ mic của tai nghe ở máy mày ngồi thôi.
Đăng bình thản giải thích, tay vẫn cầm chiếc máy ghi âm, vân vê nó như một món đồ chơi.
— Nhưng thế vẫn chưa hết đâu, Hoàng ạ. Bữa tiệc chính bây giờ mới bắt đầu.
Đăng bấm nút [NEXT] một lần nữa.
Lần này, không phải là một cuộc hội thoại. Mà là tiếng lạch cạch của ổ khóa bị cạy. Tiếng mở cửa rón rén. Tiếng kim loại va chạm lách cách.
Hoàng nghe thấy âm thanh đó, hai mắt trợn ngược lên, môi mấp máy không thốt ra nổi nửa lời. Lồng ngực nó như bị một tảng đá ngàn cân đè dập.
— Đoạn âm thanh này nghe quen không Hoàng?
Đăng mỉm cười, một nụ cười tàn độc của quỷ dữ.
— Nhớ lại xem nào. Đêm thứ Bảy tuần trước. Mọi người đi giao lưu văn nghệ, một mình mày ở lại phòng vì “đau bụng”. Mày đã cạy tủ sắt của thằng Đại đội trưởng, lấy trọn cái phong bì năm triệu tiền quỹ bồi dưỡng trực ban của anh em.
— Tao… tao không lấy! Mày ngậm máu phun người! Mày dàn dựng!
Hoàng gào lên, hoảng loạn thực sự. Điện thoại trong tay nó rung lên bần bật.
— Dàn dựng?
Đăng nhướn mày.
— Mày nghĩ tao chỉ có file ghi âm thôi sao? Chiếc camera mini tao giấu trên khe quạt trần phòng cán bộ đã quay lại rõ nét cái bản mặt chuột nhắt của mày lúc đút năm triệu vào túi quần đấy. Mày khôn ngoan đặt camera quay lén tao và thằng Quân, mà không biết rằng tao đã đặt camera quay mày từ rất lâu rồi. Mày tưởng mày cắn trộm được quỹ của tiểu đội mà cán bộ không biết à? Họ chỉ đang chờ bắt tận tay thôi con chó ạ.
Đầu óc Hoàng ong ong. Mọi sự tự tin, mọi ảo tưởng quyền lực phút chốc vỡ vụn thành bọt nước.
Đăng bước lên một bước. Khoảng cách giữa hai thằng thu hẹp lại. Sát khí tỏa ra từ người Đăng bóp nghẹt mọi luồng không khí xung quanh.
— Bây giờ, tao và mày cùng làm một bài toán pháp luật nhé, Hoàng. Dù sao cũng học trường Cảnh sát rồi.
Giọng Đăng trầm thấp, gằn từng chữ một, đâm thẳng vào não Hoàng.
— Mày có một đoạn clip 3 phút quay cảnh tao và thằng Quân làm tình. Tội của tao là gì? Vi phạm đạo đức lối sống, vi phạm kỷ luật nội vụ. Khung hình phạt cao nhất của học viện là cảnh cáo toàn trường, hoặc cùng lắm là buộc thôi học.
Đăng dang hai tay ra, vẻ mặt đầy thách thức.
— Giả sử tao bị thôi học. Thì sao? Bố mẹ tao thừa tiền để đưa tao sang Mỹ, Úc du học. Tao vẫn có nhà lầu, xe hơi, tương lai tao không sứt mẻ một milimet nào. Còn thằng Quân, tao sẽ mang nó đi theo tao, nuôi nó cả đời. Cái clip của mày, xét cho cùng, chỉ làm nhục tao được vài ngày trên mạng xã hội. Hết.
Trái tim Hoàng chìm xuống tận đáy vực. Những lời phân tích tàn nhẫn, mang đậm sự phân biệt giai cấp của Đăng đã đập nát hoàn toàn cái “vũ khí tối thượng” mà Hoàng tự hào.
— Nhưng còn tội của mày thì sao, Phạm Việt Hoàng?
Đăng rướn người tới, ánh mắt như hai lưỡi dao đâm phập vào đôi mắt đang mở to hoảng loạn của Hoàng.
— Tội thứ nhất: Trộm cắp tài sản quân đội, số tiền năm triệu đồng. Đủ khởi tố hình sự.
— Tội thứ hai: Đánh bạc và tổ chức đánh bạc với quy mô ba mươi triệu đồng.
— Tội thứ ba, cũng là tội nặng nhất: Cưỡng đoạt tài sản. Mày dùng clip nhạy cảm để đe dọa, tống tiền tao ba mươi triệu. Có file ghi âm, có chứng cứ rõ ràng. Theo Điều 170 Bộ luật Hình sự, tống tiền có tổ chức và thủ đoạn xảo quyệt, khung hình phạt từ ba đến mười năm tù.
Đăng mỉm cười. Nụ cười đẹp đẽ nhưng đáng sợ hơn bất kỳ lời dọa nạt nào.
— Ba tội danh gộp lại. Mày sẽ bị tống ra Tòa án binh. Khởi tố hình sự. Mày nghĩ mày sẽ ngồi tù mấy năm? Năm năm? Mười năm?
— Đừng…
Hoàng lùi lại, lưng đập mạnh vào lan can sân thượng. Hai chân nó nhũn ra.
— Khi mày vào tù, bố mẹ mày ở quê ai nuôi? Mảnh ruộng chập hẹp nhà mày có bán đi cũng không đủ tiền đền bù thiệt hại và nộp phạt. Cả họ nhà mày sẽ phải mang nỗi nhục vì có một thằng con đi tù vì tội tống tiền bạn học và ăn cắp quỹ. Mày thích hủy hoại tương lai đúng không Hoàng? Cái tương lai của mày, tao chỉ cần búng tay một cái là nát như bãi cứt.
Lời nói của Đăng tàn độc, không chừa lại cho đối phương một con đường sống nào.
Đó là sự khác biệt giữa kẻ chơi trò tiểu nhân và một kẻ thao túng chuyên nghiệp. Đăng không bao giờ ra tay nếu chưa nắm chắc 100% phần thắng, và một khi đã ra tay, nó sẽ dìm kẻ thù xuống tận cùng của địa ngục.
— Phịch.
Hoàng sụp xuống. Hai đầu gối nó đập xuống nền gạch sân thượng. Chiếc điện thoại trên tay nó rơi cái “xoạch” xuống đất.
Sự sợ hãi tột độ đánh sập mọi ý chí phản kháng. Nó cuối cùng cũng hiểu, nó đang đối mặt với một con quái vật không thể đánh bại.
— Đăng… tao xin mày… tao sai rồi… tao có mắt như mù…
Hoàng run rẩy, chắp hai tay lại, ngước đôi mắt tèm lem nước mắt lên nhìn Đăng. Cái dáng vẻ hèn mọn, dập đầu xin tha y hệt như Lê Minh Quân chiều hôm qua.
— Mày xin tao?
Đăng cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại của Hoàng lên.
— Chiều hôm qua, khi thằng Quân quỳ lạy dưới chân mày, mày đã nói gì với nó? Mày bảo mày không cần tiền, mày chỉ cần thấy nó rơi xuống bùn lầy.
Đăng nắm lấy cổ áo Hoàng, giật mạnh nó đứng dậy.
— Mày nghĩ mày có tư cách chạm vào đồ vật của tao à? Mày bắt nó rút tên khỏi danh sách Sĩ quan? Mày làm nó khóc đến mức đòi đào ngũ?
Đăng gằn giọng, sát khí bùng nổ, không còn giữ vẻ bình thản nữa. Nó vung tay.
— Bốp!
Một cú đấm trời giáng nện thẳng vào xương gò má của Hoàng.
Hoàng văng ra, ngã nhào xuống đất. Răng cắn vào môi rách toạc, máu tươi ộc ra. Nó ôm mặt, đau đớn rên rỉ nhưng không dám hé răng chửi nửa lời.
— Mày nghe cho rõ đây con chó.
Đăng bước tới, đặt đế giày dã chiến lên ngay ngực Hoàng, đạp mạnh xuống.
— Thằng Quân là của tao. Dù tao có chà đạp nó, lăng nhục nó thế nào, thì chỉ CÓ MỘT MÌNH TAO được quyền làm thế. Mày dám làm nó rơi một giọt nước mắt, tao sẽ làm mày khóc bằng máu.
Hoàng khóc rống lên, hai tay ôm lấy đế giày của Đăng van xin:
— Tao xin lỗi! Tao sẽ rút lại đơn tống tiền! Tao xóa clip! Mày muốn gì tao cũng làm! Đăng ơi, xin mày đừng tống tao ra Tòa án binh! Đừng đưa bằng chứng cho cán bộ! Mẹ tao ốm yếu lắm… bà ấy không chịu nổi đâu!
Sự kiêu hãnh rởm đời của kẻ thù bị đập nát bét.
Đăng nhìn Hoàng quằn quại dưới chân mình, ánh mắt khôi phục lại vẻ tĩnh mịch, lạnh lẽo.
— Mở điện thoại ra.
Đăng ném chiếc điện thoại xuống trước mặt Hoàng.
— Hủy lệnh gửi email tự động. Xóa sạch file trong máy. Ngay lập tức.
Hoàng cuống cuồng vồ lấy điện thoại. Bàn tay nó run rẩy đến mức bấm sai mật khẩu hai lần. Nó vội vã mở hộp thư nháp, xóa vĩnh viễn cái email đã lên lịch. Xóa luôn file video trong thư viện ảnh.
— Xóa… xóa xong rồi! Mày xem đi! Trắng trơn rồi!
Hoàng giơ điện thoại lên, mếu máo.
Đăng không thèm nhìn.
— Thẻ nhớ giấu ở đâu? Đừng bảo với tao là mày lưu thẳng vào bộ nhớ máy nhé. Một thằng khôn vặt như mày thừa biết phải có bản backup.
Hoàng sững người. Thằng Đăng giống như đi guốc trong bụng nó. không có một bí mật nào qua mặt được.
— Ở… ở trong đế giày…
Hoàng lắp bắp, vội vàng cởi chiếc giày dã chiến bên trái ra. Nó bóc lớp lót giày, thò tay vào một khe rạch nhỏ xíu, lôi ra chiếc thẻ nhớ micro SD bé bằng móng tay.
Nó dâng chiếc thẻ nhớ lên bằng cả hai tay.
Đăng cầm lấy chiếc thẻ nhớ. Nó không bẻ gãy, cũng không vứt đi, mà cẩn thận đút vào túi áo ngực.
— Tốt. Bây giờ, đến phần hình phạt dành cho mày.
Đăng rút chân ra khỏi ngực Hoàng.
— Mày… mày hứa tha cho tao rồi mà…
Hoàng hoảng hốt.
— Tao bảo tao tha cho mày khi nào?
Đăng nhếch mép.
— Nhưng tao không tống mày ra Tòa án binh. Làm rùm beng lên tao cũng không có lợi lộc gì.
Nghe câu đó, Hoàng như trút được ngàn cân gánh nặng, thở hắt ra, gục đầu xuống đất lạy tạ.
— Nhưng, ba mươi triệu tiền nợ của mày, tao không trả. Tờ giấy nợ tao vẫn giữ. Mày tự đi mà lo cái mạng của mày với bọn giang hồ.
Đăng tuyên án.
— Thứ hai. Sáng nay, lên phòng Công tác chính trị, tự nguyện rút tên khỏi danh sách Sĩ quan nguồn. Thay vào đó, mày nhường lại cái suất đó cho thằng Quân. Bằng mọi giá mày phải làm cho tên thằng Quân quay trở lại danh sách.
Hoàng cắn răng, nuốt máu vào trong. Cái tương lai nó muốn tước đoạt của Quân, giờ nó phải tự tay dâng lại bằng chính tương lai của mình.
— Vâng… tao làm…
— Thứ ba. Viết đơn xin chuyển phòng. Tao không muốn nhìn thấy cái bản mặt mày trong phòng 402 thêm một phút nào nữa. Mày cút sang khu nhà C mà ở.
— Còn… còn đoạn ghi âm ăn cắp tiền…
Hoàng run rẩy hỏi. Đó là cái gông cùm cuối cùng trên cổ nó.
— Đoạn ghi âm đó tao sẽ giữ. Giữ để đảm bảo từ nay đến lúc ra trường, cái miệng mày bị khâu chặt lại. Bất cứ ai trong cái học viện này nghe được nửa lời đồn thổi về tao và thằng Quân, tao sẽ giao đoạn ghi âm đó cho công an quân sự. không cần biết là mày đồn hay ai đồn, tao cứ lôi đầu mày ra chịu tội.
Sự trói buộc vĩnh viễn.
Hoàng hiểu rằng, nó đã chính thức trở thành một con chó giữ nhà cho bí mật của Trần Hải Đăng. Nó không thể phản bội, cũng không thể chạy trốn.
— Tao hiểu rồi. Tao thề… tao sẽ câm như hến. Xin mày… giữ kín chuyện ăn cắp quỹ cho tao…
Hoàng gục đầu xuống gạch, khóc lóc hèn mọn.
Cuộc đàm phán kết thúc. Kẻ dồn chân tường lại chính là kẻ vừa giương oai diễu võ.
Đăng xoay người, bước về phía cửa cầu thang. Không thèm nhìn lại cái đống rác rưởi đang nằm bẹp trên sân thượng.
Ván cờ này Đăng thắng tuyệt đối. Nó không tốn một đồng, không đổ một giọt máu, mà vừa bóp nát được kẻ thù, vừa giành lại tương lai cho Quân.
Nhưng quan trọng nhất, qua vụ này, Đăng đã biến mình thành “vị cứu tinh” vĩ đại nhất trong mắt Lê Minh Quân. Thằng Quân giờ đây sẽ mãi mãi mang ơn Đăng, mãi mãi không thể thoát khỏi sự thao túng và bảo bọc bệnh hoạn này.
Bầu trời Hà Nội bắt đầu hửng sáng. Sương mù tan dần.
Nhưng góc tối trong phòng 402 thì đã vĩnh viễn bị niêm phong, không bao giờ có thể thấy ánh mặt trời.