Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 31 - Kẻ dồn chân tường
Prev
Next

Chương 31: Kẻ dồn chân tường

Mười một giờ rưỡi đêm.

Phòng 402 chìm trong một màu đen kịt, lạnh lẽo và nghẹt thở.

Tiếng gió mùa đông bắc rít liên hồi qua khe hở của cửa sổ, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn oan khuất. Xen lẫn vào đó là tiếng ngáy đều đều của thằng Toàn và tiếng thở nhẹ của thằng Hoàng ở giường đối diện.

Quân ngồi bó gối trên giường tầng trên. Nó không ngủ. Hai mắt nó mở tráo tráo, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.

Đôi mắt đỏ ngầu, thâm quầng, vô hồn như một cái xác chết trôi.

Chiều nay, sau khi ngất xỉu ở góc khuất sau thư viện, nó tỉnh lại trong phòng y tế. Người đưa nó vào là Đăng.

Đăng không hỏi tại sao nó ngất. Đăng chỉ lẳng lặng lấy khăn ấm lau mặt cho nó. Nhưng sự ân cần đó không cứu vớt được cái hiện thực tàn khốc.

Bốn giờ chiều.

Quân lê bước chân nặng như đeo chì lên phòng Công tác chính trị. Bàn tay nó run lẩy bẩy cầm cây bút bi, ký tên vào tờ đơn xin rút khỏi danh sách ôn thi “Sĩ quan nguồn”.

Khoảnh khắc chữ ký hoàn thành, Quân nghe rõ tiếng trái tim mình vỡ nát thành từng mảnh vụn. Ước mơ làm trinh sát ma túy, ước mơ làm rạng danh dòng họ, ước mơ làm một thằng đàn ông thực thụ để báo hiếu mẹ… tất cả đã bị nó tự tay bóp chết.

Nó đã thua. Thua một cách nhục nhã, ê chề nhất.

Nếu nó tiếp tục ở lại cái học viện này, nó sẽ phải đối mặt với cái gì?

Làm một thằng sinh viên quèn, tương lai tăm tối. Làm một con chó ngoan ngoãn nằm dưới thân Trần Hải Đăng hàng đêm để đổi lấy sự im lặng. Và làm một con rối bị Phạm Việt Hoàng giẫm đạp, sỉ nhục bất cứ lúc nào thằng ranh đó muốn.

— không… tao không thể sống thế này được…

Quân lẩm bẩm trong miệng, giọng khô khốc, vỡ vụn.

Nó từ từ lật chăn, rón rén bước xuống thang giường.

Không gian im ắng đến mức Quân có thể nghe thấy tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực mình. Nó lôi cái balo dã chiến từ dưới gầm giường ra.

Bàn tay run rẩy mở tủ sắt, vơ vét vài bộ quần áo thường phục nhét bừa vào balo. Nó không thèm gấp. Nó chỉ muốn đi. Đi càng nhanh càng tốt.

Bỏ trốn. Đào ngũ.

Đó là một tội lỗi tày đình đối với sinh viên trường Cảnh sát. Bị bắt lại sẽ đối mặt với án kỷ luật nặng nhất, đuổi học, tước quân tịch, bêu tên về tận địa phương.

Nhưng thà bị đuổi học vì đào ngũ, còn hơn bị đuổi học vì bị tung clip đụ nhau với đàn ông lên toàn trường. Nó thà mang tiếng là một thằng hèn nhát chịu không nổi gian khổ, còn hơn để mẹ nó phải xem cái cảnh nó ngoác chân ra gọi thằng bạn thân là “anh”.

Nó sẽ trốn vào Nam. Làm công nhân, làm bốc vác, làm cái gì cũng được. Nó sẽ thay tên đổi họ, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ. Nó sẽ cắt đứt mọi liên lạc với cái thế giới dơ bẩn này.

Quân kéo khóa balo lại. Tiếng “xoẹt” vang lên khe khẽ.

Nó xỏ chân vào đôi giày thể thao, khoác chiếc áo gió màu đen lên người, rồi vác balo lên vai.

Nó quay đầu lại, nhìn lướt qua cái giường của Hoàng. Thằng chó đó đang ngủ say. Cái clip 3 phút chắc chắn vẫn nằm trong điện thoại của nó.

“Mày thắng rồi Hoàng ạ. Tao nhường cái sân khấu này cho mày.” Quân cay đắng nghĩ.

Rồi nó đảo mắt nhìn xuống cái ổ chăn của Đăng ở tầng dưới.

Tim Quân nhói lên một cái buốt tận óc. Hận thù, sợ hãi, uất ức và cả một thứ tình cảm vặn vẹo, bệnh hoạn đang giằng xé nội tâm nó. Thằng Đăng đã hủy hoại cuộc đời nó, nhưng cũng chính thằng Đăng là kẻ duy nhất ôm lấy nó lúc nó vỡ vụn nhất.

Nhưng mọi thứ phải kết thúc ở đây.

Quân hít một hơi thật sâu, quay lưng bước về phía cửa phòng. Bàn tay nó vươn ra, nắm lấy cái chốt cửa.

Chỉ cần xoay chốt, mở cánh cửa này ra, bước xuống cầu thang, trèo qua bức tường rào phía sau khu nhà kho là nó sẽ thoát.

“Cạch…”

Cái chốt vừa được xoay nhẹ.

Đột nhiên, từ phía sau lưng, một bàn tay to lớn, nóng hổi như than hồng vươn ra, chộp lấy cổ tay Quân. Lực bóp mạnh như gọng kìm sắt, khóa chặt tay Quân vào nắm cửa.

Quân giật bắn mình, suýt nữa thét lên.

Nhưng một bàn tay khác đã nhanh như cắt bịt chặt miệng nó lại.

— Ưm…

Quân hoảng loạn vùng vẫy.

Lưng Quân bị ép sát vào một vòm ngực rắn chắc, nóng hổi.

— Mày định đi đâu?

Một giọng nói thì thầm sát bên tai, trầm đục, lạnh lẽo và tràn ngập sát khí.

Là Đăng.

Thằng Đăng không ngủ. Nó nhạy bén như một con dã thú canh chừng con mồi. Tiếng kéo khóa balo từ nãy đã đánh thức nó.

— Buông… buông tao ra…

Quân gạt mạnh tay Đăng ra khỏi miệng mình, thở hổn hển, cố gắng hạ giọng hết mức có thể để không đánh thức hai thằng kia.

— Tao hỏi mày định đi đâu, lúc một giờ sáng với cái balo này?

Đăng xoay người Quân lại, ép nó dán chặt lưng vào cánh cửa phòng. Đôi mắt Đăng trong bóng tối sáng rực lên sự phẫn nộ và chiếm hữu điên loạn.

— Tao đi đâu kệ mẹ tao! Tao bỏ học! Tao đào ngũ! Mày buông tao ra!

Quân nghiến răng rít lên, dùng hai tay cào cấu vào bắp tay Đăng để thoát ra.

Nhưng Đăng như một bức tường kiên cố. Nó giật cái balo trên vai Quân, ném mạnh xuống sàn nhà một cái “bịch”.

— Đào ngũ? Mày bị điên à Quân? Mày biết hậu quả của việc bỏ trốn khỏi học viện là gì không?

— Tao biết! Đuổi học! Tước quân tịch! Tao chấp nhận! Tao thà bị đuổi học vì đào ngũ còn hơn ở lại cái chốn địa ngục này!

Quân gào lên trong cổ họng, nước mắt ứa ra, trào xuống gò má gầy guộc. Sự uất ức dồn nén bùng nổ, nó vung tay, đấm một cú mù quáng vào ngực Đăng.

— Bốp!

Đăng đứng trơ trơ chịu trận, không hề lùi lại nửa bước.

— Thằng Hoàng nó ép tao rút tên khỏi danh sách Sĩ quan nguồn rồi! Mày biết không hả Đăng?! Nó dọa tung clip! Tao đã tự tay gạch tên tao khỏi cái tương lai tao mơ ước rồi! Tao không còn gì nữa! không còn gì hết!

Quân túm lấy vạt áo ngủ của Đăng, gục đầu vào ngực Đăng, khóc nấc lên một cách thảm thương, vỡ nát.

— Tao không thể đối mặt với nó! Tao không thể để mẹ tao xem cái clip tởm lợm đó! Mày tha cho tao đi Đăng… tao xin mày… để tao đi… tao trốn đi thật xa… coi như tao chết rồi… tao lạy mày…

Sự sụp đổ hoàn toàn của một thằng đàn ông. Lê Minh Quân kiêu hãnh của ngày hôm qua đã chết, giờ chỉ còn lại một kẻ hèn mọn, sợ hãi, khóc lóc cầu xin được chạy trốn khỏi chính cuộc đời mình.

Đăng đứng đó, để mặc cho Quân khóc ướt đẫm cả mảng áo ngực mình.

Hai tay Đăng từ từ nâng lên, vòng qua lưng Quân, siết chặt lấy cái cơ thể đang run lên bần bật ấy.

— Nó ép mày rút tên?

Giọng Đăng lạnh lẽo đến mức làm không khí xung quanh đóng băng. Sát khí bốc lên ngùn ngụt, nhưng không phải dành cho Quân.

— Ừ… chiều nay… nó ép tao… tao sợ quá Đăng ơi… tao không dám chống lại nó…

Quân sụt sịt, bấu víu vào Đăng như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, hoàn toàn quên mất chính thằng Đăng mới là nguyên nhân của mọi đau khổ này.

— Thằng chó Hoàng… nó chán sống rồi.

Đăng gằn từng chữ qua kẽ răng.

Bàn tay của Đăng luồn vào mái tóc húi cua của Quân, ép đầu Quân ngẩng lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của mình.

— Nghe tao nói đây Quân. Mày không đi đâu hết.

— Không… tao phải đi… nó hẹn tối mai giao ba mươi triệu… nếu không nó tung clip…

Quân hoảng loạn lắc đầu, vùng vẫy muốn nhặt lại cái balo.

— Chát!

Đăng vung tay, tát một cái vừa đủ mạnh vào má Quân để làm nó bừng tỉnh.

— Tao bảo mày không đi đâu hết! Mày có hiểu tiếng người không?!

Đăng gầm lên nho nhỏ. Hai tay bóp chặt lấy hai bả vai Quân, ánh mắt như muốn thiêu rụi mọi sự phản kháng.

— Cái mạng của mày là của tao! Tương lai của mày là của tao! không có sự cho phép của tao, mày không được quyền vứt bỏ nó! Mày nghĩ tao sẽ để cho một thằng ranh con như thằng Hoàng giẫm đạp lên đồ vật của tao à?!

Quân sững sờ. Đôi mắt ướt đẫm nước mắt mở to nhìn Đăng.

Sự bá đạo, chiếm hữu bệnh hoạn của Đăng lúc này lại trở thành một thứ sức mạnh kỳ lạ, bóp nghẹt sự sợ hãi của Quân, ép nó phải phục tùng.

— Nhưng cái clip… cái clip đó…

Quân thều thào.

— Clip thì sao? Mày nghĩ tao ngu đến mức để nó lộng hành à?

Đăng nhếch mép, một nụ cười tàn độc nở rộ trên khuôn mặt góc cạnh.

— Nó đòi ba mươi triệu đúng không? Được. Tao sẽ cho nó ba mươi triệu. Nhưng tao sẽ bắt nó quỳ xuống, liếm sạch đôi giày của mày trước khi nó được chạm vào tờ tiền đó.

— Mày… mày định làm gì nó?

Quân run rẩy hỏi.

— Đó không phải việc của mày. Việc của mày bây giờ, là quay lại giường, nhắm mắt lại và ngủ cho ngon.

Đăng buông tay khỏi bả vai Quân. Nó cúi xuống, một tay xách cái balo của Quân ném thẳng vào góc tủ, tay kia bế bổng Quân lên bằng kiểu bế công chúa.

— Á… thả tao xuống… thằng Hoàng nó thức giấc bây giờ…

Quân hoảng hốt, mặt đỏ bừng, hai tay ôm vội lấy cổ Đăng theo phản xạ.

— Thức thì cho nó thức. Để nó nhìn xem mày thuộc về ai.

Đăng điềm nhiên bước về phía chiếc giường tầng dưới, đặt Quân xuống tấm nệm ấm áp.

Nó kéo tấm chăn bông đắp kín lên người Quân, rồi tự mình chui vào nằm bên cạnh. Vòng tay to lớn của Đăng ôm trọn lấy Quân, ép sát tấm lưng của Quân vào lồng ngực mình, khóa chặt mọi đường lui.

— Đăng… tao sợ… nhỡ ngày mai…

Quân rúc đầu vào chăn, giọng run run nấc nghẹn. Cái khát khao được bảo vệ làm nó trở nên yếu mềm đến thảm hại. Nó biết Đăng là quỷ, nhưng lúc này, nó chỉ có thể dựa vào con quỷ này để sống sót.

— không có nhỡ gì hết.

Đăng hôn một cái lên gáy Quân, bàn tay miết dọc theo eo Quân, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang đầy sự uy hiếp của một vị bạo chúa:

— Mày chỉ cần nhớ một điều thôi Quân. Trên đời này, chỉ có tao mới được quyền làm mày khóc, chỉ có tao mới được quyền chà đạp mày. Thằng nào dám đụng vào một sợi tóc của mày, tao sẽ chôn sống nó.

Lời nói của Đăng như một liều thuốc mê độc hại, rót thẳng vào não Quân.

Sự thuần hóa đã đạt đến cảnh giới tối cao. Quân không còn vùng vẫy nữa. Nó nhắm nghiền mắt lại, nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên bụng mình của Đăng.

— Ngày mai… mày… mày cứu tao nhé Đăng…

Quân thốt ra lời cầu xin cuối cùng.

— Ừ. Để tao lo.

Đăng đáp lại bằng ba từ ngắn gọn, chắc nịch.

Trong bóng tối của căn phòng 402, đôi mắt Đăng mở trừng trừng, lóe lên những tia nhìn sắc lẹm, chĩa thẳng về phía cái giường của Phạm Việt Hoàng.

“Mày giỏi lắm Hoàng. Mày dám ép đồ của tao rút khỏi danh sách, làm nó khóc đến mức đòi sống đòi chết bỏ trốn. Cứ tận hưởng đêm nay đi. Ngày mai, tao sẽ cho mày biết thế nào là địa ngục trần gian.”

Đăng siết chặt vòng tay ôm Quân. Kế hoạch lật bài ngửa đã hình thành trong đầu kẻ đi săn. Một cuộc tàn sát không đổ máu, một màn đàm phán tàn độc nhất lịch sử học viện sẽ diễn ra vào ngày mai. Kẻ dồn chân tường không phải là Quân, mà chính là Phạm Việt Hoàng.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 31"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz