Bầu trời giăng một lớp mây mù xám xịt, báo hiệu một đợt rét đậm sắp tràn về.
Quân ôm chồng tài liệu môn Pháp luật đại cương đi dọc hành lang dãy nhà D. Bình thường, công việc nộp bài tập nhóm này luôn có Đăng đi cùng. Nhưng mười phút trước, Đăng vừa bị Đại đội trưởng gọi lên văn phòng lấy danh sách thi “Sĩ quan nguồn” của tiểu đoàn.
Chỉ còn một mình Quân bước đi giữa dòng người đông đúc.
Từ sau cái buổi sáng kinh hoàng nhận được bức thư kẹp trong giáo trình, Quân rơi vào trạng thái hoang tưởng tột độ. Nó có cảm giác bất cứ ai đi ngang qua cũng đang nhìn chằm chằm vào nó. Những tiếng xì xào, bàn tán của đám sinh viên khóa trên, khóa dưới lọt vào tai Quân đều biến thành những lời chế giễu: “Thằng pê đê… thằng bệnh hoạn… con đĩ của Trần Hải Đăng…”
Quân cúi gầm mặt, bước chân rảo nhanh như chạy trốn.
Vừa rẽ qua góc khuất phía sau lưng thư viện – nơi chỉ có mấy thùng rác lớn và mảng tường rêu phong vắng người qua lại, Quân bỗng khựng lại.
Một bóng người gầy guộc, mặc áo khoác đồng phục rằn ri kéo cao cổ, đang đứng dựa lưng vào tường, hai tay đút túi quần, điềm nhiên rít một điếu thuốc.
Là Phạm Việt Hoàng.
Nhìn thấy Hoàng, sống lưng Quân bất giác lạnh ngắc. Trực giác của một con thú bị dồn vào chân tường mách bảo nó có chuyện không ổn. Nó lách người, định đi vòng qua lối khác.
— Đi đâu mà vội thế, Lê Minh Quân?
Giọng Hoàng vang lên, kéo dài từng chữ, mang theo sự mỉa mai đến rợn người.
Quân dừng bước, xoay người lại, cau mày:
— Tao đi nộp báo cáo. Tránh đường.
— Nộp báo cáo à? Sinh viên gương mẫu quá nhỉ. Hay là đi tìm chỗ kín kín để rên rỉ chờ thằng Đăng tới đụ?
Lời nói tuôn ra từ miệng Hoàng trần trụi, tục tĩu và sắc như một lưỡi dao găm thẳng vào não Quân.
Trái tim Quân đập “thịch” một cái đau điếng. Máu dồn lên mặt, rồi lại rút sạch sành sanh khiến mặt nó trắng bệch.
— Mày… mày vừa nói cái gì? Mày điên à thằng chó?
Quân gầm lên, cố gắng giữ giọng thật hung dữ để che giấu sự hoảng loạn đang nổ tung trong lồng ngực. Nó ném phịch xấp tài liệu xuống nắp thùng rác, lao tới túm lấy cổ áo Hoàng.
Hoàng không hề phản kháng. Nó để mặc cho Quân túm cổ áo xốc lên. Môi nó nhếch thành một nụ cười bệnh hoạn.
Nó thong thả thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc điện thoại cảm ứng mỏng dính.
Màn hình sáng lên.
Hoàng bấm một nút.
Từ loa ngoài của chiếc điện thoại, một âm thanh rè rè phát ra. Nhưng độ lớn và độ rõ của nó đủ để Quân nghe thấy từng chữ một, như sấm sét nổ bên tai.
“Á… sướng… anh Đăng… mạnh nữa… đâm chết em đi… ớ…”
Là giọng của Quân.
Là âm thanh dơ bẩn phát ra từ chính cái miệng của nó vào cái đêm trực ban định mệnh đó.
Quân như bị sét đánh ngang đầu. Cánh tay đang túm cổ áo Hoàng bỗng chốc bủn rủn, mất sạch sức lực.
Nó lùi lại hai bước, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay Hoàng như nhìn một con quái vật từ địa ngục chui lên.
— Mày… mày… là mày?
Quân lắp bắp, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Dạ dày nó co thắt lại, cảm giác buồn nôn ập tới.
— Phải. Là tao. Đạo diễn bộ phim kinh điển của hai thằng sinh viên xuất sắc nhất tiểu đội.
Hoàng cười khùng khục, cất điện thoại vào túi, chỉnh lại cổ áo.
— Bức thư sáng nay… cũng là mày?
— Mày đoán xem?
Hoàng bước tới một bước, dồn Quân sát vào bức tường rêu phong. Khí thế của một kẻ gầy gò, yếu ớt nay lại hoàn toàn đè bẹp một thằng cao to, có võ như Quân.
Bởi vì Hoàng đang nắm giữ sinh mạng của nó.
— Địt mẹ mày! Thằng súc sinh! Mày dám quay lén tao? Tao giết mày! Tao đập chết mày!
Quân điên cuồng gào lên, vung nắm đấm định nện thẳng vào mặt Hoàng. Sự phẫn nộ hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng làm nó mất kiểm soát.
Nhưng Hoàng chỉ đứng im, lạnh lùng nói đúng một câu:
— Đánh đi. Mày cứ việc đấm chết tao. Tao cài chế độ tự động gửi trên email rồi. Đúng sáu giờ tối mai, nếu tao không nhập mật khẩu hủy lệnh, cái đoạn phim HD dài mười tiếng đồng hồ đêm qua sẽ tự động gửi thẳng vào hòm thư của Giám đốc Học viện, Trưởng khoa, và cả ban biên tập trang web trường.
Nắm đấm của Quân khựng lại giữa không trung, cách mặt Hoàng chưa đầy ba centimet.
Cơ bắp Quân run lên bần bật. Nó muốn đấm, muốn xé xác thằng chó đẻ trước mặt ra làm trăm mảnh. Nhưng nó không dám. Nó sợ. Nó sợ cái tương lai đen tối đang há mõm chờ chực nuốt chửng mình.
Nắm đấm từ từ buông thõng xuống.
Quân gục đầu, trượt dài lưng theo bức tường rêu, quỳ sụp xuống mặt đất lạnh lẽo.
— Mày… mày muốn gì ở tao? Ba mươi triệu… thằng Đăng bảo nó sẽ đưa cho mày mà… mày… mày tha cho tao đi Hoàng…
Quân khóc nấc lên. Một thằng con trai ngang tàng, kiêu hãnh giờ đây quỳ rạp dưới chân kẻ thù, hèn mọn cầu xin sự thương hại.
Hoàng nhìn xuống Quân, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ và đắc thắng.
— Ba mươi triệu?
Hoàng bật cười chua chát.
— Đương nhiên là thằng Đăng phải đưa tao ba mươi triệu. Nó nhiều tiền mà. Nó lấy tiền che trời được. Nhưng với mày… tao lại muốn một cái giá khác, Quân ạ.
Quân ngước đôi mắt đỏ ngầu, tèm lem nước mắt lên nhìn Hoàng, giọng thều thào:
— Cái… cái giá khác? Mày muốn tao làm gì? Mày bắt tao làm trâu làm ngựa tao cũng làm… chỉ xin mày… đừng tung cái clip đó ra… mẹ tao mà biết… bà ấy sẽ chết mất…
— Mẹ mày chết hay sống, liên quan gì đến tao?
Hoàng nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, ngay sát mũi giày của Quân.
Nó ngồi xổm xuống, đối diện với Quân, thì thầm bằng cái giọng đầy nọc độc:
— Mày có biết tao ghét nhất cái gì ở mày không, Quân?
Quân lắc đầu nguầy nguậy, hoảng loạn.
— Tao ghét cái thói đạo đức giả của mày. Tao ghét cái bộ dạng trai thẳng, trượng nghĩa, lúc nào cũng bô bô cái miệng bảo vệ anh em của mày.
Hoàng nghiến răng, sự đố kỵ tích tụ bao ngày tháng tuôn trào.
— Gia đình tao nghèo rớt mồng tơi. Tao phải cắn răng vay mượn, cày cuốc, thậm chí dính vào cá độ cũng chỉ vì tao muốn có tiền, muốn ngẩng mặt lên được với đời. Còn mày? Mày học thì dốt, không có cái tài cán gì ngoài ba cái trò võ biền, nhưng mày lại được thằng Đăng dọn đường cho từ A đến Z. Mày sống dựa dẫm vào nó, làm con điếm cho nó đụ để đổi lấy cái mác sinh viên ưu tú! Mày có thấy mày tởm lợm không chịu được không?
— Không… không phải… tao không đổi chác… tao bị nó ép…
Quân khóc nấc, yếu ớt thanh minh. Nhưng lời thanh minh của một kẻ bị thao túng nghe nát bét vô cùng.
— Ép à? Tao xem cái video 3 phút rồi. Trông mày sướng thế cơ mà? Ép gì mà ngoác chân ra gọi “anh Đăng đâm em đi”? Địt mẹ mày, đừng có giả thanh cao với tao!
Hoàng gầm lên, tát một cú mạnh vào vai Quân làm nó ngã dúi dụi.
— Mày nghe cho rõ đây con chó. Thằng Đăng nó đưa ba mươi triệu là để cứu cái ghế sĩ quan của nó. Còn mày, mày không có giá trị gì với tao ngoài sự sỉ nhục.
Hoàng đứng thẳng dậy, nhìn từ trên cao nhìn xuống con mồi đang run rẩy.
— Chiều nay, tiểu đoàn sẽ công bố danh sách ba mươi sinh viên được chọn vào lớp ôn thi “Sĩ quan nguồn” để sau này phân công về các đội trọng án. Mày và thằng Đăng chắc chắn có tên.
— Tao… tao biết…
Quân gật đầu liên tục, nước mũi chảy ròng ròng. Đó là cái ước mơ duy nhất còn sót lại của nó.
— Tao muốn mày tự giác lên phòng Công tác chính trị, làm đơn xin RÚT TÊN khỏi danh sách đó ngay chiều nay.
Lời yêu cầu của Hoàng như một quả tạ ngàn cân giáng thẳng xuống đỉnh đầu Quân.
Quân ngừng khóc. Hai mắt nó trợn trừng, trân trân nhìn Hoàng.
— Rút… rút tên? Mày… mày đùa tao à?
— Mày thấy tao giống đang đùa không?
Hoàng cười khẩy.
— Đó là tương lai của tao! Là ước mơ của tao! Nếu tao rút tên, tao sẽ bị phân về làm lính quèn ở mấy trại giam hẻo lánh, đời tao coi như bỏ! Mày bảo tao làm trâu ngựa, tao làm! Nhưng xin mày… xin mày đừng bắt tao rút tên! Mẹ tao kỳ vọng vào tao lắm… tao không thể…
Quân bò tới, ôm chặt lấy ống chân Hoàng, gào khóc thảm thiết. Ước mơ làm trinh sát ma túy, ước mơ làm một thằng đàn ông thực thụ để báo hiếu mẹ, là cọng rơm cứu mạng cuối cùng để nó bấu víu vào cuộc sống bệnh hoạn này. Nếu bị tước đi, nó thực sự không còn lý do để tồn tại.
— Thả chân tao ra! Bẩn!
Hoàng đạp mạnh Quân văng ra. Sự tuyệt vọng của Quân càng làm Hoàng thỏa mãn cực độ.
— Ước mơ à? Mày nghĩ một thằng pê đê dơ bẩn, ngửa lồn cho bạn cùng phòng đụ hàng đêm như mày mà có tư cách làm sĩ quan hình sự, cầm súng bắt tội phạm à? Mày làm ô uế cái màu áo này! Tao đang giúp tổ chức loại bỏ một thằng sâu mọt đạo đức giả như mày đấy!
— Hoàng… tao lạy mày… mày bắt tao làm gì cũng được… tao đi vay tiền đưa thêm cho mày… năm mươi triệu… một trăm triệu tao cũng xoay… đừng tước đi tương lai của tao…
Quân đập trán xuống nền gạch nứt nẻ, dập đầu lạy Hoàng bong boong. Máu rỉ ra trên trán nó, hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt. Sự nhục nhã đã chạm tới một cảnh giới mà nó chưa bao giờ tưởng tượng nổi.
Nhưng Hoàng là kẻ máu lạnh. Trái tim nó đã bị sự thù hận và sự đố kỵ gặm nhấm đến chai sạn.
— Tao không cần tiền của mày. Tao cần nhìn thấy mày rơi xuống bùn lầy, trở thành thứ cặn bã đúng với bản chất của mày.
Hoàng lạnh lùng tuyên bố.
— Chiều nay. Trước năm giờ chiều. Nếu tao không thấy mày nộp đơn rút khỏi danh sách, đoạn phim 3 phút sẽ được rải rác khắp các máy chiếu trên giảng đường ngày mai. Mày tự cân nhắc đi. Một cái danh hiệu Sĩ quan nguồn, hay là sự nghiệp, danh dự của mày, của gia đình mày và cái án đuổi học nhục nhã?
Hoàng chỉnh lại cổ áo, quay lưng bước đi.
Đi được vài bước, nó khựng lại, không thèm ngoái đầu, chỉ ném lại một câu độc ác:
— À, quên nhắc mày. Đừng hòng trông cậy vào thằng Đăng. Lần này, thằng Đăng không cứu được mày đâu. Tao sẽ bắt nó quỳ xuống đưa ba mươi triệu cho tao mà không dám hé răng nửa lời. Chào nhé, con đĩ.
Bóng Hoàng khuất dần sau dãy hành lang.
Góc tối sau lưng thư viện lại chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Quân nằm gục trên mặt đất lạnh lẽo. Bầu trời xám xịt trên cao dường như đang đè bẹp lồng ngực nó.
Cảm giác tức ngực, khó thở ập đến. Khí quản nó co thắt lại. Quân há hốc miệng, cố gắng hớp lấy không khí, nhưng xung quanh nó giống như một môi trường chân không.
“Rút tên… phim con heo… mẹ tao… sĩ quan… anh Đăng đâm em đi…”
Những từ ngữ đó lặp đi lặp lại trong đầu Quân, trộn lẫn thành một mớ âm thanh hỗn tạp, điên loạn, khoan thủng màng nhĩ nó.
— Hộc… hộc…
Quân cào cấu vào cổ mình, cố gắng tìm oxy.
Tương lai bị hủy diệt. Danh dự bị chà đạp. Thể xác dơ bẩn. Mọi ngả đường đều là ngõ cụt. Mọi người trên thế giới này, từ kẻ thù cho đến người nó gọi là “anh em”, đều chỉ muốn lôi nó xuống đáy địa ngục.
Mắt Quân trợn ngược. Cảnh vật xung quanh bắt đầu mờ nhòe, quay cuồng. Một màu đen từ từ kéo xuống che phủ tầm nhìn.
Quân ngất lịm đi trên nền gạch lạnh lẽo, giữa mớ lá khô và rác rưởi. Nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi đang nhắm nghiền.
Một Lê Minh Quân mạnh mẽ, tự tôn ngày nào đã chính thức chết đi. Chỉ còn lại một cái xác không hồn, bị giẫm nát bởi sự đố kỵ của Hoàng và sự thao túng tàn độc của Trần Hải Đăng.