Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 29
Prev
Novel Info

Chương 29: Bức thư nặc danh kẹp trong giáo trình

Sáng thứ Hai. Đầu tuần.

Không khí học viện lúc nào cũng căng với những bài kiểm tra điều lệnh và những hàng sinh viên mặc quân phục xanh nối đuôi nhau hành quân lên giảng đường.

Phòng 402 sáng nay trôi qua trong một bầu không khí có vẻ bình yên đến lạ.

Quân uể oải thắt lại chiếc thắt lưng da. Những đêm thức trắng để "phục vụ" sự chiếm hữu của Đăng làm mắt nó hằn lên những tia vằn đỏ. Bề ngoài, nó vẫn cố tỏ ra là một thằng Minh Quân thô lỗ, mạnh mẽ, nhưng bên trong, cái cốt cách trai thẳng kiêu hãnh đã bị đập nát không còn một mảnh vụn.

— Mày xếp sách vở đi, tao xuống nhà ăn lấy bánh bao với sữa đậu nành cho. Nay có tiết Triết, ăn no vào không lại ngủ gật.

Đăng khoác áo ngoài vào, vuốt lại cổ áo cho phẳng phiu rồi quay sang nói với Quân. Giọng điệu của Đăng bình thản, ôn nhu như một người anh cả chăm lo cho thằng em út.

— Ừ. Mày lấy cho tao thêm tương ớt.

Quân ngáp dài một cái, gật đầu.

Đăng xoay người bước ra khỏi phòng. Thằng Toàn thì đã chạy tót sang phòng bên cạnh mượn vở chép bài từ sớm.

Trong phòng 402 lúc này chỉ còn lại Quân và Hoàng.

Quân xách cái chậu nhựa, lững thững đi ra khu nhà tắm chung ở cuối hành lang để đánh răng rửa mặt, bỏ lại chiếc balo há miệng nằm chễm chệ trên giường.

Chỉ chờ có thế.

Hoàng, kẻ nãy giờ vẫn ngồi bó gối giả vờ đọc sách ở giường đối diện, lập tức bật dậy như một cái lò xo. Mắt nó đảo quanh hành lang một vòng để chắc chắn không có ai.

Bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của Hoàng thò vào túi áo khoác, rút ra một tờ giấy A4 được gập làm tư vuông vức.

Nó bước nhanh tới giường Quân. Ánh mắt nó dừng lại ở cuốn giáo trình "Triết học Mác – Lênin" bìa đỏ chói nằm trên cùng trong balo.

Nhanh như cắt, Hoàng mở trang giữa của cuốn giáo trình, nhét tờ giấy A4 vào sâu bên trong gáy sách, rồi gập phập lại.

Mọi thao tác diễn ra chưa tới năm giây.

Hoàng quay về giường mình, cầm cuốn sách lên giả vờ đọc tiếp. Khóe môi nó từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười nham hiểm và thỏa mãn đến rợn người.

"Đọc sách vui vẻ nhé, thằng pê đê rách nát." Hoàng lẩm bầm trong bụng.

Năm phút sau, Quân quay lại phòng với khuôn mặt ướt nước. Nó quấn khăn mặt lên cổ, kéo khóa balo lại rồi vác lên vai.

Đăng cũng vừa vặn xách hai túi bánh bao nóng hổi bước vào.

— Đi thôi. Lên giảng đường chiếm chỗ góc khuất mà ngồi.

Đăng hất đầu.

Quân ngoan ngoãn đi theo phía sau lưng Đăng. Sự phụ thuộc đã hình thành trong tiềm thức. Đi đâu, làm gì, Quân cũng vô thức tìm kiếm bóng lưng to lớn vững chãi ấy để làm điểm tựa.

Giảng đường bậc thang rộng thênh thang, sức chứa bốn trăm sinh viên của cả một đại đội.

Không khí ồn ào như cái chợ trước giờ giáo viên vào lớp. Tiếng cười nói, tiếng lật sách, tiếng bàn tán về trận bóng đá đêm qua vang lên râm ran.

Quân và Đăng chọn một bàn ở dãy cuối cùng, góc khuất sát tường.

Hoàng và Toàn ngồi ở dãy bàn ngay phía trước mặt tụi nó.

— Địt mẹ, ông thầy dạy Triết này ru ngủ vãi lồn. Tao thề mười lăm phút nữa tao sẽ gục.

Quân vừa cắn ngập miệng cái bánh bao nhân thịt, vừa làu bàu phàn nàn.

— Ăn nhanh đi rồi lau mồm. Thầy vào kìa. Lát gục thì dựa vào vai tao mà ngủ, tao che cho.

Đăng đưa cho Quân tờ giấy ăn, giọng nói rất nhỏ, chỉ đủ hai đứa nghe thấy. Một câu nói nghe qua thì bình thường, nhưng đối với Quân, nó là một sự âu yếm đặc quyền mà Đăng dành riêng cho đồ chơi của mình.

Quân nhai nhồm nhoàm, khẽ gật đầu, vành tai hơi ửng đỏ.

Tiếng micro cất lên ồm ồm trên bục giảng.

— Các đồng chí trật tự. Giở giáo trình trang 152, hôm nay chúng ta học về quy luật lượng chất.

Cả giảng đường vang lên tiếng "loạt soạt" của hàng trăm cuốn sách được mở ra cùng lúc.

Quân cũng thò tay vào ngăn bàn, lôi cuốn giáo trình bìa đỏ của mình ra. Nó hắng giọng, uể oải lật từng trang giấy để tìm đến trang 152.

Đột nhiên.

Khựng lại.

Giữa những trang sách chi chít chữ in đen, một tờ giấy A4 trắng muốt bị kẹp chặt ở giữa rơi nhẹ ra, nằm chễm chệ trên mặt bàn.

Quân nhíu mày.

— Giấy gì đây? Đề cương à?

Nó lầm bầm, tiện tay cầm tờ giấy lên, mở nếp gấp ra.

Giây phút tờ giấy được mở bung hoàn toàn…

Trái tim trong lồng ngực Lê Minh Quân đột ngột khựng lại một nhịp, rồi đập điên cuồng như muốn phá nát lồng ngực văng ra ngoài.

Mọi âm thanh ồn ào của giảng đường bốn trăm người bỗng chốc bị hút sạch vào một khoảng không vô hình. Tiếng thầy giáo giảng bài trên bục vọng lại ong ong, ù ù như từ một thế giới khác. Không khí xung quanh bị rút cạn. Quân há hốc miệng, nhưng không thể hít vào nổi một ngụm oxy nào.

Trên tờ giấy trắng, là một bức ảnh in màu.

Hình ảnh mờ ảo, nhiễu hạt, nhưng không thể nào nhầm lẫn được.

Hai thằng con trai đang quấn lấy nhau. Bóng lưng to lớn quen thuộc của thằng Đăng. Và phía dưới… khuôn mặt ngửa ra sau, đôi mắt nhắm nghiền, cái miệng há hốc đang rên rỉ dâm đãng của chính nó. Cổ áo bị xé toạc, lộ ra cả những dấu cắn đỏ bầm.

Bên dưới bức ảnh, là một dòng chữ in hoa, đậm nét, đen ngòm như mực tử hình:

"BA MƯƠI TRIỆU. TỐI THỨ NĂM, 8 GIỜ TỐI. ĐỂ TIỀN DƯỚI HỐC ĐÁ GỐC ĐA SAU NHÀ ĂN. NẾU KHÔNG, NGÀY THỨ SÁU TOÀN TRƯỜNG SẼ ĐƯỢC XEM PHIM CON HEO CỦA HAI THẰNG SINH VIÊN GƯƠNG MẪU PHÒNG 402."

Máu toàn thân Quân rút cạn sạch sành sanh. Mặt nó trắng bệch như xác chết.

Hai bàn tay cầm tờ giấy run lên bần bật. Khớp ngón tay trắng bệch.

— Cái… cái gì…

Quân thều thào, giọng nói vỡ nát ngay trong cổ họng.

Bầu trời hoàn toàn sụp đổ.

Hình tượng trai thẳng sĩ diện. Sự kỳ vọng của mẹ ở quê nghèo. Tương lai làm sĩ quan trinh sát. Danh dự của một thằng đàn ông.

Tất cả những thứ đó hiện lên trong não Quân, rồi bị bức ảnh dơ bẩn này đập cho vỡ vụn thành hàng vạn mảnh mùn cưa.

Bị quay lén. Bị phát hiện.

Có người đã thấy nó rên rỉ dưới thân đàn ông. Có người đang giữ cái clip đó.

— Mày sao thế Quân?

Đăng ngồi bên cạnh, nhận ra sự bất thường của con mồi. Nó quay sang, nhíu mày hỏi.

Nghe thấy giọng Đăng, Quân giật thót mình như bị điện giật. Sự hoảng loạn tột độ khiến nó hành động theo bản năng. Nó vò nát tờ giấy A4 trong tay thành một cục giấy, giấu vội xuống gầm bàn.

— không… không có gì… tao… tao hơi mệt…

Quân lắp bắp, răng va vào nhau lập cập. Mồ hôi lạnh ra ướt đẫm trán, lăn dài xuống gò má.

Ánh mắt sắc như dao của Đăng lia xuống cục giấy bị vò nát trong tay Quân. Đăng là kẻ thao túng, nó quá nhạy bén để biết có chuyện động trời vừa xảy ra.

Đăng thò tay xuống gầm bàn, nắm chặt lấy cổ tay đang run lẩy bẩy của Quân, bóp mạnh.

— Mở tay ra.

Đăng rít lên qua kẽ răng, giọng nói cực nhỏ nhưng mang đầy tính đe dọa.

— Không… Đăng… đừng…

Quân lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt cầu xin thảm thiết. Nó sợ Đăng nhìn thấy. Nó sợ mọi thứ sẽ nổ tung ngay giữa cái giảng đường bốn trăm người này.

Nhưng sức của Quân lúc này làm sao đọ lại được Đăng. Đăng dùng một tay cạy từng ngón tay cứng đờ của Quân ra, lạnh lùng giật lấy cục giấy.

Đăng mở nó ra, vuốt phẳng lại trên đùi mình.

Đôi mắt tĩnh mịch của Đăng lướt qua bức ảnh in màu và dòng chữ tống tiền.

Khóe mắt Đăng giật một cái cực mạnh. Sát khí bùng nổ đến mức tưởng như có thể vắt ra nước. Bàn tay cầm tờ giấy của Đăng nổi đầy gân xanh.

Nhưng Đăng kiểm soát cảm xúc quá giỏi. Chỉ trong vòng hai giây, nó đã thu liễm lại toàn bộ cơn điên loạn vào bên trong.

Đăng gấp tờ giấy lại, nhét thẳng vào túi quần.

Phía trước tụi nó hai dãy bàn, Hoàng vẫn đang ngồi thẳng lưng, cắm cúi chép bài. Nhưng khóe môi của Hoàng thì đang cong lên một nụ cười thỏa mãn. Trò chơi đã bắt đầu.

Quân ngồi bên cạnh Đăng, dạ dày bắt đầu co thắt dữ dội. Cảm giác nhục nhã, sợ hãi, bế tắc hòa trộn lại tạo thành một cơn buồn nôn kinh khủng.

Nó không thể ngồi đây thêm một giây phút nào nữa. Mọi ánh mắt của lũ sinh viên xung quanh dường như đều đang chĩa vào nó, xuyên thấu qua lớp quần áo, nhìn thấu cái sự dơ bẩn của nó.

Quân đột ngột đứng phắt dậy. Tiếng ghế gỗ trượt trên nền gạch kêu "két" một tiếng chói tai, thu hút sự chú ý của ông thầy trên bục.

— Báo cáo thầy! Em… em đau bụng… cho em ra ngoài!

Quân hét lên, giọng lạc đi. Không đợi giáo viên gật đầu, nó ôm miệng, đẩy mạnh ghế, chen qua hàng người rồi cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi cửa giảng đường.

— Đồng chí kia! Đang giờ học!

Thầy giáo quát với theo, nhưng Quân đã mất hút ngoài hành lang.

Đăng lập tức đứng dậy, khuôn mặt lạnh tanh.

— Báo cáo thầy, đồng chí Quân bị trúng thực từ sáng. Em xin phép ra ngoài đưa đồng chí ấy xuống bệnh xá ạ.

Lý do hoàn hảo. Đăng sải bước đi ra khỏi lớp, bỏ lại những tiếng xì xào bàn tán của lũ sinh viên.

Hoàng quay đầu lại nhìn theo hai cái bóng vừa biến mất. Nó tựa lưng vào ghế, rung đùi đắc ý.

"Chạy đi. Chạy đằng trời. Từ giờ đến thứ Năm, tao sẽ cho chúng mày sống trong địa ngục."

Khu nhà vệ sinh nam dãy nhà C vắng tanh.

Quân lao vào một buồng vệ sinh, gục đầu vào bồn cầu, nôn thốc nôn tháo.

Nó nôn ra toàn bộ cái bánh bao vừa ăn, nôn ra cả dịch vị đắng ngắt. Nước mắt, nước mũi tèm lem. Nó muốn nôn cả ruột gan, nôn cả cái linh hồn dơ bẩn của mình ra ngoài.

Tiếng bước chân vững chãi vang lên.

Cánh cửa buồng vệ sinh bị đẩy mạnh vào. Đăng bước vào, chốt trái cửa lại.

Không gian buồng vệ sinh chật hẹp giam chung hai thằng đàn ông.

Quân ngẩng mặt lên, nhìn Đăng. Sự hoảng loạn lên tới đỉnh điểm khiến nó mất kiểm soát. Nó lao tới, túm chặt lấy hai bả vai Đăng, gào lên trong tuyệt vọng:

— Mày thấy chưa? Mày thấy hậu quả chưa Đăng?! Tao đã bảo mày dừng lại! Tao đã bảo rồi mà mày không nghe!

Quân vừa gào vừa khóc, vung tay đấm thùm thụp vào ngực Đăng.

— Đời tao xong rồi! Xong thật rồi Đăng ơi! Bọn nó quay clip tao rên dưới mày! Mẹ tao mà thấy cái ảnh này… bà ấy sẽ thắt cổ tự tử mất! Tao phải làm sao đây? Địt mẹ mày, tại mày hết! Tại mày ép tao!

— Câm mồm!

Đăng gầm lên nho nhỏ, chộp lấy hai cổ tay Quân, bóp mạnh rồi ép chặt nó vào bức tường gạch lạnh.

— không thằng nào hại mày hết! Mày bình tĩnh lại cho tao!

— Bình tĩnh thế nào được! Ba mươi triệu! Bọn nó đòi ba mươi triệu! Nó tống tiền mình! Nếu không đưa, thứ Sáu này cả trường sẽ xem tao với mày đụ nhau! Tao chết… tao nhảy lầu chết quách đi cho xong!

Quân giãy giụa điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu của kẻ bị dồn vào đường cùng.

Sự sụp đổ của Quân nằm trong dự tính của Đăng. Nhưng nghe Quân nhắc đến chữ "chết", ngọn lửa chiếm hữu trong mắt Đăng bùng lên dữ dội.

— Chát!

Đăng vung tay, giáng một cái tát mạnh vào má Quân.

Khuôn mặt Quân văng sang một bên. Tiếng tát chát chúa vang vọng trong nhà vệ sinh. Quân sững sờ, ngơ ngác nhìn Đăng.

Đăng túm chặt lấy cằm Quân, ép nó phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm, điên loạn của mình.

— Tao cấm mày nói chữ chết!

Đăng rít lên, từng chữ như đinh đóng cột.

— Mày nghe cho rõ đây Quân. Mày là của tao. Cái mạng mày là của tao, cái thân xác mày là của tao! không có tao cho phép, mày không được quyền chết!

— Nhưng cái clip…

Quân khóc nấc lên, yếu ớt tựa hẳn vào tường.

— không có nhưng nhị gì hết! Thằng nào gửi cái này, tao sẽ băm vằn nó ra. Tao sẽ móc mắt nó ra trước khi nó kịp tung cái clip đó đi.

Đăng hạ giọng, nhưng sự tàn độc trong lời nói khiến Quân phải rùng mình.

— Ai? Ai có thể quay được? Bốt gác? Hay… hay trong phòng? Đăng ơi… tao sợ lắm…

Quân trượt người xuống, hai tay ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ. Sự kiêu hãnh của nó đã bị lột sạch, giờ chỉ còn lại sự phụ thuộc hèn mọn vào kẻ đang thao túng mình.

Đăng từ từ ngồi xổm xuống trước mặt Quân. Nó vòng tay, ôm trọn cái thân hình đang run lên bần bật vào lòng. Bàn tay của Đăng vuốt ve tấm lưng đang vã mồ hôi của Quân.

— Mày không phải sợ. Có tao ở đây. Tao bảo tao sẽ che chở cho mày, tao không bao giờ nuốt lời.

Giọng Đăng trầm ấm, ma mị, vang lên bên tai Quân như một liều thuốc an thần độc hại nhất.

— Để tao xử lý. Ba mươi triệu tao lo được. Thằng tống tiền tao lo được. Mày chỉ cần ngoan ngoãn ngậm miệng lại, cư xử bình thường, mọi chuyện cứ để tao.

Quân nép chặt vào ngực Đăng, hai tay vô thức siết lấy vạt áo quân phục của thằng bạn thân. Nó không nhận ra sự thật cay đắng nhất: người đang ra tay "cứu" nó khỏi địa ngục này, lại chính là con quỷ dữ đã kéo nó xuống đáy vực.

— Anh… anh cứu em… em chỉ còn có anh thôi Đăng…

Quân thều thào, lời đầu hàng cuối cùng được thốt ra trong nước mắt, chính thức trói buộc linh hồn Lê Minh Quân vào cái lồng giam của Trần Hải Đăng mãi mãi.

Đăng ôm Quân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ hiểm độc.

"Thằng chó Hoàng. Mày dám chơi bài ngửa với tao à? Được. Trò chơi này, để xem ai mới là kẻ cầm dao."

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 29"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz