Chương 28: Đoạn phim 3 phút
Sáu giờ chiều. Bầu trời Hà Nội tối sập xuống. Gió đông bắc thổi thốc từng cơn lạnh buốt qua cánh cổng học viện.
Phạm Việt Hoàng đút hai tay vào túi áo khoác, lững thững bước qua cổng gác. Nó không thấy lạnh. Ngược lại, máu trong người nó đang sôi lên sùng sục vì hưng phấn.
Trong túi áo ngực áo khoác của nó, nằm sát ngay trái tim đang đập liên hồi, là một tờ giấy A4 được gấp làm tư. Ở giữa tờ giấy kẹp một bức ảnh in màu cắt ra từ đoạn clip đêm qua.
Chỉ một tờ giấy mỏng manh, nhưng Hoàng cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân. Nó là lá bùa hộ mệnh, là thanh gươm sắc bén nhất mà nó vừa rèn được để chặt đứt cái sự ngạo nghễ của hai thằng cùng phòng.
Bước lên cầu thang khu nhà B, Hoàng khẽ huýt sáo một giai điệu đứt quãng. Nó cảm thấy mình giống như một vị thần đang nắm giữ sinh sát trong tay.
"Trần Hải Đăng, mày tưởng mày cầm tờ giấy nợ của tao là mày bóp chết được tao à? Đêm nay tao sẽ cho mày biết, núi cao còn có núi cao hơn." Hoàng lẩm bầm trong bụng, nhếch mép cười độc địa.
Mở cửa phòng 402, hơi ấm từ trong phòng tỏa ra.
Thằng Toàn đang nằm ườn trên giường trên, cắn chổi cắn móng tay phàn nàn:
— Địt mẹ, sắp Tết rồi mà tao chưa mua được vé tàu về quê. Vé chợ đen nó chém gấp ba lần, tiền trợ cấp tháng này tao mua thẻ game nạp mẹ nó hết rồi. Đói nhăn răng.
Hoàng bước vào, cởi áo khoác vắt lên thành tủ sắt – ngay cái vị trí tối qua nó đặt chiếc camera quay lén.
— Đói thì vay tiền mà tiêu. Sắp Tết rồi lo gì.
Hoàng cười nhạt, đáp lời Toàn.
— Vay ai? Vay mày chắc? Mày còn đang nợ tiền cá độ ngập đầu ngoài kia kìa, giang hồ nó chưa vác dao vào trường chém mày là may rồi. Tao không dại.
Toàn bĩu môi, lật người nằm sấp xuống đệm.
Hoàng nghe Toàn nhắc đến món nợ, nhưng lần này nó không hề chột dạ hay sợ hãi như mọi khi. Ánh mắt nó lóe lên sự đắc thắng.
— Tao á? Tao sắp giàu rồi Toàn ạ.
Hoàng vừa cởi giày vừa đủng đỉnh nói.
— Giàu cái mả mẹ mày. Trúng đề à?
— Không trúng đề. Nhưng tao vừa đào được một mỏ vàng. Mỏ vàng này to lắm, đủ để tao trả sạch nợ nần, còn dư tiền bao mày ăn Tết tòe mỏ luôn.
— Thật không? Mày đừng có đi ăn cắp ăn trộm đồ của trường nhé con chó! Bị đuổi học đấy!
Toàn trố mắt ngó xuống.
— Tao không thèm ăn cắp. Tiền này là có người tự nguyện mang đến dâng tận tay cho tao.
Hoàng cười bí hiểm.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng lại mở ra.
Quân và Đăng bước vào. Hai thằng vừa đi dạo trên đồi thông về. Quần áo dính chút bụi đất và lá thông khô.
Sắc mặt Quân trông có vẻ bình thản hơn mọi ngày, nhưng ánh mắt lại cụp xuống, mang theo một sự an phận kỳ lạ. Không còn vẻ bốc đồng, mỏ hỗn hay lườm nguýt Đăng như trước.
Đăng đi theo ngay phía sau, tay cầm chiếc cốc giữ nhiệt. Vừa vào phòng, Đăng đã rót một cốc nước ấm, đưa tận tay cho Quân.
— Uống đi cho ấm họng. Lát tao xuống căng tin mua cho mày hộp kẹo ngậm ho.
Giọng Đăng đều đều, trầm ấm. Một sự quan tâm hoàn hảo không có chỗ chê.
Quân ngoan ngoãn đón lấy cốc nước, hai tay ôm chặt lấy thân cốc để sưởi ấm, khẽ gật đầu:
— Ừ… cảm ơn…
Màn kịch "anh em chí cốt tình thương mến thương" lại được diễn ra trơn tru. Nếu là người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ thấy ngưỡng mộ cái tình đồng chí bền chặt của hai thằng sinh viên xuất sắc nhất tiểu đội này.
Nhưng Hoàng thì buồn nôn. Nó đứng khoanh tay dựa lưng vào tủ sắt, nhìn chằm chằm vào cái cảnh tượng chướng tai gai mắt đó.
— Đi dạo đồi thông vui không hai ông bạn?
Hoàng bất thình lình lên tiếng, kéo dài giọng điệu mỉa mai.
Quân đang uống nước, giật mình sặc một cái, ho sụ sụ. Ánh mắt nó liếc nhanh về phía Hoàng, mang theo một tia phòng bị. Bất cứ ai nhắc đến đồi thông, nhà kho, hay bốt gác đều làm thần kinh Quân căng như dây đàn.
Đăng đưa tay vỗ vỗ lưng Quân cho đỡ sặc, rồi từ từ quay đầu lại nhìn Hoàng. Đôi mắt tĩnh mịch của Đăng lập tức tối sầm lại.
— Mày quan tâm chuyện của tao với thằng Quân từ bao giờ thế Hoàng?
Đăng nhạt giọng hỏi.
— Tao hỏi thăm anh em thôi mà. Dạo này thấy hai mày dính nhau như sam, đi đâu cũng có nhau. Tình anh em thắm thiết quá, tao ghen tị.
Hoàng nhún vai, khóe môi nhếch lên.
— Nhưng mà đồi thông vắng vẻ lắm, gió lại to. Lên đó tâm sự mỏng cẩn thận có ngày cảm lạnh chết không ai biết đâu. Hay là… trên đó có trò gì hay ho mà tụi mày phải lén lút rủ nhau lên thế?
Lời nói của Hoàng đầy tính châm chọc và ám chỉ.
Quân nghe thế, mặt tái mét. Cốc nước trong tay run lên bần bật.
Nó nhớ lại cái đêm Hoàng gửi tờ giấy tống tiền. Lần đó thằng Đăng đã lật ngược thế cờ bằng tờ giấy nợ. Hoàng đáng lẽ phải im hơi lặng tiếng như một con chó cụp đuôi rồi chứ? Tại sao hôm nay thái độ của nó lại phách lối thế này? Nó lại nắm được cái thóp gì mới à?
Đăng đứng thẳng người lên, bước lên một bước che chắn trước mặt Quân. Khí thế bạo chúa của Đăng lập tức tỏa ra, ép Hoàng phải tự động lùi lại nửa bước.
— Chuyện của anh em tao, không cần mày tò mò.
Đăng hạ giọng, ánh mắt sắc như dao ghim chặt vào Hoàng.
— Lo cái thân mày trước đi Hoàng. Tao nghe nói cuối tuần này là hạn chót mày phải trả ba mươi triệu cho bọn giang hồ đúng không? Mày xoay được tiền chưa? Đừng để nó vào tận trường chặt tay, dơ bẩn cái phòng 402 này lắm.
Đăng lôi món nợ ra để đè đầu cưỡi cổ Hoàng. Đăng tự tin rằng tờ giấy nợ có điểm chỉ của Hoàng đang nằm gọn trong túi mình là thứ vũ khí tối thượng không thể bị phá vỡ.
Nhưng lần này, Đăng đã nhầm.
Hoàng không hề sợ hãi. Trái lại, nó bật cười. Một điệu cười khùng khục trong cổ họng, y hệt như cái cách Đăng hay cười khi nắm được điểm yếu của kẻ khác.
— Đăng ơi là Đăng. Mày không phải lo cho tao.
Hoàng bước tới giường của mình, kéo chăn ra, quay lưng lại phía Đăng nhưng vẫn nói vọng lại.
— Tao vừa nói với thằng Toàn xong. Tao sắp có tiền rồi. Ba mươi triệu chứ năm mươi triệu tao cũng xoay được trong một nốt nhạc. Bọn mày chuẩn bị tinh thần mà ăn Tết lớn đi.
Nói xong, Hoàng chui tọt vào chăn, không thèm nói thêm lời nào.
Đăng nhíu mày. Sự nhạy bén của một kẻ quen thao túng người khác cho Đăng biết có chuyện không ổn. Thái độ của thằng Hoàng quá tự tin. Một con chó bị dồn vào đường cùng không bao giờ có cái thái độ ung dung thế này, trừ khi nó vừa vớ được một khúc xương tẩm độc đủ sức giết chết con sư tử.
— Nó nói cái gì thế Đăng?
Quân kéo nhẹ vạt áo của Đăng, giọng thì thầm run rẩy.
— Kệ mẹ nó. Chắc bị giang hồ ép quá nên hoang tưởng rồi.
Đăng trấn an Quân, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cái cục chăn đang nhấp nhô của thằng Hoàng.
"Mày đang giấu cái gì hả Hoàng? Mày muốn chơi trò lật bàn với tao à?" Đăng lẩm bẩm trong bụng.
Đêm khuya. Mười một giờ rưỡi.
Phòng 402 chìm trong bóng tối.
Tiếng ngáy của thằng Toàn và tiếng thở đều đều của Quân, Đăng vang lên khe khẽ. Đêm nay, Quân không xuống giường Đăng. Có lẽ vì ban chiều ở đồi thông đã bị Đăng "nhồi sọ" quá nhiều, tinh thần Quân kiệt quệ, chỉ muốn nằm yên một mình.
Nhưng Đăng không quan tâm. Nó biết Quân đã đầu hàng. Sớm hay muộn, Quân cũng sẽ phải tự bò xuống thôi.
Bên giường đối diện, Hoàng vẫn thức.
Nó trùm chăn kín đầu. Dưới lớp chăn tối tăm, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, đang nở một nụ cười bệnh hoạn của nó.
Tai nghe cắm chặt vào hai lỗ tai. Hoàng mở lại đoạn video 3 phút mà nó đã dày công cắt ghép hồi chiều.
Đây không phải lần đầu nó xem, nhưng mỗi lần xem lại, cái cảm giác quyền lực điên cuồng lại chạy rần rần trong mạch máu nó.
Trên màn hình, đoạn phim bắt đầu.
Ánh sáng lờ mờ từ cột đèn cao áp ngoài sân hắt vào giường tầng dưới, tạo thành những mảng sáng tối chập chờn.
Dưới ống kính quay lén từ góc độ từ trên cao nhìn xuống, hai thân hình to lớn đang quằn quại.
0:15…
Đăng xuất hiện rõ nét nhất. Khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng và tàn nhẫn. Nó túm chặt hai cổ tay Quân ép xuống nệm. Bờ vai rộng lớn của Đăng che khuất một phần cơ thể Quân.
Nhưng âm thanh thì không thể nào che khuất được.
— "Lạnh à? Lát nữa tao làm cho mày nóng đến mức mày phải khóc lóc cầu xin tao dừng lại."
Giọng Đăng phát ra từ tai nghe. Rõ mồn một. Khàn đặc, dâm đãng và ngập tràn sự thao túng.
Hoàng nuốt nước bọt. Nó tua tiếp.
1:20…
Góc quay bắt được trọn vẹn khuôn mặt của Lê Minh Quân.
Thằng Quân mà Hoàng từng ghen tị vì cái vẻ ngoài nam tính, ngạo nghễ, giờ đây đang ngửa cổ ra sau, hai mắt nhắm nghiền. Mồ hôi ướt đẫm trán nó. Đôi môi sưng đỏ hé mở, phát ra những âm thanh rên rỉ nghẹn ngào.
Nhịp điệu va chạm của hai cơ thể nhanh dần, thô bạo đến mức chiếc giường sắt trong video phát ra những tiếng "két… két… két" liên hồi.
— "Á… sướng… anh Đăng… mạnh nữa… đâm chết em đi…"
Câu nói đó vang lên. Chói lọi. Trần trụi. Dơ bẩn đến tận cùng.
Hoàng rùng mình một cái. Cảm giác gai ốc nổi khắp toàn thân.
không phải vì nó nứng. Mà vì nó kinh tởm và sợ hãi.
Nó nhìn xoáy vào đôi mắt dại đi vì khoái cảm của Quân trên màn hình. Thằng Quân không bị ép buộc bằng bạo lực. Nó đang tận hưởng. Nó đang tự nguyện dâng hiến cái lỗ của mình cho thằng bạn thân đâm rút. Một sự quy phục hoàn toàn cả về thể xác lẫn linh hồn.
"Trần Hải Đăng… mày là quỷ dữ thật rồi." Hoàng thầm nghĩ.
Đăng không chỉ hiếp dâm thể xác thằng Quân. Đăng đã bẻ gãy, nghiền nát và hiếp dâm cả tâm hồn nó, biến một thằng trai thẳng sĩ diện ngút trời thành một con điếm chỉ biết rên rỉ cầu xin dưới thân đàn ông.
Sự thao túng tâm lý đó khủng khiếp đến mức Hoàng cảm thấy lạnh cả sống lưng. Nếu Đăng có thể làm thế với thằng bạn thân nhất của mình, thì với một thằng kẻ thù như Hoàng, Đăng sẽ còn tàn độc đến mức nào?
2:45…
Đoạn phim đi đến hồi kết.
Đăng túm tóc Quân, kéo giật lên.
— "Mày là của ai? Nói to lên!"
— "Của anh! Em là đồ chơi của anh Đăng! Địt mẹ… cho em ra… buốt quá…"
Giọng Quân vỡ nát, khóc nấc lên trong tuyệt vọng và nhục dục.
Video kết thúc ở khoảnh khắc Đăng gầm lên và đâm cú chót. Màn hình tối thui.
Hoàng tháo tai nghe ra. Lồng ngực phập phồng thở.
Không khí ngột ngạt dưới lớp chăn làm nó toát mồ hôi.
Nó vừa xem xong một thước phim tài liệu về quá trình hủy diệt một con người. Cú sốc cực lớn giáng vào nhận thức của Hoàng. Nó nhận ra, thằng Đăng không bao giờ buông tha cho bất cứ ai cản đường nó.
Nhưng ngay sau sự sợ hãi đó, là một cơn say quyền lực trỗi dậy bóp nghẹt lý trí của Hoàng.
"Mày là quỷ dữ thì sao chứ Đăng? Mày tàn độc, mày thông minh, mày thao túng được thằng Quân. Nhưng tao… tao đang nắm giữ cái xích cổ của mày!"
Hoàng tự nhủ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm đến biến dạng.
Đúng rồi. Cái đoạn phim 3 phút này chính là sợi dây xích đó.
Chỉ cần nó bấm nút "Gửi", đoạn phim này sẽ bay thẳng vào hòm thư điện tử của ông giám đốc học viện, bay vào điện thoại của mẹ thằng Quân, bay lên diễn đàn sinh viên toàn trường.
Cái tương lai hào nhoáng, cái mác sinh viên gương mẫu, cái ghế sĩ quan của Trần Hải Đăng và Lê Minh Quân sẽ lập tức biến thành tro bụi. Chúng nó sẽ bị tống cổ khỏi trường trong sự khinh bỉ, nhục nhã ê chề nhất. Bố mẹ chúng nó sẽ không dám ngẩng mặt lên nhìn ai ở quê.
Sinh sát nằm trong tay tao!
Hoàng phấn khích đến mức suýt thì bật cười thành tiếng. Nó vội lấy tay bịt miệng lại, thân hình gầy guộc run lên bần bật dưới chăn.
Ba mươi triệu.
Chỉ cần đưa cái clip này ra, thằng Đăng dù có là quỷ cũng phải ngoan ngoãn quỳ xuống nhả tiền ra. Nó sẽ phải van xin Hoàng, hệt như cái cách thằng Quân van xin nó trong clip.
Nghĩ đến cảnh thằng Đăng – kẻ lúc nào cũng cao cao tại thượng, khinh khỉnh dẫm đạp lên người khác – phải hạ mình run rẩy trước mặt nó, Hoàng sướng đến phát điên.
Năm giờ sáng.
Hoàng gần như thức trắng đêm. Nó cẩn thận lấy tờ giấy A4 được in màu sắc nét hôm qua ra khỏi túi áo.
Nó gập tờ giấy lại làm tư thật phẳng phiu.
Hôm nay là thứ Hai. Buổi sáng tiểu đoàn có hai tiết Chính trị trên giảng đường chung.
Hoàng biết thói quen của Quân. Thằng Quân học dốt môn Chính trị, lúc nào cũng ôm khư khư cuốn giáo trình đỏ chót để học vẹt. Và thằng Đăng thì luôn luôn đi xuống nhà ăn lấy bữa sáng cho Quân trước khi lên lớp. Sẽ có một khoảng thời gian ngắn Quân để balo lại phòng.
Đó là lúc Hoàng hành động.
Nó vuốt ve tờ giấy tống tiền lần cuối, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.
"Ngày mai, cơn ác mộng của chúng mày sẽ chính thức bắt đầu. Đừng trách tao ác, Đăng ạ. Là do mày ép tao vào đường cùng trước."
Hoàng nhét tờ giấy vào túi quần dã chiến, lẳng lặng nhắm mắt lại, giả vờ chìm vào giấc ngủ, kiên nhẫn chờ đợi bình minh – thời khắc mà quả bom hạt nhân của nó sẽ phát nổ tung xé nát cái phòng 402 mục nát này.