Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 27
Prev
Next

Chương 27: Khoảng lặng trên đồi thông

Chiều Chủ nhật. Cuối tháng Một.

Gần đến Tết Nguyên đán, cái rét của Hà Nội càng lúc càng ngọt, cắt da cắt thịt. Bầu trời âm u một màu xám chì, kéo những đám mây thấp lè tè chực chờ đổ mưa.

Khu đồi thông nằm khuất phía sau lưng thao trường bắn của học viện vắng lặng như tờ. Nơi này là khu vực cấm, sinh viên không được phép lảng vảng tới, nhưng với những thằng lính năm nhất đã bắt đầu quen thói luồn lách kỷ luật thì đây lại là chỗ trốn lý tưởng nhất.

Tiếng lá thông khô vỡ vụn lạo xạo dưới gót giày dã chiến.

Quân đi trước, hai tay đút sâu vào túi áo khoác bông dày. Tướng đi của nó đã trở lại bình thường, những vết thương thể xác từ đêm cuồng loạn đó đã lành lặn. Nhưng những vết sẹo trong tâm hồn thì đã vĩnh viễn hóa thành những hình xăm không thể tẩy xóa.

Đăng đi ngay phía sau, phong thái thong dong, nhàn nhã. Hai mắt nó dán chặt vào bóng lưng của Quân, như một gã thợ săn đang thảnh thơi đi dạo cùng con thú cưng đã được thuần hóa ngoan ngoãn.

Đến một gốc thông già to bằng một vòng tay người ôm, Quân dừng lại. Nó ngồi phịch xuống thảm lá khô, kệ mẹ cho quần áo dính bụi đất.

Đăng cũng bước tới, ngồi xuống ngay sát cạnh Quân. Khoảng cách gần đến mức đùi hai đứa chạm vào nhau. Quân không nhích ra. Nó đã quen, hoặc nói đúng hơn là đã chấp nhận sự hiện diện dính chặt như hình với bóng này.

— Cho tao điếu thuốc.

Quân lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của đồi thông, giọng khàn khàn. Cứ ra khỏi phòng, không có ai là nó tự động quay lại xưng "tao – mày" để vớt vát chút sĩ diện đàn ông. Đăng cũng không thèm ép, vì Đăng biết trên giường Quân xưng hô thế nào là đủ rồi.

Đăng thò tay vào túi quần, rút ra bao Vinataba và cái bật lửa. Nó rút một điếu, tự ngậm vào miệng mình trước, bật lửa châm.

Rít một hơi dài, Đăng lấy điếu thuốc từ miệng mình ra, đưa sát đến tận môi Quân.

— Hút ít thôi. Viêm họng từ hôm qua chưa khỏi hẳn đâu.

Quân trừng mắt nhìn cái đầu lọc còn ướt nước bọt của Đăng, chửi thề:

— Địt mẹ, mày đưa cả bao đây tao tự châm. Đưa cái điếu mày vừa ngậm tao tởm vãi lồn.

— Tởm cái gì?

Đăng cười khẩy, không rút tay lại.

— Nước bọt tao mày còn nuốt ừng ực. Chỗ nào trên người tao mày chả ngậm rồi mà còn chê điếu thuốc này tởm? Hút hay nhịn?

Lời nói trần trụi, dơ bẩn của Đăng nhắc lại cái đêm trực ban điên cuồng đó.

Mặt Quân đỏ bừng lên. Nó nghiến răng, giật lấy điếu thuốc từ tay Đăng, đưa lên miệng rít một hơi thật sâu. Khói thuốc quyện với hơi lạnh làm nó sặc, ho sụ sụ.

Đăng vươn tay, vuốt vuốt dọc sống lưng Quân, nhịp điệu chậm rãi, mang tính xoa dịu nhưng cũng đầy quyền lực.

Quân ngừng ho, nhả một luồng khói trắng xóa bay vào không trung. Nó ngước mắt nhìn xuống toàn cảnh học viện cảnh sát từ trên đồi cao. Những dãy nhà gạch đỏ nằm im lìm, sân bê tông rộng thênh thang, hàng rào thép gai bao bọc lấy một thế giới kỷ luật thép.

— Đăng này.

— Gì?

— Mày… mày có từng nghĩ ra trường mày sẽ làm gì không?

Quân hỏi, giọng nói bỗng chốc trở nên nghiêm túc, mang theo một nỗi u hoài kỳ lạ. Nó không chửi bới, không gắt gỏng. Hôm nay, nó chỉ muốn nói chuyện như hai thằng đàn ông bình thường.

Đăng hơi ngạc nhiên, nhướn mày nhìn sang.

— Ra trường thì phân công đi đâu đi đó. Theo sự điều động của tổ chức. Hỏi thừa.

— không phải. Ý tao là ước mơ kìa.

Quân kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, ánh mắt xa xăm.

— Hồi nhỏ, tao xem phim Cảnh sát hình sự, tao mê vãi lồn. Tao thấy mấy chú công an mặc thường phục, tay cầm súng, đạp cửa xông vào bắt tội phạm ma túy. Ngầu không chịu được.

Quân cười nhạt, một nụ cười cay đắng.

— Nhà tao nghèo. Bố tao đau lưng kinh niên, mẹ tao bán mặt cho đất bán lưng cho trời nuôi tao ăn học. Tao thi đỗ vào đây, cả họ mổ lợn ăn mừng ba ngày ba đêm. Cầm cái giấy báo trúng tuyển, mẹ tao khóc mờ cả mắt. Bà bảo, đời tao thế là đổi đời, làm rạng danh dòng họ.

Đăng ngồi im, lẳng lặng lắng nghe. Bàn tay nó vẫn đặt trên lưng Quân, không rời đi nửa phân.

— Ước mơ của tao… là ra trường được xin về đội Trinh sát ma túy.

Quân hít một hơi thuốc nữa, giọng chùng xuống, rưng rưng.

— Tao muốn làm lính trinh sát. Nằm vùng, đánh án. Tao muốn mặc cái áo giáp chống đạn, xông pha nguy hiểm. Tao muốn trở thành một thằng đàn ông thực thụ, một người anh hùng trong mắt mẹ tao. Tao đã từng vẽ ra một tương lai đẹp vãi lồn Đăng ạ…

Quân cúi gập người xuống, gác trán lên hai đầu gối. Bờ vai rộng của nó khẽ run lên.

— Tao tính ra trường, có lương, tao sẽ xây cho bố mẹ cái nhà ngói mới. Rồi tao cưới vợ, sinh con. Một cuộc đời… một cuộc đời bình thường như bao thằng đàn ông khác…

Giọng Quân nghẹn lại. Nó đang khóc. Không phải khóc vì sợ hãi hay nhục nhã như những lúc bị Đăng đè ra. Nó khóc vì tiếc thương cho cái lý tưởng, cho sự trong sạch của chính mình đã bị đập nát.

Nó nhìn lại bản thân mình lúc này. Trinh sát ma túy cái gì? Anh hùng cái gì?

Một thằng đàn ông mở mồm ra gọi thằng bạn thân là "anh", nằm ngoác chân ra rên rỉ van xin bị đụ. Một cái thân xác dơ bẩn, đầy những dấu vết bệnh hoạn. Nó tự thấy mình không còn tư cách để khoác lên người bộ quân phục xanh thiêng liêng đó nữa.

Đăng nhìn Quân khóc. Ánh mắt Đăng tĩnh mịch, không có lấy một tia hối hận hay thương xót.

Ngược lại, Đăng thấy thỏa mãn. Cái ước mơ bình thường đó của Quân chính là thứ Đăng căm ghét nhất. Đăng đã tự tay đập nát cái tương lai "cưới vợ sinh con" đó, và nó sẽ không bao giờ cho phép Quân nhặt lại những mảnh vỡ đó.

Nhưng Đăng quá thông minh để cãi lý lúc này. Nó biết cách vuốt ve con mồi.

Đăng nhích người sát lại, vòng một cánh tay ôm trọn lấy vai Quân, kéo Quân tựa vào ngực mình.

— Khóc cái gì? Lớn rồi còn khóc nhè như đàn bà.

Đăng cất giọng trầm ấm, dịu dàng một cách rợn người.

— Ước mơ của mày vẫn còn nguyên đó thôi Quân. Ai bảo mày không được làm trinh sát ma túy?

Quân ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn Đăng.

— Mày… mày không hiểu đâu… tao tởm lợm thế này… tao không xứng đáng…

— Mày tởm lợm chỗ nào?

Đăng vươn tay, lấy ngón cái quệt đi giọt nước mắt trên má Quân.

— Mày chỉ làm tình với tao. Chuyện hai thằng đàn ông lên giường với nhau, giấu kín trong phòng thì có ảnh hưởng gì đến việc mày cầm súng bắt tội phạm?

— Nhưng tao… tao là pê đê… tao không bình thường… mẹ tao mà biết…

Quân lắp bắp, nỗi sợ lớn nhất vẫn là gia đình.

— Mẹ mày không bao giờ biết.

Đăng ngắt lời, giọng điệu chắc nịch, đanh thép như đinh đóng cột.

— Nghe tao nói đây Quân. Mày muốn làm trinh sát ma túy? Được. Tao sẽ học cùng mày. Mày bắn súng giỏi, tao đánh võ giỏi. Tao với mày luôn đứng top đầu của khóa. Ra trường, tao sẽ dùng quan hệ để xin cho cả hai thằng về chung một đội hình sự.

Quân trợn tròn mắt. Cảnh tượng tương lai mà Đăng vẽ ra vừa quen thuộc lại vừa quỷ dị.

— Mày… mày muốn về chung đội với tao?

— Chứ mày nghĩ tao để mày đi một mình chắc?

Đăng cười khẩy, siết chặt vai Quân hơn.

— Ra trường, tao với mày sẽ thuê một căn hộ chung cư ở chung. Lý do quá hoàn hảo: hai thằng anh em chí cốt chung đội, share tiền nhà cho rẻ. Sáng tao chở mày đi làm, chiều tao đón mày về. Cùng nhau đánh án, cùng nhau mặc áo giáp chống đạn, kề vai sát cánh như mày muốn.

Đăng mô tả một tương lai hào hùng, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc đó là một cái lồng giam không lối thoát.

— Bố mẹ mày dưới quê cứ nghĩ mày có một thằng bạn đồng chí tuyệt vời, luôn chăm sóc đùm bọc mày. Mọi người nhìn vào sẽ chỉ thấy hai thằng cảnh sát tài ba, thân thiết sống chết có nhau. Chẳng có con mắt nào soi mói được vào bức tường nhà tao với mày.

Đăng kề sát môi vào tai Quân, thì thầm những lời lẽ vừa êm ái vừa độc ác:

— Và mỗi đêm, khi đóng cửa lại… mày lột bộ quân phục ra, mày vẫn là con chó nhỏ của tao. Tao vẫn đè mày ra trên cái giường ở nhà riêng, đâm mày đến khi mày khóc thét lên gọi anh Đăng như mọi khi.

Quân rùng mình.

Một bức tranh hoàn hảo. Một vỏ bọc tuyệt mỹ để che giấu sự thối nát bên trong. Thằng Đăng không muốn hủy hoại sự nghiệp của Quân. Nó muốn Quân trở thành một người cảnh sát giỏi, một hình mẫu thành đạt… nhưng TẤT CẢ phải thuộc về Đăng. Đăng muốn kiểm soát cả công việc, cuộc sống và thể xác của Quân cho đến lúc chết.

— Mày… mày tính cả chuyện ra trường rồi sao? Mày… không tha cho tao thật à?

Quân run rẩy thốt lên, điếu thuốc trên tay rơi xuống đám lá thông khô.

Đăng dập tắt điếu thuốc bằng mũi giày. Nó cúi xuống, hôn chụt một cái lên đôi môi đang run rẩy của Quân, nụ cười nửa miệng hiện lên đầy tà khí.

— Cả đời này không tha. Mày là đồ vật của tao, Quân ạ. Mày ngoan ngoãn nằm dưới tao, tao sẽ cho mày mọi thứ: ước mơ, tiền bạc, sự nghiệp, và cả vỏ bọc hoàn hảo nhất để báo hiếu mẹ mày. Chỉ cần mày không tơ tưởng đến con đàn bà nào khác.

Sự trói buộc tâm lý đã hoàn tất.

Đăng vạch ra cho Quân một con đường sống duy nhất. Nếu Quân làm theo Đăng, Quân vẫn sẽ có tương lai, vẫn giữ được thể diện với gia đình, chỉ phải trả giá bằng tự do và giới tính của mình vào ban đêm.

Với một kẻ đã bị chà đạp đến mất hết đường lui như Quân, cái tương lai giả tạo đó nghe hấp dẫn và an toàn đến mức nó không thể từ chối.

Stockholm syndrome – hội chứng con tin yêu kẻ bắt cóc. Quân đang mắc kẹt trong đó. Nó sợ Đăng, tởm Đăng, nhưng lại không thể rời xa Đăng.

— Tao… tao biết rồi…

Quân nhắm mắt lại, gục đầu vào vai Đăng. Thở dài một hơi buông xuôi. Lời nói đầu hàng cuối cùng đã được thốt ra trên đồi thông lộng gió.

Nó đã chấp nhận cái kịch bản bệnh hoạn đó. Chấp nhận một tương lai chia làm hai nửa: ban ngày làm anh hùng trinh sát, ban đêm làm đồ chơi tình dục.

Đăng mỉm cười mãn nguyện. Nó vùi mặt vào hõm cổ Quân, hít hà mùi hương của mồ hôi và khói thuốc. Khoảnh khắc bình yên, tĩnh lặng nhất của hai kẻ mang tâm hồn vặn vẹo.

Nhưng cả Đăng và Quân đều không biết rằng…

Cái tương lai "cùng nhau ra trường, thuê nhà ở chung" đẹp đẽ kia sắp sửa bị nghiền nát thành tro bụi. Khoảng lặng trên đồi thông hôm nay, chính là sự bình yên cuối cùng trước khi cơn bão mạnh nhất lịch sử đổ ập xuống đầu tụi nó.

Cùng lúc đó, cách đồi thông mười lăm cây số.

Tại một tiệm nét xập xệ nằm sâu trong ngõ nhỏ ở phố Nhổn.

Hoàng mặc áo khoác có mũ trùm kín đầu, đeo khẩu trang y tế che kín nửa khuôn mặt. Hôm nay chủ nhật, nó xin phép chỉ huy ra ngoài mua đồ dùng cá nhân.

Nó ngồi ở máy tính góc trong cùng, khuất tầm nhìn của camera tiệm nét.

Tay Hoàng run run cắm cái đầu lọc thẻ nhớ vào cổng USB của máy tính.

Màn hình hiện lên thư mục chứa file video đuôi .mp4. Đoạn video quay lén đêm trực ban dài sọc.

Hoàng click chuột mở lên.

Tiếng rên rỉ dâm đãng của Quân và tiếng chửi thề của Đăng lại vang lên qua tai nghe. Hoàng nuốt nước bọt.

Nó sử dụng một phần mềm cắt ghép video cơ bản, cắt lấy một đoạn đúng 3 phút. Ba phút trần trụi nhất, rõ ràng nhất, lúc Quân ngóc đầu lên ánh đèn, mở mồm xin Đăng "đâm em đi". không cần dài, ba phút này đủ để đưa hai con chó đó lên đoạn đầu đài.

Xong xuôi, Hoàng mở một công cụ cắt ảnh từ video, chụp lại vài khung hình rõ nét nhất.

Nó lưu ảnh ra màn hình Desktop.

Rút điện thoại ra, Hoàng gọi cho thằng xăm trổ đòi nợ.

Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, giọng gắt gỏng:

— Địt mẹ mày, chiều nay không có tiền tao chặt tay mày!

— Đại ca! Bình tĩnh! Em xoay được tiền rồi!

Hoàng nói nhanh, giọng kích động.

— Khách của em là hai thằng nhà giàu trong trường. Bọn nó chơi gay với nhau, bị em quay lại được. Chắc chắn bọn nó không dám ho he. Tối mai, em hứa tối mai em sẽ lấy đủ ba mươi triệu trả đại ca!

— Thật không? Mày đừng có giở trò với tao.

— Thật trăm phần trăm! Em đang in ảnh gửi tống tiền tụi nó đây. Tụi nó sợ mất nghiệp lắm, đảm bảo ngoan ngoãn xì tiền ra!

Hoàng cúp máy, thở hắt ra.

Nó mở file Word, chèn tấm ảnh vừa cắt từ video vào giữa trang giấy trắng. Bên dưới, nó gõ một dòng chữ in hoa, đậm nét:

"BA MƯƠI TRIỆU. TỐI THỨ NĂM, 8 GIỜ TỐI. ĐỂ TIỀN DƯỚI HỐC ĐÁ GỐC ĐA SAU NHÀ ĂN. NẾU KHÔNG, NGÀY THỨ SÁU TOÀN TRƯỜNG SẼ ĐƯỢC XEM PHIM CON HEO CỦA HAI THẰNG SINH VIÊN GƯƠNG MẪU PHÒNG 402."

Hoàng kiểm tra lại lỗi chính tả, môi nhếch lên nụ cười man rợ của kẻ bị dồn vào chân tường chuẩn bị cắn trả.

Nó bấm lệnh In.

Tiếng máy in góc tiệm nét rít lên "re re…". Tờ giấy A4 từ từ tuôn ra, mang theo bản án tử hình dành cho tình anh em dơ bẩn của Trần Hải Đăng và Lê Minh Quân.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong.

Chiều mai. Thứ Hai. Ngay trên giảng đường. Thằng Quân sẽ là đứa đầu tiên nhận được món quà này.

Hoàng gấp gọn tờ giấy A4 làm tư, nhét sâu vào túi áo khoác. Nó rút thẻ nhớ ra, tắt máy tính, vội vã rời khỏi tiệm nét, hòa mình vào dòng người đông đúc của Hà Nội chiều cuối năm. Giông bão đã lên nòng, chỉ chờ đúng giờ là phát nổ.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 27"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz