Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 24
Prev
Next

Chương 24: Đầu hàng

Hai giờ sáng.

Nhiệt độ ngoài trời mười độ C, nhưng bên trong chăn của Quân lại nóng hầm hập như một cái lò nung.

Quân nằm sấp, cắn chặt răng vào chiếc gối đã đẫm mồ hôi. Cả một tuần nay, Đăng áp dụng chiến tranh lạnh một cách triệt để. không nói chuyện, không nhìn mặt, không đụng chạm.

Với một thằng có cái tôi to như cái đình như Quân, đáng lẽ nó phải thấy nhẹ nhõm khi thoát khỏi cái bóng của thằng biến thái đó. Nhưng sự thật thì không phải vậy.

Cơ thể Quân đang gào thét.

Nó thèm khát cái mùi xà phòng. Nó nhớ cái cảm giác rát buốt nhưng sướng đến tê dại khi những ngón tay chai sạn của Đăng siết lấy hông nó. Sự vắng bóng của Đăng không làm Quân tỉnh ngộ, mà chỉ làm cơn "nghiện" bùng phát dữ dội hơn, tàn phá từng sợi dây thần kinh của nó.

Phía dưới của Quân đang căng tức vì cương cứng quá lâu. Nó đã thử tự dùng tay giải quyết, nhưng không có tác dụng. Cái bàn tay của chính nó giờ đây trở nên xa lạ, vô vị. Nó không lên đỉnh được. Nó cần Đăng. Nó cần sự bạo lực, sự áp chế dơ bẩn của thằng bạn thân.

— Địt mẹ… mày bị điên thật rồi Quân…

Quân lầm bầm tự chửi rủa, hai tay bấu chặt vào tấm nệm.

Sự nhục nhã đấu tranh kịch liệt với dục vọng đê hèn. Bò xuống giường xin xỏ một thằng đàn ông đè mình ra? Thế thì cái mác trai thẳng, cái dũng khí đấm nhau sứt đầu mẻ trán tuần trước đem vứt cho chó gặm à?

Nhưng Quân không chịu nổi nữa. Cột sống nó tê rần. Đầu óc nó mờ mịt.

Cái khao khát được vuốt ve bóp nghẹt lấy cổ họng nó, đè bẹp chút sĩ diện rẻ rách cuối cùng.

Quân lật chăn ra. Luồng không khí lạnh buốt ập vào da thịt đang nóng hổi.

Nó lóp ngóp bò dậy, rón rén đặt chân lên những bậc thang sắt.

"Két… két…"

Tiếng kim loại rỉ sét cọ vào nhau kêu khe khẽ trong đêm thanh vắng, nghe như tiếng phán xét của tử thần đối với lòng tự tôn của Lê Minh Quân.

Xuống đến nơi, Quân đứng run rẩy trước tấm màn màu xanh quân nhu che kín giường tầng dưới.

Nó nuốt nước bọt, bàn tay run lẩy bẩy vạch một góc màn chui vào.

Bên trong tối om. Đăng đang nằm ngửa, hai tay đặt trên bụng, nhịp thở đều đặn. Dường như thằng bạn cùng phòng đã ngủ say.

Quân cắn dập cả môi, quỳ một gối lên mép đệm.

— Đăng…

Quân gọi nhỏ xíu, giọng khàn đặc, vỡ vụn.

Không có tiếng trả lời.

Quân nhích người tới, chui hẳn vào trong chăn của Đăng. Hơi ấm nam tính và cái mùi hương quen thuộc lập tức bao trùm lấy nó, làm cơ thể Quân vô thức rùng mình một cái, khoái cảm chạy rần rần dọc sống lưng.

Nó đưa tay, rụt rè chạm nhẹ vào bắp tay cứng ngắc của Đăng.

— Đăng ơi… tao lạnh… tao xuống nằm chung nhé…

Quân dùng lại cái cớ cũ rích, hèn mọn nhất. Nó vẫn muốn giữ lại một lớp vỏ bọc mỏng manh cho cái sự tự nguyện hiến thân này.

Đột nhiên, trong bóng tối, một bàn tay to lớn vươn ra, chộp lấy cổ tay Quân. Lực bóp mạnh đến mức làm Quân đau điếng.

Đăng mở mắt. Đôi mắt đen ngòm, sắc lẹm, hoàn toàn tỉnh táo, không có chút ngái ngủ nào. Nó đã thức chờ khoảnh khắc này từ lâu rồi.

— Lạnh thì đắp thêm chăn. Giường tao chật, không có chỗ cho mày. Cút lên trên.

Đăng cất giọng lạnh nhạt, hất mạnh tay Quân ra, xoay lưng quay mặt vào tường.

Quân sững sờ. Trái tim nó như bị ai bóp nghẹt.

Cái cảm giác bị từ chối phũ phàng làm sự tủi thân dâng trào. Nó đã gạt bỏ hết liêm sỉ để bò xuống đây, vậy mà Đăng lại đuổi nó đi?

— Đăng… đừng…

Quân hoảng loạn, nhoài người tới, ôm choàng lấy tấm lưng rộng lớn của Đăng. bụng đang cương cứng của nó vô tình cọ sát vào lớp vải quần rằn ri của người phía trước.

— Địt mẹ mày, tao bảo cút lên. Mày đi chơi với con Lan vui lắm mà? Xuống đây tìm thằng biến thái này làm gì?

Đăng gằn giọng, cố tình dùng cùi chỏ hích mạnh Quân ra, nhắc lại cái sự kiện đâm sau lưng tuần trước để xát muối vào Quân.

— Tao không đi với nó nữa! Tao chia tay nó rồi! Thật đấy Đăng!

Quân khóc nấc lên, hai tay siết chặt lấy eo Đăng không chịu buông. Sĩ diện bị vứt sạch sành sanh xuống nền nhà.

— Tao… tao bức bối quá… tao không ngủ được… mày giúp tao đi…

— Giúp cái gì? Tao nghe không rõ.

Đăng xoay người lại, nằm ngửa ra, ép Quân phải trườn lên nửa thân người mình. Trong bóng tối, Đăng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tèm lem nước mắt của Quân, nụ cười nửa miệng tà ác hiện rõ.

— Giúp tao giải quyết… tao… tao không tự làm được…

Quân úp mặt vào hõm cổ Đăng, cọ xát đầu mũi vào yết hầu của Đăng, thều thào van xin như một con nghiện lên cơn khát thuốc.

— Tự làm không được? Mày bị liệt à?

Đăng cười khẩy, hai tay vẫn để yên hai bên sườn, hoàn toàn không có ý định đụng vào Quân.

— Hay là mày chỉ lên đỉnh được khi có tao sờ vào? Nói thật đi Quân. Mày nghiện tao rồi đúng không? Mày không phải trai thẳng, mày là một thằng pê đê thèm khát tao. Thừa nhận đi.

Từng chữ của Đăng như những nhát dao đâm nát cái vỏ bọc cuối cùng của Quân.

Quân nhắm tịt mắt, nước mắt nóng hổi rớt xuống ngực áo Đăng. Nó biết, đêm nay nếu nó không cúi đầu sát đất, Đăng sẽ để mặc nó chết chìm trong sự bứt rứt này. Trò chơi tâm lý của Đăng quá tàn nhẫn, dồn con mồi đến mức phải tự tay cởi trói cái tôi của mình ra dâng lên cho kẻ đi săn.

— Ừ… tao pê đê… tao nghiện mày… tao thèm mày…

Quân nấc nghẹn, thốt ra những lời dơ bẩn, nhục nhã nhất đời mình.

— Mày vừa nói cái gì? Tao nghe không lọt tai. Xưng hô kiểu gì đấy?

Đăng nhướn mày, cố tình làm khó.

Quân cắn dập môi. Cả cơ thể nó run lên bần bật vì nhục. Nhưng dục vọng đã nuốt chửng bộ não nó.

Nó ngóc đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Đăng, dẹp bỏ hoàn toàn cái mác "anh em bằng vai phải lứa".

— Anh Đăng… giúp em… em xin anh… làm em đi…

Lời cầu xin thốt ra, đánh dấu sự sụp đổ toàn diện của Lê Minh Quân. Nó đã tự tay đeo chiếc vòng cổ chó, ngoan ngoãn nằm rạp xuống trước gót chân của Trần Hải Đăng.

Chỉ chờ có thế, ngọn lửa thú tính trong mắt Đăng bùng lên dữ dội.

— Ngoan lắm.

Đăng gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng.

Nó vòng hai tay to như gọng kìm ôm chặt lấy eo Quân, lật nhào một vòng, ép chặt Quân xuống dưới tấm nệm.

Không gian chật hẹp của chiếc giường một mét hai làm cơ thể hai thằng đàn ông dán chặt vào nhau không có một kẽ hở.

Đăng cúi xuống, cắn phập vào vành tai Quân, rít lên:

— Mày tự mò xuống nhé. Là mày tự xin tao làm. Đêm nay tao không nương tay đâu. Kêu một tiếng cho thằng Hoàng thức giấc là tao lột sạch quần áo mày vứt ra hành lang đấy.

— Vâng… a…

Quân chưa kịp dứt lời, Đăng đã luồn tay xé toạc cúc quần của nó.

Bàn tay , chai sạn của người lính không hề có sự dịu dàng. Đăng nắm trọn lấy dương vật của Quân, sục mạnh một cú từ gốc đến ngọn.

— Ưm! Địt mẹ…

Quân ưỡn cong lưng, cắn chặt lấy góc gối để ngăn tiếng hét. Khoái cảm ập đến dồn dập, bạo lực làm não nó trắng xóa. Cảm giác bị bỏ đói cả tuần trời nay được chạm vào khiến từng thớ cơ trên người Quân nảy lên điên cuồng.

Đăng không dừng lại ở đó. Nó biết Quân đã mềm nhũn, đã thuần phục.

Nó kéo tuột chiếc quần đùi của Quân xuống tận mắt cá chân. Sau đó, nó tự cởi khóa quần mình.

Dương vật nóng hực, to lớn, cứng ngắc của Đăng tì sát vào bắp đùi Quân.

— Cong người lên.

Đăng ra lệnh, giọng khàn đặc, thở.

Quân ngoan ngoãn làm theo, hai tay bám chặt vào thành giường sắt, vểnh phần hông lên đón nhận. Nó không còn sợ hãi, không còn khước từ. Nó chỉ khát khao được lấp đầy cái khoảng trống dơ bẩn này.

Đăng lấy một tuýp mỡ Vaseline mua sẵn, bôi quệt qua loa vài cái, rồi ấn mạnh cặc vào.

— Á… anh… đau… từ từ…

Quân rơm rớm nước mắt, cảm giác bị nông rộng một cách thô bạo làm nó nghẹt thở. Dù đã làm một lần ở nhà kho, nhưng sự chênh lệch kích thước và sự thô bạo của Đăng vẫn khiến cơ thể Quân đau đớn.

— Kêu nhỏ thôi con chó. Há mồm ra cắn cái tay tao vào!

Đăng nhăn mặt vì bị kẹp chặt, nó đưa cổ tay mình vào miệng Quân.

Quân ngoạm chặt lấy tay Đăng, nước bọt và nước mắt giàn giụa.

Đăng bắt đầu chuyển động. Không có bước dạo đầu âu yếm. Chỉ có những cú đụ bạo lực, sâu hoắm, nện thẳng vào tuyến tiền liệt của Quân.

— Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng va chạm da thịt nhớp nháp vang lên khe khẽ dưới lớp chăn bông dày sụ.

Khung giường sắt kêu "két… két…" theo từng nhịp dập của Đăng.

Đăng điên cuồng đâm rút. Mỗi một cú đụ là một sự khẳng định quyền sở hữu. Nó muốn phá nát cái sự kiêu ngạo của Quân, muốn in hằn dấu vết của mình vào sâu tận xương tủy con mồi.

— Sướng không? Hả? Trả lời tao! Con Lan có đâm mày lút cán thế này được không?

Đăng vừa làm vừa chửi rủa, những lời lẽ tục tĩu, dơ bẩn vang lên bên tai Quân, đánh thẳng vào tâm lý của nó.

— Ư… sướng… anh đâm em sướng lắm… ớ… sâu quá…

Quân hoàn toàn mất trí. Nỗi đau ban đầu biến thành những luồng điện giật tê tái. Nó lắc đầu nguầy nguậy, hai mắt đảo lên, đôi chân vô thức kẹp chặt lấy vòng eo săn chắc của Đăng.

Nó hùa theo nhịp điệu của Đăng, chủ động đẩy hông về phía trước để đón nhận những cú đụ bạo lực hơn.

Sự dâm đãng hèn hạ của một thằng trai thẳng bị bẻ cong phơi bày trần trụi.

— Địt mẹ, cái lỗ của mày cắn tao chặt vãi lồn. Bị tao đâm mà mày chảy đầy nước ra bụng rồi kìa. Lỳ lợm cho lắm vào, cuối cùng cũng phải lết xác xuống xin tao đụ thôi.

Đăng gầm gừ, đôi tay to lớn túm chặt lấy hai bên mông Quân, bóp mạnh đến mức hằn lên những dấu đỏ chót, ép Quân dính sát vào cơ thể mình.

— Khục… anh Đăng… em ra… em sắp ra…

Quân thở, cả người co giật bần bật. Khoái cảm lên tới đỉnh điểm làm nó không kiểm soát được nữa.

— Cấm ra!

Đăng đột ngột rút hẳn ra ngoài.

Sự hụt hẫng chí mạng ập tới. Quân hụt hơi, mở trừng mắt, cả người nảy lên trên nệm.

— Ư… tại sao… anh… cho em ra đi…

Quân khóc nấc lên, hai tay quờ quạng trong bóng tối, ôm lấy cổ Đăng, cọ xát cái cơ thể đang nóng hổi thèm khát của mình vào người Đăng.

— Phải nói tao nghe, mày là đồ chơi của ai? Ai là người được quyền đâm mày?

Đăng tàn nhẫn ra điều kiện, dùng chính dục vọng để tra tấn tâm lý Quân.

— Của anh… em là của anh… chỉ có anh được đâm em thôi… làm ơn… Đăng…

Quân vỡ nát hoàn toàn. Sự nhục nhã không còn tồn tại. Nó chỉ muốn được giải thoát.

Đăng cười một tiếng lạnh lẽo, thỏa mãn đến tột cùng.

— Nhớ lấy lời mày nói.

Nói xong, Đăng nắm chặt hông Quân, đụ một cú mạnh nhất từ trước đến giờ, đâm lút cán vào sâu bên trong.

— ÁAAAA!

Quân thét lên một tiếng câm lặng, ngập chặt tay Đăng. Cơ bắp toàn thân nó căng cứng.

Nó bắn vọt ra, tinh dịch trắng đục bắn tung tóe lên chính bụng nó và ngực áo Đăng.

Cùng lúc đó, Đăng cũng gầm lên, ghim chặt người Quân xuống nệm, giải phóng toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể Quân.

Hai thằng đàn ông nằm gục lên nhau, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa hòa quyện vào nhau.

Đăng rút ra, kéo chăn đắp kín cho cả hai. Nó vòng tay ôm trọn lấy cơ thể đang mềm nhũn, run rẩy của Quân vào lòng. Bàn tay to lớn của Đăng vuốt dọc sống lưng Quân, ân cần một cách bệnh hoạn.

— Ngoan. Cứ thế này có phải tốt không. Từ nay cứ ngoan ngoãn nằm dưới tao, tao sẽ che chở cho mày cả đời.

Đăng thì thầm, hôn lên mái tóc bết dính mồ hôi của Quân.

Quân nằm rúc vào ngực Đăng, hai mắt trống rỗng nhìn vào bóng tối. Tinh dịch của Đăng vẫn còn đọng lại bên trong nó, dính dấp, nóng hổi, như một bản hợp đồng nô lệ vĩnh viễn không thể tẩy rửa.

Nó đã tự nguyện đầu hàng. Tự nguyện dâng hiến cái tôi của mình cho ác quỷ.

Ở giường đối diện, Hoàng vẫn nằm im phăng phắc, nhưng bàn tay dưới chăn đang run lên vì kích động. Chiếc máy ghi âm kỹ thuật số mini đã thu lại trọn vẹn những tiếng rên rỉ, những lời van xin đê tiện nhất của Quân, và cả cái câu "em là của anh" nhơ nhuốc đó.

"Được lắm hai thằng chó. Để xem chúng mày diễn trò tình thâm nghĩa trọng được bao lâu." Hoàng nhếch mép, chìm vào giấc ngủ với mưu đồ thâm độc đã chín muồi.

Màn đêm buông xuống, che giấu sự thối nát bên trong phòng 402, nơi tình anh em đã bị biến dạng thành một sự chiếm hữu độc hại đến nghẹt thở.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 24"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz