Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 25
Prev
Next

Chương 25: Đêm trực ban định mệnh

Sáu giờ sáng. Tiếng chim lảnh lót hót trên cành trụi lá không xua tan nổi cái u ám của mùa đông.

Trong phòng 402, màn sương mờ mịt lùa qua khe cửa sổ.

Quân cuộn tròn trong chăn bông, đầu rúc vào khuôn ngực rắn rỏi của Đăng. Từ đêm qua, sau cái khoảnh khắc vứt bỏ hoàn toàn sĩ diện và sự phản kháng, cơ thể Quân như một vũng nước mềm nhũn, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay kẻ đã thuần hóa mình.

— Dậy. Sắp kẻng rồi.

Giọng Đăng trầm đục vang lên ngay trên đỉnh đầu Quân. Bàn tay của Đăng luồn vào trong chăn, vỗ nhẹ lên cặp mông trần trụi vẫn còn râm ran đau nhức của Quân.

Quân khẽ rùng mình, hé mở đôi mắt mệt mỏi. Nó ngước lên nhìn Đăng, ngoan ngoãn gật đầu:

— Ưm… tao… em biết rồi.

Từ "em" được thốt ra một cách tự nhiên hơn, dù trong lòng Quân vẫn còn một chút gợn sóng nhục nhã. Nhưng nó đã chấp nhận. Nó không thể dối lòng được nữa. Nó nghiện cái sự kiểm soát này rồi.

— Chờ tụi nó ra ngoài hết rồi hẵng lên giường mày thay đồ. Đừng để thằng Hoàng thấy dấu trên lưng mày.

Đăng dặn dò, cúi xuống hôn phớt lên trán Quân một cái. Cử chỉ ôn nhu đến rợn người của một con quỷ dữ đội lốt thiên thần.

— Vâng…

Quân lí nhí đáp, kéo chăn che kín lên cổ.

Đăng trở dậy, mặc áo quân phục chỉnh tề, bước ra ngoài rửa mặt như không có chuyện gì xảy ra.

Ở giường đối diện, Hoàng hé mắt nhìn qua khe màn. Nó thấy Quân vẫn nằm nướng trên giường của Đăng, không buồn lết xác lên tầng trên nữa. Sự ngang nhiên, không thèm giấu giếm của hai thằng này làm Hoàng sôi máu.

"Địt mẹ, coi tao là không khí à? Diễn trò tình thương mến thương cơ đấy."

Hoàng lầm bầm chửi thề trong bụng, lật đật tung chăn chui ra ngoài.

Nó xỏ vội đôi giày lính, chạy ra khu bồn rửa mặt chung ở cuối hành lang. Vừa vặn vòi nước, Hoàng vừa móc trong túi quần ra cái máy ghi âm kỹ thuật số mini. Nó cắm tai nghe vào, tua lại đoạn ghi âm đêm qua.

Tiếng rên rỉ dâm đãng của Quân, tiếng va đập da thịt, và cả tiếng chửi thề tục tĩu của Đăng vang lên rõ mồn một.

Hoàng nhếch mép, nhưng ngay sau đó nụ cười vụt tắt.

Nó nhíu mày suy nghĩ. Đoạn ghi âm này… liệu có đủ đô không?

Thằng Đăng quá xảo quyệt. Nếu Hoàng tung cái này ra, Đăng hoàn toàn có thể cãi trắng án. Nó có thể bảo Hoàng thuê người lồng tiếng, hoặc cắt ghép từ phim đen để hãm hại chúng nó. Bằng chứng âm thanh chưa bao giờ là bằng chứng thép trong mắt ban giám đốc học viện. Hơn nữa, Đăng vẫn đang nắm giữ tờ giấy nợ cá độ có điểm chỉ vân tay của Hoàng.

Nếu tung ghi âm mà Đăng không sợ, không chịu xì tiền ra, thì Hoàng cầm chắc cái án đuổi học.

— không được. Thế này chưa đủ. Tao cần hình ảnh. Tao cần một cái video quay rõ mặt hai thằng chó đó đang đè nhau ra đụ. Chói lóa, trần trụi. Để chúng mày không còn đường nào mà cãi!

Hoàng đập tay xuống thành bồn rửa mặt, nghiến răng ken két.

Nó móc điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn. Lại là tin nhắn từ thằng giang hồ đòi nợ.

"Còn đúng hai ngày. Mày chuẩn bị quan tài dần đi con trai."

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán Hoàng. Hai ngày. Thời gian đang bóp nghẹt cổ nó. Nó phải hành động ngay trong đêm nay.

Trưa hôm đó.

Cả phòng 402 đi học trên giảng đường về. Thằng Toàn than vãn ầm ĩ:

— Má nó, học cái môn Triết học Mác – Lênin tao muốn tẩu hỏa nhập ma. Chiều nay tao xin cúp tiết lên thư viện ngủ cho sướng.

— Mày cúp đi rồi cán bộ điểm danh đột xuất lại ăn cái bản kiểm điểm. Gần thi rồi, bớt lười lại.

Quân vừa tháo thắt lưng quân phục vừa chửi Toàn bằng cái giọng cộc cằn quen thuộc. Bề ngoài, Quân vẫn là thằng Minh Quân mỏ hỗn, thẳng như ruột ngựa của phòng 402. không ai biết được, đằng sau cái lớp vỏ bọc đó, nó đã trở thành một thứ đồ chơi sinh lý ngoan ngoãn.

Đăng không nói gì, lẳng lặng đưa cho Quân một cốc nước ấm.

Quân đón lấy cốc nước, khẽ chạm ngón tay mình vào ngón tay Đăng. Chỉ một cái đụng chạm nhẹ lướt qua, nhưng ánh mắt hai thằng trao nhau lại ẩn chứa cả một ngọn núi dục vọng chực chờ bùng nổ.

Hoàng ngồi ở giường mình, vờ như đang lướt điện thoại, nhưng thực chất là đang nhắn tin cho một thằng bạn thân khác tiểu đội.

"Mày cho tao mượn cái điện thoại cảm ứng của mày một đêm nay được không? Điện thoại tao hỏng camera rồi, tao cần quay lại bài giảng ngày mai. Sáng mai tao trả."

Tin nhắn phản hồi tới nhanh chóng: "Được, trưa mai qua tao lấy. Nhớ sạc đầy pin cho tao đấy."

Hoàng nhếch mép cười đắc thắng. Vũ khí đã chuẩn bị xong.

Năm giờ rưỡi chiều.

Hoàng lấy cớ đi vứt rác, lén lút chạy sang phòng thằng bạn tiểu đội bên cạnh, mượn chiếc điện thoại cảm ứng mỏng dính.

Nó đem về, khóa trái cửa nhà vệ sinh lại. Hoàng lấy một chiếc vớ da màu đen của mình, cẩn thận cắt một lỗ nhỏ xíu vừa đúng bằng kích thước của ống kính camera sau. Nó bọc chiếc điện thoại vào trong chiếc vớ đen để ngụy trang, sau đó cắm sẵn một cục sạc dự phòng nhỏ gọn, dán băng keo đen quấn chặt hai thứ lại với nhau thành một khối tối thui, không thể phát hiện được nếu nhìn lướt qua trong bóng tối.

Hoàng thử bật chế độ quay video, chỉnh độ sáng màn hình xuống thấp nhất, test thử góc quay. Mọi thứ hoàn hảo.

Bây giờ, vấn đề là làm sao để đặt cái máy quay này vào phòng mà không bị hai thằng kia phát hiện. Thằng Đăng là một con dã thú với giác quan nhạy bén khủng khiếp. Nếu nó đánh hơi thấy có người đụng vào đồ của nó, Hoàng sẽ bị xé xác trước khi kịp quay được bất cứ thứ gì.

"Phải chờ cơ hội. Phải có một lúc nào đó cả phòng đi vắng hết…" Hoàng tự nhủ.

Và cơ hội ngàn năm có một đã đến.

Bảy giờ tối.

Tiếng loa phát thanh của tiểu đoàn trưởng bỗng vang lên oang oang khắp khu ký túc xá:

— Báo động! Toàn tiểu đoàn chú ý! Có lệnh trực ban đột xuất. Tất cả học viên tập trung xuống sân bê tông kiểm tra quân số và dọn dẹp vệ sinh khu vực xung quanh ngay lập tức! Yêu cầu mang theo chổi và cuốc xẻng! Lề mề phạt thụt dầu một trăm cái!

Lệnh ban ra chớp nhoáng, không báo trước.

Cả khu nhà B nhốn nháo như ong vỡ tổ. Tiếng giày chạy rầm rập trên hành lang.

Trong phòng 402, thằng Toàn nhảy dựng lên, quăng luôn bát mì tôm đang ăn dở:

— Địt mẹ! Lại cái trò báo động đột xuất! Đang ăn cũng không yên! Quân, Đăng, lấy chổi nhanh lên!

Quân đang ngồi gấp quần áo, vội vàng vơ lấy cây chổi chà góc phòng. Đăng cũng nhanh chóng khoác áo quân phục vào.

Hoàng đứng lên, ôm bụng, nhăn nhó mặt mày:

— Á… địt cụ… tao đau bụng quá. Chắc bát phở chiều nay thiu rồi… Tụi mày cứ đi trước đi, tao đi ỉa cái rồi tao xuống ngay!

— Ỉa ỉa cái lồn! Mày nhanh cái chân lên, cán bộ mà điểm danh không thấy mặt mày là ăn lồn cả phòng đấy!

Quân gắt lên, chửi thề một câu rồi hối thúc Toàn và Đăng chạy ra ngoài.

Đăng liếc nhìn Hoàng đang ôm bụng gục xuống giường, nhíu mày một cái nhưng thời gian quá gấp rút, nó không kịp hỏi thêm, sải bước chạy theo Quân.

Chỉ chờ tiếng bước chân của ba thằng khuất hẳn nơi cầu thang. Hoàng bật dậy như lò xo.

Nó khóa trái cửa phòng 402 lại.

Thời gian không có nhiều. Chỉ khoảng năm phút trước khi cán bộ đi kiểm tra các phòng trống.

Hoàng lôi cái điện thoại đã được ngụy trang bằng tất đen ra khỏi túi. Nó đảo mắt nhìn quanh phòng.

Góc giường của Đăng ở tầng dưới, bị che khuất bởi bức tường và thành giường, rất khó để quay từ bên ngoài. Nếu đặt ở giường của Hoàng thì quá lộ liễu.

Ánh mắt Hoàng dừng lại ở chiếc tủ sắt đựng quân tư trang nội vụ kê sát tường, cao gần hai mét. Nóc tủ sắt là nơi bọn sinh viên hay để mấy cái hộp giày cũ, bụi bặm bám đầy, không ai bao giờ thèm ngó tới.

Góc độ từ nóc tủ nhìn chéo xuống vừa vặn chiếu thẳng vào chiếc giường tầng dưới của Đăng. Không góc chết.

— Chỗ này là hoàn hảo nhất.

Hoàng lầm bầm, xách cái ghế nhựa đặt sát vào tủ, kiễng chân trèo lên.

Nó với tay, đẩy lùi mấy cái hộp giày cũ ra sau, tạo một khoảng trống nhỏ xíu ở sát mép tủ. Hoàng cẩn thận đặt khối điện thoại ngụy trang màu đen vào đó. Cái lỗ camera hướng thẳng tắp xuống chiếc đệm của Đăng.

Bóng tối của nóc tủ hòa lẫn với màu đen của chiếc vớ, cộng thêm mấy hộp giày che khuất, khiến chiếc điện thoại hoàn toàn vô hình. Kể cả có bật đèn sáng choang, không ai rảnh mà leo lên tủ soi từng ngóc ngách.

Nó cẩn thận tắt màn hình để tiết kiệm pin và tránh phát sáng, nhưng máy vẫn đang chạy ngầm. Cục sạc dự phòng đảm bảo cái điện thoại này có thể quay ròng rã suốt tám tiếng đồng hồ mà không sập nguồn.

— Tốt rồi. Đêm nay chúng mày có diễn trò gì, tao sẽ thu lại hết.

Hoàng cười nham hiểm, nhảy xuống khỏi ghế, cất ghế về chỗ cũ. Nó mở cửa phòng, giả vờ xoa xoa bụng, cắm đầu chạy thục mạng xuống sân tập trung.

Dưới sân bê tông.

Gió rét cắt da cắt thịt. Cả tiểu đoàn đứng xếp hàng ngang dọn dẹp lá rụng.

Quân hì hục quét rác, thi thoảng lại hắt xì hơi vì sương lạnh.

Đăng đứng ngay bên cạnh Quân, tay cầm cái hót rác. Không ai để ý, Đăng cố tình nhích lại gần, thân hình to lớn của nó che chắn bớt hướng gió lùa cho Quân.

— Tối nay ngủ tao đắp thêm chăn cho. Mày đang sụt sịt đấy.

Đăng thì thầm, âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy. Lời nói không phải là quan tâm, mà là một sự ra lệnh ngầm: Đêm nay mày phải xuống giường tao.

Quân nghe thế, sống lưng khẽ run lên. không phải vì lạnh, mà vì một luồng khoái cảm dâm đãng chạy rần rần dưới da. Nó cắn môi, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.

— Đừng… đừng làm mạnh như hôm qua… lưng tao vẫn còn đau…

Quân lý nhí trả treo, tự nhiên đánh rơi mất cái mác xưng "em", quay lại xưng "tao" để vớt vát thể diện giữa chốn đông người.

Đăng nghe cách xưng hô đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười nguy hiểm. Nó không sửa lưng Quân ngay lúc này.

Nó cố tình đưa tay ra, làm như vô tình phủi một chiếc lá khô dính trên vai Quân. Nhưng thực chất, hai ngón tay của Đăng đã luồn vào dưới cổ áo khoác của Quân, miết mạnh lên cái gáy nhạy cảm, bóp nhẹ một cái.

— Đau thì tao làm nhẹ. Miễn là mày há mồm ra mà rên cho tao nghe. Cấm cắn gối.

Lời thì thầm bẩn thỉu, tục tĩu của Đăng tương phản hoàn toàn với bộ mặt nghiêm túc, đàng hoàng của nó trước mặt cán bộ tiểu đoàn.

Quân rùng mình, hai chân suýt nữa thì khuỵu xuống. Dục vọng đê hèn bị đánh thức dễ dàng. Nó lườm Đăng một cái, nhưng ánh mắt ướt át không có chút đe dọa nào, ngược lại giống như một lời mời gọi lẳng lơ của kẻ đã bị thuần phục.

Hoàng lạch bạch chạy từ cầu thang xuống, xin lỗi cán bộ vì đau bụng, rồi nhập vào hàng ngũ.

Nó đứng cách Đăng và Quân vài mét, cầm chổi quét rác nhưng hai con mắt vẫn dán chặt vào tụi nó. Thấy cái đụng chạm ám muội và ánh mắt lả lơi của Quân, Hoàng cười thầm trong bụng.

"Lên cơn nứng rồi chứ gì? Đêm nay chúng mày chết chắc với tao."

Chín rưỡi tối. Đợt trực ban đột xuất kết thúc.

Cả phòng 402 mệt nhoài lết xác về phòng. Thằng Toàn than vãn ỉ ôi, leo tót lên giường trên trùm chăn kín mít ngủ ngay lập tức.

Hoàng cũng vờ mệt mỏi, nằm quay mặt vào tường, kéo chăn ngang ngực, nhắm mắt lại. Nhưng tai nó thì căng ra hết cỡ, đếm từng nhịp gõ của kim đồng hồ.

Trong phòng chỉ còn tiếng quạt trần quay lờ đờ và tiếng thở đều đều của Toàn.

Mười giờ rưỡi. Kẻng báo ngủ đã đánh từ lâu.

Quân nằm trên giường tầng trên, vắt tay lên trán. Nó đợi cho phòng yên ắng hẳn, đợi cho thằng Hoàng và thằng Toàn thở đều nhịp.

Cái khao khát được rúc vào vòng tay Đăng, được bàn tay ấy chà đạp lại bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt tâm trí. Nó không chịu nổi nữa. Cái giới hạn của sự xấu hổ đã bị phá vỡ hoàn toàn từ đêm qua rồi. Giờ đây, việc mò xuống giường Đăng đối với nó như một con nghiện tìm đến thuốc.

Quân lật chăn, rón rén đặt chân lên thang sắt.

Tiếng "két… két…" vang lên khe khẽ.

Quân tuột xuống sàn nhà, rùng mình vì hơi lạnh, rồi vội vàng vén tấm màn màu xanh quân nhu, chui tọt vào cái ổ chăn ấm áp của Đăng ở tầng dưới.

Trên nóc tủ sắt, chiếc camera của điện thoại đã được bật từ lúc 7 giờ tối vẫn đang miệt mài ghi hình. Góc quay rộng thu trọn toàn bộ hình ảnh chiếc giường tầng dưới. Ánh sáng từ ngọn đèn cao áp ngoài sân hắt qua khe cửa sổ, tạo thành một luồng sáng lờ mờ nhưng đủ để làm rõ những chuyển động bên trong lớp màn mỏng.

Đăng nằm ngửa, mắt mở tráo tráo chờ sẵn.

Thấy Quân chui vào, Đăng không nói một lời, vươn cánh tay to lớn ra, kéo tuột Quân vào lồng ngực mình.

— Tao tưởng mày lỳ lợm không dám xuống?

Đăng thì thầm, giọng trầm khàn, bàn tay bắt đầu luồn vào trong áo phông của Quân, miết dọc theo tấm lưng trần săn chắc.

— Em… em lạnh…

Quân ngoan ngoãn đổi lại xưng hô, úp mặt vào hõm cổ Đăng, tham lam hít lấy cái mùi xà phòng quen thuộc. Cơ thể nó cọ xát vào người Đăng, vô tình (hoặc cố ý) để cái phần đang cương cứng của mình cạ vào lớp quần dã chiến của Đăng.

— Lạnh à? Hay là nứng? Hồi tối lúc tao sờ gáy mày, tao thấy mày ướt nhẹp rồi cơ mà.

Đăng cười khẩy, tàn nhẫn lột trần sự giả tạo của Quân. Nó xoay người, ép Quân nằm ngửa ra nệm, chân Đăng chen vào giữa hai chân Quân, khóa chặt lấy con mồi.

— Đừng chọc em nữa… anh Đăng…

Quân thều thào, ánh mắt ướt đẫm ngước lên nhìn kẻ đang đè trên người mình. Sự quy phục của một thằng trai thẳng kiêu ngạo mang đến cho Đăng một khoái cảm chinh phục tột độ.

— Ngoan. Đêm nay tao sẽ thưởng cho mày.

Đăng cúi xuống, phủ môi mình lên môi Quân. Một nụ hôn sâu, cuồng bạo nhưng cũng đầy sự dâm đãng. Đăng cắn nhẹ vào môi dưới Quân, rồi dùng lưỡi khuấy đảo khoang miệng, hút hết mọi dưỡng khí.

Quân hé miệng đón nhận, hai tay vòng lên ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của Đăng. Nó rên rỉ nho nhỏ trong cổ họng, tiếng rên ướt át, nũng nịu không khác gì một con đàn bà đang động dục.

Tất cả những âm thanh dơ bẩn đó, những hình ảnh hai thân hình đàn ông to lớn đang quấn lấy nhau dưới ánh đèn lờ mờ, đều được chiếc camera trên nóc tủ sắt ghi lại không sót một khung hình nào.

Hoàng nằm ở giường đối diện, vạch một khe nhỏ ở màn để xem hát trực tiếp. Nó nhìn cái chấm đỏ (tưởng tượng) đang nhấp nháy trên nóc tủ sắt, khóe môi cong lên một nụ cười đắc thắng.

"Đè nhau đi. Rên to lên. Chửi thề tục tĩu vào. Càng dâm dật càng tốt. Ngày mai, cái video này sẽ là bản án tử hình dành cho hai con chó chúng mày."

Hoàng nhắm mắt lại, không thèm xem tiếp, để mặc cho đôi cẩu nam nam kia chìm vào cuộc làm tình bệnh hoạn. Cạm bẫy đã được giăng thành công. Đêm trực ban định mệnh này sẽ là dấu chấm hết cho quãng đời sinh viên cảnh sát thanh lịch, trong sạch của Trần Hải Đăng và Lê Minh Quân.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 25"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz