Chương 23: Trò chơi chiến tranh lạnh
Cái lạnh đầu mùa của Hà Nội như muốn xuyên thấu vào tận xương tủy, nhưng cái lạnh trong lòng Quân lúc này còn buốt giá hơn gấp bội.
Trận làm tình tàn bạo sau nhà ăn đêm qua đã vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của nó. Sáng hôm sau, Quân thức dậy trong trạng thái rã rời, cơ thể như bị nghiền nát, mỗi một cử động nhỏ đều kéo theo cơn đau nhức nhối từ tận sâu bên trong.
Nó lê bước vào nhà vệ sinh, giội thẳng vòi nước lạnh vào người để cố xua đi cái dư vị nhơ nhuốc của đêm qua.
Đăng vẫn thế.
Vẫn điềm nhiên gấp chăn màn, vẫn lịch lãm trong bộ quân phục rằn ri, vẫn là thằng bạn cùng phòng mẫu mực mà cả tiểu đội ngưỡng mộ. Nó bước vào nhà vệ sinh, nhìn thấy Quân đang đứng run rẩy trước bồn rửa, ánh mắt nó lướt qua vẻ mặt tái nhợt và vết cào trên vai Quân như thể nhìn một món đồ chơi vừa được cất vào tủ sau khi đã thỏa mãn.
— Ăn sáng đi. Tao lấy cháo ở trạm xá về cho mày rồi đấy. Đừng có mà bỏ bữa, tao không thích phải nhắc lại lần hai.
Giọng Đăng đều đều, lạnh lùng và đầy tính áp đặt. Nó không hỏi han, cũng không an ủi, chỉ ra lệnh.
Quân cắn chặt môi, nắm chặt bàn tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay. Nó muốn chửi, muốn lao vào đấm thằng khốn đó một trận, nhưng khi ánh mắt Đăng chạm vào người nó, cái cảm giác nhục nhã, dơ bẩn và sự yếu đuối hèn hạ của chính nó lại bóp nghẹt mọi ý chí phản kháng.
— Tao không ăn. Mày cút đi cho khuất mắt tao.
Quân gầm lên, giọng khàn đặc.
Đăng nhếch mép, không nói một lời, xoay người bước ra khỏi phòng tắm. Nó mặc kệ sự phản kháng của Quân, bởi nó biết, con mồi đã nằm gọn trong tay, vùng vẫy càng mạnh chỉ càng làm cái lưới trói buộc chặt hơn.
Cuộc chiến tranh lạnh chính thức bắt đầu từ ngày hôm đó.
Suốt cả một tuần, Đăng không đụng vào người Quân lấy một lần. Nó phớt lờ Quân hoàn toàn.
Ở trên thao trường, nó không nhìn Quân. Ở trong phòng, nó không nói chuyện. Ngay cả khi tối đến, Đăng cũng không còn leo lên giường tầng trên để "ôm ấp" Quân như trước, mà nằm im lìm ở giường dưới, gối tay lên trán nhìn chằm chằm vào cái vạt giường gỗ nơi Quân đang nằm.
Đó là một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.
Sự lạnh lùng của Đăng khiến Quân hoang mang cực độ. Cái cảm giác hụt hẫng, trống rỗng bủa vây lấy nó. Nó bắt đầu tự hỏi: Chuyện đó với nó là gì? Là thật lòng hay chỉ là sự giải tỏa? Nếu Đăng không cần mình nữa, liệu mình có bị vứt bỏ?
Quân càng cố chứng tỏ mình không cần Đăng, nó lại càng điên cuồng lao vào những cuộc tán tỉnh nhạt nhẽo với những đứa con gái khác.
Cuối tuần, Quân cố tình mặc chiếc áo sơ mi trắng đẹp nhất, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất, rồi hùng hổ đi ra cổng trường.
— Tao đi gặp Lan đây. Tối tao mới về. Đừng có mà trông ngóng!
Quân cố tình nói lớn, mắt liếc về phía Đăng đang ngồi đọc sách.
Đăng vẫn điềm nhiên lật trang sách, ánh mắt không hề dao động:
— Đi đi. Nhớ đừng để trễ giờ điểm danh.
Câu trả lời quá đỗi bình thản, quá đỗi thờ ơ.
Quân bước ra cổng trường với sự bực bội đến cực điểm. Nó hẹn Lan đi dạo phố, đưa cô bé đi ăn những món ngon nhất, làm mọi thứ mà một thằng bạn trai tử tế phải làm.
Nhưng cứ mỗi khi Lan nắm tay nó, hay đưa đôi mắt lúng liếng nhìn nó, Quân lại thấy… ghê tởm.
Nó không cảm nhận được cái sự kích thích run rẩy như khi Đăng đè nó vào vách tôn. Nó không cảm thấy được sự che chở, dù là sự che chở độc hại. Sự xuất hiện của Lan chỉ làm cái khoảng cách giữa nó và "sự bình thường" ngày càng xa vời.
Đêm đó, Quân về trường muộn. Nó đi lững thững dọc hành lang, đầu óc mơ màng vì chút men rượu.
Khi mở cửa phòng 402, căn phòng tối om. Mọi người đã ngủ say.
Quân mò mẫm leo lên giường. Vừa nằm xuống, một bàn tay từ dưới tầng vươn lên, nắm chặt lấy cổ chân Quân. Lực nắm mạnh đến mức làm nó suýt ngã xuống sàn.
Quân giật nảy mình, tim đập thình thịch:
— Đăng? Mày… mày làm cái gì đấy?
Giọng Đăng vang lên trong bóng tối, khàn đặc và đầy sự nguy hiểm:
— Đi chơi vui không?
— Vui hay không thì kệ mẹ tao! Buông chân ra!
Quân gắt lên, cố gắng giật chân lại.
Đăng không buông. Nó chầm chậm trèo lên thang giường, vứt cái gối lên nệm của Quân, rồi leo lên nằm cạnh nó. Chiếc giường sắt vốn đã hẹp nay càng chật cứng.
— Mày… mày lên đây làm gì? Xuống giường mày mà ngủ!
Quân run rẩy, cả người cứng đờ lại như khúc gỗ.
Đăng không trả lời. Nó nghiêng người, ép Quân nằm sát vào mép tường. Một cánh tay cứng cáp của Đăng vòng qua eo Quân, siết chặt.
— Đêm nay tao không muốn ngủ một mình.
— Mày bị điên à! Tao không thích nằm chung với mày! Tao vừa đi với Lan về… tao… tao mệt…
Quân lí nhí, sự tự tôn của một thằng đàn ông bị lung lay dữ dội.
Đăng im lặng một hồi lâu. Trong bóng tối, Quân có thể cảm nhận được hơi thở của Đăng đang dồn dập ở sát bên gáy mình.
— Quân này. Mày có biết tại sao tao im lặng suốt một tuần qua không?
— Tao… tao không biết và cũng không muốn biết.
— Tao muốn mày tự chọn.
Đăng thì thầm, bàn tay bắt đầu mơn trớn, luồn vào bên trong vạt áo phông của Quân, miết dọc theo xương sườn của nó.
— Hoặc là mày ở bên tao, ngoan ngoãn làm đồ chơi của tao, tao sẽ cho mày mọi thứ. Hoặc là mày cứ tiếp tục cái kịch bản trai thẳng rởm đời này với con Lan.
Bàn tay Đăng đột ngột siết chặt, bóp mạnh vào vùng bụng của Quân, làm nó kêu lên một tiếng nghẹn trong cổ họng.
— Nếu mày còn đi với nó lần nữa… tao thề, tao sẽ không gửi cái clip đó cho mẹ mày đâu.
Đăng cười khẽ, âm thanh vang vọng trong không gian chật hẹp đầy ma mị.
— Tao sẽ gửi nó cho tất cả bạn bè, thầy cô, và cả con Lan của mày xem. Tao sẽ biến mày thành một thằng pê đê khốn nạn nhất cái học viện này. Mày nghĩ xem, lúc đó còn thằng đàn ông nào dám coi mày là anh em? Còn người đàn bà nào dám nhìn thẳng vào mặt mày?
Quân trợn tròn mắt. Cả người nó run lên bần bật.
Nó hiểu Đăng. Nó biết thằng này nói được làm được. Cái ranh giới giữa "anh em chí cốt" và "kẻ thù không đội trời chung" chỉ cách nhau một sợi tóc.
— Mày… mày là ác quỷ… mày không phải người…
Quân nghẹn ngào, nước mắt trào ra, nóng hổi rơi xuống bàn tay đang sờ soạng của Đăng.
— Ừ, ác quỷ cũng được. Chỉ cần mày ở bên tao.
Đăng xoay người Quân lại, ép Quân phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm của mình. Trong bóng tối, đôi mắt đó sáng lên một tia sáng chiếm hữu điên cuồng.
— Mày thích con Lan vì nó là vỏ bọc. Nhưng sự thật là, chỉ có tao, chỉ có cái bàn tay này, cái thân xác này mới làm mày sướng được thôi, Quân ạ.
Quân cắn chặt môi, đau đớn nhận ra sự thật phũ phàng đó.
Nó đã thua.
Nó đã thua ngay từ cái đêm đầu tiên ở bốt gác, thua ngay từ cái đêm cái áo bị cháy. Quân không còn là Quân của ngày xưa nữa. Nó đã bị Đăng nhào nặn thành một thứ gì đó dơ bẩn, hèn hạ và đầy sự nhục nhã.
— Tao… tao sai rồi… anh…
Quân thều thào, từ bỏ mọi sự kháng cự cuối cùng. Nó vùi mặt vào ngực Đăng, khóc nấc lên.
— Ngoan.
Đăng vuốt ve mái tóc của Quân, nhẹ nhàng như đang dỗ dành một đứa trẻ. Sự thuần hóa đã chạm đến đỉnh điểm của sự vặn vẹo.
Ở giường đối diện, Hoàng vẫn nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối.
Nó nghe thấy hết. Từng lời thì thầm, từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào, từng cái tiếng va chạm cơ thể ở giường đối diện.
Một nụ cười độc địa nở trên khuôn mặt hốc hác của Hoàng. Nó nắm chặt chiếc máy ảnh trong túi quần.
"Hai thằng chó chết. Đã đến lúc chúng mày phải trả giá rồi."
Hoàng không biết rằng, trong cuộc chiến của những kẻ bệnh hoạn này, không có ai là người chiến thắng, tất cả chỉ là những quân cờ đang lao đầu vào vực thẳm mà thôi.
Sáng hôm sau, tiết học chính trị.
Quân ngồi im như tượng, ánh mắt vô hồn nhìn lên bảng. Nó cảm thấy mình rỗng tuếch. Mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ của nó đều đã bị Đăng lấy đi vào đêm qua.
Đăng ngồi bên cạnh, vẫn điềm nhiên chép bài, hệt như một gã sinh viên mẫu mực. Thi thoảng, nó lại nghiêng đầu sang, dùng đôi bàn tay vừa làm những trò đê tiện tối qua chạm nhẹ vào bắp tay Quân, như một lời khẳng định quyền sở hữu thầm lặng.
Hoàng bước vào lớp, mặt tái mét.
Nó lảo đảo đi về phía chỗ ngồi của mình, ánh mắt lảng tránh Đăng và Quân một cách sợ hãi.
Đêm qua, sau khi tống tiền không thành, đám giang hồ lại nhắn tin dọa. Nó đã đến đường cùng rồi.
— Ê Hoàng!
Quân bất ngờ gọi.
Hoàng giật bắn người, quay lại, mồ hôi hột trên trán tuôn ra.
— Gì… gì đấy?
— Tao biết mày làm gì rồi.
Quân nói, giọng đanh lại, sự sợ hãi đã chuyển hóa thành một cơn thịnh nộ kìm nén.
— Tao biết mày chụp lén tao và Đăng. Tao không biết mày giữ cái gì trong tay, nhưng tao khuyên mày, tốt nhất là mày tự tiêu hủy nó đi.
Hoàng cười khẩy, cố gắng tỏ ra cứng cỏi:
— Mày không làm gì được tao đâu Quân ạ. Tao có cái để chơi chúng mày. Mày cứ chờ xem.
— Mày cứ thử đi. Thằng Đăng không phải dạng vừa đâu. Mày mà làm ảnh hưởng tới tao, nó không để mày yên đâu, tao thề!
Quân gầm lên, làm mấy đứa xung quanh quay lại nhìn.
Đăng không thèm ngẩng đầu lên, nó chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ dành cho Hoàng.
— Quân, ngồi xuống. Đừng chấp nhặt với loại rác rưởi ấy làm gì.
Đăng lên tiếng, giọng nói thản nhiên như đang nói về một cọng cỏ dại.
Hoàng cắn chặt răng, trừng mắt nhìn cả hai đứa, rồi quay phắt lại, lầm bầm chửi thề trong cổ họng.
Cuộc chiến trong phòng 402 đã trở thành một cuộc chiến của những bóng ma. Quân bị thao túng, Hoàng bị dồn vào đường cùng, còn Đăng – kẻ đứng trên đỉnh cao của sự tà ác – vẫn lạnh lùng điều khiển mọi thứ theo ý mình.
Đời học viên cảnh sát của họ, từ nay về sau, sẽ chẳng bao giờ còn có thể trong sạch được nữa. Đằng sau cái mác quân hàm xanh, là những vũng lầy tăm tối mà họ đã vĩnh viễn không thể thoát ra.
Quân gục mặt xuống bàn, nhắm nghiền mắt. Nó vẫn có thể cảm nhận được mùi hương của Đăng trên áo mình, và vết hằn của bàn tay Đăng trên người nó.
"Địt mẹ… mình thật sự là một thằng súc vật…"
Nó tự nhủ, rồi thiếp đi trong nỗi tuyệt vọng cay đắng. Cuộc đời của một thằng trai thẳng, nay chỉ còn là một giấc mơ xa xỉ.