Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 22
Prev
Next

Chương 22: Cú đấm sau nhà ăn

Cú đấm của Quân xé gió lao thẳng tới, mang theo toàn bộ sự uất hận, nhục nhã và cái sĩ diện bị chà đạp tơi bời.

Nhưng Đăng chỉ hơi nghiêng đầu. Cú đấm sượt qua mang tai, chỉ để lại một vệt đỏ mờ nhạt.

Ngay khoảnh khắc Quân mất đà lao về phía trước, bàn tay to như tượng của Đăng đã chớp nhoáng chộp lấy cổ tay Quân. Một lực xoắn cực mạnh vặn ngược cánh tay Quân ra sau lưng.

"Rắc!"

Tiếng khớp xương kêu lên khô khốc.

— Á! Địt mẹ mày! Buông tao ra!

Quân thét lên đau đớn, hai đầu gối khuỵu mạnh xuống sàn nhà. Đầu gối nó đập thẳng vào đống bánh kem nhão nhoét, trơn trượt.

Bên cạnh, thằng Toàn hoảng hốt đánh rơi cả lon bò húc, lắp bắp không thành tiếng:

— Đăng… Quân… đệch, hai thằng mày bị điên à? Tự nhiên đánh nhau! Đăng, thả nó ra, gãy tay nó bây giờ!

Thằng Hoàng nằm trên giường cũng phải bật dậy, hai mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng bạo lực nổ ra chớp nhoáng. Nhưng nó thông minh, nó câm như hến, thu mình vào góc tường không dám rục rịch.

Đăng hoàn toàn bỏ ngoài tai lời thằng Toàn. Đôi mắt đen ngòm của nó lúc này chỉ còn lại sự tàn độc của một con dã thú bị cướp mất đồ chơi.

Nó không buông tay. Tay kia túm chặt lấy cổ áo khoác của Quân, xốc ngược Quân đứng dậy, rồi tung một cú đạp tung cánh cửa phòng 402.

"Rầm!"

Cánh cửa đập vào tường nảy ngược lại. Đăng lôi xệch Quân ra ngoài hành lang tối om.

— Thả tao ra! Thằng chó điên này! Có ai không, cứu… ưm!

Quân gào thét, vùng vẫy như con cá nằm trên thớt, hai chân đạp loạn xạ vào khung sắt lan can.

Đăng lạnh lùng đưa tay bóp chặt cằm Quân, ép cái mồm đang chửi bới đó phải ngậm lại. Sức mạnh của Đăng lúc này là sự bùng nổ của những dồn nén bệnh hoạn, không có một ai trong cái tầng 4 này cản nổi.

Vài cánh cửa phòng rụt rè hé mở. Nhưng khi nhìn thấy sát khí bức người bốc lên ngùn ngụt từ thằng Đăng – kẻ vốn luôn điềm đạm, uy tín nhất khóa – không thằng nào dám bước ra can ngăn. Bọn nó chỉ nghĩ hai thằng bạn thân đấm nhau vì xích mích vặt vãnh.

Đăng lôi Quân đi xềnh xệch dọc hành lang, kéo thẳng xuống cầu thang bộ thoát hiểm.

Bốn tầng lầu. Quân bị kéo lê lết, gót giày va đập vào từng bậc thang lộc cộc. Nỗi nhục nhã ê chề làm máu nóng dồn hết lên não Quân. Nó cắn răng, dồn sức húc cùi chỏ vào sườn Đăng, nhưng Đăng chỉ hơi nhăn mặt, lực tay kẹp cổ Quân càng siết chặt hơn.

Xuống đến tầng trệt, Đăng lôi Quân vòng qua khu nhà ăn tiểu đoàn.

Giờ này nhà ăn vắng tanh, tối om. Gió mùa đông bắc rít qua những tán cây cổ thụ nghe như tiếng ma khóc.

Tới một góc khuất đằng sau khu vực đổ rác, Đăng mới vung tay, ném mạnh Quân vào bức tường gạch nhám xịt.

"Rầm!"

Lưng Quân đập mạnh vào tường, xương cốt như muốn vỡ vụn.

Chưa kịp thở hắt ra, một nắm đấm trời giáng đã nện thẳng vào bụng Quân.

— Hự…

Quân gập người lại, nôn khan. Dạ dày nó co thắt từng cơn đau thấu trời. nước mắt trào ra nơi khóe mi.

— Mày nói mày thẳng à Quân?

Giọng Đăng rít lên qua kẽ răng. Hơi thở nóng hổi phả vào mặt Quân trong bóng tối. Đăng túm lấy mớ tóc húi cua của Quân, giật ngược lên, ép Quân phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của mình.

— Trả lời tao! Mày nhận lời yêu con Lan để làm gì? Để chọc tức tao à? Hay để tự huyễn hoặc bản thân mày không phải là pê đê?

— Địt mẹ mày… khốn nạn…

Quân thều thào, nhổ toẹt một bãi bọt máu xuống đất. Khóe môi nó đã rách bươm từ cú va đập lúc nãy.

Sĩ diện đàn ông kích thích bản năng sinh tồn của Quân. Nó dùng hết sức bình sinh, tung một cú móc hàm thật mạnh từ dưới lên.

"Bốp!"

Cú đấm trúng đích. Khóe miệng Đăng xước một đường, máu rỉ ra tanh nồng.

Nhưng Đăng không hề lùi bước. Nó chỉ đưa ngón tay quệt nhẹ vệt máu, rồi cười khẩy một tiếng man rợ. Trận chiến thực sự bắt đầu.

Hai thằng đàn ông lao vào nhau trong góc tối tăm, hôi hám. Không có võ thuật, không có điều lệnh, chỉ có bạo lực nguyên thủy. Đấm, đá, vật lộn trên đống lá khô và bùn đất.

Quân đánh bằng sự uất ức, bằng khát khao muốn thoát khỏi cái lồng giam tâm lý. Nhưng Đăng đánh bằng sự chiếm hữu tuyệt đối. Sức vóc và sự tĩnh lặng tàn nhẫn của Đăng luôn áp đảo.

Sau vài phút giằng co, Đăng quật ngã Quân xuống đất, đè nghiến lên người nó. Một tay Đăng bóp chặt cổ Quân, ghim chặt nó xuống nền đất lạnh lẽo.

— Mày nghĩ mấy cái trò trẻ con đó lừa được tao chắc?

Đăng gầm gừ, siết nhẹ ngón tay quanh yết hầu Quân.

— Mày lấy con đó ra làm bia đỡ đạn? Mày tưởng tao sẽ sợ mà buông tha mày à? Tao nói cho mày biết, mày là của tao! không có con đàn bà nào được phép chạm vào đồ của tao!

— Ư… buông… buông ra!

Quân há hốc mồm hớp không khí, hai tay cào cấu điên cuồng vào cánh tay Đăng, để lại những vết xước rớm máu.

— Tao là đàn ông! Tao không phải đồ chơi của mày! Tao có quyền yêu con gái! Mày lấy quyền gì cấm tao? Mày chỉ là một thằng biến thái bệnh hoạn!

Quân gào lên, âm thanh vỡ vụn nhưng đầy sự khinh miệt. Nó muốn dùng những từ ngữ cay độc nhất để đâm xuyên qua cái vỏ bọc hoàn hảo của Đăng.

Bệnh hoạn? Biến thái?

Lời chửi rủa của Quân như châm ngòi cho thùng thuốc súng trong não Đăng.

— Ồ. Tao bệnh hoạn à?

Đăng nhếch mép. Nụ cười trong bóng tối của nó làm Quân bất giác rùng mình ớn lạnh.

— Tao bệnh hoạn vì tao không chịu nổi cảnh mày cười với con khác. Tao biến thái vì tao muốn xé xác mày ra để nhốt vào bụng tao. Được, vậy để tao cho mày xem, con đàn bà mày vừa nhận lời yêu có làm mày sướng được như thằng biến thái này không.

Đăng đột ngột nới lỏng tay ở cổ Quân ra, nhưng ngay lập tức luồn xuống phía dưới.

— Đăng! Mày làm cái gì! Bỏ tay ra! Thằng chó!

Quân hoảng loạn thực sự.

Góc nhà ăn này tuy vắng, nhưng vẫn nằm trong khuôn viên học viện. Bất cứ lúc nào cũng có thể có bảo vệ hoặc cán bộ đi tuần ngang qua. Nếu bị bắt quả tang hai thằng đực rựa đè nhau ra cởi quần, đời Quân coi như chấm dứt bằng cái mác ô nhục nhất lịch sử.

Nhưng Đăng không quan tâm. Sự điên loạn đã che mờ lý trí của nó.

Đăng giật phăng chiếc thắt lưng quân phục của Quân. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên sắc lẹm. Kéo khóa quần rít lên một tiếng chói tai.

— Dừng lại! Địt mẹ mày, tao xin mày… đừng ở đây…

Quân khóc nấc lên, hai chân đạp loạn xạ, vùng vẫy như kẻ sắp chết đuối.

Nhưng trọng lượng cơ thể Đăng đè chặt lên hông Quân, khóa cứng mọi cử động. Đăng lột quần Quân xuống tận đầu gối. Gió bấc tháng Một lùa vào da thịt lạnh buốt thấu xương, làm Quân run lên bần bật.

Nhưng cái lạnh đó không thể dập tắt được sự rực lửa đang bùng lên bên dưới.

Bàn tay , chai sạn của Đăng không hề nương tình, luồn thẳng vào bên trong lớp quần lót, tóm gọn lấy dương vật của Quân. Không có vuốt ve, không có dạo đầu. Đăng bóp mạnh một cái.

— Á! Địt mẹ… đau…

Quân rít lên, lưng ưỡn cong lên như một cây cung.

Sự đau đớn nhói lên, nhưng ngay sau đó, một luồng điện quen thuộc, dơ bẩn xẹt qua não. Sự đụng chạm bạo lực của Đăng luôn biết cách kích hoạt bản năng sâu thẳm nhất trong cơ thể Quân.

Chỉ sau vài nhịp sục mạnh, dương vật của Quân đã cương cứng lên trong tay Đăng, nóng hổi và căng tức, phản bội lại mọi lời chửi rủa mạnh miệng vừa thốt ra cách đó một phút.

— Mày thấy chưa Quân?

Đăng cúi gập người xuống, cắn mạnh vào vành tai Quân, thì thầm bằng cái giọng chế giễu tàn độc.

— Mồm mày chửi tao bệnh hoạn, nhưng cơ thể mày lại phản ứng với bàn tay tao nhanh hơn cả chó đói thấy mỡ. Mày cứng rồi Quân ạ. Mày nứng vì bị một thằng đực rựa sờ vào. Thế mà mày dám bảo mày là trai thẳng? Trai thẳng cái mả mẹ mày!

— Câm mồm! không phải! Bỏ tay ra! không phải tao muốn thế…

Quân gào khóc, lắc đầu nguầy nguậy. Nước mắt giàn giụa hòa lẫn với bùn đất trên mặt. Nó muốn chối bỏ. Nó muốn lấy con dao băm nát cái cơ thể phản chủ này ra.

Nhưng hông nó lại vô thức nảy lên, hùa theo nhịp điệu thô bạo của bàn tay Đăng.

— không phải muốn thế? Vậy sao mày ướt đẫm tay tao rồi đây này?

Đăng cười gằn, cố tình gia tăng tốc độ. Lòng bàn tay ma sát mạnh mẽ, khô khốc làm Quân đau rát, nhưng khoái cảm lại dâng lên cuộn trào như bão tố.

— Hộc… hộc… Đăng… làm ơn… dừng lại đi… có người đến bây giờ…

Quân van xin, giọng vỡ vụn, lạc đi vì sợ hãi và vì sướng rên. Nó cắn chặt môi đến mức máu chảy ròng ròng xuống cằm, cố nén không phát ra những âm thanh rên rỉ dâm đãng.

Nó sợ. Nỗi sợ hãi khi ở ngoài trời, nửa thân dưới trần truồng, phơi bày sự đê tiện trước mặt thằng bạn thân làm khoái cảm của nó bị đẩy lên mức cực hạn. Cột sống tê rần, từng đợt sóng dục vọng đánh ập vào não.

Đúng lúc đó, từ phía xa xa, có một luồng ánh sáng chói lóa quét qua quét lại.

Tiếng bước chân lộp cộp vang lên đều đều trên con đường nhựa dẫn ra phía sau nhà ăn.

"Đồng chí soi kỹ góc khuất kia xem, nãy tôi nghe có tiếng động lạ." Một giọng ồm ồm của bảo vệ vang lên.

Tim Quân như ngừng đập. Toàn thân nó đông cứng lại. Ánh đèn pin của bảo vệ đang quét tới gần. Cách chỗ hai đứa nó đang nằm vật lộn chưa đầy mười mét.

Nếu ánh đèn đó rọi tới, thấy cảnh thằng sinh viên năm nhất đang bị lột quần, bị thằng bạn thân quay tay cho, thì đời Quân coi như xong. Cái chết còn nhẹ nhàng hơn nỗi nhục này.

— Đăng… cán bộ… người ta tới kìa… rút tay ra…

Quân thều thào, móng tay bấu chặt vào ngực áo Đăng đến mức bật máu, ánh mắt hoảng loạn tột độ cầu cứu ác quỷ.

Nhưng Đăng không dừng lại. Thậm chí nó còn cố tình miết mạnh ngón tay lên đầu cặc, ép Quân phải đón nhận luồng khoái cảm sắc nhọn nhất.

— Rút ra à?

Đăng ghé sát miệng vào tai Quân, giọng nói như quỷ dữ đến từ địa ngục.

— Mày thích con Lan đúng không? Mày là trai thẳng đúng không? Vậy tao cứ để tay ở đây nhé. Cho ông bảo vệ soi đèn vào, để cả trường xem cái thằng trai thẳng đang nứng cặc vì tao như thế nào.

— không… tao lạy mày… tao sai rồi… tao xin mày…

Quân khóc nấc lên, hoảng loạn lắc đầu. Nó không còn cần tự tôn gì nữa. Mọi thứ vỡ nát hết rồi.

— Mày sai ở đâu? Nói!

Đăng gằn giọng, ánh đèn pin đã lướt qua thân cây sát bên cạnh. Tiếng lá khô xào xạc dưới bước chân bảo vệ ngày một gần.

— Tao… tao sai vì nhận lời yêu con Lan… tao sai vì chống lại mày… rút tay ra đi Đăng…

Quân nghẹn ngào thốt lên những lời nhận tội hèn mọn nhất.

— Gọi tao là gì? Lần trước tao dạy mày thế nào?

Đăng tàn nhẫn ép buộc. Nó đang dồn Quân vào bước đường cùng, bắt Quân tự tay đập nát cái mác "anh em bằng vai phải lứa", tự nguyện cúi đầu làm kẻ nằm dưới.

Ánh đèn pin đã quét tới góc tường. Chỉ một tích tắc nữa thôi, thứ ánh sáng chết tiệt đó sẽ vạch trần tất cả.

Sự sợ hãi bóp nghẹt cổ họng Quân. Nó nhắm tịt mắt, vứt bỏ toàn bộ sĩ diện, thốt ra âm thanh run rẩy:

— Anh… anh Đăng… em lạy anh… dừng lại đi anh…

Hai chữ "anh Đăng" thốt ra từ cái miệng mỏ hỗn, bướng bỉnh của Quân như một bản giao hưởng tuyệt vời nhất lọt vào tai Đăng.

Đăng mỉm cười đắc thắng.

Nó lập tức rút tay ra, nhào tới ôm trọn lấy cơ thể Quân, lăn một vòng vào sát một hõm gạch tối đen, sâu nhất của bức tường. Đăng dùng chính chiếc áo khoác bông dày sụ của mình trùm kín cả đầu và thân hình Quân lại.

Ngay giây tiếp theo, luồng đèn pin chói lóa quét thẳng vào vị trí Quân vừa nằm.

Chỉ còn lại một khoảng đất trống.

"Chắc con mèo hoang nào nhảy qua thôi. Đi, lạnh quá." Tiếng ông bảo vệ làu bàu, rồi ánh đèn quét đi chỗ khác, tiếng bước chân xa dần.

Thoát chết trong gang tấc.

Quân nằm cuộn tròn dưới lớp áo khoác của Đăng. Không khí lạnh buốt, nhưng toàn thân nó ướt sũng mồ hôi. Nó thở từng cơn đứt quãng. Phía dưới vẫn đang cương cứng đau tức, khao khát được giải tỏa nhưng lại bị bỏ lửng một cách phũ phàng.

Đăng chống tay ngồi dậy, điềm nhiên phủi lớp lá khô dính trên quần áo mình. Nó không hề có ý định tiếp tục giúp Quân giải tỏa.

Đăng khom người, đưa tay hất cái áo khoác đang trùm trên đầu Quân ra.

Ánh mắt Đăng nhìn xuống Quân – một kẻ đang nửa mình trần truồng, mặt mũi dính đầy bùn đất, nước mắt giàn giụa, thảm hại đến tận cùng.

— Mày thấy rồi đấy Quân.

Đăng cất giọng đều đều, lạnh nhạt.

— Cái mác trai thẳng của mày rẻ rách lắm. Từ nay, đừng bao giờ làm những trò ngu ngốc sau lưng tao nữa. Con Lan, hay bất kỳ con nào khác, cấm tiệt. Mày mà còn léng phéng, lần sau tao không giấu mày vào góc tối đâu, tao đẩy thẳng mày ra giữa ánh đèn đấy.

Quân nằm im, hai hàm răng cắn chặt vào nhau đến rỉ máu. Nó không còn sức cãi. Nó không còn lý lẽ nào để cãi.

Nó vừa quỳ gối gọi thằng bạn thân là "anh" để xin nó rút tay ra khỏi quần mình. Còn gì nhục nhã hơn thế trên đời này?

Đăng nhếch mép, đưa chân gạt chiếc quần quân phục của Quân về phía nó.

— Tự mặc quần vào rồi lết về phòng. Mày tự giải quyết cái cục nứng của mày đi. Tao không rảnh dọn dẹp cho mày đêm nay đâu.

Nói rồi, Đăng xoay lưng, hai tay đút vào túi quần, lững thững sải bước quay về khu ký túc xá. Dáng vẻ của kẻ chiến thắng tuyệt đối, ngạo nghễ và tĩnh mịch.

Quân nằm lại một mình trong đống rác rưởi sau nhà ăn.

Gió đông bắc lùa vào làm cơ thể nó run lên bần bật. Nó thò tay xuống, nắm lấy thứ đang đau tức của mình, nhưng bàn tay nó trơ lỳ, lạnh lẽo, không mang lại một chút cảm giác nào. Nó nghiện bàn tay của Đăng mất rồi.

Nước mắt uất ức trào ra. Cú đấm sau nhà ăn đã phân định thắng bại rõ ràng. Lê Minh Quân chính thức đầu hàng. Cái mác trai thẳng của nó bị Đăng lột trần, xé nát và ném vào sọt rác cùng với chiếc bánh kem sinh nhật.

Từ nay về sau, nó chỉ còn là một con rối, một món đồ chơi bệnh hoạn nằm gọn trong lòng bàn tay thao túng của Trần Hải Đăng.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 22"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz