Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 21
Prev
Next

Chương 21: Món quà sinh nhật

Đầu tháng Một. Rét đậm, rét hại.

Nhiệt độ Hà Nội tụt xuống mười độ C. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt, nặng nề như muốn sụp xuống.

Hôm nay là mùng Năm tháng Một. Sinh nhật của Lê Minh Quân.

Sáu rưỡi tối, sau bữa cơm chiều, phòng 402 tụ tập lại. Thằng Toàn lôi từ dưới gầm giường ra một túi nilon đen, bên trong là mấy lon bò húc, hai gói bim bim và một cái bánh chocopie cắm độc một cây nến cày xíu xiu.

— Ê Quân! Ra đây!

Toàn vẫy tay, toe toét cười, bật lửa châm cây nến.

— Địt mẹ, sinh nhật sinh nhẽo gì tầm này. Đang thi học kỳ sấp mặt ra.

Quân làu bàu, vứt cuốn giáo trình Luật Tố tụng Hình sự xuống cuối giường, nhưng vẫn tụt từ thang giường tầng trên xuống.

— Thi thì thi, sinh nhật tuổi hai mươi của anh em chí cốt không thể bỏ qua được! Quà cáp không có, anh em góp tiền mua mấy lon bò húc cạn ly thôi. Chúc mày tuổi mới bớt mỏ hỗn, bớt trẻ trâu, ra trường sớm làm sếp để bảo kê cho tao!

Toàn đưa lon bò húc cho Quân, cười hề hề.

Thằng Hoàng nằm ở giường đối diện, mắt dán vào cuốn sách, không thèm ngẩng lên, chỉ lầm bầm:

— Sinh nhật vui vẻ.

Từ sau cái đêm bị Đăng lật ngược thế cờ tống tiền, Hoàng như biến thành một cái bóng trong phòng. Nó ngoan ngoãn giao nộp cái USB chứa clip gốc cho Đăng để lấy lại tờ giấy nợ cá độ. Cả ngày nó không dám ho he nửa lời, thấy mặt Đăng và Quân là tự động lủi đi chỗ khác.

Quân cầm lon bò húc, nhìn cái bánh chocopie cắm nến, tự nhiên thấy sống mũi cay cay.

Nó liếc mắt sang Đăng. Đăng đang đứng dựa lưng vào tủ đồ, hai tay khoanh trước ngực, nhìn Quân chằm chằm. Ánh mắt tĩnh mịch, nhưng khóe môi lại mang theo một nụ cười nhạt nhòa, khó đoán.

— Cảm ơn mày Toàn. Đợi tao lĩnh tháng trợ cấp này, tao bao mày chầu mì tôm trứng.

Quân né tránh ánh mắt của Đăng, cụng lon bò húc với Toàn đánh "cạch" một tiếng, rồi ngửa cổ tu một ngụm.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại cục gạch của Toàn rung bần bật trên mặt bàn.

Toàn cầm lên xem, nhíu mày:

— Số lạ không lưu tên. Alo?

Đầu dây bên kia vang lên giọng con gái lanh lảnh. Toàn nghe vài câu, mặt bỗng nghệt ra, rồi nó liếc mắt nhìn Quân, lại liếc sang Đăng.

— À… ừ… bạn đợi tí nhé, mình gọi nó ra ngay.

Toàn cúp máy, gãi đầu, chép miệng nhìn Quân.

— Ai gọi đấy?

Quân hỏi.

— Lan. Con bé múa chính trường Ngoại ngữ bữa trước ấy.

Toàn chớp mắt.

— Nó bẩu nó gọi vào số mày không được, toàn ò í e. Nên nó lấy số tao từ hồi tao với mày lưu chung trong danh sách giao lưu văn nghệ để gọi. Nó đang đứng ngoài cổng gác số 1 chờ mày kìa. Bảo có quà sinh nhật muốn đưa.

Không khí trong phòng 402 đột ngột đông cứng lại.

Nụ cười trên môi Quân vụt tắt. Tim nó đập thình thịch một nhịp. Nó liếc phắt sang nhìn Đăng theo phản xạ tự nhiên nhất của một con thú đang bị xích cổ.

Đăng vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay. Nhưng nụ cười nhạt trên môi đã biến mất không còn một dấu vết. Đôi mắt đen ngòm của Đăng lúc này hệt như hai hố đen vũ trụ, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến mức làm không khí xung quanh giảm thêm vài độ.

— Mày… mày bảo nó về đi… tao bận ôn thi rồi…

Quân nuốt nước bọt, lắp bắp trả lời Toàn, hai tay vô thức siết chặt lon bò húc đến móp méo.

Nó sợ. Nó ám ảnh cái đêm cái áo sơ mi bị đốt cháy khét lẹt. Nó ám ảnh cái luật ngầm mà Đăng đặt ra: không có con đàn bà nào được phép chạm vào mày.

— Địt mẹ mày điên à?

Toàn nhăn mặt, nạt lại Quân.

— Trời rét căm căm, gió mùa thổi bục mặt. Con gái nhà người ta lặn lội mười mấy cây số mang quà đến tận cổng trường cho mày. Mày không ra nhận thì mày có phải là đàn ông không? Hèn vừa thôi! Mày không thích nó thì cũng phải ra cảm ơn một câu rồi bảo người ta về!

Lời chửi của Toàn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái sĩ diện rởm đang chết dần chết mòn của Quân.

Đúng rồi. Nó là đàn ông. Nó là trai thẳng. Tại sao nó phải sợ một thằng bạn cùng phòng cấm đoán nó gặp gái?

Tại sao nó phải ngoan ngoãn làm con chó nghe lời Đăng? Nếu nó nhát cáy từ chối Lan hôm nay, thì cả đời này nó sẽ mãi mãi kẹt trong cái hố sâu bệnh hoạn do Đăng đào sẵn. Nó phải chống lại. Bằng mọi giá.

Lan chính là cái phao cứu sinh duy nhất lúc này để nó tự khẳng định lại giới tính của mình.

Quân hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu.

— Ừ, mày nói đúng. không ra thì hèn quá. Tao ra gặp nó đây.

Quân vớ lấy cái áo khoác quân phục, mặc vội vào người.

Nó cố tình sải bước đi ngang qua mặt Đăng, không thèm nhìn Đăng lấy một cái.

Nhưng khi Quân vừa lướt qua, một bàn tay to lớn, nóng như lửa đã chộp lấy khuỷu tay nó, siết chặt như gọng kìm.

— Mày định đi đâu?

Giọng Đăng trầm xuống tận đáy, từng chữ rít qua kẽ răng.

— Bỏ tay ra Đăng. Tao ra cổng lấy quà sinh nhật. Lát tao về ôn thi với mày.

Quân cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng nhịp tim thì đang nện loạn xạ trong lồng ngực. Nó đưa mắt nhìn thẳng vào Đăng, ánh mắt cầu xin xen lẫn thách thức.

Thằng Toàn đứng bên cạnh thấy thế, liền huých vai Đăng:

— Thôi mày thả nó ra cho nó đi. Tí nó về. Giữ bo bo thằng Quân làm gì, mày làm như mẹ nó không bằng. Có phải gái gọi mày đâu mà mày bực?

Lời nói vô tư của Toàn vô tình đẩy cơn ghen của Đăng lên đỉnh điểm, nhưng cũng đồng thời làm Đăng phải kiềm chế lại. Đăng không thể bộc lộ sự chiếm hữu bệnh hoạn của mình trước mặt Toàn và Hoàng được.

Đăng từ từ nới lỏng tay ra.

Khuôn mặt nó khôi phục lại vẻ bình thản đến đáng sợ.

— Mặc ấm vào. Đi nhanh rồi về. Sắp đến giờ điểm danh quân số rồi.

Đăng nói, nhẹ nhàng vỗ vai Quân một cái. Nhưng chỉ Quân mới cảm nhận được, cái vỗ vai đó nặng như đeo chì.

Quân gật đầu cái rụp, co giò chạy biến ra ngoài hành lang, như muốn trốn thoát khỏi bầu không khí nghẹt thở của phòng 402.

Cổng gác số 1.

Mưa bụi lất phất bay dưới ánh đèn của học viện. Lan đứng nép mình bên bốt gác, khoác chiếc áo dạ màu be, hai tay ôm khư khư một chiếc hộp bánh kem hình tròn được thắt nơ cẩn thận. Mũi cô bé đỏ bừng vì lạnh, thi thoảng lại đưa tay lên xoa xoa vào nhau cho ấm.

Thấy Quân chạy ra, mặt Lan sáng bừng lên.

— Quân!

— Lan! Trời lạnh thế này… Lan đến đây làm gì? Sao không nhắn cho Quân một tiếng?

Quân thở hồng hộc, vuốt những giọt sương đọng trên tóc, bước tới gần.

— Lan nhắn rồi… gọi cũng rồi. Nhưng số của Quân toàn thuê bao. Lan phải mò số điện thoại của Toàn trên nhóm giao lưu mới gọi được đấy.

Lan hơi dỗi, bĩu môi trách móc, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự quan tâm.

— À… Quân bận quá, điện thoại lại hỏng nguồn, chưa đem sửa được. Lan thông cảm nhé.

Quân tiếp tục dùng bài ca nói dối cũ rích. Trong bụng nó nhói lên một cái. Số điện thoại của Lan đã bị Đăng tống vào danh sách đen vĩnh viễn, đương nhiên là không gọi được.

Lan không để bụng lâu. Cô bé mỉm cười, đưa hộp bánh kem ra trước mặt Quân.

— Chúc mừng sinh nhật Quân nhé! Tuổi mới học giỏi, sớm ra trường làm chú cảnh sát đẹp trai. Bánh này Lan tự tay làm đấy, không phải mua ngoài tiệm đâu.

Quân đỡ lấy hộp bánh kem. Hơi ấm từ bàn tay Lan sượt qua ngón tay Quân. Một cái chạm rất con gái, rất mềm mại.

Nó nhìn hộp bánh. Từ bé đến lớn, sinh nhật Quân quanh đi quẩn lại chỉ có nồi chè đậu đen của mẹ, hoặc mấy lon bia của bọn đàn ông. Đây là lần đầu tiên nó được một đứa con gái tặng bánh kem. Lại còn là bánh tự làm.

Cảm giác hãnh diện của một thằng con trai được gái theo đuổi trỗi dậy, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi chực chờ trong tâm trí.

— Lan… Lan chu đáo quá. Quân không biết nói gì để cảm ơn Lan nữa. Trời lạnh thế này, Lan về kiểu gì?

— Lát Lan bắt xe buýt về.

Lan ngập ngừng, cúi đầu nhìn mũi giày, hai tay xoắn xuýt vào vạt áo dạ.

— Quân này… Lan hỏi thật nhé. Quân có… có thích Lan không?

Câu hỏi trực diện như một tia sét đánh thẳng vào não Quân.

Lan ngước đôi mắt to tròn, ươn ướt lên nhìn thẳng vào Quân. Sự chân thành và tình cảm công khai của cô gái tuổi đôi mươi phơi bày không che giấu.

— Từ đợt đi ăn chè, Quân cứ tránh mặt Lan. Lan buồn lắm. Nếu Quân không thích Lan, thì Quân cứ nói thẳng. Lan không phiền Quân nữa đâu…

Quân đứng chết trân. Gió bấc rít qua cổng gác làm nó rùng mình.

Thích không?

Nó tự hỏi chính mình. Lan xinh đẹp, ngoan ngoãn, hoàn toàn phù hợp với mọi tiêu chuẩn của một thằng trai thẳng, một người vợ hiền dâu thảo mà mẹ nó luôn ao ước. Nếu nó gật đầu, nó sẽ có một mối tình học đường tuyệt đẹp, một con đường tương lai quang minh chính đại.

Nó có thể dùng Lan làm cái khiên chắn vững chắc nhất để gạt thằng Đăng ra khỏi cuộc đời mình. Để tự nhắc nhở bản thân rằng: "Tao là đàn ông, tao yêu đàn bà, tao không phải pê đê bệnh hoạn!"

Sĩ diện và khao khát được "bình thường hóa" bốc lên ngùn ngụt trong đầu Quân.

Nó cắn chặt răng. Quyết định rồi. Phải cắt đứt cái khối ung nhọt tên Đăng.

— Có. Quân… Quân có thích Lan.

Quân hắng giọng, cố gắng nặn ra một nụ cười ấm áp nhất có thể. Nó bước lên nửa bước, vươn tay ra, nắm lấy bàn tay đang lạnh cóng của Lan.

— Lan làm người yêu Quân nhé? Quân hứa… Quân sẽ bảo vệ Lan, sẽ quan tâm Lan. Từ nay Lan không… Lan không phải buồn vì Quân nữa đâu.

Mắt Lan sáng rỡ như sao trời. Cô bé vỡ òa trong hạnh phúc, gật đầu liên tục, rồi không kiềm được sự xúc động, Lan lao tới ôm chầm lấy Quân.

— Quân hứa đấy nhé!

Quân ôm lại Lan. Vòng tay ôm một thân hình nhỏ nhắn, thơm phức mùi hoa nhài.

Nhưng lạ lùng thay.

Lồng ngực Quân không hề có một nhịp đập lỗi nào. Thằng em phía dưới của nó trơ như khúc gỗ. Nó ôm Lan mà tâm trí trống rỗng.

Và trong chính cái khoảnh khắc đóng vai một người bạn trai hoàn hảo ấy, một cơn ớn lạnh kỳ dị bò dọc theo sống lưng Quân. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào gáy. Giác quan thứ sáu của một con mồi bị nhắm chuẩn đang kêu gào báo động.

Quân từ từ mở mắt, nhìn qua vai Lan, hướng về phía hàng rào sắt của học viện, cách cổng gác khoảng hai mươi mét.

Dưới tán cây già cỗi, nơi ánh đèn cao áp không chiếu tới được. Có một bóng đen đang đứng sừng sững.

Đăng.

Nó đứng đó từ lúc nào không biết. Khoanh tay trước ngực. Nửa khuôn mặt bị bóng tối che khuất, nhưng đôi mắt đen ngòm thì sáng quắc lên những tia máu đáng sợ. Đăng không nhúc nhích, không gào thét. Nó chỉ lẳng lặng đứng nhìn Quân ôm ấp con đàn bà khác.

Một cái nhìn tĩnh mịch, nhưng chứa đựng sự hủy diệt tàn bạo nhất.

Quân nín thở. Toàn thân nó đông cứng lại. Hơi ấm từ vòng tay của Lan không đủ để chống lại cái lạnh lẽo thấu xương đang tỏa ra từ ánh mắt của Đăng.

Nó biết. Nó vừa chạm vào vảy ngược của con rồng. Nó vừa tự tay châm ngòi cho một quả bom hạt nhân.

— Quân sao thế? Người Quân cứng ngắc à?

Lan cảm nhận được sự bất thường, khẽ buông Quân ra, ngước lên hỏi.

— À… không… tự nhiên có gió lạnh thổi qua thôi.

Quân thu lại ánh mắt, cố gắng nuốt nước bọt. Nó vội vàng buông tay Lan ra, lùi lại.

— Lan về đi. Kẻo trễ xe buýt. Cuối tuần… cuối tuần này Quân xin ra ngoài, mình đi chơi nhé.

— Vâng! Quân mang bánh vào phòng cùng ăn với các bạn nhé. Lan về đây! Tạm biệt Quân!

Lan vẫy tay, nở nụ cười hạnh phúc nhất trần đời, rồi xoay người chạy về phía bến xe buýt.

Quân đứng nhìn theo bóng Lan khuất dần. Sau đó, nó quay đầu lại.

Dưới gốc , cái bóng đen của Đăng đã biến mất.

Trống không. Hệt như chưa từng có ai đứng đó.

Nhưng Quân biết thừa, Đăng đã nhìn thấy tất cả. Thằng Đăng không bao giờ bỏ qua chuyện này. Đêm qua đốt áo. Đêm nay, nó sẽ đốt cái gì?

Quân ôm hộp bánh kem, bước những bước nặng nề qua cổng gác. Chân nó bủn rủn, đầu óc căng như dây đàn. Mỗi bước đi tiến về phía khu nhà B, nó có cảm giác như mình đang bước lên máy chém.

Hành lang tầng 4 vẫn ồn ào tiếng nói cười của mấy phòng khác.

Quân dừng lại trước cửa phòng 402. Nó hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí của một thằng đàn ông vừa có bạn gái, đẩy mạnh cửa bước vào.

Bên trong phòng vắng tanh.

Thằng Toàn và thằng Hoàng chắc lại chạy sang phòng khác đánh bài hoặc xem nhờ tivi.

Chỉ có một mình Đăng đang ngồi ở mép giường tầng dưới. Nó đang cầm một con dao rọc giấy, thản nhiên gọt một quả táo. Lưỡi dao sắc lẹm lướt qua lớp vỏ đỏ au, tạo ra những tiếng sột soạt rợn người.

Thấy Quân bước vào, Đăng không ngẩng đầu lên, chỉ lẳng lặng hỏi:

— Bánh kem đẹp đấy. Mày nhận lời yêu nó rồi à?

Giọng Đăng trầm thấp, đều đều, không có lấy một tia tức giận nào. Nhưng chính sự bình thản đó mới là thứ đáng sợ nhất.

Quân nuốt nước bọt, ôm chặt hộp bánh kem trước ngực. Nó quyết định đánh bài ngửa. Phóng lao thì phải theo lao. Nó đã có Lan làm bia đỡ đạn.

— Ừ. Tao nhận lời rồi. Tao là đàn ông, tao phải có bạn gái. Mày cấm cản tao không được đâu Đăng ạ. Tao khuyên mày… bớt ba cái trò biến thái lại đi. Tình anh em đến đây thôi. Từ nay nước giếng không phạm nước sông.

Quân gân cổ lên, cố gắng nói thật to, thật dõng dạc để trấn an chính nỗi sợ của mình.

Đăng dừng tay. Lưỡi dao rọc giấy găm phập một cái vào giữa quả táo, xuyên qua bên kia.

Nó từ từ ngước mắt lên nhìn Quân.

Khóe môi Đăng nhếch lên, nụ cười giãn ra, rồi biến thành một tràng cười khùng khục trong cổ họng. Một điệu cười điên loạn, vặn vẹo, nghe tởm lợm đến mức làm gai ốc Quân nổi rần rần.

— Giỏi. Bản lĩnh lắm. Trai thẳng cơ đấy. Đàn ông cơ đấy.

Đăng đứng chậm rãi lên, vứt quả táo cắm phập con dao xuống mặt bàn. Nó sải bước tiến về phía Quân. Khí thế bạo chúa tỏa ra ngùn ngụt, nuốt chửng hoàn toàn cái dũng khí bé nhỏ mà Quân vừa nặn ra được.

— Để tao xem, cái thằng đàn ông thẳng tưng của mày, tối nay sẽ ăn cái bánh kem này ngon đến mức nào.

Nói xong, Đăng vung tay, giật phăng hộp bánh kem từ tay Quân, ném mạnh xuống sàn nhà.

— Bẹp!

Hộp giấy bung ra, chiếc bánh kem hình tròn dập nát, kem tươi trắng muốt văng tung tóe dính đầy lên đôi giày lính của Quân. Lời chúc mừng sinh nhật bằng sô cô la nát bét thành vũng bùn dơ bẩn.

— Địt mẹ mày! Thằng điên!

Quân gầm lên, vung nắm đấm lao tới.

Nhưng cuộc chiến này, ngay từ lúc bắt đầu, Quân đã định sẵn là kẻ thua cuộc thảm hại nhất. Cánh cửa phòng 402 bị Đăng tiện tay đóng sầm lại, chốt trong "Cạch" một tiếng. Đêm sinh nhật của Lê Minh Quân, chính thức biến thành một địa ngục trần gian.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 21"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz