Chương 20: Tờ giấy nợ
Quân lao như điên dại dọc hành lang tầng 4, đụng trúng mấy thằng sinh viên khóa trên đang đứng hóng gió nhưng không thèm xin lỗi. Đầu óc nó quay cuồng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Nó túm lấy thằng Toàn đang xách xô quần áo từ nhà tắm đi ra.
— Toàn! Thằng Đăng đâu? Mày thấy thằng Đăng đâu không?
Giọng Quân lạc hẳn đi, hai mắt đỏ vằn lên đầy hoảng loạn.
Toàn giật mình, xô quần áo suýt đổ ụp xuống sàn.
— Đệt! Làm cái gì mà hoảng hốt thế? Thằng Đăng bảo xuống căng tin mua chai nước khoáng, nó mới đi được năm phút thôi.
Quân không nói thêm lời nào, hất tay Toàn ra, cắm đầu chạy một mạch xuống cầu thang bộ. Bốn tầng lầu nó nhảy ba bậc một, cái nhói đau ở phía dưới cũng không làm nó bận tâm nữa.
Căng tin học viện buổi chiều đông nghẹt học viên.
Quân dáo dác nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy cái bóng lưng vững chãi, mặc áo len đen của Đăng đang đứng xếp hàng chờ tính tiền ở quầy.
Nó lao tới, túm chặt lấy bắp tay Đăng, lôi xệch ra khỏi hàng.
— Đi với tao! Nhanh lên!
Quân rít lên qua kẽ răng, móng tay bấu chặt vào tay Đăng như người sắp chết đuối.
— Đi đâu? Mày bị điên à Quân? Bỏ tay ra!
Đăng cau mày, nhưng thấy khuôn mặt trắng bệch, ướt sũng mồ hôi và đôi mắt mở trừng trừng hoảng loạn của Quân, Đăng khựng lại. Nó không phản kháng nữa, để mặc Quân kéo đi về phía góc khuất phía sau nhà ăn tiểu đoàn, nơi vắng người qua lại nhất.
Vừa đến góc khuất, Quân buông tay Đăng ra. Hai chân nó nhũn như bún, phải dựa lưng vào bức tường xi măng lạnh ngắt để khỏi khụy xuống.
Quân run rẩy thò tay vào túi quần, lôi tờ giấy A4 nhăn nhúm ra, dúi thẳng vào ngực Đăng.
— Mày… mày xem đi…
Quân thở, giọng nói vỡ nát.
Đăng bắt lấy tờ giấy. Ánh mắt nó lướt nhanh qua hình ảnh in màu mờ ảo và dòng chữ tống tiền đánh máy cẩn thận.
Khóe mắt Đăng giật một cái cực mạnh. Sát khí bốc lên ngùn ngụt, lan tỏa ra cả không gian ngột ngạt xung quanh. Nhưng rất nhanh, nó thu liễm lại, giấu nhẹm đi ngọn lửa điên cuồng đang bốc cháy trong lòng.
— Ba mươi triệu.
Đăng lặp lại con số, giọng trầm đục, bóp nát tờ giấy trong tay.
— Đăng ơi… tao chết mất… mẹ tao mà thấy cái ảnh này chắc bà thắt cổ tự tử luôn… tao không có ba mươi triệu…
Quân ôm đầu, ngồi thụp xuống góc tường, nước mắt trào ra giàn giụa. Sĩ diện đàn ông, cái tự tôn của một thằng trai thẳng lúc này bị nghiền nát thành cám. Nó chỉ còn là một đứa trẻ sợ hãi, hoảng loạn trước vực thẳm của sự hủy diệt.
— Khóc lóc cái gì! Đứng lên!
Đăng quát nhỏ, vươn tay xốc nách Quân lôi đứng dậy, ép sát vào tường.
— Đứa nào gửi cho mày? Mày tìm thấy ở đâu?
— Trong… trong giáo trình Chính trị… tao vừa rút sách ra là thấy nó rơi xuống… Đăng… tao sợ lắm… mày cứu tao đi… mày bảo mày bảo bọc tao mà…
Quân túm chặt lấy hai vạt áo len của Đăng, móng tay cắm sâu vào lớp áo. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào thằng bạn thân, quên mẹ mất chính cái thằng đang đứng trước mặt nó mới là kẻ đầu sỏ đẩy nó xuống hố sâu này.
Đăng nhìn bộ dạng thảm hại của con mồi, sự thỏa mãn bệnh hoạn lại nhen nhóm trong lòng. Nó đã bẻ gãy được Quân. Quân bây giờ không còn mạnh miệng chửi thề, không còn xù lông phản kháng nữa. Nó ngoan ngoãn bám lấy Đăng cầu cứu.
— Giáo trình Chính trị?
Đăng nhíu mày suy nghĩ. Nó, Quân, Toàn, Hoàng. Sáng nay chỉ có bốn thằng trong phòng. Ai có thể nhét tờ giấy vào sách Quân?
Một tia sáng lóe lên trong não Đăng.
Ba mươi triệu. Cá độ bóng đá.
Đăng nhếch mép, một nụ cười nham hiểm và lạnh lẽo nở rộ.
— Tao biết thằng chó nào làm rồi.
— Ai? Ai quay clip?
Quân hoảng hốt ngước mắt lên.
— Thằng chó Hoàng.
Đăng gằn từng chữ.
— Bữa trước tao dọa tố cáo chuyện nó nợ nần cá độ, nó sợ hãi. Nhưng chắc bị bọn giang hồ đòi nợ rát quá, không còn đường lùi nên nó chơi trò quay lén tống tiền. Mày nhớ hôm ở bốt gác tao nhắc mày điều gì không? Tao bảo thằng Hoàng đang đi tuần ở khu nhà C đấy.
Đăng cố tình nhắc lại, đổ mọi tội lỗi lên đầu Hoàng một cách hợp lý và xảo quyệt.
Quân sững người.
Thằng Hoàng! Thằng chó tiểu nhân, đâm sau lưng anh em!
Cơn sợ hãi của Quân ngay lập tức chuyển hóa thành sự phẫn nộ tột cùng. Máu nóng bốc lên não, mắt nó hằn những tia máu đỏ rực.
— Địt mẹ thằng súc sinh! Tao đi giết nó! Tao đập chết cụ nó!
Quân gầm lên, đẩy Đăng ra định lao về phòng ký túc xá. Nó muốn xé xác thằng Hoàng ra làm trăm mảnh.
Nhưng Đăng túm chặt lấy cổ áo khoác của Quân, kéo ngược trở lại, quật mạnh nó vào bức tường.
— Mày bị ngu à?
Đăng rít lên.
— Mày đập nó thì được cái gì? Nó có clip gốc. Mày đánh nó, nó gửi thẳng clip lên ban giám đốc học viện thì sao? Mày muốn chết chùm với nó à?
Quân cứng họng. Nắm đấm của nó run lẩy bẩy, bất lực buông thõng xuống đùi.
— Vậy… vậy giờ làm thế nào? Nó đòi ba mươi triệu! Tiền đâu ra? Mà nếu đưa tiền cho nó, ai đảm bảo nó không tống tiền tiếp lần hai, lần ba? Đời tao nát bét rồi Đăng ơi…
Quân tuyệt vọng, trượt dài trên vách tường, ngồi phịch xuống đất. Nước mắt lại túa ra.
Đăng khom người xuống, ngồi xổm đối diện Quân. Nó đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lởm chởm trên đỉnh đầu Quân.
— Có tao ở đây. Mày không phải sợ.
Đăng thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy uy lực. Nó luôn biết cách xuất hiện đúng lúc, đóng vai một Đấng cứu thế hoàn hảo nhất trong những thời khắc tăm tối nhất của cuộc đời Lê Minh Quân.
— Ba mươi triệu tao lo được. Tao ứng trước tiền trợ cấp, vay mượn thêm anh em khóa trên. Tao sẽ dàn xếp với thằng Hoàng.
— Thật… thật không Đăng? Mày xoay được ba mươi triệu thật không?
Quân ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Đăng, ánh mắt ngập tràn sự hàm ơn hèn mọn.
— Thật. Nhưng… tao cần mày phối hợp.
Đăng nheo mắt, ngón tay miết nhẹ lên gò má Quân.
— Phối hợp gì? Mày bảo gì tao cũng làm! Chỉ cần lấy được clip gốc, đừng để mẹ tao biết, tao hứa làm trâu làm ngựa cho mày tao cũng chịu!
Quân thốt ra lời hứa mù quáng nhất đời mình, chính thức tự nguyện quàng sợi dây xích vào cổ.
Khóe môi Đăng cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.
— Được. Nhớ lấy lời hứa hôm nay. Chiều nay và ngày mai, mày cứ cư xử bình thường, không được để lộ vẻ hoảng sợ trước mặt thằng Hoàng. Đừng có gây sự với nó. Tối thứ Năm, tao sẽ tự đi gặp nó giao tiền. Mày ở lại phòng giữ chân thằng Toàn. Rõ chưa?
— Rõ. Tao rõ rồi. Cảm ơn mày Đăng… tao nợ mày cái mạng này.
Quân sụt sịt, đưa tay quệt nước mắt.
Đăng vỗ vai Quân, đứng dậy, tiện tay xé nát tờ giấy tống tiền thành những mảnh vụn nhỏ xíu, ném vào thùng rác gần đó.
"Thằng Hoàng, mày dám chọc vào đồ của tao à? Tao sẽ cho mày biết thế nào là sống không bằng chết." Đăng lẩm bẩm trong bụng, sát khí lạnh lẽo bao trùm cả một góc khuất.
Tối thứ Tư.
Hành lang khu nhà B vắng hoe. Cả tiểu đoàn đang tập trung sinh hoạt chính trị ở hội trường.
Chỉ có một mình Hoàng xin cáo ốm, nằm lại phòng 402.
Hoàng nhổm dậy khỏi giường, ngó đầu ra cửa sổ kiểm tra, chắc chắn không có ai đi tuần tra. Nó khép cửa lại, bật chiếc điện thoại cục gạch lên.
Tin nhắn từ đám giang hồ lại réo đến: "Tối mai. Nhớ đấy con chó. không có ba mươi củ thì chuẩn bị một bàn tay đi."
Hoàng cắn răng, mồ hôi vã ra. Nó móc trong balo ra cái USB chứa đoạn clip gốc, nắm chặt trong tay. Bằng mọi giá, tối mai nó phải tống được tiền thằng Đăng.
Đột nhiên, tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên ngoài hành lang.
Hoàng giật thót mình, vội vàng giấu cái USB xuống gầm gối, nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.
Cửa phòng 402 bị đẩy ra.
"Kẹt…"
Tiếng bước chân chậm rãi tiến về phía giường của Hoàng.
Hoàng hé mắt nhìn. Ánh sáng từ cột đèn cao áp ngoài sân hắt vào, in bóng một người cao lớn lên bức tường.
Là Đăng.
Đăng không đi sinh hoạt chính trị. Nó đã xin phép cán bộ về phòng lấy cuốn sổ tay bỏ quên.
Đăng đứng sừng sững cạnh giường Hoàng. Đôi mắt đen ngòm, sắc lạnh của nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang nhắm nghiền giả vờ ngủ của thằng bạn cùng phòng.
Đăng không nói gì. Nó lẳng lặng kéo cái ghế nhựa, ngồi xuống ngay sát giường Hoàng, khoanh tay trước ngực.
Sự tĩnh lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Hoàng không chịu nổi áp lực bức người đó, đành phải từ từ mở mắt ra, giả vờ ngáp một cái.
— Ủa Đăng… mày không đi sinh hoạt à? Về phòng làm gì đấy? Giật cả mình.
Hoàng cười gượng, cố tỏ ra tự nhiên.
Đăng không trả lời câu hỏi của Hoàng. Nó vươn tay ra, nhặt một cuốn sách của Hoàng để trên bàn, lật lật vài trang rồi ném cái bịch xuống giường.
— Bức ảnh in màu đẹp đấy Hoàng.
Câu nói nhẹ bẫng của Đăng như một quả bom nổ tung trong phòng 402.
Mặt Hoàng cắt không còn hột máu. Nó cố gắng giữ bình tĩnh, lắp bắp:
— Ảnh… ảnh gì? Tao không hiểu mày nói gì?
— không hiểu à?
Đăng rướn người tới, đột ngột túm lấy cổ áo Hoàng, giật mạnh nó ngồi dậy. Lực tay cực mạnh làm Hoàng đau điếng, nghẹt thở.
— Địt mẹ, mày tưởng mày ném tờ giấy vào sách thằng Quân thì tao không biết à? Mày nghĩ ba cái trò tống tiền giẻ rách của mày qua mặt được tao sao?
Đăng gằn giọng, sát khí bốc lên ngùn ngụt. Đôi mắt Đăng lúc này hệt như một con dã thú khát máu, chỉ chực chờ xé xác con mồi.
Hoàng hoảng loạn, vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng tay Đăng siết chặt như gọng kìm.
— Tao… tao có clip! Mày mà đụng vào tao, tao gửi thẳng lên ban giám đốc học viện! Mày và thằng Quân sẽ bị đuổi học nhục nhã! Cả trường này sẽ biết chúng mày là hai thằng pê đê bệnh hoạn!
Bị dồn vào đường cùng, Hoàng quyết định lật bài ngửa, dùng chính đoạn clip ra để đe dọa lại Đăng.
Nhưng Đăng không hề hoảng sợ như Hoàng tưởng.
Nó bật cười. Một nụ cười trầm thấp, rùng rợn vang vọng trong căn phòng vắng.
— Gửi đi.
Đăng nhếch mép, ghé sát mặt vào mặt Hoàng.
— Mày nghĩ tao sợ à? Mày nghĩ thằng Quân sợ à?
Đăng cố tình lôi tên Quân vào, tạo ra một khối liên minh vững chắc, đập tan cái hy vọng chia rẽ của Hoàng.
— Tao có tiền. Tao có thể đấm cho mày ba mươi triệu. Nhưng tao không thích.
Đăng nới lỏng tay khỏi cổ áo Hoàng, nhưng bàn tay lại trượt xuống, thò thẳng vào túi áo khoác của Hoàng.
Hoàng giật thót mình định cản lại, nhưng Đăng đã nhanh tay móc ra một mảnh giấy nhàu nát.
Đó là tờ giấy nợ cá độ bóng đá của Hoàng, có chữ ký và điểm chỉ của nó. Đăng đã lục lọi đồ đạc của Hoàng từ mấy hôm trước và tìm thấy bằng chứng chí mạng này.
Đăng giơ tờ giấy nợ lên trước mặt Hoàng, cười lạnh lẽo:
— Ba mươi triệu. Có chữ ký, điểm chỉ rõ ràng. Nếu tao đem nộp cái này cho Phòng Công tác chính trị, mày đoán xem ai sẽ bị đuổi học trước?
Hoàng sững sờ, hai mắt trợn trừng. Tờ giấy nợ nó giấu rất kỹ dưới đáy balo, sao thằng Đăng lại tìm thấy được?
— Trả đây! Mày lấy đồ của tao! Đồ ăn cắp!
Hoàng nhào tới định giật lại tờ giấy, nhưng Đăng dễ dàng gạt phăng nó ra, vật ngửa nó xuống giường.
— Tao cho mày một cơ hội cuối cùng, Hoàng.
Đăng ấn chặt tờ giấy nợ xuống ngực Hoàng, giọng nói mang đầy sự áp chế của kẻ nắm sinh sát.
— Tối mai, tám giờ. Tao không mang tiền. Tao mang tờ giấy nợ này ra hốc đá gốc đa đổi lấy cái clip gốc và USB của mày. Nếu mày không giao, tao nộp tờ giấy này lên chỉ huy. Mày tự cút khỏi trường. Còn cái clip của mày, cứ việc gửi. Để tao xem lời nói của một thằng cờ bạc cá độ bị đuổi học có ai tin không.
Lời nói của Đăng sắc bén, logic và tàn nhẫn, chặt đứt mọi đường lui của Hoàng.
Đăng biết, nếu clip bị lộ, cả nó và Quân đều chết. Nhưng nó đang đánh cược. Nó đánh cược vào sự hèn nhát và nỗi sợ nợ nần của Hoàng. Hoàng cần giải quyết khoản nợ ba mươi triệu hơn là cần trả thù chúng nó. Đổi tờ giấy nợ lấy clip là một cuộc giao dịch hoàn hảo.
Hoàng nằm bẹp trên giường, mồ hôi vã ra ướt đẫm trán. Nó thở hổn hển, nhìn thằng bạn cùng phòng với ánh mắt kinh hãi tột độ.
Thằng Đăng không phải người. Nó là một con quỷ. Nó đã tính toán trước mọi đường đi nước bước, nắm thóp tất cả mọi người.
— Mày… mày là đồ ác quỷ… mày thao túng cả tao và thằng Quân…
Hoàng thều thào, buông xuôi.
— Tao không cần mày nhận xét. Tối mai. Nhớ đấy.
Đăng nhếch mép, đút tờ giấy nợ vào túi quần, đứng thẳng dậy.
Nó điềm nhiên lấy lại cuốn sổ tay trên bàn, bước ra khỏi phòng 402, để lại Hoàng nằm vật trên giường, run rẩy trong nỗi tuyệt vọng và sợ hãi.
Ván cờ tống tiền đã bị Đăng lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục. Quân sẽ càng thêm hàm ơn Đăng, càng thêm chìm sâu vào sự kiểm soát bệnh hoạn của Đăng. Sự thuần hóa đã chuyển sang giai đoạn cuối cùng: Sự trói buộc vô điều kiện.