Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 19
Prev
Next

Chương 19: Dấu vết

Tiếng còi tập trung vang lên chát chúa, xé rách bầu không khí ảm đạm của buổi sáng mùa đông.

Hôm nay là thứ Ba, lịch kiểm tra nội vụ đột xuất của cả tiểu đoàn.

Trong phòng 402, bọn thằng Toàn hối hả nhét mấy gói mì tôm vào sâu dưới gầm giường, vuốt lại mép chăn màn cho vuông vức. Quân lóp ngóp bò từ trên giường tầng xuống, mặt tái nhợt. Tướng đi của nó vẫn khuỳnh khuỳnh, chắp vá, hai đùi cọ vào nhau đau rát. Sự kiện bạo lực ở bốt gác đêm qua vẫn còn để lại tàn dư khủng khiếp trên cơ thể nó.

— Má, nhanh lên! Cán bộ đại đội lên tới lầu 3 rồi kìa!

Thằng Toàn thò đầu ra cửa, hoảng hốt hối thúc.

Quân cuống cuồng vớ lấy cái áo quân phục mặc vào. Nó run rẩy cài từng cái cúc áo, cố gắng kéo cao lên tận cằm để che đi những vết cắn đỏ bầm chi chít trên cổ và xương quai xanh.

Đăng đứng ở giường dưới, đã chỉnh tề xong xuôi. Nó liếc nhìn Quân đang luống cuống, khóe môi khẽ nhếch lên.

— Kéo khóa áo khoác lên. Mặc mỗi sơ mi thì che được cái gì.

Đăng ném cái áo khoác xanh rêu lên giường cho Quân.

Quân trừng mắt nhìn Đăng, giật lấy cái áo khoác tròng vào người, nghiến răng lầm bầm:

— Địt mẹ mày, tại ai hả thằng chó? Mày cắn như chó dại thế này tao giấu kiểu gì?

— Thì bảo muỗi độc đốt. Mày không kéo áo cao lên, cán bộ thấy lại tưởng mày bị bệnh da liễu thì nhục.

Đăng bình thản đáp, vươn tay ra tự chỉnh lại cổ áo khoác cho Quân, kéo cái khóa lên tận xương hàm. Cử chỉ bề ngoài ân cần nhưng ngầm mang tính kiểm soát.

Quân hất mạnh tay Đăng ra, xoay lưng đi ra cửa xếp hàng.

Hành lang chật cứng người. Ông đại đội trưởng mặt sắt đen sì, tay cầm cuốn sổ, soi xét từng góc ngách của các phòng.

Khi đi ngang qua hàng ngũ của phòng 402, ánh mắt ông ta dừng lại ở Quân.

— Đồng chí Quân! Bước ra khỏi hàng!

Giọng ông ta ồm ồm như lệnh vỡ.

Tim Quân rớt cái bịch ra ngoài. Nó bước lên một bước, đứng nghiêm, mồ hôi lạnh ra ướt đẫm lưng áo.

— Báo cáo đại đội trưởng!

— Áo khoác kéo kín mít thế kia làm gì? Quy định mùa đông mở khóa đến cúc thứ hai! Kéo xuống! Cậu định giấu cái gì trong ngực áo à?

Lại là cái bài cũ. Nhưng lần này, đại đội trưởng tự tay vươn tới, nắm lấy khóa áo khoác của Quân giật tuột xuống.

Lớp áo sơ mi bên trong cũng bị bung một cúc do Quân lúc nãy cuống quá chưa kịp cài kỹ.

Một mảng da cổ ngăm đen lộ ra. Bốn, năm dấu cắn đỏ chót, tím bầm in hằn rõ mồn một đập thẳng vào mắt ông đại đội trưởng, và cả những thằng đang đứng xếp hàng bên cạnh.

— cái gì thế này?

Đại đội trưởng nhăn mặt, đưa tay chỉ thẳng vào cổ Quân.

— Đồng chí đánh nhau à? Hay bị con gì cắn?

Cả hành lang im phăng phắc. Mấy chục con mắt đổ dồn vào cổ Quân.

Hoàng đứng cạnh Quân, đôi mắt lóe lên một tia sáng thâm độc. Nó biết rõ những vết đó là gì. Hình ảnh đoạn clip đêm qua hiện về trong đầu nó.

— Báo cáo… báo cáo…

Quân lắp bắp, mặt đỏ bừng lên rồi tái mét đi. Lưỡi nó líu lại, không nặn ra được chữ nào. Nếu khai là muỗi đốt, ai mà tin cái vết muỗi đốt to bằng đồng xu, lại còn có hình dấu răng lờ mờ như thế?

— Báo cáo đại đội trưởng! Đêm qua đồng chí Quân đi gác ca 3 ở bốt số 3, bị sâu róm rơi trúng cổ. Sáng nay ngủ dậy nó gãi nhiều quá nên tấy đỏ lên đấy ạ.

Đăng bước lên một bước, dõng dạc nói đỡ. Giọng điệu điềm tĩnh, uy tín của nó một lần nữa giải cứu Quân trong gang tấc.

Đại đội trưởng nhíu mày nhìn Đăng, rồi lại nhìn Quân.

— Sâu róm à? Khu bốt số 3 dạo này nhiều sâu róm lắm. Khổ thân. Lát xuống trạm xá xin tuýp thuốc mỡ mà bôi. Đừng có gãi nữa, nhiễm trùng là mệt đấy. Kéo áo lên cho kín gió đi.

Ông ta chép miệng, tin sái cổ lời của Đăng – thằng sinh viên gương mẫu nhất khóa.

— Vâng… vâng ạ. Cảm ơn đại đội trưởng.

Quân kéo vội khóa áo lên, thở hắt ra một hơi như trút được ngàn cân gánh nặng. Nó liếc nhìn Đăng, ánh mắt vừa mang sự biết ơn hèn mọn, vừa chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng trước sự thao túng hoàn hảo của thằng bạn thân.

Hoàng đứng bên cạnh, nhếch mép cười khẩy nho nhỏ.

"Sâu róm à? Sâu róm biết cắn, biết liếm, biết đâm phập vào người khác cơ đấy. Cứ diễn đi hai thằng khốn nạn."

Buổi kiểm tra nội vụ kết thúc êm thấm.

Quân chạy tót vào nhà vệ sinh rửa mặt, cố gắng bình tĩnh lại. Cái cảm giác bị soi mói, bị bắt quả tang suýt chết làm thần kinh nó căng như dây đàn.

Khi Quân quay lại phòng 402, chỉ còn Đăng đang ngồi gập màn. Bọn thằng Toàn, thằng Hoàng đã xuống sân dọn dẹp vệ sinh khu vực.

Quân bước vào, đóng sầm cửa lại.

— Địt mẹ mày Đăng! Mày thấy hậu quả chưa? Tí nữa thì tao chết nhục vì mày!

Quân gầm lên, chỉ tay thẳng mặt Đăng.

Đăng bình thản xếp mép chiếc chăn vuông vức như cục gạch, không thèm ngẩng đầu lên.

— Chết làm sao được? Tao cứu mày rồi đấy thôi.

— Cứu cái mả mẹ mày! Mày cố tình cắn tao thành như thế để tao bị phát hiện đúng không? Mày muốn tao thân bại danh liệt thì mày mới vừa lòng à?

Quân lao tới, túm lấy cổ áo quân phục của Đăng, hai mắt đỏ ngầu.

Đăng ngừng tay. Ánh mắt tĩnh mịch của nó từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lửa giận dữ nhưng lại ngập tràn sự hoảng loạn của Quân.

— Nếu tao muốn mày thân bại danh liệt, tao không cần phải nói đỡ cho mày trước mặt cán bộ đâu Quân ạ.

Đăng gỡ tay Quân ra khỏi cổ áo mình, nắm chặt lấy cổ tay Quân. Lực tay mạnh đến mức làm xương cổ tay Quân kêu răng rắc.

— Mày nghe cho rõ đây. Tao cắn mày, là để đóng dấu. Để nhắc nhở mày, cái thân xác này là của ai. Ra ngoài kia, mày ngậm mồm lại, giấu cho kỹ. Mày mà để lộ ra, để ai biết được cái thứ dơ bẩn của mày…

Đăng rướn người tới, thì thầm vào tai Quân, giọng lạnh buốt:

— …tao sẽ không giấu cho mày nữa đâu. Tao sẽ để cho cả cái trường này biết, mày rên rỉ dưới tao sướng như thế nào. Rõ chưa?

Lời đe dọa mang đậm tính chiếm hữu và hủy diệt làm Quân rùng mình.

Nó cứng họng. Sĩ diện của nó bị thằng Đăng bóp nát bét. Nó nhận ra mình đang bị Đăng chơi một ván cờ tâm lý cực kỳ tàn nhẫn. Vừa hành hạ, vừa bảo vệ, vừa đe dọa. Sự phụ thuộc này làm nó không thể nào thoát ra được.

Quân cắn dập môi, gật đầu một cái tuyệt vọng, rồi giật tay ra, lùi lại mấy bước.

— Chiều nay trung đội chia nhóm đi cào cỏ khu rừng thông. Mày xin đi chung nhóm với tao. Đừng có léng phéng đi với thằng Toàn.

Đăng ra lệnh, cầm mũ kê-pi đội lên đầu rồi quay bước đi ra cửa.

Quân đứng trân trân giữa phòng. Cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy nó. Bức tường ký túc xá như thu hẹp lại, nhốt chặt nó vào cái lồng giam của Trần Hải Đăng.

Bảy giờ sáng.

Hoàng lững thững đi về phía bãi rác sau khu nhà ăn. Nó móc trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa hút.

Nó đang tính toán.

Cái clip đêm qua trong máy ảnh đã được nó copy ra một cái USB giấu kỹ dưới đáy balo. Nó cần tiền. Đám giang hồ ngoài cổng trường nhắn tin dọa chặt tay nó nếu cuối tuần này không có ba mươi triệu trả nợ cá độ. Ba mươi triệu đối với một thằng sinh viên nghèo là một con số khổng lồ.

Nhưng với đoạn clip này, Hoàng tin chắc nó có thể moi được hơn thế từ thằng Đăng và thằng Quân.

Đang miên man suy nghĩ, Hoàng giật mình vì tiếng chuông điện thoại reng lên.

Nó móc ra xem. Số máy lạ.

— Alo?

— Thằng Hoàng đúng không? Mày đang ở đâu? Ra cổng phụ số 2 gặp tao. Nhanh lên, tao cho mày mười phút. Nếu không ra, tao cho đàn em vào tận phòng Ký túc xá lôi cổ mày đi.

Giọng một thằng đàn ông ồm ồm, sặc mùi giang hồ vang lên.

Tim Hoàng đập thình thịch. Bọn đòi nợ.

Nó dập máy, mặt cắt không còn một hột máu. Nó vứt điếu thuốc xuống đất, lấy mũi giày di nát rồi cắm đầu chạy thục mạng về phía cổng phụ số 2.

Cổng phụ vắng hoe. Một chiếc xe máy Wave Tàu đỗ sát lề đường. Hai thằng xăm trổ đầy mình đang ngồi hút thuốc trên xe.

Thấy Hoàng thò mặt ra, một thằng hất hàm:

— Đem tiền ra chưa con chó?

— Em… em đang xoay… các đại ca cho em xin thêm ba ngày nữa. Cuối tuần này em hứa sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi ba mươi triệu!

Hoàng lắp bắp, chắp tay van lạy.

— Ba ngày cái gì! Mày khất tao hai tuần rồi! Tao không có kiên nhẫn đâu. Mày học trường Cảnh sát, mày tưởng oai lắm à? Tao gửi mẹ nó cái hóa đơn ghi nợ cho ông hiệu trưởng nhà mày xem mày có bị đuổi cổ về quê không?

Thằng xăm trổ túm cổ áo Hoàng, giơ nắm đấm lên dọa.

— Đừng! Đừng đại ca! Em… em có cách kiếm tiền rồi! Em đang nắm thóp hai thằng nhà giàu trong trường. Bọn nó sợ em, em sẽ tống tiền chúng nó lấy ba mươi triệu trả đại ca! Xin đại ca cho em ba ngày thôi! Ba ngày thôi ạ!

Hoàng khóc lóc, đem cái kế hoạch tống tiền Đăng và Quân ra làm phao cứu sinh.

Hai thằng giang hồ nhìn nhau, nheo mắt cười khẩy.

— Tống tiền à? Thằng nhãi ranh như mày mà cũng biết tống tiền cơ đấy. Được. Tao cho mày đúng ba ngày. Tối thứ sáu tuần này, đúng giờ này, không có ba mươi triệu ra đây, tao chặt mẹ một đốt ngón tay mày gửi về quê cho ông bà bô mày ngâm rượu. Nhớ đấy!

Nói rồi, thằng xăm trổ tát Hoàng một cái nảy đom đóm mắt, rồ ga phóng xe đi mất hút.

Hoàng ngã dúi dụi xuống đất, ôm một bên má sưng vù, thở hổn hển.

Nó đã không còn đường lùi. Ba ngày. Nó phải hành động ngay lập tức. không thể nhân nhượng với bọn chó đẻ trong phòng 402 được nữa.

Buổi trưa, sau khi đi cào cỏ ở rừng thông về.

Quân đau lưng ê ẩm, vứt phịch cái cuốc chim xuống góc phòng, trèo lên giường nằm ườn ra. Phía dưới của nó đau nhức nhối sau nửa ngày đi lại lao động nặng.

Đăng đi rửa mặt, lúc ngang qua giường Quân, nó ném lên chăn một tuýp thuốc mỡ mới.

— Chiều xin nghỉ. Ở phòng bôi thuốc đi. Đừng có lỳ lợm nữa, rách ra thì không ai cứu được đâu.

Quân không thèm trả lời, kéo chăn trùm kín đầu. Nhưng khi Đăng đi khỏi phòng, nó mới lén thò tay lấy tuýp thuốc, cắn răng luồn tay vào trong quần bôi thuốc. Cái cảm giác nhục nhã ê chề làm nước mắt nó ứa ra.

Hoàng nằm ở giường đối diện, vờ ngủ say nhưng mắt vẫn hé một khe nhỏ. Nó quan sát từng cử chỉ của Quân.

Chờ cho Đăng đi vắng, Toàn cũng xách quần áo đi giặt, Hoàng mới chậm rãi ngồi dậy.

Nó rút trong túi quần ra một tờ giấy A4 được gấp làm tư, rón rén bước tới giường của Quân.

Quân đang trùm chăn, không hề hay biết.

Hoàng nhẹ nhàng nhét tờ giấy vào khe hở giữa hai cuốn giáo trình môn Chính trị của Quân đặt trên đầu giường.

Nhét xong, Hoàng nhếch mép cười đắc ý, rồi quay về giường mình, cầm cuốn truyện lên đọc như không có chuyện gì xảy ra.

Nửa tiếng sau, kẻng báo thức chiều vang lên.

Quân lồm cồm bò dậy. Đầu óc quay cuồng. Nó vươn tay lấy cuốn giáo trình Chính trị định nhét vào balo để lên giảng đường.

Vừa rút cuốn sách ra, một tờ giấy A4 rơi lả tả xuống đệm.

Quân cau mày, nhặt tờ giấy lên.

Tờ giấy trắng tinh, ở giữa được in màu rõ nét.

Đó là một bức ảnh cắt ra từ đoạn clip.

Hình ảnh mờ ảo trong sương mù của bốt gác số 3, nhưng đủ để nhìn rõ hai cái bóng đàn ông đang ép vào nhau. Rõ nét nhất, là khuôn mặt của Quân đang ngửa ra sau, hai mắt nhắm nghiền, mồm há hốc dâm đãng, lộ ra một phần ngực áo bị vén cao và vết cắn trên cổ.

Phía dưới bức ảnh, một dòng chữ được đánh máy cẩn thận:

"Ba mươi triệu. Tối thứ Năm, 8 giờ tối. Để tiền dưới hốc đá gốc đa sau nhà ăn. Nếu không, ngày thứ Sáu toàn trường sẽ được xem phim con heo của hai thằng sinh viên gương mẫu phòng 402."

Mặt Quân cắt không còn một hột máu.

Tờ giấy rơi khỏi tay nó, rớt xuống sàn nhà. Toàn thân nó run lên bần bật, tim ngừng đập trong tích tắc. Bầu trời trước mắt Quân như sụp đổ hoàn toàn.

Clip.

Thằng Đăng không nói dối. Có người đã quay clip thật. Nhưng không phải là thằng Đăng quay để dọa nó. Mà là có kẻ thứ ba đã nhìn thấy, đã quay lại tất cả sự dơ bẩn của nó và thằng Đăng đêm hôm qua.

Bị tống tiền. Bị lộ.

Gia đình. Mẹ. Tương lai. Dòng họ.

Tất cả những từ ngữ đó hiện lên trong đầu Quân, biến thành những nhát búa đập nát não nó.

— Đăng… Đăng đâu rồi…

Quân hoảng loạn lầm bầm, nhảy phốc xuống giường, vớ vội tờ giấy nhét vào túi quần, lao ra khỏi phòng đi tìm thằng bạn thân mà lúc này, nó coi là chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời mình.

Ở trong phòng, Hoàng vẫn bình thản lật trang truyện, khóe môi nở một nụ cười đắc thắng. Mẻ lưới tống tiền đã chính thức tung ra. Cứ để hai con chó đó cắn xé, hoảng loạn đi. Ba mươi triệu này, nó nắm chắc trong tay rồi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 19"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz