Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 2
Prev
Next

Chương 2: Đêm gác đầu tiên

Mưa rả rích.

Bầu trời đêm đặc quánh như mực.

Tiếng mưa rơi trên mái tôn bốt gác ngoài rìa khuôn viên học viện lộp bộp, đều đều, gợi lên một cảm giác buồn bã, ủ dột đến rợn người.

Gió lùa qua khe hở của tấm vách, mang theo hơi lạnh buốt xương của đêm cuối thu.

Quân ngồi co ro trên chiếc ghế đẩu mục nát, hai tay đút sâu vào túi quần, cằm rụt lại trong cổ áo khoác xanh rêu.

Mới hai giờ sáng.

Đêm gác đầu tiên của tân sinh viên.

Cái lạnh và sự cô đơn làm Quân bứt rứt không yên.

— Má nó… Lạnh buốt cả dái.

Quân chửi thề một tiếng nhỏ xíu, khẽ dậm dậm hai chân xuống nền xi măng cho đỡ cóng.

Ca gác đêm nay của Quân kéo dài từ hai giờ đến bốn giờ sáng. Cùng ca với nó là một thằng ở phòng bên cạnh, nhưng thằng đó được phân gác ở cổng chính. Quân bị đẩy ra cái bốt số 3, nằm tít góc vườn rau, vắng tanh như chùa bà Đanh.

Xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái kêu ộp oạp, tiếng mưa và bóng tối dày đặc của những rặng cây.

Quân móc trong túi áo ngực ra một bao thuốc lá. Nó lén lút rút ra một điếu, ngậm vào miệng. Tay run run móc chiếc bật lửa, bật "tách" một cái.

Ánh lửa bùng lên le lói, hắt một mảng sáng nhạt lên khuôn mặt mệt mỏi của Quân. Nó rít một hơi dài, nhả khói ra không trung. Khói thuốc tan nhanh trong màn mưa, nhưng chút hơi ấm của thuốc lá cũng đủ làm nó tỉnh táo hơn một chút.

— Hút thuốc trong ca gác. Lập biên bản là đi tong tháng rèn luyện đấy.

Một giọng nói trầm vang lên đột ngột từ phía sau bốt gác, làm Quân giật thót mình.

Điếu thuốc đang ngậm trên môi suýt nữa thì rơi xuống đất. Nó quay phắt lại, tay nắm chặt lấy cây gậy cao su giắt bên hông.

— Đệch! Ai đấy?!

Quân nheo mắt nhìn vào bóng tối.

Từ dưới gốc cây lớn cách bốt gác không xa, một bóng đen cao lớn từ từ bước ra. Ánh đèn đường le lói hắt qua kẽ lá, rọi xuống nửa khuôn mặt quen thuộc.

Là Đăng.

Nó mặc áo mưa tiện lợi trong suốt, hai tay nhét túi quần, chậm rãi bước tới dưới mái hiên bốt gác.

— Đăng? Mày làm cái gì ở đây giờ này? Giật cả mình! Tưởng cán bộ đi tuần.

Quân thở hắt ra, vuốt ngực, buông thõng tay xuống. Nó liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay. Mới hai giờ mười lăm phút.

— Khó ngủ. Đi vệ sinh tiện ra xem mày gác xách thế nào.

Đăng bình thản đáp, tựa lưng vào cột sắt của bốt gác. Nước mưa trên áo lấm tấm chảy xuống nền xi măng.

— Đi vệ sinh mà bò ra tận đây á? Mày mộng du à? Từ nhà B ra đây xa bỏ xừ.

Quân nhăn mặt khó hiểu, đưa tay rít thêm một hơi thuốc.

— Không ngủ được thì đi dạo thôi.

Đăng nhún vai.

Đôi mắt sâu thẳm của nó nhìn chằm chằm vào chấm lửa đỏ trên môi Quân.

— Cho tao một điếu.

Đăng hất cằm về phía bao thuốc trong túi Quân.

— Mày cũng hút à? Tưởng mày ngoan hiền lắm chứ.

Quân nhếch mép, móc bao thuốc ra, rút một điếu ném cho Đăng.

Đăng bắt lấy điếu thuốc điệu nghệ, kẹp giữa hai ngón tay dài và thon. Nó tiến lại gần Quân hơn một bước, cúi đầu xuống.

— Bật lửa.

Quân đưa cái bật lửa lên, toan bật. Nhưng gió thổi tạt qua làm lửa tắt ngúm. Nó loay hoay bật vài lần vẫn không cháy.

— Gió mẹ rồi. Mày ghé sát vào đây châm mồi đi.

Quân nói, giữ chặt điếu thuốc đang cháy đỏ trên môi mình, hơi rướn người về phía trước.

Đăng không nói gì, bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai thằng xuống mức tối thiểu. Đăng hơi cúi xuống, mặt đối mặt với Quân, kề điếu thuốc của mình chạm vào đầu điếu thuốc đang đỏ rực của Quân.

Trong tích tắc, Quân ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng từ người Đăng. Đó là mùi quen thuộc của bánh xà phòng mà cả phòng vẫn dùng chung.

Nhưng trên người Đăng, nó lại có cảm giác gì đó… nồng hơn, đàn ông hơn.

Mặt hai thằng sát sạt nhau. Quân có thể nhìn rõ từng sợi mi dài của Đăng dưới ánh sáng lờ mờ. Thở ra một hơi dài, khói thuốc từ miệng Quân phả thẳng vào mặt Đăng.

Đăng rít nhẹ, đầu lọc xèo xèo bắt lửa. Nó lùi lại, nhả ra một làn khói mờ.

— Cảm ơn.

Đăng nói, đứng dựa vào vách bốt gác cạnh Quân.

— Ngồi xuống đi, ghế này hơi nát nhưng vẫn ngồi được.

Quân hích vai nhường một nửa cái ghế đẩu dài. Đăng không khách sáo, ngồi xuống bên cạnh. Vai hai thằng chạm nhẹ vào nhau.

Một sự tĩnh lặng bao trùm lấy bốt gác nhỏ nhoi giữa màn mưa. Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng rít thuốc đều đều.

— Mày nhớ nhà không?

Quân đột nhiên phá vỡ sự im lặng. Nó nhìn chằm chằm ra màn đêm đen đặc phía trước, giọng nói nghe hơi chùng xuống.

— Không hẳn.

Đăng đáp ngắn gọn. Mắt nó không nhìn ra ngoài, mà thỉnh thoảng lại liếc sang góc nghiêng khuôn mặt của Quân.

— Tao nhớ bỏ mẹ.

Quân chửi thề một câu bâng quơ, gãi gãi cái đầu đinh mới cạo.

— Vừa vào được mấy ngày đã thấy tù túng. Chẳng biết cầm cự được đến lúc ra trường không. Mẹ tao cứ dặn phải ráng học, ra trường rồi lo lấy vợ sinh con cho bà bế. Nghe áp lực vãi.

— Mày có người yêu rồi à?

Đăng bất ngờ hỏi lại. Giọng nó vẫn đều đều nhưng dường như có chút căng thẳng, âm lượng trầm hơn bình thường.

— Chưa. Có con bạn thân hồi cấp ba, lúc tao đi nó cũng khóc sướt mướt tiễn. Nhưng mà tao với nó kiểu trên tình bạn dưới tình yêu ấy, chưa chốt. Giờ vào đây chắc xa mặt cách lòng mẹ nó rồi.

Quân thành thật kể lể. Mới có mấy ngày, nó đã thấy thèm hơi người tâm sự kinh khủng. Và trong cái không gian u ám, cô đơn này, một người biết lắng nghe như Đăng bỗng nhiên trở thành một cái phao cứu sinh cho cảm xúc.

Quân quay sang nhìn Đăng.

— Thế mày thì sao?

— Đẹp trai, lạnh lùng boi thế này chắc gái theo hàng đàn.

— Không có.

Đăng rít một hơi thuốc dài, nhả khói ra, ánh mắt nó tối lại.

— Tao không thích con gái.

Quân khựng lại mất một giây, tròn mắt nhìn Đăng.

— Hả? Mày nói đùa hay thật đấy?

— Thật.

Đăng quay sang nhìn thẳng vào mắt Quân. Ánh mắt nó sắc như dao, nhưng sâu thẳm lại mang một vẻ gì đó rất phức tạp.

— Ý mày là…

Quân nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng hơi khô. Nó có ác cảm với những người đồng tính. Môi trường lính tráng quanh năm toàn đực rựa, nghe tới chuyện đó thôi Quân đã nổi da gà.

Đăng đột nhiên tiếp lời, cắt đứt dòng suy nghĩ hoang mang của Quân.

— Tao không có thời gian cho mấy chuyện yêu đương vớ vẩn.

— Tao muốn tập trung vào việc học, ra trường có công việc ổn định. Đàn bà con gái phiền phức lắm.

Quân thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Hóa ra là nó hiểu nhầm. Thằng này chỉ đơn giản là dạng thanh niên nghiêm túc, cuồng công việc, không màng nữ sắc thôi.

— Má, làm tao hết hồn. Tưởng mày "cong" chứ. Tao nói thật, tao kỳ thị mấy thằng pê đê gay lọ lắm. Tởm vãi. Đàn ông ra đàn ông, ẻo lả ẻo lả nhìn gai mắt không chịu được.

Quân chép miệng, giọng nói mang đầy vẻ khinh miệt. Nó vung tay, điếu thuốc trên tay vẩy ra những tàn đỏ rực.

Đăng ngồi bên cạnh, nghe những lời đó, sống lưng hơi cứng lại. Nó không nói gì, chỉ từ từ đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi thật sâu.

Trong bóng tối, đôi mắt Đăng dán chặt vào đôi môi đang lấp lửng nhả ra những lời cay độc của Quân. Bàn tay Đăng đút trong túi áo khoác đang bóp chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

— Ừ. Tởm.

Đăng lặp lại lời Quân, nhưng giọng nói lạnh lẽo đến gai người.

Quân nhanh chóng chuyển chủ đề, không để ý đến sự khác thường của thằng bạn cùng giường.

— Mà mày ở phòng mình thấy sao?

Đăng ngập ngừng.

— Ổn. Mấy thằng kia hơi ồn ào tí nhưng vui. Còn thằng Hoàng…

— Thằng Hoàng làm sao?

Quân nhướn mày. Hoàng là thằng ngủ ở giường đối diện với Đăng, ngay dưới thằng Toàn. Nó ít nói, hay lườm nguýt, lúc nào cũng ru rú một góc đọc sách.

Đăng bình thản nhận xét.

— Ánh mắt nó không ngay thẳng. Tao thấy nó hay nhìn đểu mày đấy Quân.

Quân hống hách nói, vỗ tay cái bộp xuống đùi.

— Kệ mẹ nó. Tao thèm quan tâm chắc. Tao không đụng đến nó thì nó không có quyền đụng đến tao. Mà nó cứ thử đụng vào xem tao có táng cho vỡ mồm không.

— Mày bốc đồng vừa thôi. Ở trong này cái gì cũng phải kìm nén. Đánh nhau là kỷ luật đấy.

Đăng khuyên can, nhưng ánh mắt lại như đang ngầm đánh giá sự hung hăng của Quân. Một thằng trẻ trâu, dễ kích động, thiếu suy nghĩ. Rất dễ bị nắm thóp.

— Biết rồi, tao nói thế thôi. Có mày với thằng Toàn ở phòng là tao thấy an tâm rồi. Hai đứa tụi mày hợp tính tao. Đặc biệt là mày, Đăng ạ. Mày ít nói nhưng được cái tâm lý, hiểu chuyện. Anh em mình ráng giúp nhau qua bốn năm này nhé.

Quân quay sang, nhe răng cười với Đăng. Một nụ cười vô tư, sáng bừng lên trong bóng tối.

Đăng nhìn nụ cười đó, trái tim nó khẽ đập lỡ một nhịp. Kẻ đi săn đôi khi lại bị mê hoặc bởi chính con mồi của mình.

Sự thuần khiết, thẳng thắn, mạnh mẽ mang đầy mùi vị đàn ông của Quân, cộng với cái vẻ ngây thơ, sĩ diện rởm, tạo thành một liều độc dược ngọt ngào mà Đăng không thể nào dứt ra được.

— Ừ. Anh em giúp nhau.

Đăng thì thầm, khóe môi khẽ nhếch lên.

Đăng đưa tay ra, vỗ nhẹ lên vai Quân. Bàn tay nó to lớn, nóng hổi, lưu lại trên vai áo Quân một chút lực đạo vững chắc.

Quân không cảm thấy khó chịu. Ngược lại, trong cái đêm mưa lạnh lẽo và xa nhà này, cái vỗ vai đó mang lại cho nó một sự an ủi kỳ lạ.

Quân nhích lại gần Đăng hơn một chút, chia sẻ hơi ấm.

— Mà mày không về ngủ à? Sáng mai lại vật vờ bây giờ.

Quân liếc nhìn đồng hồ. Đã gần ba giờ sáng.

— Lát nữa về.

Đăng nói, dựa đầu vào vách tôn. Nó nhắm mắt lại, tận hưởng mùi hương của Quân bên cạnh.

Hai thằng ngồi im lặng như thế trong bốt gác, cùng hút thuốc, cùng ngắm mưa. Những câu chuyện rời rạc về gia đình, về sở thích, về những mơ mộng viển vông tuổi đôi mươi được tuôn ra trong màn đêm.

Quân kể lể đủ thứ trên đời. Từ chuyện nó từng đánh nhau sứt đầu mẻ trán bảo vệ thằng Toàn thế nào, đến chuyện nó muốn ra trường làm cảnh sát hình sự ngầu lòi ra sao.

Đăng chỉ ngồi nghe. Thỉnh thoảng nó đệm vào vài câu ngắn gọn.

Nhưng mỗi câu nói của Đăng đều đúng trọng tâm, khiến Quân cảm thấy như thằng bạn này hiểu mình đến tận chân tơ kẽ tóc.

Sự tin tưởng vô hình bắt đầu được xây dựng từ đêm mưa hôm ấy.

Quân đã hoàn toàn hạ lớp phòng bị với thằng bạn nằm giường tầng dưới. Quân coi Đăng như một người anh em tốt, một người đồng chí đáng tin cậy để tâm sự mọi chuyện thầm kín.

Nhưng Quân không biết rằng, ở phía bên kia chiến tuyến, Đăng đang lặng lẽ đan một cái lưới khổng lồ.

Mỗi một bí mật Quân tiết lộ, mỗi một điểm yếu Quân phơi bày, đều được Đăng ghi nhớ kỹ lưỡng, cất giữ vào một góc tối tăm nhất trong tâm trí, để chờ ngày lấy ra sử dụng.

— Bốn giờ rồi. Hết ca. Giao gác thôi.

Quân vươn vai, đứng dậy vặn mình kêu răng rắc.

Tiếng bước chân lộp cộp của hai thằng ca sau vang lên từ phía xa. Quân lùa vội mấy cái mẩu thuốc lá xuống cống nước, lấy chân giẫm lên.

— Tao về trước đây.

Đăng đứng dậy, vuốt lại áo mưa. Nó không nói thêm gì, lẳng lặng xoay người bước vào màn mưa dày đặc.

Quân nhìn theo bóng lưng vững chãi của Đăng xa dần, bất giác mỉm cười.

"Thằng này… cũng được đấy chứ", Quân thầm nghĩ.

Quân tháo gậy cao su đưa cho thằng gác thay, vỗ vai nó một cái rồi nhanh chóng chạy về phía ký túc xá. Đêm đầu tiên, Quân chui vào chăn, ngủ một giấc say sưa không mộng mị.

Sáng hôm sau, tiếng còi báo thức ré lên từng hồi.

Cả phòng nhốn nháo bật dậy, gấp chăn màn vuông vức như cục gạch. Quân mắt nhắm mắt mở lồm cồm bò xuống khỏi giường tầng trên. Vừa đặt chân xuống sàn, nó đã thấy Đăng quần áo chỉnh tề, đứng nghiêm trang trước tủ đồ.

— Dậy rồi à? Đi rửa mặt nhanh lên. Nay kiểm tra nội vụ đầu khóa đấy.

Đăng lên tiếng nhắc nhở, ném cho Quân cái khăn mặt.

— Biết rồi, đệch… buồn ngủ vãi lol.

Quân ngáp ngắn ngáp dài, vò rối cái đầu đinh, lững thững đi vào nhà vệ sinh.

Quân đứng trước gương, vặn vòi nước rửa mặt. Làn nước lạnh tạt vào mặt làm nó tỉnh táo hơn một chút. Quân ngẩng lên nhìn mình trong gương, rồi lại liếc mắt nhìn ra ngoài cửa nhà vệ sinh.

Đăng đang đứng đó, dựa lưng vào tường, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lẳng lặng quan sát Quân từ phía sau.

Ánh mắt ấy sâu thẳm, tĩnh mịch, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một ngọn lửa tăm tối đang rực cháy bên trong.

Quân quả nhiên không nhận ra điều đó. Nó chỉ đơn giản thấy Đăng đang đợi mình rửa mặt xong để cùng đi ăn sáng.

Quân lau mặt, cười toe toét.

— Đi thôi anh em. Nay tao bao mày bát phở ngoài cổng trường. Trốn ra ngoài ăn lén không?

— Mày điên à? Mới ngày đầu.

Đăng khẽ chau mày, nhưng khóe môi lại giãn ra.

— Đùa thôi. Ăn cơm bếp ăn tập thể. Đi!

Quân vỗ vai Đăng, bá cổ thằng bạn cùng phòng, kéo xệch ra ngoài hành lang.

Đăng đi bên cạnh Quân, mặc cho cánh tay Quân khoác qua vai mình, cảm nhận sức nặng và hơi ấm của người kia truyền tới.

"Từ từ thôi. Không vội." Đăng tự nhủ trong lòng.

Trò chơi của kẻ đi săn, mới chỉ bắt đầu. Mẻ lưới còn đang được đan, và con mồi thì đã ngoan ngoãn chui vào trung tâm mà không hề hay biết.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz