Chương 18: Sự thuần hóa
Đêm cuối tháng Mười hai.
Sương mù dày đặc bao trùm lấy học viện như một tấm màn xám, nuốt chửng cả ánh đèn cao áp ngoài sân.
Hai giờ ba mươi sáng. Ca gác bốt số 3.
Gió bấc rít từng hồi qua khe hở của lớp vách tôn mục nát. Cái lạnh thấu xương lách vào trong từng lớp áo bông dày cộp của Quân. Nhưng nó không thấy lạnh.
Mặt nó nóng bừng, mồ hôi rịn ra ướt đẫm trán, hai chân đứng không vững, phải khẽ khép lại cọ xát vào nhau để tìm chút cân bằng.
Trong cái không gian chưa đầy hai mét vuông ấy, Quân bị ép sát vào bức vách tôn lạnh lẽo. Áo khoác quân phục mở toang, áo len bên trong bị vén lên tận ngực, để lộ vùng bụng săn chắc nổi đầy những vết cắn đỏ bầm.
Và phía sau lưng nó, là thân hình to lớn, nóng hổi của Trần Hải Đăng.
Đăng ép sát toàn bộ mặt trước cơ thể mình vào lưng Quân. Bàn tay của nó đang luồn sâu vào bên trong lớp quần lót dã chiến của Quân, nắm trọn lấy dương vật nhất, bắt đầu chuyển động chậm rãi.
— Ưm… Đăng… cán bộ… cán bộ đi tuần giờ…
Quân cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ đang chực trào ra khỏi cổ họng. Nó hoảng loạn ngoái đầu lại nhìn ra ngoài bóng tối mờ mịt.
Cái bốt gác này nằm xa khu trung tâm, lại bị sương mù che khuất, nhưng cảm giác lén lút, vụng trộm ngay giữa ca gác làm thần kinh Quân căng như dây đàn. Bất cứ ai đi ngang qua, chỉ cần rọi đèn pin vào, đời nó coi như xong.
Nhưng chính cái cảm giác hồi hộp, sợ hãi tột độ ấy lại cộng hưởng với những sự vuốt ve điêu luyện của Đăng, đẩy khoái cảm của Quân lên một tầm cao mới. Thằng em của nó đã cứng ngắc, rỉ nước dính dấp trong tay thằng bạn thân.
— Sợ à?
Đăng thì thầm sát vành tai Quân. Hơi thở nóng hổi phả vào gáy làm Quân rùng mình.
— Sợ thì cắn răng vào mà chịu. Tự mày bảo hôm nay bức bối, tự mày thò mặt xuống giường tao lăn lộn cơ mà? Tao giúp mày đây còn đòi gì nữa?
Đăng lật lại cái lý do khốn nạn mà tối qua Quân lấy ra để ngụy biện khi bò xuống giường nó. Quân đã nghiện, nhưng cái mồm vẫn ngoan cố không chịu nhận. Đăng biết tỏng điều đó, nên nó cố tình lôi Quân ra tận bốt gác này để "giải quyết". Nó muốn Quân phải chịu đựng cảm giác nhục nhã, dơ bẩn nhất ở nơi dễ bị phát hiện nhất.
— không phải… ư… bỏ tay ra… tao tự làm…
Quân vặn vẹo cơ thể, cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của Đăng, vươn tay định tự xóc.
— Bốp!
Đăng giáng một cú đập khá mạnh lên mu bàn tay Quân, gạt phăng ra.
— Tự làm thế nào sướng bằng tao làm? Đứng im!
Giọng Đăng gằn xuống, mang đầy quyền lực. Bàn tay nó đang nắm chặt lấy dương vật của Quân đột ngột siết mạnh một cái.
— Khục… á!
Quân ưỡn cong người, đầu đập cái cộp vào vách tôn. Khoái cảm hòa lẫn với sự đau đớn nhói lên làm nó suýt nữa hét thành tiếng.
Đăng lập tức dùng tay còn lại bịt chặt miệng Quân.
— Kêu nhỏ thôi. Thằng Hoàng nó đang đi tuần ở khu nhà C đấy. Mày rên to thế này, nó mà nghe thấy, nó cầm đèn pin chạy qua soi xem hai thằng đực rựa đang làm cái trò tởm lợm gì trong bốt gác thì sao?
Một lời đe dọa ác hiểm rót thẳng vào não Quân.
Tên của Hoàng giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Quân, nhưng không dập tắt được ngọn lửa dục vọng, mà chỉ làm nó cháy rực hơn trong sự hoảng loạn.
Mắt Quân trợn trừng, ứa nước mắt. Nó ngoan ngoãn ngoạm chặt lấy mấy ngón tay của Đăng đang bịt miệng mình, ngăn không cho bất kỳ âm thanh dơ bẩn nào lọt ra ngoài.
Đăng cười khẩy trong bóng tối. Sự phục tùng của Quân làm máu trong người nó sôi lên sùng sục. Nó bắt đầu tăng tốc. Bàn tay chai sạn chuyển động nhịp nhàng, ma sát mạnh mẽ. Từng thớ cơ trên người Quân nảy lên bần bật dưới bàn tay của Đăng.
— Há miệng ra.
Đăng ra lệnh, từ từ rút tay ra khỏi miệng Quân.
Quân ngoan ngoãn hé đôi môi khô khốc, thở từng cơn.
— Nói cho tao nghe. Sướng không?
Đăng vừa miết ngón tay lên đầu cặc, vừa cúi xuống liếm nhẹ vành tai Quân.
— Hộc… hộc… Đăng… đừng…
Quân lắc đầu nguầy nguậy, sĩ diện đàn ông bắt nó phải chối cãi.
— Đừng à? Thế tao dừng nhé.
Đăng chơi trò quen thuộc. Nó đột ngột rút hẳn tay ra, lùi lại nửa bước, để mặc Quân với cái của nợ đang cương cứng đến tức nghẹn, tê rần giữa hai háng.
Sự hụt hẫng bất ngờ làm Quân như muốn phát điên. Lồng ngực nó phập phồng dữ dội. Khoái cảm đang bị đẩy lên cao trào bỗng dưng bị cắt đứt phũ phàng. Khung xương chậu của nó theo phản xạ tự nhiên đẩy tới trước, tìm kiếm sự đụng chạm ban nãy.
— Đăng… khốn nạn…
Quân chửi thề, tay run run định thò vào trong quần.
Nhưng Đăng lại chộp lấy tay nó, khóa chặt ra sau lưng.
— Mày chửi ai khốn nạn? Tao đã bảo tự nói ra. Sướng không? Thích tao sờ mày không?
Giọng Đăng như ma quỷ, lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy sự ép buộc. Nó đang bẻ gãy từng mảng kiêu hãnh cuối cùng của một thằng trai thẳng.
Quân cắn dập cả môi, máu rỉ ra tanh nồng. Nó nhìn Đăng trân trân trong bóng tối, hai mắt nhòe đi vì nhục nhã và dục vọng.
— Trả lời! Không tao cứ để mày cứng thế này tới sáng mai nhé.
Đăng gằn giọng, thúc đầu gối mình cọ sát vào hông Quân, cố tình khiêu khích.
Lý trí cuối cùng của Lê Minh Quân hoàn toàn sụp đổ.
Nó không thể chịu đựng sự bứt rứt này thêm một giây nào nữa. Nó thèm khát bàn tay của Đăng, thèm khát cái cảm giác đê tiện, dơ bẩn này. Nó đã bị thuần hóa thành một con chó đói, chỉ chờ chủ nhân ban phát chút thức ăn dơ bẩn.
— Có… sướng… tao sướng…
Quân thều thào, giọng vỡ vụn, hai dòng nước mắt lã chã rơi xuống.
— Thích tao làm không?
— Thích… thích… làm ơn… Đăng… làm cho tao…
Chỉ chờ có thế, Đăng thỏa mãn gầm gừ một tiếng trong cổ họng. Nó không thèm dùng tay nữa.
Trong không gian chật hẹp của bốt gác, Đăng túm lấy cạp quần của Quân, lột mạnh xuống tận đầu gối.
— Mày… mày định làm gì… Đăng! Đừng! Ngoài này lạnh lắm… bẩn lắm…
Quân hoảng hốt, chống tay vào ngực Đăng định đẩy ra. Sự xâm nhập ở nhà kho dạo trước vẫn còn ám ảnh, làm phía sau của nó đau nhói.
— Tao đâm vào mày mới sướng. Câm mồm và quay lưng lại!
Đăng ra lệnh, bóp mạnh bả vai Quân, xoay ngược người nó lại, ép bụng Quân dán sát vào vách tôn lạnh ngắt.
Quân rùng mình một cái. Cái lạnh từ kim loại truyền thẳng vào da thịt, nhưng không ăn thua gì với sức nóng hầm hập từ cơ thể Đăng đang áp sát phía sau.
Đăng lột phăng quần mình xuống, nhổ nước bọt ra tay, bôi quệt qua loa vài cái rồi đụ mạnh vào hông Quân.
— Á! Địt mẹ… đau! Rút ra!
Quân gào lên, âm thanh vỡ nát ngay lập tức bị tiếng gió rít át đi. Cảm giác bị nông rộng một cách thô bạo, không có chút dạo đầu nào làm nó tưởng như mình bị chẻ làm đôi.
— Đau mới nhớ đời. Phải để mày đau, mày mới bớt cái tính hống hách, bớt cái ảo tưởng mày là trai thẳng đi.
Đăng thở rít qua kẽ răng, hai tay bám chặt lấy hông Quân, bắt đầu nhịp độ dập liên hồi. Từng cú đụ sâu, nện thẳng vào tuyến tiền liệt bên trong cơ thể Quân, bạo lực và điên cuồng.
Tiếng da thịt va đập "bạch bạch" vang lên hòa lẫn vào tiếng mưa lâm thâm.
Quân không đứng vững nổi. Hai tay nó bám chặt vào khung sắt gỉ sét của bốt gác, đầu ngửa ra sau, há hốc miệng không phát ra nổi một tiếng nào trọn vẹn. Nỗi đau xé rách ban đầu qua đi, nhường chỗ cho một cơn sóng khoái cảm tê dại từ cột sống truyền lên.
Nó hùa theo nhịp điệu của Đăng, cái mông tự động vểnh lên, đón nhận từng cú đụ bạo lực ấy một cách dâm đãng hèn hạ.
— Ư… sâu… sâu quá…
— Mày là của ai? Nói!
Đăng đụ một cú chí mạng, cố tình hỏi gắt.
— Của… của anh… ưm… tao là của mày…
Quân khóc nấc lên, tự tôn bị chà đạp dưới lòng bàn chân. Nó vứt bỏ hết sĩ diện, vứt bỏ hết tương lai, chỉ còn lại sự khao khát nhục dục đê tiện này.
— Ngoan.
Đăng cười thỏa mãn, tăng tốc.
Nó cúi đầu, vùi mặt vào gáy Quân, cắn mạnh một cái vào vết thương cũ đang mờ dần. Máu tươi rỉ ra, hòa cùng mùi mồ hôi và mùi bùn đất tạo nên một mùi vị kích thích tột độ.
Trận làm tình bạo lực, dơ bẩn diễn ra ngay giữa bốt gác, dưới trời rét mướt. Quân không biết mình đã rên rỉ, đã khóc lóc bao nhiêu lần. Nó chỉ biết khi Đăng gầm lên một tiếng, ghim chặt hông nó lại và bắn toàn bộ thứ tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong nó, cơ thể Quân cũng đạt đến đỉnh điểm.
Nó rùng mình một cái thật mạnh, tinh dịch vọt ra dính nhớp nháp lên vách tôn lạnh buốt.
Hai thằng đàn ông thở hổn hển, dựa vào nhau trong không gian chật hẹp.
Đăng từ từ rút ra, chỉnh lại quần áo cho mình. Nó ung dung lấy một cái khăn tay từ túi áo, đưa cho Quân.
— Tự lau đi.
Quân đứng run rẩy, hai chân bủn rủn không đứng vững. Nó phải bám chặt vào vách tôn, cầm lấy cái khăn, nhắm mắt lau đi những thứ dơ bẩn trên cơ thể mình. Sự nhục nhã ê chề ập đến sau khi khoái cảm tan biến. Nó muốn nôn mửa. Nó là một con súc vật bệnh hoạn.
Đăng bước tới, vuốt lại mái tóc húi cua của Quân, khóe môi nhếch lên một nụ cười ôn nhu giả tạo.
— Sáng mai xin cán bộ nghỉ tập thể dục đi. Đi đứng cẩn thận, đừng để thằng Hoàng để ý.
Đăng dặn dò xong, xoay lưng lững thững bước ra khỏi bốt gác, biến mất vào màn sương mù mờ mịt.
Quân đứng một mình trong bóng tối, tựa đầu vào vách tôn, hai tay ôm mặt khóc không thành tiếng. Sự thuần hóa đã hoàn tất. Cả thể xác lẫn tâm hồn nó đều đã bị Đăng đóng dấu sở hữu. Nó không còn đường lui nữa.
Cùng lúc đó, cách bốt gác số 3 không xa.
Trong khuất sau một gốc to lớn, một ánh đèn đỏ từ chiếc máy ảnh kỹ thuật số mini vụt tắt.
Hoàng đứng đó, khuôn mặt tái mét đi vì cái lạnh, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười nham hiểm đến rợn người.
Nó đã quay lại toàn bộ. Từ lúc Đăng bóp cổ Quân ép vào vách, đến những tiếng rên rỉ van xin dâm đãng của Quân, và cả cái cảnh tượng hai thằng đực rựa đè nhau ra ngay trong ca gác. Hình ảnh mờ mờ trong sương, nhưng tiếng động và giọng nói thì không lẫn vào đâu được.
"Trần Hải Đăng, Lê Minh Quân. Hai thằng chó chết. Phen này chúng mày đứt cmnr. Quỳ xuống mà liếm gót giày tao đi."
Hoàng lầm bầm, cẩn thận nhét chiếc máy ảnh vào sâu trong túi áo ngực. Nó quay lưng, rón rén bước về phía khu nhà C, mang theo một quả bom nổ chậm đủ sức hủy diệt tương lai của cả hai kẻ thù không đội trời chung.