Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 17
Prev
Next

Chương 17: Tuyến của Toàn

Sáng thứ hai.

Tiếng kẻng báo thức vang lên lanh lảnh, rít qua từng kẽ lá

Quân mở mắt, toan nhổm người dậy thì một cơn đau nhức buốt tận óc truyền từ phía dưới lên sống lưng, làm nó kêu rên thành tiếng:

— Á… đù má…

Quân cắn chặt răng, trán túa mồ hôi. Vùng phía sau của nó sưng tấy, rát buốt, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào mỗi khi nhúc nhích. Khắp người, từ cổ, bả vai đến ngực đều ê ẩm vì những vết cắn bạo lực chiều hôm qua.

Nó khó nhọc bám vào thành sắt, lê từng bậc thang giường đi xuống. Hai chân nó run lẩy bẩy, không khép lại được, tướng đi khuỳnh khuỳnh, chắp vá y như một con vịt què.

Thằng Toàn đang gấp chăn, ngoái đầu lại nhìn Quân, trố mắt ngạc nhiên.

— Mày làm sao thế Quân? Đau háng à? Đi cái tướng lạ lồn vậy?

— Tao… tao bị trượt chân ngã.

Quân lảng mắt đi chỗ khác, vớ đại cái khăn mặt vắt trên vai, cố tình bước nhanh hơn một chút ra phía cửa, nhưng cái đau làm nó nhăn rúm mặt lại.

— Ngã ở đâu mà thảm thế? Mày có võ cơ mà, sao ngã đến mức đi hai hàng vậy?

Toàn ngây ngô hỏi, chạy tới định đỡ Quân.

— Ngã cầu thang! Hôm qua đi dọn nhà kho xong tao trượt mẹ nó chân ở bậc tam cấp, đập xương cụt xuống rìa bậc gạch! Hỏi nhiều vãi lồn!

Quân gắt lên để che giấu sự chột dạ. Mặt nó đỏ bừng, tim đập thình thịch.

Hoàng đang xỏ giày ở giường bên cạnh, nghe thế liền nhếch mép cười khẩy một tiếng rõ to.

— Ngã cầu thang cơ đấy. Tao lại tưởng mày đi dọn kho bị cột chống nó đâm vào người.

— Địt mẹ mày nói cái gì? Mày thích cà khịa không thằng chó?

Quân dừng phắt lại, quay đầu trừng mắt nhìn Hoàng. Nó nhạy cảm với mọi từ ngữ ám chỉ đến cái chuyện dơ bẩn chiều qua. Cái từ "cột chống đâm vào người" của Hoàng làm Quân lạnh cả sống lưng. Thằng này đánh hơi được cái gì rồi ư?

Hoàng vờ xua tay, nhún vai bình thản.

— Tao đùa thôi mà, làm gì căng. Mày ngã thì lên báo y tế xin nghỉ tập thể dục đi, chứ đi cái tướng vẹo vọ thế kia cán bộ lại tưởng mày bị bệnh trĩ thì nhục.

— Mày… mày cứ chờ đấy!

Quân nghiến răng, định lao tới đấm cho Hoàng một trận, nhưng vùng eo lại nhói lên đau điếng làm nó khựng lại.

Đúng lúc đó, Đăng từ ngoài hành lang bước vào.

Nó đã đánh răng rửa mặt xong xuôi, khuôn mặt tĩnh mịch, sáng sủa, không có lấy một tia mệt mỏi hay tội lỗi của một kẻ vừa đè bạn mình ra cưỡng bức. Nó liếc nhìn Quân đang đứng cứng đơ, rồi ném một tuýp thuốc mỡ về phía Quân.

— Chụp lấy.

Quân theo phản xạ đưa tay bắt lấy tuýp thuốc. Là thuốc mỡ bôi giảm đau sưng tấy.

— Bôi vào chỗ đau đi. Tao báo cáo tiểu đội trưởng cho mày nghỉ tập thể dục buổi sáng rồi. Lát ăn sáng xong thì xin giấy xuống bệnh xá khám.

Đăng nói, giọng trầm ấm, đều đều. Một vẻ quan tâm hoàn hảo của anh em cùng phòng.

Nhưng khi ánh mắt Đăng lướt qua eo và phần hông đang cứng đơ của Quân, khóe môi Đăng khẽ nhếch lên. Một ánh nhìn cực kỳ ám muội và đầy tính sở hữu mà chỉ có hai đứa hiểu.

Quân nắm chặt tuýp thuốc trong tay đến móp cả vỏ. Nó biết thừa Đăng đưa thuốc này để bôi vào đâu. Cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng, nhưng nó không dám vứt đi, vì nó đau thật.

— Tao không cần… tao tự khỏi được.

Quân lầm bầm, quay mặt đi thẳng vào nhà vệ sinh, đóng sập cửa lại.

Đăng nhìn theo bóng lưng Quân, cởi cúc áo quân phục trên cùng ra cho thoáng, thản nhiên quay sang Toàn:

— Mày xếp hàng đi. Tao vào xem nó thế nào, ngã thế kia khéo trật mẹ khớp háng rồi.

Hoàng đứng cạnh, khẽ bĩu môi, thò tay vào túi quần chạm nhẹ vào chiếc máy ảnh kỹ thuật số mini. "Diễn giỏi lắm. Cứ chờ xem kịch hay."

Tối hôm đó.

Hà Nội vẫn chìm trong cái rét buốt xương. Góc cầu thang thoát hiểm tầng 4 vắng tanh, chỉ có ánh đèn hắt ra những cái bóng dài ngoằng.

Gió rít qua khung cửa sổ tạt từng cơn lạnh ngắt.

Toàn ngồi bó gối ở góc cầu thang. Bên cạnh nó là hai vỏ lon bia Hà Nội móp méo và một bọc đậu phộng rang đang ăn dở. Thằng này bình thường ồn ào, vui vẻ, nay lại gục mặt xuống đầu gối, vai rung lên bần bật.

Nó đang khóc.

Quân bước ra từ hành lang, trên người khoác chiếc áo bông dày sụ. Nó đi tìm Toàn nãy giờ, thấy thằng bạn chí cốt ngồi co ro khóc thút thít, Quân thở dài, bước tới ngồi phịch xuống bên cạnh.

Cơn đau ở phía dưới đã dịu đi một chút nhờ tuýp thuốc của Đăng, nhưng ngồi xuống bậc thang lạnh vẫn làm Quân khẽ nhăn mặt.

— Địt mẹ, lại làm sao nữa đây? Nửa đêm nửa hôm vác bia ra đây ngồi khóc như cha chết. Cán bộ đi tuần tóm được lại viết kiểm điểm ốm đòn.

Quân giật lon bia trên tay Toàn, tu một ngụm. Bia lạnh ngắt làm cổ họng nó tê rần.

Toàn ngẩng mặt lên, hai mắt đỏ hoe, nước mũi chảy ròng ròng. Nó lấy tay áo quệt ngang mặt, nấc lên:

— Nó… nó có người yêu rồi Quân ơi…

— Nó nào? Con Trang lớp chuyên Văn hồi cấp ba mày tương tư ấy hả?

Quân cau mày hỏi.

— Ừ… trưa nay nó đổi ảnh đại diện. Nó nắm tay một thằng sinh viên Đại học Ngoại thương. Thằng đó mặc áo vest, đi xe xịn, nhìn phông bạt vãi lồn… Tao vừa nhắn tin hỏi nó, nó bảo "Mình chỉ coi Toàn là bạn tốt". Địt mẹ… bạn tốt… ba năm tao đưa rước nó đi học, mua xôi mua chè cho nó, giờ tao thành "bạn tốt"!

Toàn đập tay xuống bậc cầu thang, khóc rống lên một cách thảm thương.

Quân nghe Toàn kể lể, tự nhiên thấy sống mũi cay cay, nhưng không phải vì thương hại bạn, mà vì một cảm giác trống rỗng đến cùng cực.

— Nín đi. Đàn ông con trai, lụy tình vì một con đàn bà thì giải quyết được cái gì? Nó không thích mày thì tìm con khác. Gái trên đời thiếu gì!

Quân vỗ mạnh vào lưng Toàn, dùng giọng điệu cộc cằn quen thuộc để an ủi.

— Mày thì biết cái gì mà khuyên tao?

Toàn hất tay Quân ra, trừng mắt nhìn. Hơi men làm nó dũng cảm hơn bình thường.

— Mày đẹp trai, mày cao to, mày dẻo mỏ. Con gái theo mày hàng đàn. Con Lan bên Ngoại ngữ xinh thế còn chủ động xin số mày. Mày đã bao giờ nếm mùi thất tình đâu mà hiểu? Mày đã bao giờ biết cái cảm giác yêu một người mà không dám nói, chỉ dám nhìn nó đi bên thằng khác chưa? Đau lắm Quân ạ… nó buốt mẹ ruột gan tao luôn…

Toàn ôm ngực, nước mắt lã chã rơi.

— Con gái bây giờ thực tế lắm. Nó thích mấy thằng chải chuốt, có tiền, có thời gian dẫn nó đi chơi phố, đi cà phê, mua son mua phấn. Còn tao? Tao làm lính. Suốt ngày ru rú trong cái học viện này. Ra đường thì mặc bộ rằn ri, người ngợm rặt mùi mồ hôi chua loét. Tiền thì không có, cuối tuần muốn gặp nó cũng không được ra ngoài. Tao lấy cái gì mà tranh với thằng kia?

Lời tâm sự của Toàn là nỗi lòng chung của biết bao thằng sinh viên cảnh sát. Đời lính tráng khô khan, kỷ luật thép, đánh đổi thanh xuân trong bốn bức tường, lấy đâu ra lãng mạn mà chiều chuộng gái.

Quân ngồi im. Lời của Toàn như muối xát vào những vết thương đang rỉ máu trong tâm hồn nó.

Toàn đau khổ vì con gái. Một nỗi đau đớn rất bình thường, rất đàn ông. Dù có thất tình, có khóc lóc, thì nó vẫn là một thằng trai thẳng trong sạch, khao khát một tình yêu bình dị với đàn bà.

Còn Quân?

Nó nhìn lại bản thân mình.

Nó không có tư cách gì để an ủi Toàn. Nó là cái loại gì? Gái theo ầm ầm thì sao? Cuối cùng, nó lại để cho một thằng đàn ông đè ra, đâm vào cơ thể mình, làm nó rên rỉ đến đứt hơi trong cái nhà kho dơ bẩn.

Nó nhớ lại cái cảm giác kinh tởm chính mình, nhưng đồng thời lại khao khát sự đụng chạm bạo lực của thằng Đăng. Hôm qua, khi Đăng ở bên trong nó, nó đã thực sự thấy… sướng. Một cái sướng bệnh hoạn làm nó muốn nôn mửa khi nhớ lại, nhưng lại làm cơ thể nó run lên vì thèm khát.

Sự tự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn. So với Toàn, Quân thấy mình mới là kẻ đáng khinh nhất. Một thằng pê đê giấu mặt, một thứ đồ chơi sinh lý nhơ nhuốc.

— Ừ… tao không biết… tao sướng vãi lồn.

Quân cười chua chát, cầm lon bia tu cạn phần còn lại.

— Sướng cái mả mẹ mày. Tao mà có cái mặt như mày tao tán nát cái trường này rồi. không phải ngồi xó cầu thang uống bia lạnh khóc nhè thế này.

Toàn sụt sịt, đưa tay quẹt mũi.

Tiếng bước chân vang lên đều đều từ phía hành lang. Đăng lững thững bước ra. Nó mặc cái áo len cổ lọ màu đen, khuôn mặt chìm trong nửa sáng nửa tối, phong thái tĩnh mịch đến đáng sợ.

— Hết bia rồi, vào ngủ đi. Kẻo tao đá văng mẹ mày xuống lầu bây giờ.

Đăng đứng trước mặt hai đứa, cất giọng lạnh nhạt, mũi giày đá nhẹ vào cái vỏ lon rỗng.

— Đăng… mày thấy tao nhục không? Tao mất nó thật rồi…

Toàn ngước lên nhìn Đăng, coi Đăng như vị cứu tinh tâm lý. Trong mắt Toàn, Đăng chín chắn, sõi đời, gì cũng biết.

— Không nhục. Không có đứa này thì có đứa khác. Tập trung học đi, ra trường mang quân hàm sĩ quan, thiếu gì gái theo. Vào rửa mặt đi rồi ngủ.

Đăng nói, chìa tay ra kéo thằng Toàn đứng dậy.

Toàn gật gù, lảo đảo bám vào tường, lết thân xác tàn tạ đi về phía nhà vệ sinh.

Chỉ còn lại Đăng và Quân ở góc cầu thang.

Gió vẫn rít từng cơn. Quân ngồi thu lu, hai tay vòng ôm lấy đầu gối, mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Nó không thèm nhìn Đăng, cũng không có ý định đứng lên.

Đăng không giục. Nó lẳng lặng ngồi xuống chỗ thằng Toàn vừa ngồi, ngay sát cạnh Quân.

Khoảng cách giữa hai đứa lại thu hẹp. Mùi xà phòng quen thuộc từ người Đăng lấn át cả mùi bia tàn dư.

— Đang nghĩ cái gì? Thương hại nó à?

Đăng phá vỡ sự im lặng, giọng trầm khàn vang lên giữa tiếng gió.

— Tao thương hại tao.

Quân đáp nhỏ xíu, cay đắng.

— Tao thà thất tình khóc lóc như nó, còn hơn là… sống cái cảnh chó má như bây giờ.

Đăng quay sang, nhìn sườn mặt góc cạnh đang căng cứng vì kìm nén của Quân. Nó vươn tay ra, đặt lòng bàn tay to lớn lên đùi Quân.

Quân giật mình, cơ bắp căng lại phòng ngự. Nhưng nó không hất tay Đăng ra. Một sự thật thảm hại: cơ thể nó đã bắt đầu quen thuộc, thậm chí là vô thức chờ đợi sự đụng chạm từ bàn tay này.

Đăng nhận ra sự khuất phục ngầm đó. Khóe môi nó cong lên. Nó miết nhẹ ngón tay lên nếp gấp quần rằn ri của Quân.

— Khóc lóc vì một con đàn bà là thứ hèn kém nhất trần đời.

Đăng thì thầm, hơi rướn người sát vào tai Quân.

— Mày không cần phải ghen tị với sự bình thường của nó. Vì mày là của tao. Mày ở bên tao, tao sẽ không bao giờ bỏ rơi mày, không bao giờ phản bội mày như cái cách bọn con gái làm với thằng Toàn. Tao che chở mày, dọn dẹp đống cứt mày để lại. Mày có tao là đủ rồi.

Lời nói của Đăng như một liều thuốc mê độc hại. Nó đánh thẳng vào sự cô đơn, sợ hãi và tâm lý đổ vỡ của Quân lúc này. Nó muốn tẩy não Quân, khiến Quân tin rằng sự chiếm hữu bệnh hoạn này là một "đặc ân", một sự "bảo bọc" tuyệt đối không thể tìm thấy ở thế giới bên ngoài.

Quân cắn chặt môi, hai tay bấu vào áo khoác.

— Mày bị điên Đăng ạ… Mày hủy hoại tao, biến tao thành thằng pê đê tởm lợm, rồi mày bảo mày bảo bọc tao? Địt mẹ… tao tởm mày, và tao tởm cả chính bản thân tao…

Giọng Quân run rẩy, nước mắt kìm nén từ chiều qua nay mới chực trào ra.

— Tởm à?

Đăng cười khẩy. Bàn tay đang đặt trên đùi Quân đột ngột trượt lên, bóp mạnh vào eo Quân, ngay sát vết thương đau nhức.

— Á…

Quân rít lên, nhưng Đăng lập tức bịt miệng nó lại bằng một tay, ép sát nó vào bức tường cầu thang.

— Mày thấy tởm sao lúc ở nhà kho mày lại rên to thế? Sao mày lại khóc lóc xin tao đâm mạnh vào?

Đăng gằn từng chữ. Sự tàn nhẫn trong lời nói đâm xuyên qua não Quân, phơi bày trần trụi sự thật.

— Mày nghiện tao rồi Quân ạ. Mày nghiện cái cách tao chạm vào mày, nghiện cái cách tao làm mày đau rồi lại làm mày sướng. Mày không thể sống thiếu tao được nữa đâu. Ở đó mà tỏ vẻ thanh cao, thương xót cho thằng Toàn.

Nước mắt Quân cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên ngón tay của Đăng đang bịt chặt miệng mình.

Nó không cãi được. Thằng Đăng nói đúng cmnr. Nó đã thành một con nghiện nhơ nhuốc. Nhìn thằng Toàn khóc vì gái, nó thấy ghen tị vì thằng Toàn bình thường. Còn nó, cuộc đời nó đã rớt xuống cái đáy hố sâu nhất của sự đồi bại, do chính người anh em tốt nhất của nó đào sẵn.

Đăng thả tay ra khỏi miệng Quân. Nó vuốt nhẹ mái tóc húi cua của con mồi, cúi xuống đặt một nụ hôn phớt lên vành tai đỏ ửng của Quân.

— Ngoan ngoãn đi. Tao sẽ làm cho mày sướng, sướng đến mức mày quên luôn cái sĩ diện đàn ông rẻ rách của mày.

Đăng thầm thì, giọng điệu đầy sự dỗ dành và chiếm hữu, rồi buông Quân ra, đứng thẳng dậy.

— Vào phòng đi. Đêm nay xuống giường tao ngủ. Mày đi tướng lạ quá, thằng Hoàng nó đang nghi ngờ đấy. Xuống tao bôi thuốc tử tế cho.

Nói rồi, Đăng xoay người bước lững thững về phía hành lang.

Quân ngồi lại một mình trong bóng tối, lạnh cả sống lưng.

Câu nói "xuống giường tao ngủ" không phải là một lời mời, mà là một mệnh lệnh. Và Quân biết, nó không có quyền, cũng không còn ý chí để từ chối. Sự thuần hóa tâm lý đã kết hợp với sự kiểm soát thể xác, tạo thành một sợi dây xích vô hình trói chặt lấy cổ Lê Minh Quân mãi mãi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 17"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz