Chương 16: Góc khuất nhà kho
Sáng Chủ nhật. Trời vẫn rét căm căm, gió mùa lùa qua từng kẽ lá.
Vì thời tiết xấu không thể ra sân bãi, tiểu đội của Quân được phân công lao động công ích trong nhà. Nhiệm vụ của Quân và Đăng là dọn dẹp, kiểm kê lại kho dụng cụ thể thao nằm ở tầng trệt khu nhà thể chất.
Nhà kho rộng thênh thang, tối tăm và nồng nặc mùi cao su, mùi bụi bặm của những tấm đệm nhảy cao xếp chồng chất lên nhau.
Quân mặc chiếc áo khoác da màu đen tối qua, cầm cây chổi chà lầm lì quét dọn những lớp mạng nhện ở góc phòng. Từ đêm qua đến giờ, nó không thèm mở miệng nói với Đăng một từ nào. Sự uất ức vì cái áo sơ mi bị đốt cháy nham nhở vẫn còn nghẹn ứ ở cổ. Nó thề sẽ coi thằng Đăng như không khí.
Đăng đang lúi húi xếp lại rổ bóng rổ ở phía cuối kho. Nó làm việc lặng lẽ, điềm tĩnh như mọi ngày.
Nhưng cái không gian kín mít, không có gió lùa này lại làm một thứ mùi hương trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết. Mùi hoa nhài. Cái mùi nước hoa rẻ tiền từ người con Lan đêm qua vẫn bám chặt lấy lớp da cừu nhân tạo trên chiếc áo khoác của Quân.
Đăng dừng tay. Nó đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn về phía Quân. Sống mũi nó khẽ chun lại. Cơn ghen tuông điên loạn từ tối hôm qua ngỡ đã được dập tắt bằng ngọn lửa đốt áo, nay lại bùng lên dữ dội khi ngửi thấy cái mùi đàn bà dơ bẩn này.
— Cạch.
Tiếng chốt cửa sắt vang lên.
Quân giật mình quay lại. Đăng đã bước tới cửa ra vào từ lúc nào, tiện tay gạt cái chốt khóa trái cửa bên trong lại.
— Mày làm cái gì đấy? Khóa cửa làm lồn gì? Cán bộ đi kiểm tra thấy cửa khóa lại ăn kỷ luật cả lũ bây giờ!
Quân gắt lên, chống cây chổi xuống đất, mặt hằm hằm sát khí. Nó đang muốn kiếm cớ chửi thằng này một trận cho bõ tức.
Đăng không trả lời. Nó chậm rãi bước về phía Quân. Từng bước chân nện xuống nền xi măng lạnh lẽo, mang theo luồng sát khí bức người. Ánh mắt Đăng tối sầm lại, ghim chặt vào khuôn mặt đang cố tỏ ra cứng cỏi của Quân.
— Cởi cái áo đó ra.
Đăng ra lệnh, giọng trầm đục, không cho phép phản kháng.
— Mày bị điên à? Trời lạnh mười lăm độ bắt tao cởi áo khoác? Tao không cởi! Đêm qua mày đốt cái áo sơ mi của tao tao chưa tính sổ với mày đâu nhé!
Quân lùi lại một bước, tay nắm chặt cán chổi phòng thủ.
— Tao bảo: Cởi ra.
Đăng sấn sổ bước tới, giật phăng cây chổi từ tay Quân quăng mạnh vào góc tường.
Chưa kịp để Quân phản ứng, Đăng đã túm chặt lấy hai vạt áo khoác da của Quân, lột mạnh ra sau. Sức mạnh của Đăng lúc này bùng nổ như một con thú dữ. Quân cố gắng vùng vẫy, nhưng chớp mắt đã bị lột sạch chiếc áo khoác ngoài, chỉ còn lại chiếc áo phông cộc tay mỏng tang bên trong.
Đăng cầm chiếc áo khoác da, đưa lên mũi ngửi một cái rồi nghiến răng, vứt toẹt xuống sàn nhà cáu bẩn, giẫm mũi giày lên.
— Mùi tởm không chịu được. Từ nay cấm mày mặc cái áo này.
— Địt mẹ mày! Mày làm cái gì đồ của tao thế hả thằng súc sinh!
Quân gầm lên, lao tới định đấm thẳng vào mặt Đăng.
Nhưng Đăng nhanh như cắt, chộp lấy nắm đấm của Quân, bẻ quặt ra sau lưng. Tiện đà, nó đẩy mạnh Quân một cú trời giáng.
— Rầm!
Lưng Quân đập mạnh vào chồng đệm nhảy cao dày cộp ở góc phòng. Nó chưa kịp hoàn hồn thì thân hình to lớn, cứng ngắc như tảng đá của Đăng đã đổ ập xuống, ép chặt nó vào đống đệm.
Một tay Đăng khóa chặt hai cổ tay Quân ép lên đỉnh đầu, tay kia bóp chặt lấy xương quai hàm của Quân, ép nó phải ngẩng mặt lên đối diện với ánh mắt đỏ ngầu của mình.
— Mày điên rồi! Thả tao ra! Đăng! Mày làm cái trò chó gì thế hả!
Quân vùng vẫy tuyệt vọng, hai chân đá loạn xạ vào không khí nhưng bị đầu gối Đăng chèn cứng ngắc.
— Tối qua mày đi với nó mấy tiếng đồng hồ? Làm những gì rồi?
Đăng rít lên qua kẽ răng, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt Quân.
— Tao… tao đi ăn chè… đi dạo… không làm gì cả! Thả tao ra!
— Đi dạo? Đi dạo mà cái mùi nước hoa rẻ rách của nó ám chặt vào người mày thế này à?
ngón tay của Đăng miết mạnh lên môi dưới của Quân, chà xát đến mức lớp da môi mỏng manh đỏ ửng lên.
— Mày hôn nó chưa? Trả lời tao! Hôm qua nó hôn mày chỗ nào? Há mồm ra tao kiểm tra!
Đăng gầm lên nho nhỏ. Sự ghen tuông bệnh hoạn làm nó mất trí. Nó dùng hai ngón tay bóp chặt hai bên má Quân, ép khuôn miệng Quân phải mở to ra.
— Ư… địt mẹ… tao không có hôn… tao tởm…
Quân nghẹn ngào, nước bọt ứa ra khóe môi. Nó cố gắng giải thích trong sự hoảng loạn. Nó đã từ chối nụ hôn của Lan tối qua, nó không làm gì có lỗi cả.
Nhưng Đăng không cần nghe giải thích. Nó chỉ cần một cái cớ.
— Há ra!
Đăng cúi gập đầu xuống, chặn đứng mọi lời chửi rủa của Quân bằng một nụ hôn tàn bạo.
Nó luồn chiếc lưỡi nóng hổi vào khoang miệng Quân, càn quét, mút mát, lục lọi mọi ngóc ngách như để tìm kiếm dấu vết của kẻ khác. Nụ hôn mang đậm tính trừng phạt, mạnh bạo và đẫm máu. Đăng cắn vào đầu lưỡi Quân, mút mạnh môi dưới Quân, ép Quân phải phát ra những tiếng rên rỉ.
— Ưm… ư… buông…
Quân nhắm tịt mắt, nước mắt trào ra.
Cảm giác đau đớn hòa lẫn với sự kích thích dơ bẩn chạy dọc sống lưng nó. Rõ ràng hôm qua nó thấy tởm khi Lan định hôn, nhưng giờ phút này, bị cái lưỡi của một thằng đàn ông khuấy đảo trong miệng, cơ thể nó lại phản bội lý trí một cách thảm hại.
Đăng hôn đến mức Quân gần như tắt thở mới chịu buông ra. Một sợi chỉ bạc nhớp nháp kéo dài giữa hai bờ môi.
Đăng ngóc đầu lên, nhìn khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt ướt át dại đi của Quân, nhếch mép cười gằn.
— Nói thật đi. Tối qua đi với gái, nhưng không có cảm giác gì đúng không?
— Không… không phải…
Quân lắc đầu, thở liên hồi. Nó ngoan cố chối cãi để vớt vát chút sĩ diện cuối cùng.
— Không phải? Vậy để tao xem thằng em mày có nói thật không.
Đăng thả tay đang bóp cằm Quân ra, luồn thẳng xuống phía dưới. Bàn tay của nó nắm lấy cạp quần quân phục rằn ri của Quân, giật mạnh. Cúc quần đứt phăng. Khóa kéo rít lên một tiếng chói tai rồi bị kéo tuột xuống.
Luồng không khí lạnh buốt của nhà kho ập vào da thịt, nhưng không thể làm dịu đi sự nóng bỏng đang rực cháy bên dưới của Quân.
Đăng luồn tay vào trong lớp quần lót đẫm mồ hôi, trực tiếp nắm lấy dương vật của con mồi.
Quân nảy nảy người lên như bị điện giật.
— Á! Đăng! Đừng! không… tao van mày… chỗ này là nhà kho… người ta ngoài kia…
Quân hoảng loạn tột độ. Nó nhận ra thứ bên dưới của mình đã cứng ngắc từ lúc Đăng đè nó vào tường. Chỉ một nụ hôn của thằng Đăng thôi mà nó đã nứng đến mức rỉ cả nước. Nỗi nhục nhã này làm Quân muốn chết đi cho xong.
— Ngoài kia thì sao? Cửa khóa rồi.
Đăng thầm thì, giọng nói đầy ma mị và áp chế.
Bàn tay Đăng bắt đầu vuốt ve. Không vội vã, không thô bạo như nụ hôn ban nãy, mà vuốt ve chậm rãi, miết nhẹ ngón tay lên phần nhạy cảm nhất. Từng nhịp, từng nhịp một, nhịp nhàng và điêu luyện.
— Ư… khục… địt mẹ…
Quân cắn chặt môi, cố nén tiếng rên rỉ sắp bật ra. Lưng nó oằn lên, hai chân vô thức cọ xát vào nhau, nhưng lại bị đầu gối của Đăng tách mạnh ra, phơi bày toàn bộ sự dâm đãng hèn hạ của mình.
— Mày thấy chưa Quân? Tao mới đụng một cái mà mày đã ướt nhẹp rồi này.
Đăng cố tình rút ngón tay dính thứ dịch lỏng trong suốt ra, giơ lên trước mặt Quân.
— Tối qua đi với con Lan, nó có làm mày nứng được như thế này không? Hả?
— Câm mồm… tao… tao là đàn ông… tao bị kích thích sinh lý thôi…
Quân nhắm mắt, nước mắt lã chã rơi xuống tấm đệm. Lý lẽ của nó yếu ớt và nát bét.
— Vẫn còn mạnh miệng à?
Đăng cười lạnh. Nó đột ngột rút tay ra khỏi quần Quân, buông thõng hai tay xuống. Sự vuốt ve đang ở cao trào bỗng nhiên biến mất, để lại Quân chơi vơi trong sự hụt hẫng đến phát điên.
— Ư… sao… sao dừng lại?
Quân mở mắt, vô thức thốt lên. Câu hỏi ngu ngốc vừa thốt ra, Quân muốn tự tát vỡ mồm mình. Nó đang đòi hỏi một thằng đàn ông tiếp tục làm tình với mình?
Đăng lùi lại nửa bước, khoanh tay trước ngực, nhìn Quân từ trên cao nhìn xuống bằng ánh mắt ngạo nghễ của một vị vua nhìn kẻ nô lệ.
— Mày bảo mày bị kích thích sinh lý thôi mà? Kích thích thì tự đi mà giải quyết. Tao không rảnh hầu mày.
Đăng nói ráo hoảnh, diễn vai kẻ bề trên vô cùng đạt.
Quân nằm vật trên đệm nhảy cao, quần tụt xuống tận nửa đùi, dương vật vẫn đang chĩa thẳng lên trời, và rỉ nước vì thèm khát.
Nó thử đưa tay xuống định tự giải quyết, nhưng bàn tay nó run lẩy bẩy, cảm giác hoàn toàn vô vị. Cơ thể nó đã bị thao túng đến mức chỉ có bàn tay , chai sạn của Đăng mới làm nó thỏa mãn được.
— Khục… Đăng…
Quân thều thào, mồ hôi vã ra ướt đẫm trán. Sự nhục nhã đấu tranh kịch liệt với dục vọng đê hèn.
Đăng vẫn đứng im như tượng đá, khuôn mặt không chút biểu cảm.
— Gọi tao là gì? Lần trước tao dạy mày thế nào? Đã quên rồi à?
Đăng cất giọng lạnh lẽo, ra lệnh.
Quân nhắm nghiền mắt. Cái tôi của một thằng trai thẳng kiêu ngạo bị nghiền nát thành cặn bã trong góc nhà kho tối tăm này. Nó không còn đường lui nữa. Nó đã nghiện thứ cảm giác tội lỗi này mất rồi.
— Anh… anh Đăng…
Giọng Quân vỡ vụn, run rẩy và mang theo sự khuất phục tuyệt đối. Nó đưa đôi mắt ướt đẫm, đỏ hoe lên nhìn thằng bạn thân.
— Giúp em… khó chịu quá…
Đăng nhìn Quân bằng ánh mắt tối tăm, thỏa mãn trước sự khuất phục của đối phương. Nó kéo khóa quần mình xuống, lôi ra con cặc đã cứng ngắc từ lâu, gân guốc và nóng hổi, dí thẳng vào mặt Quân.
— Mày van tao thì phải có hành động chứ. Ngậm vào.
Quân cắn môi run run, nước mắt vẫn lưng tròng, nhưng dục vọng đang thiêu đốt khiến nó không còn đường lui. Nó ngẩng đầu lên, há miệng ngậm lấy đầu khấc to bè của Đăng. Mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi, khiến nó vừa ghê tởm vừa kích thích lạ lùng.
— Ừ… sâu nữa… bú mạnh lên — Đăng rên khàn, một tay nắm tóc Quân ấn sâu hơn.
Quân cố gắng nuốt sâu, lưỡi quấn quanh thân cặc, mút chụt chụt ướt át. Nó bú không khéo lắm, nhưng sự vụng về lại càng làm Đăng sướng điên.
Đang bú cho Đăng, Quân đột nhiên cảm thấy Đăng kéo hông mình xoay lại. Thân hình to lớn của Đăng nằm ngửa trên đệm, kéo Quân nằm úp ngược lên người mình thành thế 69.
— Mày cũng bú tao đi… — Quân thở hổn hển, giọng đầy nhục nhã.
Đăng không cần nói hai lần. Nó ngậm phập lấy con cặc ướt nhẹp của Quân, mút mạnh bạo, sâu đến cuống họng. Đồng thời hông nó nhấp nhấp, địt nhẹ vào miệng Quân.
Hai thằng cùng lúc ngậm cặc nhau, tiếng chụt chụt ướt át vang lên dâm đãng trong góc kho tối. Quân rên rỉ quanh con cặc của Đăng, nước miếng chảy dài xuống cằm, trong khi Đăng bú mạnh đến mức Quân cong người giật giật, suýt ra ngay.
— Ử… ngon… mày bú khá hơn tao tưởng — Đăng thốt lên, rồi lại ngậm sâu thêm, lưỡi liếm dọc thân cặc Quân một cách điêu luyện.
Quân run bần bật, hai tay bấu chặt đùi Đăng, cố gắng bú lại cho bằng được. Càng bú, nó càng nghiện mùi vị và cảm giác con cặc nóng bỏng giật giật trong miệng. Hai người quấn lấy nhau như hai con thú đói, liếm láp, mút mát, thỉnh thoảng lại cắn nhẹ vào nhau đầy khoái cảm bệnh hoạn.
Đăng rút miệng ra một chút, thở hổn hển:
— Mày dâm thật đấy Quân… bú cặc tao ngon vãi…
Rồi nó lại ngậm lấy, tăng tốc mạnh mẽ hơn.
Ngọn lửa thú tính trong mắt Đăng bùng lên dữ dội.
Nó lao tới, vồ lấy Quân như một con hổ vồ mồi. Lần này không có sự chậm rãi hay vuốt ve nào nữa. Đăng lột phăng hẳn cái quần của Quân ra, ném sang một bên.
Đăng kéo tụt khóa quần của mình xuống. Nó không dùng tay nữa.
— Mày thích cứng miệng đúng không? Để tao xem mày cứng được đến lúc nào.
Đăng túm lấy hai bắp đùi săn chắc của Quân, kéo quặt lên, ép sát vào ngực Quân. Tư thế phơi bày hoàn toàn mọi ngóc ngách dơ bẩn nhất.
Quân hoảng hốt mở to mắt.
— Mày… mày định làm gì? Đăng! không được! Đau lắm! không được vào!
Nó vùng vẫy kịch liệt, nỗi sợ hãi thực sự xâm chiếm. Quay tay thì còn có thể ngụy biện là sinh lý, chứ nếu bị đâm vào thật, thì nó chính thức trở thành một thằng pê đê nằm dưới không thể chối cãi.
Nhưng sức mạnh của Đăng là tuyệt đối. Nó đè chặt hông Quân xuống mặt đệm, một tay luồn xuống dưới, bôi thứ dịch nhờn nhầy nhụa ban nãy của Quân vào cửa hậu đang đóng chặt.
— Á! Địt mẹ… rút ra! Rút ngón tay mày ra!
Quân gào lên thảm thiết, cảm giác dị vật xâm nhập làm nó đau buốt đến tận óc.
Đăng mặc kệ. Nó điên cuồng ấn thêm ngón thứ hai, thứ ba vào, nong rộng lỗ đít một cách thô bạo. Nó muốn phá vỡ hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của Quân.
— Hồi tối tao ngửi mùi nước hoa trên người mày, tao đã muốn đè mày ra nát bét ở ngay cổng trường rồi Quân ạ!
Đăng gầm lên, rút mấy ngón tay ra, và ngay lập tức thay thế bằng dương vật khổng lồ, nóng hực của mình.
— Phập!
— ÁAAAA!
Quân hét lên một tiếng xé ruột xé gan, hai tay cào cấu điên cuồng vào bắp tay cuồn cuộn của Đăng, để lại những vết cào rướm máu. Cơn đau xé rách làm nó tưởng chừng như cơ thể mình bị chẻ làm đôi. Nước mắt trào ra giàn giụa.
Đăng nhăn mặt vì bị kẹp chặt đến phát điên. Nó cúi xuống, cắn mạnh vào vai Quân, rồi bắt đầu chuyển động. Từng cú đụ mạnh bạo, sâu hoắm, nện thẳng vào tuyến tiền liệt bên trong Quân.
— Khục… đau… anh ơi… rút ra… rách mất…
Quân khóc nấc lên, van xin thảm thương. Hai tay nó ôm chặt lấy cổ Đăng, cơ thể run lên bần bật theo từng cú dập điên cuồng của kẻ phía trên.
— Đau mới nhớ được! Để mày nhớ cái thân xác này là của ai! Mày là của tao! không có con Lan, con Huệ nào được phép chạm vào mày hết!
Đăng thở rít qua kẽ răng. Mỗi lần đụ vào là một câu khẳng định quyền sở hữu bệnh hoạn.
Quân không còn sức cãi lại. Nỗi đau dần dần dịu đi, thay vào đó là một thứ khoái cảm tê dại, xa lạ lan tỏa từ tuyến tiền liệt truyền thẳng lên não. Cảm giác bị lấp đầy, bị đâm rút mạnh mẽ đến mức lục phủ ngũ tạng như muốn lộn tùng phèo làm Quân mất trí.
Nó bắt đầu hùa theo nhịp điệu của Đăng. Đôi chân nó vòng qua ôm lấy cái eo rắn rỏi đang nhễ nhại mồ hôi của thằng bạn thân.
Những tiếng chửi thề ban đầu biến mất, thay vào đó là những tiếng rên rỉ đứt quãng, dâm đãng vang vọng trong góc nhà kho vắng lặng.
— Á… ừm… sâu quá… Đăng… chậm… chậm lại…
— Gọi tao là gì?
Quân gào lên thảm thiết, toàn thân giật nảy khi Đăng đâm một cú dập mạnh, chui được một nửa cây cặc khổng lồ vào trong. Cơn đau xé toạc như bị xé rách hậu môn khiến Quân khóc rống, hai chân đạp loạn xạ.
— Anh… ớ… anh Đăng… mạnh nữa…
Quân hoàn toàn vỡ vụn. Lý trí của một thằng trai thẳng bị dục vọng đê hèn thiêu rụi không còn một mảnh vụn. Nó tự nguyện dâng hiến, tự nguyện cầu xin sự chà đạp từ Đăng.
Trận làm tình bạo lực và điên cuồng kéo dài đằng đẵng. Tiếng da thịt va đập chát chúa vang lên liên hồi trong không gian ẩm thấp.
Đăng cười man rợ, rút hẳn cặc ra rồi đâm mạnh một phát lút cán, lặp đi lặp lại nhiều lần khiến Quân hét lên mỗi lần bị xâm nhập sâu. Nó thay đổi góc địt, cố tình chà mạnh vào tuyến tiền liệt của Quân đến mức Quân run lẩy bẩy, tinh dịch trong suốt rỉ ra liên tục dù chưa ra.
Đăng buông tay khóa hai tay Quân, thay vào đó túm hai bên hông nó kéo mạnh về phía sau, địt như máy khoan. Nhịp dập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng sâu và hung bạo. Tiếng da thịt va đập khô khốc hòa lẫn với tiếng khóc rên thảm thiết của Quân vang vọng khắp góc kho.
Quân bị địt đến mức mất hết lý trí, chỉ biết rên rỉ đứt quãng:
— Anh… mạnh quá… em… em chịu hết nổi… á… ra… ra rồi…
Đến khi cả hai đạt đến đỉnh điểm, Đăng gầm lên một tiếng man rợ, siết chặt hông Quân, đâm sâu nhất có thể rồi bắn từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt sâu vào ruột Quân. Nó vẫn tiếp tục nhấp nhẹ thêm vài chục cú nữa trong lúc xuất tinh, như muốn bơm hết sạch vào trong.
Quân cũng cong người nấc lên, bắn vọt ra bắn tung tóe lên bụng mình, toàn thân co giật liên hồi rồi mềm nhũn ra như cọng bún.
Cái nóng hổi của khoái cảm qua đi, để lại sự tĩnh lặng đáng sợ của nhà kho.
Đăng rút cặc ra chậm rãi, để lại một vũng tinh dịch trắng đục trộn máu rỉ ra từ lỗ đít đỏ tấy, sưng vù của Quân.
Đăng bình thản vớ lấy một cái khăn sạch trên giá lau qua loa cơ thể, rồi kéo khóa quần lên. Quần áo nó chỉnh tề, điềm nhiên như một pho tượng. Khí chất "anh em tốt" lại khoác lên người một cách hoàn hảo.
Còn Quân, nằm trần truồng nửa thân dưới trên tấm đệm bẩn thỉu. Hậu môn rỉ máu hòa lẫn tinh dịch trắng đục. Hai bả vai chi chít vết cắn. Khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi. Nó hệt như một con búp bê rách nát vừa bị người ta chơi đùa xong rồi vứt bỏ.
Sự nhục nhã, dơ bẩn và sự thật tàn nhẫn đè bẹp Quân: Nó đã bị "vào" thật rồi. Nó chính thức không còn là trai thẳng nữa. Nó đã trở thành món đồ chơi giải tỏa sinh lý cho thằng bạn thân.
Đăng bước tới, khom người xuống, nhặt cái quần quân phục lên ném vào ngực Quân.
Nó đưa tay vuốt nhẹ gò má đang ướt sũng của Quân, nở một nụ cười hiền từ đến đáng sợ.
— Sướng không? Thấy tao làm tình giỏi hơn mấy con đàn bà mày hay xem trên phim không?
Quân nhắm tịt mắt, cắn chặt môi để không bật khóc thành tiếng, khẽ gật đầu một cách vô thức.
— Nhớ lấy cảm giác này. Tự mặc quần áo vào rồi về phòng đi. Đừng để thằng Hoàng thấy tướng đi hai hàng của mày.
Đăng vỗ nhẹ vào má Quân một cái, rồi quay lưng bước ra phía cửa.
Tiếng chốt khóa cửa mở ra "cạch".
Ánh sáng bên ngoài lùa vào, nhưng không thể nào soi sáng được cái hố sâu tăm tối mà Quân vừa bị Đăng đẩy xuống. Góc khuất nhà kho hôm nay đã chính thức chôn vùi cái mác trai thẳng ngạo nghễ của Lê Minh Quân.