Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 15
Prev
Next

Chương 15: Cơn ghen ngầm

Sau hơn một tháng rèn luyện cực khổ, khóa tân sinh viên được duyệt danh sách cho ra ngoài dạo phố từ 18 giờ đến 21 giờ.

Cả khu ký túc xá rần rần như vỡ tổ. Bọn con trai xịt nước hoa thơm phức, vuốt sáp chải chuốt như đi trẩy hội.

Quân đứng trước chiếc gương trong phòng tắm, chải lại mái tóc đã mọc dài ra một chút, vuốt thêm tí sáp cho đứng phom. Nó mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, ủi phẳng lỳ, bên ngoài khoác chiếc áo khoác da màu đen trông ngầu lòi, ra dáng một thằng đàn ông chuẩn men.

Mặt Quân vẫn có nét hoang mang, nhưng sĩ diện ép nó phải cố tỏ ra bình thường.

Sau cái buổi chiều bị Đăng đe dọa bằng "clip", Quân đã suy nghĩ nát óc suốt mấy đêm liền. Nó sợ, sợ đến mức muốn từ bỏ cái hẹn với Lan. Nhưng càng sợ, cái bản tính ngang ngạnh của nó lại càng trỗi dậy.

"Địt mẹ, clip gì? Chắc chắn là nó chém gió để dọa mình thôi. Lúc dưới chăn tối thui, tay nó thì bận làm… làm cái trò đó, lấy đâu ra tay mà cầm máy quay? Mày định lừa bố mày à Đăng?"

Quân tự trấn an mình bằng cái logic đó. Nó quyết định vẫn đi. Đi để chứng minh cho thằng Đăng thấy, nó không phải loại dễ bị uy hiếp, và nó là trai thẳng 100%. Nếu thằng Đăng có clip thật, thì cứ gửi. Cùng lắm thì chết chùm. không thể để một thằng biến thái điều khiển cuộc đời mình được.

Nó hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ lên ngực áo, bước ra khỏi phòng tắm.

Trở lại phòng 402, Đăng đang ngồi điềm tĩnh ở giường dưới, lau khẩu K54 mô hình bằng một mảnh vải.

Thằng Toàn đang lúi húi xỏ giày, miệng huýt sáo vang lừng.

— Á đù, Quân nay lên đồ bảnh vãi lồn! Chuẩn bị đi húp em Lan Ngoại ngữ đấy à?

Toàn quay sang nhìn Quân, huýt sáo trêu ghẹo.

— không húp thì để làm gì? Gái ngon dâng tận miệng mà chê thì chỉ có pê đê!

Quân cười hô hố, cố tình liếc mắt về phía Đăng, nói to rõ ràng từng chữ như một lời khiêu chiến.

Bàn tay đang lau súng của Đăng khựng lại. Ánh mắt nó từ từ rời khỏi khẩu súng, lia sang nhìn bộ dạng bảnh bao của Quân. Đôi mắt tĩnh mịch thường ngày giờ tối sầm lại, hằn lên những tia máu đáng sợ. Mảnh vải trong tay Đăng bị vò nát.

— Mày vẫn đi à?

Đăng hỏi, giọng lạnh ngắt như băng.

— Đi chứ sao không đi? Cuối tuần rảnh rỗi tao đi chơi với người yêu tao, vi phạm điều lệ học viện à? Cán bộ còn không cấm tao thì mày lấy tư cách gì mà cản?

Quân hất cằm, bước tới tủ đồ lấy chiếc ví da nhét vào túi quần. Trông bề ngoài nó hùng hổ, nhưng kỳ thực mồ hôi lạnh đang túa ra dọc sống lưng. Nó đang đánh cược. Đánh cược xem Đăng có dám làm thật hay không.

Hoàng nằm ở giường đối diện, vờ đọc sách nhưng hai lỗ tai dỏng lên như chó. Nó đang thu thập từng chút thông tin về mối quan hệ mờ ám này.

— Tư cách à?

Đăng lặp lại hai chữ đó, đặt mạnh khẩu súng mô hình xuống mặt bàn. Tiếng cạch vang lên khô khốc, làm Toàn và Hoàng giật thót mình.

Đăng đứng dậy, lừng lững bước về phía Quân. Khí thế bức người của Đăng làm Quân bất giác lùi lại một bước, lưng chạm vào thành tủ sắt.

Đăng không làm gì bạo lực trước mặt bọn trong phòng. Nó chỉ vươn tay ra, chạm nhẹ vào cổ áo sơ mi trắng tinh của Quân, bẻ lại cái cổ áo cho ngay ngắn.

— Áo ủi phẳng đấy. Mùi nước hoa cũng thơm. Đi chơi vui vẻ nhé.

Đăng mỉm cười. Một nụ cười nhã nhặn, hoàn hảo của một người bạn cùng phòng. Nhưng ánh mắt Đăng nhìn Quân lại như một mũi khoan sắc nhọn, ghim thẳng dòng chữ "mày-cứ-đợi-đấy" vào não Quân.

Quân rùng mình, gạt mạnh tay Đăng ra.

— không mượn mày lo. Tao đi đây! Toàn, mày đi với tao không hay đi một mình?

— Tao lượn lờ phố xá kiếm quán net làm ván Đột kích thôi. Mày đi với gái thì rủ tao làm gì, làm kỳ đà cản mũi à? Cút đi cút đi!

Toàn xua tay, xỏ nốt chiếc giày rồi phóng vèo ra khỏi phòng.

Quân cũng bước nhanh ra cửa, không thèm ngoái đầu nhìn lại. Chỉ khi bước xuống cầu thang, nó mới thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim đập thình thịch như muốn văng ra ngoài. Nó đã thoát khỏi cái bóng của Đăng, ít nhất là trong vài tiếng đồng hồ tối nay.

Khoảng sáu rưỡi tối.

Quân bắt xe ôm đến cổng trường Đại học Ngoại ngữ. Lan đã đứng chờ sẵn, mặc chiếc váy, khoác áo len mỏng, xinh xắn và dịu dàng.

— Quân đến lâu chưa? Lan mới học xong tiết cuối.

Lan cười tươi rói, bước tới cạnh Quân.

Mùi nước hoa nữ tính, thoang thoảng hương hoa nhài phả vào mũi Quân. Một mùi hương hoàn toàn khác biệt với mùi xà phòng nam tính, thô kệch của Đăng.

Đúng rồi. Đây mới là thứ mùi vị mà một thằng đàn ông bình thường phải thích. Vú to, eo thon, da thịt mềm mại, thơm tho. không phải cơ bắp cuồn cuộn, cứng ngắc và cái thói bạo lực chiếm hữu tởm lợm kia.

Quân tự nhủ trong lòng, cố gắng ép bản thân vào cái khuôn mẫu giới tính của mình.

— Mình cũng vừa mới tới. Bụng đói chưa? Mình chở Lan ra Hồ Tây ăn chè rồi dạo mát nhé?

Quân cười giả lả, ga lăng mở cửa chiếc taxi nó vừa ngoắc lại cho Lan bước vào.

Buổi hẹn hò diễn ra khá êm ả. Quân cố gắng thể hiện mình là một chàng trai chu đáo, mồm mép tép nhảy, kể chuyện tiếu lâm làm Lan cười nghiêng ngả. Mọi thứ dường như rất hoàn hảo, hệt như một bộ phim tình cảm học đường thanh xuân.

Nhưng trong thâm tâm Quân, một sự trống rỗng kỳ lạ đang xâm chiếm.

Khi Lan khoác tay nó đi dạo bên bờ hồ, cái chạm nhẹ nhàng, rụt rè của một cô gái không làm Quân có cảm giác gì đặc biệt. Nó không thấy hồi hộp, không thấy kích thích. Cơ thể nó trơ như khúc gỗ.

Ngược lại, não nó cứ vô thức tự động tua lại cái cảm giác gai người khi bàn tay to lớn của Đăng lướt qua bắp đùi nó trong hội trường. Hay cái cảm giác rùng mình sung sướng khi Đăng luồn tay vào dưới chăn, túm gọn lấy dương vật của nó.

— Địt mẹ… sao mình lại nghĩ đến cái thằng chó đó lúc này cơ chứ? Bị thần kinh cmnr!

Quân vỗ vỗ vào trán mình, lẩm bẩm chửi rủa trong bụng, cố tình xua đuổi cái ý nghĩ dơ bẩn đó đi.

— Quân sao thế? Đau đầu à?

Lan ngước mắt lên nhìn, ánh mắt trong veo đầy quan tâm.

— Không… tự nhiên thấy gió hơi lạnh thôi. Bọn mình về sớm nhé, gần chín giờ rồi, trường Quân chín rưỡi đóng cổng, trễ là ăn kỷ luật.

Quân viện cớ, rút tay ra khỏi tay Lan. Sự đụng chạm hời hợt này không làm nó nứng nổi. Thậm chí nó còn thấy chán ngắt.

Chín giờ kém mười lăm, Quân đưa Lan về đến cổng trường Ngoại ngữ.

Trước khi chia tay, Lan ngập ngừng, kiễng chân lên định đặt một nụ hôn phớt lên má Quân. Một hành động bật đèn xanh quá rõ ràng.

Nếu là Quân của hai tháng trước, nó đã ôm chầm lấy Lan mà hôn môi đắm đuối rồi.

Nhưng khoảnh khắc đôi môi mềm mại của Lan chạm vào má, Quân lại rùng mình một cái vì… tởm. Trong tiềm thức của nó, nụ hôn mang đầy tính bạo lực, ép buộc, kèm theo vị tanh của máu và mùi rượu cuốc lủi trong cái đêm ở nhà kho hoang đã chiếm lấy hoàn toàn cái định nghĩa về "hôn" của nó.

Quân vội vàng lùi lại một bước, né tránh một cách thô lỗ.

— Ơ…

Lan hụt hẫng, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.

— Mình… mình trễ giờ rồi. Chào Lan nhé! Hôm khác gặp lại!

Quân luống cuống vẫy tay, xoay người cắm đầu chạy thục mạng về phía bến xe buýt, y như có ma đuổi.

Ngồi trên xe buýt về học viện, Quân vò đầu bứt tai. Cái trò thử nghiệm làm trai thẳng của nó tối nay coi như thất bại thảm hại. Nó không có cảm xúc với con gái nữa. Sự thật tàn nhẫn này giáng một đòn chí mạng vào tâm lý của Quân. Mày cong thật rồi Quân ạ, cong vì bị thằng bạn thân bẻ.

Chín giờ hai mươi. Quân về đến cổng học viện. Vừa bước qua cổng gác, tim Quân lại đập thình thịch. Đăng sẽ làm gì nó? Cơn thịnh nộ của con ác quỷ đó sẽ trút xuống đầu nó như thế nào?

Nó lê bước lên cầu thang, về phòng 402.

Trong phòng, mọi người đã về đủ, đang lục đục chuẩn bị đi ngủ. Đăng ngồi ở giường dưới, đang đọc sách. Mọi thứ trông có vẻ rất bình thường.

Quân thở phào nhẹ nhõm. Chắc thằng Đăng chỉ dọa suông.

Nó mở cửa tủ sắt định cất cái áo khoác. Vừa kéo áo ra, một mùi khét lẹt xộc vào mũi Quân.

Nó trố mắt nhìn. Phía sau lưng chiếc áo sơ mi trắng tinh mà nó tự tay ủi lúc chiều, ngay vị trí giữa sống lưng, có một vết cháy xém to bằng cái bát con. Lớp vải bị đốt cháy rụi, đen thui, nham nhở, mùi khét ám vào cả chiếc áo khoác da bên ngoài.

Quân chết sững. Cái áo này nó vừa mua bằng tháng lương đầu tiên, quý như vàng.

Nó quay phắt lại, trừng mắt nhìn quanh phòng. Thằng Toàn đang ngoáy mũi, Hoàng đang nằm đọc truyện. Chỉ có Đăng là đang ngước mắt nhìn nó qua trang sách, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn.

— Mày… Đăng! Mày làm cái lồn gì áo tao thế này?

Quân gầm lên, cầm chiếc áo cháy xém đi tới trước mặt Đăng.

Đăng gập sách lại, nhún vai, vẻ mặt vô tội đến mức tởm lợm.

— Áo mày làm sao? Cháy à? Chắc lúc chiều mày là ủi không cẩn thận, quên tắt bàn là nên nó cháy đấy.

— Địt cụ mày! Tao ủi xong tao cất vô tủ đàng hoàng, không có vết cháy nào! Mày… mày ghen tức nên mày lấy bật lửa đốt áo tao đúng không thằng chó?

Quân chỉ thẳng mặt Đăng chửi. Sự uất ức, bực bội vì buổi hẹn hò thất bại cộng với cái áo bị phá hoại làm Quân mất kiểm soát. Nó không thèm nể nang mặt mũi gì nữa.

Thằng Toàn và Hoàng vội vàng nhổm dậy hóng hớt.

— Ê ê, có chuyện gì từ từ nói! Đăng nó ngồi đọc sách từ lúc mày đi tới giờ, có thấy nó lại gần tủ mày đâu? Mày đừng có vu oan cho người tốt.

Toàn lên tiếng bênh vực Đăng. Trong mắt Toàn, Đăng là thằng hoàn hảo nhất, không bao giờ làm ba cái trò tiểu nhân này.

Quân nghẹn họng. Nó biết chắc chắn là Đăng làm. Cái mùi khét này là mùi bật lửa khò, không phải mùi cháy do bàn là. Nhưng nó không có bằng chứng. Thằng Đăng làm chuyện ác không bao giờ để lại dấu vết.

Đăng đứng dậy, bước tới gần Quân, vươn tay cầm lấy vạt áo bị cháy.

— Cháy to phết nhỉ. Tiếc thế.

Đăng tặc lưỡi, giọng điệu đầy vẻ trào phúng. Nó ghé sát vào tai Quân, thì thầm bằng âm lượng chỉ hai đứa nghe thấy.

— Tao nói rồi. Bất cứ con đàn bà nào chạm vào mày, hay mày chạm vào nó, tao đều sẽ đốt sạch. Đêm nay là cái áo. Lần sau… tao không chắc tao sẽ đốt cái gì trên người mày đâu Quân ạ.

Lời đe dọa lạnh lẽo như rắn độc trườn qua sống lưng Quân.

Đăng đang thể hiện sự chiếm hữu một cách cực đoan. Nó không cần dùng clip dọa nạt nữa, nó dùng hành động thực tế để chứng minh cho Quân thấy: Mọi thứ Quân có, Đăng đều có thể hủy hoại trong nháy mắt.

Quân rùng mình, giật mạnh cái áo lại. Mắt nó đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Nó vứt toẹt cái áo sơ mi rách nát vào sọt rác, lầm bầm chửi thề rồi leo phốc lên giường tầng, trùm chăn kín đầu.

Dưới giường, Đăng nhặt cuốn sách lên đọc tiếp, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười chiến thắng. Một sự trừng phạt ngầm đã được thực thi hoàn hảo, vừa đủ để đánh sập cái ý chí phản kháng của con mồi, vừa không để lại bất cứ bằng chứng nào cho lũ xung quanh soi mói. Cơn ghen của Đăng tàn nhẫn, tinh vi và điên rồ hơn những gì Quân có thể tưởng tượng.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 15"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz