Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 14
Prev
Next

Chương 14: Cuộc gọi từ gia đình

Cuối tháng Mười hai.

Kỳ thi kết thúc học kỳ một sắp sửa ập xuống đầu đám tân sinh viên, mang theo áp lực học hành căng như dây đàn.

Chiều thứ Bảy hiếm hoi không phải lao động hay tập điều lệnh, Quân ôm mớ giáo trình Luật Hình sự dày cộp ra ngồi ngoài ghế đá dưới gốc bàng, định bụng nhét thêm vài chữ vào đầu.

Nhưng chữ nghĩa cứ bay biến đi đâu hết.

Trong đầu Quân bây giờ chỉ lảng vảng cái câu nói ráo hoảnh của Đăng: "Tao coi như làm từ thiện, cho mày mượn cái tay giả… Thằng nào nhắc lại làm chó."

Từ hôm nhổ cỏ đến nay đã được ba ngày.

Đăng giữ đúng lời hứa không thèm nhắc lại chuyện cũ. Nó cư xử với Quân hệt như trước kia: lạnh nhạt, điềm đạm, thỉnh thoảng xách cơm hộp giùm, đưa nước, nhắc nhở kỷ luật. Tuyệt nhiên không có một hành động đụng chạm sàm sỡ nào.

Sự trong sạch đến mức hoàn hảo đó làm Quân bứt rứt. Nó cảm thấy mình giống như một thằng dở hơi đang tự tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản pê đê bệnh hoạn, trong khi thằng bạn thân thì thẳng tưng, đàng hoàng.

— Địt mẹ, mình bị điên thật rồi…

Quân vò vò mái tóc, gập mạnh cuốn giáo trình lại, thở hắt ra một hơi phiền não.

Đúng lúc đó, chiếc Nokia 1280 (cái máy do chính tay Đăng đền) rung bần bật trong túi quần.

Quân móc ra xem. Màn hình hiện lên một dãy số không lưu tên, nhưng đuôi số quen thuộc làm tim Quân đập rộn lên. Là số máy bàn ở trạm xá xã dưới quê, nơi mẹ nó hay ra gọi điện nhờ.

Quân vội vàng áp điện thoại lên tai.

— Alo, u à? Con nghe đây!

— Quân đấy hả con? U đây. Mới có nửa tháng không gọi, giọng con có vẻ khàn đi đấy, ốm đau gì không con?

Giọng mẹ Quân vang lên qua ống nghe hơi rè rè, đặc sệt âm sắc vùng quê nghèo. Chất giọng chắt chiu, lo toan cả một đời làm mắt Quân tự nhiên cay xè.

— Con không sao, do dạo này ôn thi nên học khuya tí thôi u ạ. U dưới nhà thế nào? Trạm xá mùa này lạnh, u ra gọi điện nhớ mặc áo ấm vào nhé.

Quân hạ giọng, trở nên ngoan ngoãn và tình cảm đến lạ thường. Khác hẳn cái điệu bộ chửi thề bôm bốp ở ký túc xá.

— U khỏe. Bố mày dạo này đau lưng lại tái phát, u phải mua thuốc đắp. Tiền trợ cấp tháng này trường phát chưa con? Nếu thiếu thốn quá thì bảo u gửi thêm lên cho.

— Thôi u ơi! Tiền trợ cấp con xài dư sức. Trường cho ăn ngày ba bữa no căng bụng, có mất đồng nào đâu. U giữ tiền lo thuốc men cho bố đi.

Quân nói dối không chớp mắt. Sự thật là túi nó đang rỗng tuếch, còn phải nợ tiền cái điện thoại của Đăng. Nhưng lòng tự trọng của một thằng con trai nghèo đi học xa nhà không cho phép nó xin thêm một đồng nào của mẹ.

— Ờ, thế thì tốt… U gọi lên cốt là để nhắc mày.

Giọng mẹ Quân bỗng chốc trở nên nghiêm trọng hơn.

— Hôm qua con Lan… cái đứa học chung cấp ba với mày ấy, nó về quê ăn cưới. Nó bảo dạo này nó nhắn tin mà mày không trả lời, đổi số điện thoại cũng không báo cho nó biết. Mày làm sao thế Quân?

Nghe đến tên Lan, Quân giật thót mình.

À, con Lan. Mối tình "gà bông" năm cấp ba mà Quân từng coi là tương lai. Kể từ cái đêm kinh hoàng Đăng đập nát điện thoại, Quân đã ngoan ngoãn làm theo lời thằng ác quỷ đó: không liên lạc, không cung cấp số mới cho Lan. Nó viện cớ là số cũ mất máy nên mất số luôn. Thực chất là nó sợ. Nó sợ cái ánh mắt vằn vện sát khí của Đăng.

— À… con… con bận ôn thi quá u ạ. Điện thoại cũ con làm rớt hỏng mất, mới mua cái máy cùi bắp này, chưa kịp báo cho ai.

Quân ấp úng viện cớ.

— Bận thì cũng phải có lúc rảnh chứ! U nói cho mày biết. Con Lan là đứa hiền lành, chịu thương chịu khó. Bố mẹ nó dưới này cũng môn đăng hộ đối với nhà mình. U chấm con dâu rồi đấy nhé!

Mẹ Quân chép miệng, giọng điệu đanh thép của những bà mẹ nông thôn muốn định đoạt tương lai cho con cái.

— Mày lên thành phố, cái xứ phồn hoa đô hội, có đầy đứa con gái ăn chơi hư hỏng. Mày đừng có mà léng phéng quen biết lung tung, mang họa vào thân. Cứ học hành cho đàng hoàng, ra trường khoác cái áo sĩ quan về đây, cưới con Lan là đẹp nhất. Dòng họ mình chưa có ai làm công an, mày là niềm tự hào của bố mẹ đấy, Quân ạ.

Lời nói của mẹ như hàng ngàn tấn đá đè nặng xuống ngực Quân.

Niềm tự hào của gia đình. Tương lai sáng lạn. Vợ đẹp con ngoan.

Đó là con đường thẳng tắp, hoàn hảo mà một thằng đàn ông bình thường phải đi.

Thế nhưng, Quân vừa làm cái gì đêm hôm đó? Bắn tinh dưới bàn tay của một thằng bạn cùng phòng. Nhục nhã gọi nó là "anh". Cảm nhận sự sung sướng đến điên dại từ một thân hình đàn ông.

Nếu mẹ nó mà biết chuyện này, chắc bà sẽ đột quỵ mà chết mất. Cả dòng họ sẽ từ mặt nó, gạch tên nó khỏi gia phả vì cái tội "bệnh hoạn, pê đê, làm ô uế thanh danh".

Bàn tay cầm điện thoại của Quân run lẩy bẩy. Cảm giác tội lỗi như hàng vạn con kiến bò khắp não.

— Con… con biết rồi u ạ. Con… con sẽ không làm u thất vọng đâu. U yên tâm…

Quân đáp lại bằng một giọng thều thào, nghèn nghẹn.

— Ừ, thế u tắt máy nhé. Gói cước đắt lắm. Nhớ học hành cẩn thận, cuối tuần rảnh thì lấy số mới nhắn tin cho con Lan một tiếng đi. Nó buồn đấy.

— Vâng. Con chào u.

"Tút… tút… tút…"

Cuộc gọi kết thúc. Quân buông thõng tay, chiếc Nokia rơi bộp xuống ghế đá.

Nó gục đầu vào hai bàn tay, hít vào những ngụm không khí lạnh buốt của mùa đông nhưng vẫn thấy ngột ngạt. Bức tường kỳ vọng của gia đình quá lớn, ép chặt nó vào một cái khuôn mẫu không thể nào trật đi được.

Nó phải thẳng. Nó BẮT BUỘC phải thẳng.

Cái trò "giải quyết sinh lý" dơ bẩn với Đăng, dù lấy lý do gì đi nữa, cũng là một quả bom nổ chậm. Nếu nó còn tiếp tục lún sâu, sớm muộn gì cũng có ngày bị lộ. Hoàng đã đánh hơi thấy rồi. Nó không thể mạo hiểm tương lai của mình và mạng sống của bố mẹ ở quê được.

— Phải tránh xa thằng Đăng ra. Địt mẹ, tránh càng xa càng tốt.

Quân lẩm bẩm, cắn chặt răng đến bật máu.

Nó rút điện thoại ra, quyết tâm làm một chuyện để cắt đứt thứ dây dưa bệnh hoạn này.

Nó lôi cuốn sổ tay trong balo ra, lật tìm dãy số của Lan mà nó đã lén chép lại trước khi cái điện thoại cũ bị đập. Bấm lưu số mới vào máy.

Xong xuôi, Quân soạn một tin nhắn ngắn gọn: "Lan à. Quân đây. Bữa trước Quân mất điện thoại nên mất số. Cuối tuần này rảnh không, Quân qua đón Lan đi ăn chè Hồ Tây nhé?"

Ngập ngừng vài giây, Quân nghiến răng nhấn nút Gửi.

Nó cần một cái phao. Nó cần con Lan để chứng minh với bản thân, với gia đình, và quan trọng nhất là chứng minh với thằng Đăng, rằng nó là trai thẳng 100%. Đăng coi nó là trò tiêu khiển sinh lý, thì nó cũng sẽ dùng Đăng như một viên đá lót đường để quay về với đúng quỹ đạo của mình.

Cùng lúc đó, tại phòng 402.

Đăng đang cởi trần, hì hục hít đất giữa sàn nhà. Những khối cơ bắp cuồn cuộn trên lưng và vai nảy lên theo từng nhịp lên xuống. Mồ hôi rịn ra bóng nhẫy, tôn lên vẻ dã tính cực kỳ nguy hiểm.

Thằng Toàn nằm ườn trên giường trên, thò đầu xuống nhìn, chép miệng:

— Má, thể lực mày trâu bò vãi lồn Đăng ạ. Chiều thứ bảy không nghỉ ngơi đi mà hành xác thế. Hèn chi con gái nhìn thấy mày là rụng mẹ trứng.

Đăng không đáp, đếm thầm trong đầu đến cái thứ 200 rồi mới chống tay bật dậy.

Nó lấy cái khăn bông lau mồ hôi, điềm nhiên hỏi:

— Thằng Quân đi đâu rồi?

— Tao thấy nó ôm sách ra ngoài ghế đá ôn thi rồi. Đù, dạo này nó chăm học vãi. Chắc sợ rớt môn Luật.

Toàn nhai tóp tép viên kẹo cao su.

— À, lúc nãy tao đi vệ sinh ngang qua chỗ ghế đá, thấy nó đang gọi điện thoại. Hình như là mẹ nó gọi. Thấy dạ dạ vâng vâng ngoan lắm.

Đăng khựng tay lau mồ hôi lại. Mắt nó hơi híp lại.

Mẹ Quân gọi? Đăng đã tìm hiểu rất kỹ về gia cảnh của Quân qua những lời tâm sự trong những đêm gác. Nó biết mẹ Quân là điểm yếu chí mạng của Quân. Bà ta đặt kỳ vọng rất cao vào thằng con trai duy nhất. Bất kỳ một cuộc gọi nào từ gia đình cũng có khả năng bẻ gãy ý chí của Quân, kéo Quân ra khỏi cái bẫy tâm lý mà Đăng đang giăng.

Nó ném cái khăn lên giường, vớ lấy cái áo thun mặc vội vào.

— Tao ra căng tin mua chai nước.

Đăng nói nhạt một câu rồi bước nhanh ra khỏi phòng.

Nó không đi ra căng tin. Đăng đi vòng qua khu nhà B, hướng mắt về phía hàng ghế đá dưới tán cây bàng.

Từ xa, Đăng nhìn thấy Quân đang ngồi thẫn thờ trên ghế. Balo và sách vở vứt sang một bên. Quân đang cắm mặt vào chiếc điện thoại, ngón tay bấm bấm phím liên tục, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng cắn móng tay với vẻ mặt đầy tính toán.

Đăng nheo mắt. Nó hiểu quá rõ cái bộ dạng đó của Quân. Không phải là vẻ mặt khi nhắn tin cho người nhà. Đó là vẻ mặt của một thằng con trai đang hồi hộp chờ tin nhắn phản hồi từ gái.

Cơn ghen tuông điên loạn bốc lên ngùn ngụt, thiêu rụi mọi lớp vỏ bọc điềm tĩnh giả tạo của Đăng.

"Mày nhắn cho con Lan đúng không Quân? Tao đập điện thoại mày, dọa nạt mày, mà mày vẫn không chừa à?"

Bàn tay Đăng đút trong túi áo khoác siết chặt lại thành nắm đấm, nổi đầy gân xanh. Nó bước những bước dài, nặng nề tiến về phía ghế đá. Khí tức tỏa ra lạnh lẽo đến mức mấy thằng sinh viên năm hai đi ngang qua cũng phải tự động né đường.

Quân đang mải chờ tin nhắn, không hề hay biết tử thần đang đến gần.

— Rung… rung…

Điện thoại trong tay Quân báo có tin nhắn đến.

Nó mừng rỡ mở ra xem.

"Quân đổi số à? Cuối tuần này Lan rảnh, Quân qua đón Lan ở cổng trường Ngoại ngữ lúc 7h tối nhé."

Khóe môi Quân cong lên thành một nụ cười rạng rỡ. Một cảm giác chiến thắng nhỏ nhoi nảy nở trong lòng nó. Nó đã làm được. Nó đã chứng minh được sự hấp dẫn của đàn ông thẳng.

— Hẹn hò với gái thì đi chỗ vắng vẻ mà hẹn. Ngồi giữa đường thế này không sợ cán bộ kỷ luật soi à?

Một giọng nói trầm đục, mang hơi lạnh thấu xương vang lên ngay sát bên sườn Quân.

Quân giật bắn mình, điện thoại vuột khỏi tay, rớt tạch xuống nền gạch.

Nó ngẩng phắt đầu lên. Đăng đang đứng sừng sững bên cạnh, ánh mắt như hai lưỡi dao sắc lẹm ghim chặt vào mặt Quân. Bóng của Đăng che khuất cả ánh nắng buổi chiều, đổ ụp xuống, nhốt Quân vào một góc tối tăm.

— Mày… mày ra đây lúc nào thế? Đi không có tiếng động, như ma ấy!

Quân hoảng hốt lượm vội cái điện thoại lên, giấu vội ra sau lưng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

— Đưa điện thoại đây.

Đăng chìa tay ra, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đầy sức nặng đe dọa.

— Đưa… đưa làm gì? Điện thoại tao, tao không đưa!

Quân gân cổ lên cãi, nhưng lưng đã lùi sát vào tựa lưng ghế đá.

— Tao nói: Đưa điện thoại đây. Hoặc là tao tự bẻ gãy tay mày rồi lấy. Tự chọn đi.

Khóe môi Đăng nhếch lên, tạo thành một nụ cười tàn nhẫn tột độ. Đăng không đùa. Nó đã đạt đến giới hạn của sự chịu đựng.

Sự trong sạch, nhẫn nhịn ba ngày qua của nó không có tác dụng. Con mồi của nó cứng đầu hơn nó tưởng. Gia đình, danh dự… những thứ chết tiệt đó đang cố tình cướp Quân khỏi tay nó.

Nhìn vào đôi mắt tối tăm, rực lửa sát khí của Đăng, Quân nuốt nước bọt. Nó biết Đăng nói được làm được. Hôm đập nát cái Nokia cũ, Đăng cũng dùng cái ánh mắt này.

Sự sợ hãi bản năng ép Quân phải từ từ chìa chiếc điện thoại ra.

Đăng giật lấy chiếc điện thoại. Màn hình vẫn chưa kịp khóa, tin nhắn của Lan hiển thị rõ mồn một.

Đăng đọc lướt qua tin nhắn hẹn hò. Khóe mắt nó giật liên hồi.

— Hẹn nhau đi chơi tối?

Đăng gằn từng chữ, bóp chặt cái điện thoại đến mức vỏ nhựa kêu răng rắc.

— Tao… tao là đàn ông chưa vợ! Tao đi chơi với gái thì có vi phạm pháp luật đâu! Mày lấy tư cách gì mà quản tao? Địt cụ, mày nói giải quyết sinh lý xong là coi như không có chuyện gì xảy ra cơ mà!

Quân bùng nổ, gào lên. Nó dùng chính cái lý lẽ "anh em xóc lọ giúp nhau" của Đăng để phản đòn. Nó muốn khẳng định sự độc lập của mình.

— Ồ, vi phạm pháp luật thì không.

Đăng cười khẩy, tiếng cười trầm thấp, man rợ.

Nó ấn vài phím trên điện thoại. Không phải đập nát máy. Nó bấm XÓA toàn bộ tin nhắn, rồi lôi số của Lan ra, tống thẳng vào danh sách chặn (Blacklist). Xong xuôi, Đăng quẳng cái điện thoại trả lại vào người Quân.

— Cầm lấy. Mày định đi chơi với nó đúng không? Đi bằng cái gì? Bằng xe đạp của mày à?

— Bằng… bằng gì kệ tao!

Quân tức điên, vớ lấy điện thoại, kiểm tra thì thấy số đã bị chặn sạch. Nó bực đến mức muốn nhào lên cắn xé Đăng, nhưng sức mạnh chênh lệch làm nó chỉ biết chửi thề.

Đăng hơi cúi người xuống, chống hai tay lên thành ghế đá, nhốt Quân vào không gian giữa hai cánh tay mình. Hơi thở nóng hổi của Đăng phả thẳng vào mặt Quân.

— Mày nghe cho rõ đây Quân. Mày muốn lấy lý do sinh lý để biện minh, tao chiều. Nhưng tao đã chạm vào mày rồi, tao đã làm mày sướng đến mức gọi tao là "anh" rồi, thì tao không cho phép con đàn bà nào được phép chạm vào mày nữa. Bẩn lắm.

Giọng Đăng thì thầm sự chiếm hữu bệnh hoạn. Nó không thèm giấu giếm nữa. Con ác quỷ đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ anh em chí cốt.

— Mày… mày bị điên rồi Đăng… mày bị điên thật rồi…

Quân lắp bắp, mặt tái nhợt. Bây giờ nó mới nhận ra sự đáng sợ thực sự của thằng bạn thân. Đăng không coi nó là bạn. Đăng coi nó là một MÓN ĐỒ SỞ HỮU.

— Ừ, tao điên. Tao điên vì cái thái độ nửa vời, hèn nhát của mày đấy.

Đăng vươn tay, vuốt dọc theo đường xương quai hàm của Quân, móng tay cái miết mạnh lên vết cắn mờ mờ trên yết hầu.

— Cứ thử đi chơi với nó xem. Cứ thử vác cái xác này ra khỏi cổng trường tối thứ bảy xem. Tao đảm bảo, trước khi mày kịp nắm tay nó, cái clip mày rên rỉ dưới chăn tao sẽ được gửi thẳng cho mẹ mày ở quê. Mày hiểu hậu quả không, Quân?

Lời đe dọa thốt ra nhẹ nhàng nhưng mang tính hủy diệt tuyệt đối.

Quân như bị sét đánh ngang tai.

Nó trợn trừng mắt nhìn Đăng.

— Clip? Clip nào? Mày… mày lén quay tao à? Địt mẹ mày thằng súc sinh!

Quân gầm lên, đẩy mạnh ngực Đăng ra, nhưng Đăng vẫn đứng trơ trơ như tảng đá.

Đăng không trả lời vụ clip. Nó chỉ nở một nụ cười nửa miệng tà ác, rồi buông Quân ra, xoay lưng lững thững bước đi.

Để lại Quân ngồi trên ghế đá, toàn thân run rẩy, lạnh như vừa bị quăng vào hầm băng.

Clip? Thằng Đăng có clip? Nếu mẹ nó thấy… nếu cả trường thấy…

Sự nghiệp, gia đình, danh dự… mọi thứ sẽ sụp đổ.

Cuộc gọi cứu rỗi từ gia đình đã biến thành sợi dây thòng lọng siết chặt cổ Quân, do chính tay Đăng thắt nút. Không còn đường lùi. Không còn tương lai bình thường với con Lan nào hết. Nó đã bị nhốt vĩnh viễn trong cái lồng giam tăm tối, bệnh hoạn của Trần Hải Đăng.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz