Chương 13: Nhổ cỏ
— Tuýt! Tuýt! Tuýt!
Tiếng còi báo thức sắc lẹm xé toạc màng nhĩ, xua tan lớp sương mù ảm đạm của buổi sáng mùa đông.
Quân giật mình mở bừng mắt. Toàn thân nó ê ẩm, nặng trịch như đeo chì. Đêm qua sau khi bắn ra thứ chất lỏng dơ bẩn đó, nó trùm chăn thức trắng đến gần sáng, đầu óc quay cuồng với hàng vạn câu chửi thề tự dành cho chính bản thân mình.
Nó lật đật sờ tay xuống đũng quần. Tinh trùng đã khô queo, nhưng cái cảm giác dính dấp, nhớp nháp vẫn còn nguyên đó, chuyện cuồng loạn đêm qua không phải là ác mộng.
Nó vừa bị một thằng đực rựa quay tay cho. Và nó đã rên rỉ, đã gọi thằng đó là "anh".
— Địt mẹ… nhục… nhục không để đâu cho hết…
Quân cắn răng lầm bầm, kéo cái chăn chiên định trùm kín mặt để trốn tránh thực tại.
Nhưng tiếng động đậy ở tầng dưới làm nó cứng đờ người. Khung sắt giường rung lên bần bật.
Quân hé mắt nhìn xuống khe hở của vạt giường. Đăng đã dậy từ lúc nào. Nó mặc bộ quân phục rằn ri dã chiến, đang đứng thẳng lưng, điềm tĩnh vuốt từng nếp gấp vuông vức của chiếc chăn bông. Mái tóc húi cua gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh lạnh tanh không biểu lộ một chút cảm xúc nào, cứ như cái thằng biến thái đè ngửa Quân ra đêm qua đã bị một Đăng "kỷ luật thép" nuốt chửng.
Sự thản nhiên đó làm Quân phát điên.
Nó có cảm giác như chỉ có một mình nó đang vật vã, vùng vẫy trong vũng bùn dơ bẩn này, còn thủ phạm thì vẫn sạch sẽ, đứng trên bờ nhìn xuống bằng nửa con mắt.
— Dậy đi. Sáng nay trung đội đi lao động nhổ cỏ sau trường bắn đấy. Lề mề là ăn phạt cả lũ bây giờ.
Đăng cất giọng đều đều, không thèm ngẩng đầu lên, tay với lấy cái mũ kê-pi đội lên đầu.
Quân cắn chặt môi, vò rối tung mái tóc. Nó tung chăn, trèo xuống thang giường với vẻ mặt hằm hằm sát khí.
Lúc chân vừa chạm đất, Quân cố tình đi vòng qua bên kia, né xa Đăng một khoảng ba mét. Nó lột cái quần đùi vứt tạch vào chậu thau, tròng vội bộ quân phục vào, động tác thô lỗ, cộc cằn, tạo ra những tiếng động lạch cạch ầm ĩ cốt để dằn mặt.
Đăng đứng đó, hai tay đút túi quần, khóe mắt khẽ liếc nhìn cái thái độ xù lông nhím của Quân. Khóe môi Đăng giật nhẹ một cái, nhưng nó không nói gì, xoay người bước ra khỏi phòng trước.
Tám giờ sáng. Khu đất trống phía sau thao trường bắn.
Sương mù bắt đầu tan, nhường chỗ cho cái nắng hanh khô của mùa đông Hà Nội. Bốn mươi thằng lính dàn hàng ngang, khom lưng nhổ từng búi cỏ tranh mọc um tùm cao đến nửa ống chân.
Tay đứa nào đứa nấy lấm lem bùn đất. Tiếng chửi thề, tiếng than vãn râm ran khắp bãi.
— Má nó, cỏ gì mà rễ đâm sâu vãi lồn, nhổ muốn gãy mẹ cái lưng!
Thằng Toàn nhăn nhó, lấy mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán, để lại một vệt bùn đen thui.
Quân ngồi chồm hổm cách đó hai mét. Nó không than vãn nửa lời, chỉ cắm mặt xuống đất, hai tay ra sức giật tung những gốc cỏ tranh dai nhách. Nó giật mạnh đến mức đất cát văng tung tóe lên cả mặt, nhưng nó không quan tâm. Nó đang trút sự bực dọc, sự nhục nhã của mình lên những bụi cỏ vô tội.
Đăng được phân công nhổ ở luống cỏ ngay sát bên cạnh Quân.
Trái ngược với vẻ hùng hục như trâu húc mả của Quân, Đăng làm việc rất từ tốn. Đôi bàn tay to lớn, gân guốc nắm chắc gốc cỏ, nhổ bật lên gọn gàng, xếp thành từng đống nhỏ.
Không gian giữa hai đứa ngột ngạt đến nghẹt thở.
Suốt hai tiếng đồng hồ, Quân không thèm mở miệng nói với Đăng một câu. Nó cố tình xoay lưng lại, nhưng cái mùi xà phòng thoang thoảng từ người Đăng cứ liên tục xộc thẳng vào não, khơi dậy những đoạn ký ức rên rỉ ướt át đêm qua.
không nhịn được nữa. Sự bứt rứt trong lòng Quân đã lên tới đỉnh điểm.
Quân vứt toạch nắm cỏ xuống đất, xoay người lại, trừng mắt nhìn Đăng.
— Đăng. Tao với mày cần nói chuyện.
Giọng Quân trầm xuống, gằn từng chữ.
Đăng dừng tay. Nó ngước mắt lên, khuôn mặt bình thản đón nhận ánh nhìn rực lửa của Quân. Nó lấy tay phủi nhẹ lớp đất dính trên đầu gối, rồi chống tay ngồi xổm đối diện với Quân.
— Chuyện gì?
Đăng hỏi lại, giọng điệu nhạt nhẽo như nước ốc.
— Địt mẹ, mày đừng có giả ngu! Chuyện đêm qua!
Quân rít lên qua kẽ răng, liếc mắt nhìn quanh quất xem có ai đang nghe lén không. Mấy thằng trong trung đội đang mải mê hì hục nhổ cỏ cách đó một đoạn khá xa, không ai để ý đến tụi nó.
— Chuyện đêm qua thì làm sao?
Đăng hơi nghiêng đầu.
— Mày… mày còn hỏi tao làm sao? Địt mẹ, tự nhiên mày leo lên giường tao, đè tao ra làm cái trò tởm lợm đó! Mày bị thần kinh à? Tao là đàn ông! Tao không phải pê đê!
Quân tuôn ra một tràng, mặt đỏ bừng bừng. Sĩ diện bị giẫm đạp làm nó nói năng lộn xộn, tay nắm chặt lại thành đấm, chỉ chực chờ giã vào cái bản mặt lạnh như băng của Đăng.
Đăng không hề tức giận. Nó nhìn Quân như nhìn một con thú non đang giãy giụa trong bẫy.
— Ồ. Hóa ra mày đang xoắn lên vì chuyện đó.
Đăng chép miệng, nhổ một gốc cỏ vứt sang bên cạnh.
— Tao đè mày ra à Quân? Nhớ cho kỹ lại đi. Là mày tự trùm chăn xem lén phim phò, tự mày không giải quyết được, rên rỉ ỉ ôi làm tao không ngủ được.
— Tao không có rên! Mày ngậm máu phun người!
Quân cãi bay cãi biến, nhưng giọng đã bắt đầu run rẩy.
— không rên? Thế đứa nào chảy nước mắt gọi tao là "anh" xin tao cho ra?
Câu nói của Đăng nhẹ bẫng nhưng có sức sát thương cực lớn. Nó như một cú tát lật mặt, lột trần sự hèn nhát của Quân.
Quân cứng họng, mắt trợn trừng. Hơi thở nó gấp gáp, ngực phập phồng liên hồi. Nó nhào tới, túm lấy cổ áo Đăng, nghiến răng rít lên:
— Địt cụ mày im ngay! Tao nói cho mày biết, đêm qua là do tao nhịn lâu ngày! Bức bối quá nên cơ thể nó tự phản ứng thôi! Thằng đàn ông nào chả thế! Giải quyết nhu cầu sinh lý thì thằng nào làm cho nhau chả giống nhau! Mày đừng có tưởng bở! Tao… tao không có cảm giác lồn gì với mày hết!
Quân cố gắng dùng những từ ngữ thô tục nhất, đời thường nhất để hợp lý hóa cái chuyện bệnh hoạn kia. Nó muốn chứng minh rằng đó chỉ là một sự cố sinh lý, hoàn toàn không liên quan gì đến tình cảm hay giới tính.
Đăng để mặc cho Quân túm cổ áo mình. Ánh mắt Đăng tĩnh mịch nhìn xoáy vào đôi mắt đang dao động dữ dội của Quân.
Nó biết thừa thằng Quân đang tự dối lòng. Một thằng trai thẳng xịn sẽ đấm gãy răng bất cứ thằng đực nào dám sờ vào chỗ kín của mình, chứ không bao giờ nằm im tận hưởng rồi xuất tinh được.
Nhưng Đăng quá cao tay. Nó không thèm vạch trần. Nó không thèm nói lời yêu đương sến súa. Nó hùa theo cái logic ngu xuẩn của Quân, dồn Quân vào một cái rọ chặt hơn.
Đăng từ từ gạt tay Quân ra khỏi cổ áo mình, vuốt lại nếp áo cho phẳng phiu.
— Tao có nói mày có cảm giác với tao à?
Đăng cười khẩy, ánh mắt ngập tràn sự khinh miệt giả tạo.
— Mày nghĩ tao là cái gì? Thằng pê đê thèm khát mày chắc? Địt mẹ, tao thấy mày thảm hại quá tao mới giúp thôi. Coi như tao làm từ thiện, cho mày mượn cái tay giả. Mày giải quyết xong thì thôi, xoắn hết cả lên làm gì?
Lời nói của Đăng lạnh lùng, ráo hoảnh, không có một chút lưu luyến hay tình cảm nào.
Quân sững người.
Nó cứ tưởng Đăng sẽ nhân cơ hội này để ép buộc nó, hoặc tỏ thái độ chiếm hữu như cái hôm đập điện thoại. Nhưng không. Đăng tạt một gáo nước lạnh buốt vào mặt nó. Đăng coi cái chuyện động trời đêm qua chỉ là "cho mượn cái tay giả".
Sự thản nhiên đó làm Quân vừa nhẹ nhõm, lại vừa cảm thấy bực tức một cách vô lý. Cái tôi của nó bị tổn thương. Thằng Đăng không thèm nó. Vậy mà nó lại sướng điên lên dưới tay thằng Đăng.
— Thật… mày nghĩ thế thật à?
Quân nuốt nước bọt, giọng chùng xuống.
— Chứ mày muốn tao nghĩ thế nào? Muốn tao đè mày ra bắt đền vì mày làm bẩn tay tao chắc?
Đăng nhướn mày, nhặt một hòn đất ném mạnh ra xa.
— Tao nói lại lần nữa. Đàn ông với đàn ông, giải quyết sinh lý hộ nhau không có mẹ gì to tát. Mày thẳng, tao cũng thẳng. Giúp xong thì quên mẹ nó đi. Bớt cái thái độ né tránh, lườm nguýt tao đi. Anh em trong phòng nhìn vào lại tưởng tao với mày đang cãi nhau chuyện yêu đương, tởm không chịu được.
Lý lẽ của Đăng sắc bén, chặn đứng mọi con đường phòng ngự của Quân. Nó biến Quân thành một thằng trẻ con đang làm quá mọi chuyện lên.
Quân cắn dập cả môi, đầu óc quay cuồng. Sự nhục nhã được thay thế bằng một cảm giác gượng gạo tột độ. Nó thấy mình ngu xuẩn. Ừ, nhịn lâu thì xả, coi như xóc lọ bằng tay thằng khác, có gì đâu mà phải xù lông lên?
Nó cố nuốt cục nghẹn xuống cổ họng, gật đầu cái rụp.
— Được! Địt mẹ, mày nói thế thì tao yên tâm. Từ nay không ai nhắc lại chuyện đêm qua nữa! Coi như chưa có cái lồn gì xảy ra! Thằng nào nhắc lại làm chó!
Quân chỉ tay thẳng mặt Đăng, ra điều kiện một cách quyết liệt để vớt vát lại chút thể diện cuối cùng.
— Nhất trí. Làm chó.
Đăng bình thản đáp, khóe môi ẩn hiện một nụ cười cực kỳ hiểm độc.
Nó rướn người tới trước, khoảng cách giữa hai khuôn mặt đột ngột thu hẹp lại. Quân giật mình định lùi ra sau, nhưng Đăng đã đưa tay lên, dùng ngón tay quệt một vệt bùn đen thui dính trên gò má Quân.
Cái chạm tuy thô nhưng lại mang theo một dòng điện chạy dọc sống lưng Quân.
— Xóa thì xóa. Nhưng mà…
Đăng thì thầm, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào chóp mũi Quân. Đôi mắt đen ngòm của nó ánh lên sự tà ác.
— …lần sau nếu "tay giả" có giúp mày xả nữa, thì nhớ cúp cái đuôi xuống. Tao không thích nghe tiếng mày chửi bậy lúc đang sướng đâu.
Quân trợn tròn mắt, máu nóng dồn hết lên não.
— Địt mẹ mày câm ngay! không có lần sau đâu con chó!
Nó gầm lên, gạt phăng tay Đăng ra, đứng phắt dậy cầm bó cỏ vứt mạnh vào sọt rác rồi đi hầm hầm về phía đầu luống, bỏ mặc Đăng ngồi đó.
Đăng nhìn theo bóng lưng đang căng cứng của Quân, đưa ngón tay vừa chạm vào mặt Quân lên, khẽ cọ xát lớp bùn đất.
"không có lần sau? Mày nhầm rồi Quân ạ. Mày đã nghiện cái tay giả này rồi. Cứ chờ xem, tao sẽ làm cho mày phải tự bò đến xin tao giúp mày xả."
Đăng thầm nghĩ, con thú săn mồi trong bụng nó gầm gừ thỏa mãn. Nó đã thành công gài một cái khóa vạn năng vào tâm lý của Quân. Dưới cái mác "giải quyết sinh lý đàn ông", từ nay về sau, nó có thể quang minh chính đại chạm vào cơ thể Quân, thao túng Quân, mà Quân không có lý do gì để chối từ.
Cách đó khoảng mười mét.
Phạm Việt Hoàng đang lom khom nhổ cỏ ở luống bên cạnh, nhưng hai con mắt cú vọ của nó thì chưa rời khỏi Đăng và Quân một giây nào.
Nó đã chứng kiến toàn bộ màn cãi vã, cái cách hai thằng đó ghé sát đầu vào nhau xì xầm, và cả cái hành động đưa tay quệt má đầy ám muội của Đăng. Dù không nghe rõ bọn nó nói gì, nhưng cái không khí mờ ám, vặn vẹo giữa hai thằng đực rựa không thể nào lọt qua được ánh mắt đầy thù hận của Hoàng.
Kể từ đêm bị Đăng bóp nát điện thoại, Hoàng đã phải cắn răng ngậm bồ hòn làm ngọt. Nó sợ Đăng tố cáo chuyện cá độ. Nó phải đóng vai một con chó ngoan ngoãn trong phòng 402, nhẫn nhục nhìn Đăng và Quân lên mặt.
Nhưng áp lực nợ nần ngoài cổng trường đang siết chặt lấy cổ nó. Đám giang hồ đã cho nó hạn chót là cuối tháng này. Nếu không có tiền, chúng nó sẽ gửi đơn nặc danh lên ban giám đốc học viện.
Nó cần tiền. Nó cần nắm thóp hai thằng chó chết kia để moi tiền.
"Chúng mày tưởng xóa được file ghi âm là xong à? Đăng, mày khinh tao quá rồi đấy."
Hoàng lầm bầm, bấu chặt móng tay đầy bùn đất vào gốc cây cỏ tranh, giật phăng lên.
Nó biết, Đăng rất cảnh giác. Nhưng thằng Quân thì ngu ngốc, bốc đồng và dễ bị kích động. Nếu muốn phá vỡ cái liên minh khốn kiếp này, nó phải bắt đầu từ Quân.
Một nụ cười méo mó, thâm hiểm nở rộ trên khuôn mặt hốc hác của Hoàng. Nó rút trong túi áo quân phục ra một chiếc điện thoại nhỏ xíu – không phải chiếc Nokia cục gạch Đăng đã đập nát, mà là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số mini nó vừa mượn được của thằng bạn học khoa Công nghệ thông tin.
"Từ giờ phút này, tao sẽ không rời mắt khỏi chúng mày nửa bước. Chỉ cần một đoạn clip… một đoạn clip thôi… tao sẽ cho chúng mày thân bại danh liệt, quỳ xuống liếm gót giày tao."
Hoàng giấu kín chiếc máy ảnh vào sâu trong túi áo, tiếp tục cúi gập người nhổ cỏ, che giấu đi nọc độc đang ngấm ngầm lan tỏa dưới lớp vỏ bọc một thằng sinh viên nghèo hèn, yếu ớt.
Sóng gió thực sự của phòng 402, bây giờ mới chỉ bắt đầu hội tụ những đám mây đen đầu tiên. Khoảng thời gian yên bình giả tạo sẽ nhanh chóng bị xé nát bởi lòng tham và sự đố kỵ.