Chương 12: Thử nghiệm
Một giờ sáng.
Phòng 402 chìm trong tiếng ngáy đều đều của thằng Toàn và tiếng thở nhọc nhằn của chiếc quạt trần cũ. Đêm mùa đông buốt giá, cả lũ đều cuộn tròn trong chăn như những con tôm luộc.
Nhưng Quân không ngủ được.
Nó trùm cái chăn chiên qua đầu, tạo thành một cái hầm tối tăm, ngột ngạt. Bên trong cái hầm ấy, ánh sáng từ màn hình chiếc điện thoại Nokia hắt lên khuôn mặt đang nhăn nhó, toát đầy mồ hôi của nó.
Trên màn hình, một đoạn video mờ căm tải từ web đen đang phát. Tiếng rên rỉ èo uột của cô diễn viên JAV đeo kính cận vang lên qua loa điện thoại bị Quân lấy ngón tay bịt chặt. Những thân hình trắng nõn uốn éo, phơi bày trần trụi.
Quân cắn chặt môi, tay thò vào trong quần đùi, cố gắng cọ xát dương vật của mình.
— Lên đi… địt mẹ mày… lên đi chứ…
Nó lầm bầm chửi rủa chính cái "thằng em" của mình.
Đã hai mươi phút trôi qua. Quân xem hết cô này đến cô khác, từ thể loại nhẹ nhàng đến bạo lực, nhưng bên dưới vẫn ỉu xìu như miếng bún thiu. không có một chút phản ứng sinh lý nào. Cảm giác cứ trơ lỳ, lạnh lẽo.
Sự hoảng loạn bắt đầu dâng trào trong não Quân.
Từ sau cái ngày Đăng lật bài ngửa về vụ "cắn cổ" trong lúc say, Quân sống trong sự tự hoài nghi tột độ. Nó tin rằng mình đã bị cong thật. Nó tin rằng trong người mình có một con quỷ pê đê bệnh hoạn đang thèm khát thằng bạn thân.
Và đêm nay, nó quyết định làm một bài "thử nghiệm" để tự cứu lấy cái vớt vát cuối cùng của một thằng trai thẳng. Nó muốn chứng minh rằng mình vẫn nứng khi nhìn thấy đàn bà.
Nhưng kết quả thì… thảm hại không tả được.
— Đệch… tao là trai thẳng cơ mà… tao thích vú to, eo thon cơ mà…
Quân tuyệt vọng rút tay ra khỏi quần, đập bôm bốp vào đùi mình. Nó muốn khóc. Một thằng đàn ông hai mươi tuổi, sức dài vai rộng, hừng hực khí thế mà xem phim đen không cương nổi. Còn nỗi nhục nào lớn hơn?
Đột nhiên, cái chăn đang trùm kín đầu Quân bị giật tung ra.
Không khí lạnh buốt ùa vào. Cùng với đó là một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống, che khuất chút ánh sáng lờ mờ từ cột đèn ngoài sân.
Quân giật thót tim, suýt nữa ném luôn cái điện thoại xuống đất.
Đăng đã trèo lên giường tầng của nó từ lúc nào. Thằng bạn cùng phòng chống hai tay hai bên sườn Quân, cúi gập người xuống. Khuôn mặt góc cạnh của Đăng được soi sáng bởi màn hình điện thoại đang chiếu cảnh làm tình đỏ lòm.
— Mày làm cái gì giờ này?
Đăng hạ giọng, trầm đục và lạnh lẽo.
— Đăng… mày… mày lên đây làm lồn gì? Giật cả mình! Đi xuống!
Quân luống cuống ấn nút tắt màn hình điện thoại, giấu vội ra sau lưng. Mặt nó đỏ bừng, tim đập thình thịch như ăn trộm bị bắt quả tang.
Đăng không nói không rằng, vươn tay chộp lấy cổ tay Quân, bẻ quặt ra sau, cướp luôn cái điện thoại.
Nó bấm nút mở khóa. Video trên web đen lại tiếp tục phát tiếng rên rỉ "Á… á… kimochi…".
Đăng nhìn màn hình, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt toẹt, mang đầy sự khinh bỉ.
— Tưởng làm gì mờ ám. Hóa ra trùm chăn xem lén phim phò. Nứng à?
— Nứng… nứng cái mả mẹ mày! Trả điện thoại đây! Sinh lý đàn ông bình thường, tao xem thì làm sao? Mày không xem bao giờ chắc?
Quân cố gắng gân cổ lên cãi, vươn người định giật lại máy.
Đăng ấn mạnh một tay lên ngực Quân, ép nó nằm bẹp xuống nệm.
— Sinh lý bình thường?
Đăng cười gằn, dí sát mặt vào mặt Quân. Mùi xà phòng từ người Đăng xộc thẳng vào khoang mũi Quân, làm đầu óc nó bỗng chốc quay cuồng.
— Sinh lý bình thường mà nãy giờ tao nằm dưới, tao nghe tiếng mày thở hắt ra, tao thấy mày vò đầu bứt tai? Xem phim sex mà không cương được đúng không?
Câu nói của Đăng như một mũi dao đâm thủng cái màng tự trọng mỏng manh cuối cùng của Quân.
Quân cứng đờ người. Hai mắt nó trợn tròn, hô hấp trở nên khó khăn. Cảm giác bị lột trần sự bất lực trước mặt thằng bạn thân làm Quân nhục nhã đến mức muốn đào một cái hố chui xuống đất.
— Mày… mày ăn nói hàm hồ cái gì… ai bảo tao không lên được… tao… tao vừa ra xong rồi!
Quân lắp bắp nói dối, quay mặt đi né tránh ánh mắt sắc như dao của Đăng.
— Thật à?
Đăng ném luôn cái điện thoại xuống đuôi giường. Nó rướn người tới, một tay giữ chặt hai cổ tay Quân ép lên đỉnh đầu, tay kia luồn thẳng vào trong cạp quần đùi bằng mỏng tang của Quân.
— Địt mẹ! Mày làm cái gì! Bỏ tay ra!
Quân hoảng loạn rít lên, cong cớn người định đá Đăng văng ra.
Nhưng cái không gian giường tầng chật hẹp không cho phép Quân vùng vẫy. Đăng dùng cái đầu gối to như cột nhà chèn chặt vào giữa hai chân Quân, khóa cứng mọi cử động.
Bàn tay to lớn của Đăng đã luồn vào bên trong, nắm trọn lấy dương vật của Quân.
Đúng như Đăng dự đoán. Mềm xèo. Lạnh ngắt.
— Vừa ra xong à? Ra xong mà khô khốc thế này à thằng nói dối?
Đăng thì thầm sát vành tai Quân, giọng điệu đầy sự chế giễu nhưng lại mang theo một loại ma lực bệnh hoạn.
— Bỏ ra Đăng… tao xin mày… tao lạy mày… đừng đụng vào tao… tởm lắm…
Quân nhắm tịt hai mắt lại, nước mắt ứa ra ở khóe mi. Nó cắn chặt môi đến rớm máu. Cái chạm của đàn ông với đàn ông, lại ngay chỗ nhạy cảm, làm Quân thấy dơ bẩn. Nhưng sự dơ bẩn đó lại đang đánh thức những dây thần kinh sâu thẳm nhất trong cơ thể nó.
— Tởm cái gì? Tao với mày là anh em tốt cơ mà.
Đăng thì thầm, bàn tay bắt đầu chuyển động. Nó miết nhẹ ngón tay lên đỉnh, rồi vuốt dọc xuống. Lực tay vừa đủ, không quá thô bạo, nhưng lại cực kỳ chuyên nghiệp và mang tính áp chế.
— Nhịn lâu quá hỏng người đấy Quân ạ. Mày không xem được mấy con phò trên mạng thì để tao giúp mày. Đàn ông con trai, quay tay hộ nhau là chuyện bình thường. Có gì mà phải ngại?
Cái lý lẽ "anh em giúp nhau" bệnh hoạn lại được Đăng lôi ra làm tấm khiên hoàn hảo.
Quân muốn chửi thề, muốn gào lên là "bình thường cái lồn", nhưng cổ họng nó đã bị một thứ khoái cảm xa lạ chẹn lại.
Chỉ sau vài cú sục nhẹ của Đăng, thứ mà hai mươi phút trước Quân xem phim đen không thể nào gọi dậy nổi, giờ đây lại đang nhanh chóng sung huyết, nóng hổi lên, và cương cứng đến mức đau tức trong lòng bàn tay của Đăng.
Cơ thể Quân phản bội lại lý trí của nó một cách tàn nhẫn nhất.
— Ha… ưm… địt mẹ…
Quân không kiềm được tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Nó hoảng hốt cắn chặt vào góc chăn để ngăn những âm thanh nhục nhã lọt ra ngoài.
Đăng cảm nhận được sự cương cứng trong tay mình. Khóe môi nó nhếch lên nụ cười của một kẻ chiến thắng tuyệt đối.
— Mồm thì bảo thẳng, bảo thích gái. Vậy mà tao mới đụng một cái, mày đã cứng ngắc thế này rồi à Quân?
Đăng cố tình nói móc, tốc độ của bàn tay bắt đầu tăng lên. Da thịt cọ xát tạo ra những âm thanh nhớp nháp khe khẽ trong bóng tối.
— Không phải… do tao… do tao nhịn lâu quá… không phải do mày…
Quân lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lã chã rơi ướt đẫm cái gối. Nó đang tự biện minh, tự vùng vẫy trong cái hố đen tâm lý.
— Không phải do tao à?
Đăng gằn giọng. Sự bướng bỉnh của con mồi làm Đăng điên tiết.
Nó cúi đầu xuống, há miệng cắn phập một cái vào yết hầu của Quân, đúng ngay cái vết bầm hôm trước.
— Á!
Quân đau đớn ưỡn cong người lên. Giây phút cơ thể nó căng lên vì đau, bàn tay Đăng ở dưới lại siết chặt lấy và sục mạnh một cái. Sự kết hợp giữa bạo lực tàn nhẫn và khoái cảm cực độ làm não Quân nổ tung.
Cơ bắp Quân run rẩy, từng thớ thịt nảy lên dưới sự kiểm soát của Đăng.
— Nhìn tao!
Đăng gầm lên nho nhỏ. Nó dùng một tay bóp chặt hai má Quân, ép Quân phải quay mặt lại, ép Quân phải mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra.
— Địt mẹ mày, mở mắt ra! Nhìn xem ai đang làm mày sướng! Nhìn xem con phò trên màn hình có làm mày cương được như tao đang làm không?
Ánh mắt Đăng đỏ ngầu, điên loạn và ngập tràn sự chiếm hữu. Nó như một con thú đang xé nát lớp da giả tạo của Quân, ép Quân phải nhìn thẳng vào sự thật dơ bẩn này.
Quân mở bừng mắt. Qua màn nước mắt mờ mịt, nó nhìn thấy khuôn mặt góc cạnh, đẫm mồ hôi của Đăng. Ánh mắt Đăng khóa chặt lấy nó, nuốt chửng lấy nó.
Cái cảm giác nhục nhã, dơ bẩn tột cùng hòa trộn với sự sướng rơn tê dại từ bên dưới truyền lên, biến Quân thành một con rối đứt dây, không còn khả năng phản kháng.
— Há mồm ra. Cắn cái chăn vào.
Đăng nhét một góc chăn vào miệng Quân.
— Thằng Toàn mà nghe tiếng mày rên, nó lại tưởng mày đang bị tao hiếp. Còn thằng Hoàng mà thấy mày đang ấp ấp ôm ôm cái tay của tao, nó đồn cho cả trường biết thì đời mày tàn cmnr Quân ạ.
Lời đe dọa thâm độc lại được rót vào tai.
Quân ngoan ngoãn ngoạm chặt lấy cái chăn. Nước bọt và nước mắt giàn giụa. Hai tay nó bị Đăng giữ chặt trên đỉnh đầu, không thể che giấu đi sự thảm hại của mình.
Tốc độ của Đăng ngày một nhanh. Bàn tay với những vết chai sạn do bóp cò súng ma sát mạnh mẽ. Đăng không hề nương tay. Nó muốn Quân phải sướng đến mức phát điên, sướng đến mức phải phủ phục dưới chân nó.
Không gian chật hẹp của giường tầng trên trở thành một cái lồng ngột ngạt. Mùi mồ hôi của hai thằng đàn ông quấn lấy nhau.
Quân không chịu nổi nữa. Cột sống nó tê rần. Những đợt sóng điện chạy dọc sống lưng, dồn tụ lại ở bụng.
Nó nghẹn ngào, cổ họng phát ra những tiếng "ư ư" vỡ vụn. Khung xương chậu của nó vô thức đẩy lên, đón lấy bàn tay của Đăng, hùa theo nhịp điệu dâm đãng đó một cách hèn hạ.
— Sắp ra chưa?
Đăng thì thầm, bàn tay đột ngột dừng lại, bóp chặt lấy phần gốc, chặn đứng đường đi của dòng khoái cảm.
— Khục… khục…
Quân như bị rút cạn không khí. Nó mở to mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, lắc đầu van nài. Sự hụt hẫng làm nó muốn phát điên.
— Nói đi. Mày thích tao làm cho mày, hay thích xem mấy con đàn bà kia?
Đăng ép hỏi, ngón tay cố tình miết nhẹ lên lỗ sáo đang ứa rỉ thứ chất lỏng trong suốt.
— Đăng… tao lạy mày… cho tao ra… buốt quá…
Quân nhả cái chăn ra, thì thầm bằng cái giọng khàn đặc, vỡ nát. Sĩ diện đàn ông, cái mác trai thẳng bị vứt sạch xuống cống. Lúc này nó chỉ là một con vật đang khát khao được giải tỏa.
— Gọi anh đi.
Đăng ra lệnh, ánh mắt tối sầm, mang đậm vẻ quyền lực của một kẻ ban phát ân huệ.
— Địt mẹ… tao với mày… bằng tuổi…
— Tao nói: Gọi anh đi. Không thì mày cứ cứng thế này đến sáng mai nhé.
Đăng lạnh lùng lặp lại, tay vẫn giữ chặt không buông.
Quân cắn dập cả môi. Nó nhìn thẳng vào mắt Đăng. Sự nhục nhã bóp nghẹt tim nó, nhưng dục vọng lại bóp nghẹt não nó.
Cuối cùng, thằng trai thẳng kiêu ngạo lê Minh Quân đã phải cúi đầu trước sự chiếm hữu tàn bạo của Trần Hải Đăng.
— Anh… cho em ra… xin anh…
Tiếng gọi "anh" thốt ra nhỏ xíu, run rẩy, ngập tràn sự phục tùng.
Đăng nghe hai tiếng đó, con quái vật trong lòng nó gầm lên một tiếng thỏa mãn tột độ. Khóe môi nó cong lên một nụ cười rùng rợn.
— Ngoan lắm. Thằng em tốt.
Đăng thả lỏng tay, và sục mạnh những nhịp cuối cùng.
Quân ưỡn cong người, đầu ngửa ra sau, há hốc miệng không phát ra nổi một âm thanh nào. Cơ thể nó co giật mạnh. Từng dòng tinh dịch nóng hổi bắn vọt ra, dính đầy lên tay Đăng, rớt xuống cả bụng Quân, nhầy nhụa và dơ bẩn.
Sự giải thoát ập đến, kéo theo cơn rùng mình ớn lạnh từ trong xương tủy.
Quân nằm vật ra nệm, thở hổn hển. Toàn thân nó mềm nhũn, ướt sũng mồ hôi. Nó nhắm nghiền mắt lại, không dám nhìn vào thứ hỗn độn mình vừa tạo ra. Sự nhục nhã sau khoái cảm ập đến như một cơn sóng thần, nhấn chìm mọi chút tự tôn còn sót lại.
Nó vừa bắn tinh dưới bàn tay của một thằng con trai. Và nó gọi thằng đó là "anh".
Đăng chậm rãi rút tay về. Nó lấy một góc chăn sạch, ung dung lau đi thứ chất lỏng dính dấp trên tay mình, rồi lau luôn cho Quân. Cử chỉ của nó cẩn thận, ân cần, hệt như một kẻ vừa hoàn thành xong nhiệm vụ chăm sóc cho bạn mình.
Nó ném cái chăn bẩn sang một góc. Xong xuôi, Đăng kéo cổ áo Quân chỉnh lại cho ngay ngắn.
Nó cúi sát xuống tai Quân, thì thầm bằng cái giọng bình thản đến tàn nhẫn:
— Đấy. Sinh lý đàn ông giải quyết xong rồi. Lần sau nhịn không được, không lên được thì cứ bảo tao. Tao giúp mày. Cấm mày tự tiện trùm chăn xem mấy con phò trên mạng nữa. Tởm lắm. Rõ chưa?
Quân không đáp. Nước mắt nó lặng lẽ chảy ròng ròng từ khóe mắt, thấm đẫm xuống vỏ gối.
Đăng không ép Quân trả lời. Nó chống tay, nhẹ nhàng trèo xuống thang giường, biến mất vào bóng tối của tầng dưới y như một bóng ma.
Trên giường tầng trên, Quân nằm co quắp lại, ôm chặt lấy chính mình.
Đêm nay, cái lồng tâm lý đã chính thức khóa sập lại. Chìa khóa đã nằm gọn trong tay Đăng. Quân nhận ra, nó không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của thằng bạn thân này được nữa. Cả thể xác lẫn tâm hồn nó, đã bị bàn tay ấy làm cho vấy bẩn, nhuốm màu đen tối vĩnh viễn.