Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. HỌC VIỆN CÔNG AN
  3. Chương 11
Prev
Next

Chương 11: Mưa dầm dề

Hà Nội đón một đợt rét đậm kèm theo mưa phùn dầm dề rả rích từ sáng sớm. Bầu trời âm u, đặc quánh một màu xám. Cái lạnh cắt da cắt thịt lùa qua từng kẽ hở của khu ký túc xá.

Lệnh cấm trại cuối tuần được ban bố vì thời tiết xấu, dập tắt mọi hy vọng lượn lờ phố xá của đám lính tráng.

Khuôn viên học viện vắng hoe, buồn tẻ đến nao lòng.

Hành lang tầng 4 nhà B ướt nhẹp. Quân mặc chiếc áo khoác xanh rêu dày cộp, cổ áo kéo cao che kín mít cái cằm, hai tay đút sâu vào túi áo, lững thững bước ra khỏi phòng 402.

Bên trong phòng ồn ào như cái chợ. Bọn thằng Toàn đang xúm lại đánh tiến lên bằng tú lơ khơ vẽ tay trên mấy tờ giấy nháp, vỗ đùi bôm bốp.

Quân không có tâm trạng. Từ cái buổi sáng mộng tinh kinh hoàng đó đến nay đã ba ngày. Ba ngày nó sống trong sự dằn vặt, sợ hãi và tự ghê tởm chính mình.

Nó đi dọc hành lang, tìm một góc khuất sát cầu thang bộ, nơi ít gió lùa nhất, rồi ngồi phịch xuống bậc thềm bê tông lạnh buốt.

Nó móc trong túi quần ra điếu thuốc lá xin được của một anh khóa trên, ngậm lên môi. Bật lửa đánh "tách tách" mấy lần mới lên được ngọn lửa mỏng lét. Rít một hơi thật sâu, nhả khói ra, khói trắng hòa lẫn vào màn mưa phùn mờ đục.

— Địt mẹ cái thời tiết… y như cái tâm trạng chó má của mình lúc này…

Quân lẩm bẩm, gác tay lên đầu gối.

Nó nhìn những giọt mưa rớt lộp bộp xuống sân trường sũng nước. Cái tĩnh lặng của chiều mưa làm những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu nó càng thêm rõ nét.

Ba ngày nay, nó tìm mọi cách lảng tránh Đăng. Chuyển chỗ ngồi, từ chối ăn chung, thậm chí buổi tối trước khi đi ngủ, nó còn lén lấy mấy cuốn sách dày cộp chặn ở mép giường tầng trên để nhỡ đêm có lạnh cũng không lăn xuống giường Đăng.

Nhưng trớ trêu thay, nó càng né tránh, cái hình bóng lầm lì, tĩnh mịch của Đăng lại càng ám ảnh nó. Đi đâu, làm gì, nó cũng vô thức đưa mắt tìm kiếm cái bóng lưng to lớn ấy. Ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng là não nó tự động giật mình thon thót.

Nó sợ mình bị "cong". Cái nỗi sợ vô hình của một thằng trai thẳng xuất thân từ vùng quê nghèo, gánh trên vai kỳ vọng lấy vợ sinh con của mẹ.

— Hút thuốc một mình không thấy nhạt mồm à?

Một giọng nói trầm đục vang lên ngay trên đỉnh đầu Quân.

Quân giật nảy mình, điếu thuốc suýt rơi khỏi tay. Nó ngước lên.

Đăng đứng đó. Nó mặc một chiếc áo nỉ đen, không khoác áo quân phục ngoài. Khuôn mặt Đăng vẫn góc cạnh, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đăng tự nhiên ngồi xuống bậc thềm bê tông ngay cạnh Quân, khoảng cách gần đến mức vai áo hai thằng chạm nhẹ vào nhau.

— Cho tao một ngụm.

Đăng đưa hai ngón tay dài thon ra, kẹp lấy điếu thuốc đang hút dở trên môi Quân, rất dứt khoát rút ra, rồi đưa lên miệng mình rít một hơi sâu.

Hành động suồng sã, tự nhiên đến mức Quân không kịp phản ứng. Cứ như thể cái sự xa lánh ba ngày qua của Quân đối với Đăng hoàn toàn không tồn tại.

— Mày… mày lấy đâu ra cái kiểu hút chung thuốc đó thế? Tởm vãi…

Quân làu bàu, định đưa tay giật lại điếu thuốc nhưng lại ngập ngừng rụt về. Cái miệng Đăng vừa ngậm vào đầu lọc, giờ nó mà ngậm lại thì khác gì hôn gián tiếp? Nghĩ đến đây, mặt Quân lại nóng bừng lên dù trời đang rét căm căm.

— Tởm cái gì? Trước nay tao với mày chẳng hút chung hoài. Mày bị làm sao đấy Quân?

Đăng nhả khói, quay sang nhìn thẳng vào mắt Quân. Ánh mắt sâu thẳm, tĩnh mịch nhưng dường như có một tia thăm dò.

— không sao cả. Mày thích hút thì hút mẹ đi. Tao về phòng.

Quân quay mặt đi, định đứng dậy chuồn lẹ. Nó không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt khi ở riêng với thằng này.

Nhưng Đăng nhanh tay túm lấy vạt áo của Quân, kéo giật lại. Lực tay vừa đủ mạnh để Quân ngã ngồi phịch xuống bậc thềm một lần nữa.

— Ngồi im. Chạy đi đâu? Trốn nợ à?

— Trốn cái mả mẹ mày! Tao rét, tao thích về phòng trùm chăn, không được à? Bỏ tay ra!

Quân gắt lên, cố gạt tay Đăng ra.

Đăng không buông. Nó nghiến nhẹ hàm răng, vứt điếu thuốc xuống bậc thềm, lấy mũi giày di nát.

— Mấy ngày nay mày né tao như né tà. Tao gọi đi ăn mày không đi. Chỗ ngồi mày đổi. Ngủ mày chặn sách. Mày bị cái gì? Nói thẳng ra xem nào. Thằng Quân trượng nghĩa, thẳng thắn mọi khi chết mẹ ở đâu rồi?

Giọng Đăng trầm xuống, mang theo sự ép buộc rõ ràng.

Đăng đang dồn Quân vào góc tường. Nó thừa biết lý do, nhưng nó muốn tự miệng Quân phải lắp bắp, phải luống cuống không biết giải thích làm sao.

Quân cứng họng. Sắc mặt đỏ bừng rồi lại tái mét. Nó không thể nói: "Tại tao mộng tinh thấy mày nên tao sợ". Lời đó thốt ra thì nhục mặt đàn ông không còn gì để nói.

— Mày điên à? Tao né mày hồi nào? Mấy nay tao mệt, đau đầu, không muốn nói chuyện với ai thôi. Mày cứ suy diễn vớ vẩn.

Quân chống chế bằng cái lý lẽ cùi bắp nhất trần đời, ánh mắt lảng đi nhìn những hạt mưa rơi trắng xóa ngoài sân.

Đăng nhìn sườn mặt góc cạnh đang căng cứng của Quân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

— Đau đầu à? Vậy để tao kể cho mày nghe chuyện này cho đỡ đau.

Đăng thu tay về, tựa lưng vào tường, hai chân vươn dài ra phía trước, tư thế vô cùng thoải mái.

— Sáng nay thằng Hoàng xin nghỉ ốm, không xuống tập trung. Tao vào phòng thấy nó đang ngồi soạn tin nhắn tống tiền.

Quân nghe đến tên Hoàng, lập tức quay ngoắt lại, mắt trợn tròn.

— Tống tiền? Tống tiền ai?

— Mày nghĩ là ai?

Đăng nhướn mày.

— Địt mẹ! Nó định chơi trò chó gì nữa?

Quân văng tục, quên cmn cả cái sự ngượng ngùng lúc nãy. Máu nóng bốc lên, nó nắm chặt hai tay thành đấm.

— Đêm mà mày ói lên áo tao ấy. Thằng chó đó nằm giường dưới giả vờ ngủ, nhưng nó nghe thấy hết. Nó nghe thấy tiếng mày khóc lóc, rên rỉ, rồi mày đè tao ra cắn.

Đăng nói dối không chớp mắt. Nó đảo ngược hoàn toàn sự thật, biến Quân thành kẻ chủ động làm bậy trong cơn say, còn mình là nạn nhân phải chịu đựng.

— Tao… tao đè mày ra cắn á?

Quân há hốc mồm, mặt tái không còn hột máu. Đầu óc nó quay cuồng. Giấc mơ… không phải giấc mơ! Là thật! Nó thật sự đã đè thằng bạn thân ra làm cái trò tởm lợm đó ư?

— Ừ. Mày say rượu, sức mạnh như trâu, cắn rách cả môi tao đây này.

Đăng đưa ngón tay trỏ chỉ vào khóe môi mình, nơi có vết rách mờ mờ. (Thực chất là vết do hàm răng Quân cọ vào lúc chống cự nụ hôn cưỡng ép).

— Tao giấu cho mày, tao bảo là mày ngã đập mặt vào đá. Nhưng thằng Hoàng nó biết. Nó nhắn tin dọa báo cáo lên chỉ huy, nói tao với mày quan hệ đồng tính dơ bẩn, vi phạm tư cách đạo đức học viên. Đuổi học cả hai.

Từng lời nói của Đăng như những quả tạ giáng thẳng vào đầu Quân.

Đuổi học.

Hai chữ đó đối với Quân là một bản án tử hình. Danh dự gia đình, sự kỳ vọng của bà mẹ ở quê, cái mác trai thẳng oai hùng… tất cả sẽ tan thành mây khói vì cái trò đồi bại trong cơn say của nó.

— Địt mẹ… địt mẹ thằng chó Hoàng… tao phải giết nó!

Quân mất kiểm soát, bật dậy định lao về phòng 402 tìm Hoàng liều mạng.

Nhưng Đăng nhanh như chớp, ôm ngang eo Quân kéo giật ngược trở lại. Nó đè Quân sát vào vách tường lạnh, ép sát cơ thể mình lên để ngăn không cho Quân vùng vẫy.

— Bình tĩnh lại! Mày định đánh nó chết rồi tự tử luôn à?

Giọng Đăng gầm lên nho nhỏ bên tai Quân.

— Chứ giờ làm sao? Nó mà tung tin ra thì tao với mày chết! Đều tại tao… địt mẹ… tao là một thằng khốn nạn… tao xin lỗi mày Đăng ơi… tao xin lỗi mày…

Quân hoảng loạn thật sự. Nước mắt uất ức và sợ hãi ứa ra. Nó túm chặt lấy hai bên cánh tay áo của Đăng, móng tay bấu sâu vào lớp vải. Cái tâm lý tự tôn của một thằng đàn ông bị bẻ gãy hoàn toàn. Nó nhận vơ mọi lỗi lầm dơ bẩn về mình mà không mảy may nghi ngờ.

Đăng nhìn giọt nước mắt lăn trên gò má Quân, ngọn lửa chiếm hữu trong mắt nó bùng cháy mãnh liệt.

Đúng rồi. Cứ sợ hãi đi. Cứ tự dằn vặt đi. Phải như thế này, mày mới vĩnh viễn không thoát khỏi tao được.

Đăng vươn tay, dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt trên má Quân. Động tác chậm rãi, mang theo một sự an ủi độc hại và điên rồ.

— Khóc cái gì? Tao đã để yên cho nó uy hiếp bao giờ chưa?

Đăng hạ giọng:

— Tao lấy điện thoại của nó, bóp nát rồi. Tao dọa sẽ báo cáo chuyện nó cá độ bóng đá lên Phòng Công tác chính trị nếu nó dám hé răng nửa lời. Thằng đó hèn lắm, sợ xanh mặt, câm họng rồi.

Quân nghe vậy, khựng lại. Tiếng khóc nấc nghẹn trong cổ họng. Nó mở to đôi mắt đỏ hoe nhìn Đăng, như người sắp chết đuối vớ được cái cọc.

— Thật… thật hả Đăng? Nó không báo cáo à?

— Thật. Tao dàn xếp xong rồi. Mày an toàn.

Đăng gật đầu, ánh mắt cực kỳ uy tín.

Quân thở hắt ra một hơi dài, cơ thể căng cứng nãy giờ bỗng chốc mềm nhũn ra. Nó trượt theo vách tường, ngồi bệt xuống thềm bê tông, hai tay ôm mặt. Cảm giác vừa thoát chết trong gang tấc làm chân tay nó bủn rủn.

— Đăng… tao đội ơn mày… đời này tao nợ mày quá nhiều rồi. Mày gánh cho tao bao nhiêu phốt. Nếu không có mày, chắc tao đứt cmnr.

Quân nghẹn ngào thốt lên từng lời hàm ơn từ đáy lòng.

Nhưng nó không biết, chính kẻ đang đứng trước mặt nó, ra tay "cứu vớt" nó, lại chính là con quái vật đã bày ra toàn bộ ván cờ này để dồn nó vào chân tường.

Đăng khom người xuống, ngồi xổm đối diện Quân. Nó đưa hai tay nâng khuôn mặt đang cúi gằm của Quân lên.

— Mày không nợ tao cái gì cả. Tao làm tất cả vì tao coi mày là anh em tốt nhất. Nhưng…

Đăng cố tình kéo dài giọng, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào đồng tử đang dao động của Quân.

— Mày phải thành thật với tao, Quân. Mày nói mày thẳng. Vậy tại sao đêm đó mày lại đè tao ra cắn? Mày… có cảm giác với tao phải không?

Câu hỏi chí mạng giáng thẳng vào điểm yếu sinh lý và tâm lý của Quân.

Quân sững sờ. Môi nó run rẩy. Nó muốn gào lên phủ nhận, muốn nói "không phải, tao thẳng như ruột ngựa". Nhưng hình ảnh vết cắn trên cổ, hình ảnh giấc mơ mộng tinh nhơ nhuốc ướt át, và cả cái cảm giác cương cứng nhục nhã lúc ngồi cạnh Đăng ban sáng… tất cả bằng chứng chống lại nó đều rành rành ra đó.

Làm sao nó dám cãi?

Nó là một thằng pê đê bệnh hoạn, đang thèm khát thân thể của chính thằng bạn thân nhất của mình.

— Tao… tao không biết… tao không biết tao bị làm sao nữa…

Quân vỡ vụn. Nó gục đầu vào vai Đăng, hai tay ôm lấy đầu, khóc thành tiếng.

Sự đau đớn, tự ghê tởm bản thân của một gã trai vừa bị tước đi cái danh dự giới tính cuối cùng làm Quân gục ngã hoàn toàn.

Đăng vòng tay ôm trọn lấy bả vai đang run lên bần bật của Quân. Nó vuốt nhẹ mái tóc húi cua lởm chởm, vùi mặt vào hõm gáy ngăm đen của Quân, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu.

Trong màn mưa dầm dề lạnh lẽo, khóe môi Đăng cong lên thành một nụ cười rạng rỡ và thỏa mãn đến rợn người.

"Mày cong rồi Quân ạ. Và mày chỉ được phép cong với một mình tao thôi."

Khoảng lặng của cơn mưa chiều chủ nhật đã chứng kiến sự thuần hóa tâm lý hoàn hảo nhất của Đăng. Kể từ giờ phút này, Quân sẽ tự trói mình vào cái mác "kẻ tội lỗi bệnh hoạn", ngoan ngoãn nằm dưới sự kiểm soát và phán xét của kẻ đi săn mang lớp mặt nạ anh em chí cốt.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz