Những cú đâm cuối cùng của Hùng không còn giữ được nhịp độ đều đặn như trước mà chuyển sang những cú giật hông tàn bạo, thiếu kiên nhẫn, dồn nén toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào mỗi lần xâm nhập. Cái bàn gỗ cũ kỹ dưới sức ép của hai cơ thể kêu lên tiếng rên rỉ chói tai, những chiếc chân bàn bị cọ xát mạnh vào sàn gạch men tạo ra những vệt trắng xước. Hùng siết chặt lấy hông Thiên An đến mức những ngón tay để lại những vết hằn đỏ ửng lên làn da trắng bệch của cậu, như muốn dán chặt lấy cơ thể nhỏ bé này vào mình vĩnh viễn. Hắn dồn người về phía trước, dương vật cương cứng đến mức đau đớn rút ra khỏi lỗ huyệt đang co bóp dữ dội rồi lại đâm sâu vào tận cùng, cọ xát vào điểm nhạy cảm khiến Thiên An rên lên thất thanh, đôi chân gầy guộc run rẩy không thể đứng vững.
"Thầy… sắp… ơi…" Thiên An kêu lên trong tiếng nấc cụt, đôi tay bám chặt vào mép bàn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Hùng không trả lời, chỉ gầm lên một tiếng trầm thấp từ sâu trong cổ họng, như một thú săn mồi đang đánh dấu chiến lợi phẩm. Với một cú đâm mạnh mẽ cuối cùng, hắn dập chặt người vào mông Thiên An, dương vật nảy lên bên trong cơ thể cậu và bắn tung dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh trực tiếp vào sâu ruột gan. Cảm giác nóng rực lan tỏa khắp vùng bụng dưới, Thiên An cảm thấy cơ thể mình như bị lấp đầy, bị chiếm đoạt hoàn toàn. Cậu cũng đạt cực khoái ngay sau đó, dương vật nhỏ của cậu bắn ra những tia tinh dịch loãng lên mặt bàn gỗ, hòa lẫn với mồ hôi và những giọt nước mắt rơi xuống trước đó.
Không gian phòng học chìm vào sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc của hai người đàn ông vang lên xen kẽ. Hơi thở nóng hổi của Hùng phả vào gáy Thiên An, mùi mồ hôi nam tính nồng nặc hòa quyện với mùi tinh dịch tràn ngập khứu giác. Hùng vẫn giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu, để dương vật của mình nằm yên trong lỗ hậu của Thiên An, tận hưởng cảm giác những cơn co thắt còn sót lại của cơ thể cậu đang vắt kiệt từng chút dịch thể cuối cùng từ hắn. Sau đó, hắn từ từ rút người ra, tiếng "bộp" ướt át vang lên khi đầu khấc tuột ra khỏi lỗ huyệt sưng đỏ, theo đó là một dòng chất dịch trắng đục ấm nóng chảy trượt xuống đùi trong suốt của Thiên An.
Thay vì đẩy cậu ra hoặc lùi lại ngồi vào ghế như những lần mệt mỏi khác, Hùng tiến lên một bước, vòng tay rắn chắc qua ngực Thiên An và kéo cậu ngả người về phía sau, lưng cậu dán chặt vào lồng ngực rộng lớn, ướt đẫm mồ hôi của hắn. Thiên An không còn sức để chống đỡ, cả người mềm oặt như bún, để mặc cho Hùng bế bổng mình như một con búp bê vải rách. Hùng cúi xuống, hôn nhẹ lên những lọn tóc ướt mát dính bết vào thái dương của cậu, hành động dịu dàng đến kỳ lạ so với sự tàn bạo vừa mới qua.
"Nghe lời quá," Hùng thì thầm, giọng nói không còn sự gay gắt, lạnh lùng thường ngày mà thay vào đó là một sự trầm ấm, vang vọng trong lồng ngực hắn và truyền trực tiếp vào lưng Thiên An. Hắn vuốt ve mái tóc rối bời của cậu, ngón tay luồn qua những sợi tóc đen mượt, gỡ nhẹ những lọn tóc dính vào má cậu vì mồ hôi và nước mắt. "Làm tốt lắm, Thiên An."
Cậu cảm nhận được bàn tay to lớn của Hùng di chuyển từ tóc xuống gáy, xoa bóp nhẹ nhàng những cơ đang căng cứng ở cổ, rồi trượt xuống vai, ôm lấy cơ thể cậu trong một cái ôm chặt nhưng đầy bảo hộ. Vết máu trên cổ áo sơ mi trắng của Hùng đã khô lại, màu đỏ sẫm nổi bật trên nền vải, nhưng hắn dường như không để ý đến nó, chỉ chăm chú nhìn vào gương mặt phấn khích nhưng kiệt sức của học sinh mình qua phản chiếu trong cửa sổ kính. Thiên An ngửa đầu ra sau, tựa cằm vào vai Hùng, đôi mắt nhắm hờ, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi này. Mùi hương cơ bản của thầy giáo – mùi nước hoa đắt tiền pha lẫn mùi đàn ông thô ráp – bao trùm lấy cậu, tạo ra một cảm giác an toàn đến lạ lùng.
Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài quá lâu. Dòng chất dịch ấm nóng vẫn đang chảy lênh láng bên trong lỗ hậu của Thiên An, nhắc nhở cậu về sự xâm lăng vừa mới diễn ra. Đau đớn đã dần lùi xa, thay vào đó là một cảm giác tê dại lan tỏa khắp chi dưới, nhưng thay vì sự thỏa mãn trọn vẹn, một lỗ trống khủng khiếp lại bắt đầu hình thành trong lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy cơ thể mình vẫn đói khát. Cái ôm của Hùng, dù ấm áp và chiếm hữu, nhưng lại không đủ để lấp đầy cái hố đen dâm dục đang mở rộng ra trong thâm tâm cậu. Thiên An cựa quậy nhẹ trong vòng tay Hùng, mông của cậu vô thức ma sát vào dương vật đang dần xìu xuống của thầy giáo, những đùi trắng nõn dính chặt vào nhau vì chất dịch trơn tuột.
Hùng tưởng rằng cậu đang khó chịu vì mệt mỏi, nên càng ôm chặt hơn, thì thầm những lời an ủi vào tai cậu: "Ngoan nào, nghỉ ngơi một chút rồi thầy đưa em về." Nhưng hắn không biết rằng, đằng sau đôi mắt nhắm hờ và hơi thở đều đều kia, Thiên An đang cắn chặt môi mình, lưỡi liếm nhẹ vết thương do chính răng mình tạo ra. Cậu cảm thấy một sự khao khát mới trỗi dậy, mãnh liệt và đen tối hơn cả khoái cảm vừa rồi. Cậu muốn Hùng dùng mình nhiều hơn nữa, muốn bị đối xử tệ hơn, muốn cảm thấy mình bị phá hủy hoàn toàn dưới bàn tay người đàn ông này. Sự dịu dàng lúc này giống như một loại thuốc phiện, khiến cậu nghiện nhưng cũng khiến cậu phát điên vì muốn thêm những cú sốc mạnh mẽ khác. Cậu không muốn được vuốt ve như một đứa trẻ; cậu muốn bị dùng như một món đồ chơi tình dục, một cái lỗ để thỏa mãn thú tính của Hùng, và cái ý nghĩ đó khiến tim cậu đập loạn nhịp, lỗ hậu lại bắt đầu co thắt không kiểm soát, rỉ ra thêm một dòng dịch nhầy nhớp nháp.