Tiếng bàn gỗ kêu cọt kẹt trở nên dồn dập, nhịp điệu của những cú đâm mạnh bạo của Hùng ngày càng nhanh, thô bạo và điên cuồng như thể hắn muốn đâm xuyên qua cơ thể nhỏ bé của Thiên An, muốn đánh dấu chủ quyền vào tận sâu trong ruột già cậu. Không khí trong phòng đặc quánh, mùi mồ hôi hòa lẫn với mùi tinh dịch và mùi gỗ cũ tạo nên một thứ hương vị kích thích khứu giác đến tê dại. Cơ bắp trên lưng Hùng căng cứng, những giọt mồ hôi lăn dài theo rãnh cơ, rơi xuống sống lưng trắng bệch ướt đẫm của cậu học sinh đang run rẩy dưới thân.
"Ahhh! Sắp… sắp ra rồi…" Thiên An rên lên, tiếng nói lạc đi, đôi tay mảnh khảnh cào cấu lên mặt bàn, móng tay gãy vỡ vì dùng sức quá độ, tìm điểm tựa trong cơn bão khoái cảm đang ập đến. Lỗ đít cậu bị dãn to hết cỡ, đỏ ửng và sưng tấy, siết chặt lấy dương vật khổng lồ của thầy giáo mỗi khi hắn rút ra và đâm vào, mút lấy để rồi lại bị xé toạc ra bởi cú đâm tàn khốc tiếp theo.
Hùng gầm lên, âm thanh từ cổ họng vang lên như một con thú săn mồi đang chiếm đoạt con mồi. Hắn siết chặt hông Thiên An đến mức chắc chắn sẽ để lại những vết bầm tím trên làn da trắng muốt, dùng sức cuối cùng đâm sâu một cách tàn nhẫn, dương vật của hắn nảy lên bên trong cơ thể cậu, phun trào dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh trực tiếp vào sâu trong điểm G.
"Ồ… Thầy ơi…" Thiên An rên rỉ, cơ thể co giật mạnh, đôi mắt trợn ngược, cảm nhận được từng luồng nhiệt bắn vào người mình, lấp đầy cái khoảng trống đang đói khát. Cậu cũng đạt cực khoái, dương vật nhỏ của cậu bắn tinh ra vải quần đồng phục, tạo thành một vết ẩm ướt loang lổ, nhưng khoái cảm đó dường như chỉ là thứ yếu so với cảm giác được lấp đầy, được sở hữu hoàn toàn bởi người đàn ông này.
Hơi thở của cả hai người dồn dập, nặng nhọc, hòa lẫn vào tiếng tà tà của gió chiều bên ngoài cửa sổ. Hùng vẫn giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu, để dương vật của mình vẫn còn cương cứng nhúng trong lỗ đít đầy ắp tinh dịch của Thiên An, tận hưởng cảm giác siết chặt sau cực khoái của cậu. Hắn cúi người xuống, áp lồng ngực rắn chắc lên lưng cậu, nghe nhịp tim đập loạn xạ của cả hai.
Một lúc sau, Hùng từ từ rút người ra. Tiếng "bộp" ướt át vang lên khi dương vật tuột ra khỏi lỗ đít, kéo theo dòng dịch trắng đục chảy ướt đẫm đùi trong của Thiên An. Cậu lảo đảo, đôi chân mềm nhũn không còn sức đứng, suýt nữa thì ngã khuỵu xuống sàn.
Hùng nhanh tay ôm lấy eo cậu, kéo ngược người Thiên An về phía mình, rồi xoay cậu lại, ôm chặt vào lòng. Hắn ngồi xuống mép bàn gỗ, kéo Thiên An đứng giữa hai chân mình, để đầu cậu tựa lên vai mình. Cái ôm này không còn sự hung hăng hay chiếm đoạt như lúc nãy, mà thay vào đó là một sự nặng trĩu, mệt mỏi nhưng đầy ắp sự thỏa mãn.
Hùng đưa bàn tay to lớn, đầy những vết chai sần thô ráp lên vuốt ve mái tóc rối bời của Thiên An, ngón tay luồn qua những lọn tóc ẩm mồ hôi, nhẹ nhàng gỡ ra khỏi trán cậu. Hắn hôn lên đỉnh đầu cậu, hôn lên thái dương, nơi mạch máu vẫn đang đập thình thịch.
"Nghe lời," Hùng thì thầm, giọng nói khàn đặc, không còn sự lạnh lùng thường ngày mà ngập tràn sự dịu dàng hiếm hoi, thậm chí là cả sự cưng chiều. "Làm tốt lắm, Thiên An."
Thiên An dựa trọn trọng lượng cơ thể vào Hùng, mặt vùi vào hõm cổ của thầy giáo, hít hà mùi hương nam tính đặc trưng của hắn hòa lẫn với mùi thân thể sau giao hợp của chính mình. Cậu cảm nhận được lồng ngực vạm vỡ của Hùng phập phồng, hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang, làm xua tan cái lạnh rùng mình sau cực khoái. Hắn không còn là một thầy giáo nghiêm khắc đang trừng phạt học sinh, mà là một người đàn ông đang ôm lấy người con trai của mình sau một cơn bão tình dục cuồng nhiệt.
"Em… em có làm thầy vui không?" Thiên An hỏi trong hơi thở ngắt quãng, giọng nhỏ xíu, vang lên giữa lồng ngực Hùng.
"Vui," Hùng đáp, ngón tay tiếp tục trượt xuống xoa bối gáy cậu, động tác vuốt ve đều đặn như đang trấn an một chú cún con. "Rất vui. Của thầy… chỉ có thể là thế này."
Khoảnh khắc im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng thở đều đều. Ánh nắng chiều vàng rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ, phủ lên lớp bụi lơ lửng và hai thân thể đang quấn quýt lấy nhau, tạo nên một khung cảnh gần như lãng mạn, đối lập hoàn toàn với màn dâm dục hỗn loạn vừa rồi. Thiên An nhắm mắt lại, để bản thân chìm đắm trong cảm giác an toàn lạ lẫm này. Nhưng rồi, khi dòng tinh dịch nóng hổi bắt đầu lạnh dần và chảy loang lổ xuống đùi, một cảm giác khác trỗi dậy trong lồng ngực cậu.
Đó không phải là sự thỏa mãn hay sự nghỉ ngơi. Đó là một cơn đói khát.
Thiên An cảm thấy lỗ đít của mình vẫn đang thắt lại, trống rỗng và co bóp thất thường, như thể đang vẫy gọi thứ to lớn đó quay trở lại. Cái ôm của Hùng ấm áp, dịu dàng, nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy thiếu thiếu. Cậu nhớ cảm giác bị lấp đầy, nhớ đau đớn tê dại khi bị đâm sâu, nhớ sự nhục nhã khi bị dùng như một món đồ chơi. Sự dịu dàng lúc này của Hùng tuy quý giá, nhưng với Thiên An, nó giống như một liều thuốc giảm đau tạm thời, không thể chữa lành cơn nghiện đang gặm nhấm tâm trí cậu.
Cậu từ từ mở mắt, nhìn xuống sàn nhà nơi những giọt tinh dịch của thầy giáo đang nhỏ giọt từ giữa chân mình xuống sàn gỗ. Một luồng nhiệt bất chợt chạy dọc sống lưng. Cậu không muốn kết thúc ở đây. Cậu không muốn được vuốt ve như một đứa trẻ. Cậu muốn bị đè bẹp, muốn bị xé toạc, muốn Hùng nhìn cậu bằng ánh mắt chiếm hữu và dã thú đó một lần nữa.
Thiên An nghiêng đầu, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Hùng, đôi bàn tay mảnh khảnh đặt lên lồng ngực hắn, từ từ trượt xuống, chạm vào phần bụng cơ bắp săn chắc, rồi đi xuống thấp hơn, hướng về phía dương vật đang dần mềm ra của Hùng. Động tác của cậu không còn là sự thụ động hay run rẩy nữa, mà mang theo một ý định rõ ràng, một sự khao khát đen tối đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Thầy…" Thiên An thì thầm, giọng khàn đặc, không phải để cầu xin sự dịu dàng, mà để mời gọi một cơn bão mới. "Còn… chưa đủ…