Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012
– "Đi mua drap Thịnh ơi!" – Tôi bảo thằng Thịnh
– "Dạ"
– "Mua drap màu gì con?" – Tôi hỏi
– "Út muốn mua màu gì cũng được" – Nó lơ đãng nói
– "Nhưng con thích màu gì, ghét màu gì?" – Tôi hỏi tiếp
– "Màu nào cũng được Út!" – Nó đáp
Mấy thằng trai straight đúng là ít có chịu để tâm để ý mấy cái vụ này. Nói vậy chứ trước đây tôi cũng không để tâm đâu. Nhưng từ khi ở nhà một mình một thân thì bắt đầu sinh ra cái thói hơi phụ nữ đó. Một phần là do rảnh rỗi không có gì làm nên suy nghĩ thêm chút đỉnh giết thời gian. Một phần là nếu tôi không để ý đến thì cái nhà của tôi nó sẽ trở thành mớ hổ lốn tạp nham đa màu sắc như cái cờ cầu vồng bảy sắc của giới gay. Mà tôi lại không thích sự lộn xộn đó trong cái nơi mà mình sẽ trải phần lớn thời gian trong cuộc đời mình. Nhưng nếu thằng cháu tôi thích vậy thì chắc tôi cũng không phản đối đâu.
Rốt cuộc, hai cậu cháu tôi mua tấm drap màu nâu đất với những hoa văn màu vàng nghệ. Cháu tôi chọn đó. Tôi đứng ngẩn ngơ trước một rừng drap nhiều màu sắc mà lại chẳng có màu xanh biển tôi thích. Thế nên, khi người bán hàng đưa ra một mớ mẫu mã thì tôi mang lại cho thằng Thịnh đang đậu xe dưới vệ đường nhìn ngắm dòng người qua lại. Nó lại nói "màu nào cũng được Út" cho tới khi tôi biểu nó chỉ bừa một cái đi thì nó chỉ tôi cái màu nâu đất với hoa văn vàng nghệ đó. Màu nâu đất thuộc Thổ mà tôi mạng Thuỷ thì không phải khắc tôi hay sao. Mà thôi, cháu tôi chọn nên tôi cũng chiều ý nó!
Tối hôm đó, mặc dù ghiền lắm nhưng tôi đành phải giả bộ làm lơ, ngủ quên trên ghế salon lúc coi tivi, để thằng Thịnh ngủ một mình trên tấm nệm mới 1m8 đã được tôi trải sẵn tấm drap màu nâu đất với hoa văn vàng nghệ. Hai chiếc chăn thì khác màu nhau một chút để phân biệt của tôi của thằng Thịnh. Nhưng hai chiếc gối khổ rộng và hai chiếc gối ôm thì được thay y phục cùng tông màu với tấm drap. Tôi cảm tưởng như đó là chiếc giường tân hôn của tôi và thằng cháu. Thế mà đành đoạn giả vờ không quan tâm và ngủ quên dưới ghế salon.
Tôi nằm mắt nhắm hờ hững nhìn he hé thấy thằng cháu bận rộn dắt xe ngoài sân vô nhà, đóng cửa chính lại, tắt đèn, giảm nhỏ âm lượng tivi rồi chui vào bathroom đánh răng rửa mặt trước khi ngủ. Rồi nghe tiếng chân nó tung tăng lên lầu. Cô dâu, à không phải, chú rể vô phòng nằm nhỏng hàng lên chờ sẵn rồi mà cô dâu còn vờ vịt nằm đây ra cái vẻ không thèm khát mới đau lòng chứ!
Tôi nằm cho đến hết một bộ phim trên kênh HBO thì ngồi dậy lên bathroom trên lầu đánh răng rửa mặt. Tôi tắm lại cho bay hết mùi mồ hôi, có điệu đà thêm chút sữa tắm Nivea for men nữa. Đêm đầu tiên mà hôi hám quá "chú rể" chạy mất dép làm sao? Rồi sẽ nảy sinh ác cảm từ dạo ấy là không hay chút nào. Khi tôi bước ra thì đã là 2 giờ 30 sáng. Dĩ nhiên là trần truồng rồi!
Tôi mở cửa phòng ngủ, máy lạnh đang phả hơi lạnh nhè nhẹ. Thằng Thịnh nằm ngủ say sưa, cong cong như con tôm, khoe tấm lưng trần dài với bờ vai rộng. Tôi bước đến tủ quần áo giả vờ kéo nhẹ nhàng nhưng sơ ý làm phát ra tiếng động hơi lớn một chút. Tôi lại giả hốt hoảng quay lại nhìn thằng Thịnh. Nó vẫn ngoan ngoãn nằm một bên trên tấm nệm lớn, chỉ có khác là đã trở mình và như thế thì vẫn đưa lưng lại với tôi.
Ánh đèn bên ngoài hắt vào mờ mờ cũng đủ để tôi nhìn thấy đường viền quần lót in hằn sau lớp quần đùi thằng Thịnh đang mặc. "Hic, sao muốn áp nguyên cái mặt Út vô cái đít tròn lẳng của con quá Thịnh ơi" – tôi than thầm trong bụng, mắt đăm đăm nhìn mông đít thằng cháu, bất chấp mình vẫn đang trần truồng ngồi trên gót, ngơ ngơ ngẩn ngẩn bên mấy cái ngăn tủ quần áo.
Trước giờ tôi thấy thằng Thịnh ngủ say hơn tôi. Lần này cũng không ngoại lệ. Tôi có đóng mở tủ thế nào nó cũng không cục cựa. Lúc mặc quần tôi có giả vờ quýnh quáng té ngã cái ạch xuống nền nhà nó vẫn chẳng trở mình. Hết cách khoe thân nên tôi đành hoàn tất việc mặc quần áo và nằm xuống nệm, cách thằng cháu tôi độ khoảng hơn 2 cái gối ôm. Gần ghê mà sao cũng xa ghê! Tôi muốn vươn tay để chạm vào người thằng Thịnh nhưng cánh tay không đủ dài để làm điều đó, chỉ có thể chạm được tí chút da thịt mà thôi.
Lát sau tôi chán quá, mở Ipad ra coi Facebook với Vietboy cho buồn ngủ. Thường tôi coi chừng mười lăm phút thôi là buồn ngủ muốn rớt cái Ipad Mini vô mặt. Vậy mà tối nay xem gần 1 giờ đồng hồ mà mắt mũi vẫn thao láo như thằng ngáo. Không ngủ được nên cơ thể thấy mệt mỏi làm sao. Mặc dù ngày mai là thứ bảy nhưng tôi không muốn thức trắng đêm nay đâu. Chắc phải thủ dâm thì mới ngủ được. Chiêu dỗ giấc cuối cùng của tôi đấy!
Tôi bỏ Ipad xuống, tắt màn hình đi. Nói thiệt, tôi cũng ngại khi thủ dâm trước mặt thằng cháu, nói chi là để ánh sáng chiếu rọi thế này. Thèm khát cháu bao nhiêu tôi cũng sợ nó khinh rẻ mình bấy nhiêu. Cậu Út, người nó kính trọng, quý mến bấy lâu, tấm gương mà mẹ nó luôn biểu nó noi theo bấy lâu mà nay lòi ra là thằng pê đê hoặc là tên biến thái với sở thích bệnh hoạn là khoe của quý. Còn tệ hơn ở chỗ, thằng cậu pê đê ấy đi thèm khát làm tình với cháu ruột và tìm cách dụ dỗ cháu ruột trở thành pê đê như cậu. Khốn nạn quá phải không?
Tôi cởi bỏ hết quần áo ra rồi khẽ quay qua nhìn thằng Thịnh. Nó vẫn đang nằm đưa lưng lại với tôi, hơi thở sâu đều. Con cu tôi mềm oặt, vuốt tới vuốt lui hoài cũng không cương lên được. Tôi co thắt lỗ đít lại để kích thích cho cu cương lên nhưng chỉ thấy cây hàng uể oải đứng lên chút xíu rồi nằm xuống. Đầu óc nghĩ ra biết bao nhiêu chuyện dâm đãng mà con cu vẫn nằm y thinh. Bàn tay hôm nay hoạt động hết công sức mà sao không làm cho con cu này thay đổi độ cứng thêm lên chút nào thế này. Chiêu dỗ giấc ngủ cuối cùng không xài được rồi.
Đêm tân hôn trở thành ác mộng!