Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012
Ai cũng biết Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng. Khi những hơi lạnh se se từ phương Bắc tràn về thì cũng là dấu hiệu cho biết mùa mưa đã không còn nữa. Bao nhiêu năm sống ở cái thành phố thân thương này, tôi nghiệm ra rằng, mùa Noel cũng là mùa lạnh nhất của Sài Gòn. Cái lạnh phương Nam không khắc nghiệt, không làm nứt da nẻ thịt như cái lạnh của Bắc phương, chỉ vừa đủ để con người ta khoác thêm chiếc áo, để các cặp tình nhân có cớ mà ngồi sát lại gần nhau.
Tôi không theo đạo Thiên Chúa nhưng cũng rất máu me làm cây thông Noel trong mùa Giáng Sinh. Thằng Thịnh hẳn cũng biết cái truyền thống làm cây thông Noel nhưng mà đây là lần đầu tiên nó thấy một cây thông trọn vẹn trong mái nhà nó trú ngụ. Bữa hôm kia, hai cậu cháu đèo ra đường Hai Bà Trưng mua trái châu với đèn chùm nhấp nháy. Cây thông thì tôi có sẵn, cất trong kho, chỉ cần lấy ra giặt rửa lại chút là sạch đẹp. Mớ đèn chùm với trái châu nhìn cũ kỹ quá lại còn đứt vài bóng được tôi "mến tặng" cho mấy cái xe đổ rác mất rồi.
Cây thông của tôi cao khoảng 2 mét. Năm nay có thằng Thịnh nên tôi đỡ phải bắc ghế khi cần treo những chỗ quá tầm với. Hai cậu cháu treo đèn kết tụi xong thì cũng vừa tối mịt. Chia hai hướng tắm rửa xong xuôi rồi cơm nước đâu vào đấy, tôi kêu thằng Thịnh chở ra ngoài trung tâm Sài Gòn thăm gia đình hai cậu lớn của nó mà cũng sẵn tiện nhìn ngắm nét đẹp mơ màng của hàng trăm hàng triệu ngọn đèn màu mà cứ mỗi dịp Noel hay năm mới, người ta lại treo ngập những con phố trung tâm.
Nhà anh Tư của tôi cũng dựng một cây thông to bản cao gần 3 mét có lẻ. Anh Tư với anh Năm tôi chắc thích cạnh tranh với nhau hay sao đó. Một ông thì làm cây thông tuy không cao nhưng bung tán ra bự kinh khủng. Còn ông anh Tư thì chơi cây thông cao vun vút với đèn đóm chớp nháy liên hồi sáng rỡ như bầu trời lấp lánh pháo hoa.
Bé Hồng Ân leo tót lên người tôi như thể yêu thương dữ lắm. Thằng con thứ của anh Tư tôi dễ thương và ngoan lắm. Nó cũng khoái cậu Út như anh Thịnh của nó vậy. Tôi đón nó ngồi vào lòng, ôm lấy thằng nhóc và tận hưởng hương thơm phấn em bé dạt dào toả ra. Bé Hồng Ân thỏ thẻ:
– "Chú Út ơi, năm nay cháu ngoan lắm nhé"
– "Ngoan lắm à?" – Tôi cất giọng âu yếm – "Ngoan như thế thì ông già Noel phải tặng quà đúng không?"
– "Vâng ạ" – giọng Bắc kỳ trẻ con đáp lại yêu làm sao – "Cô giáo bảo, ông già Noel sẽ tặng quà cho những em bé ngoan ngoãn và biết vâng lời"
– "Đúng rồi" – Tôi thủ thỉ – "Sáng ngày 25 cháu phải dậy sớm, đến xem ở gốc thông nhé. Nếu đúng cháu là bé ngoan thì sẽ có hộp quà của ông già Noel ở đấy"
Đường phố về đêm càng lúc càng lạnh. Nhưng tôi thấy ấm áp vì mùa Giáng Sinh năm nay tôi chẳng còn cô đơn nữa. Phía trước tôi là thằng Thịnh đang căng thân hình rộng ra che chắn cho tôi. Chiếc áo sơ mi trắng đón gió căng phồng ra sau lưng thằng Thịnh. Tôi khẽ tựa đầu vào đó mà tưởng như đang trải người trên tấm lưng ấm áp của nó. Bỗng thằng Thịnh cất lời hỏi tôi:
– "Ủa Út, con biết là không có ông già Noel! Vậy thì ai tặng quà cho Hồng Ân hả Út?"
– "Cậu mợ Tư con chứ ai" – Tôi sảng khoái đáp – "Út cũng có đặt quà cho nó rồi. Đúng ngày người ta sẽ giao đến, ăn mặc giả làm ông già Noel luôn, hi hi"
– "Vậy hả Út?" – Giọng thằng Thịnh như có chút gì đó vui vui và xúc cảm
– "Ừa!" – Tôi đáp – "Do Việt Nam mình không có truyền thống tặng quà Giáng Sinh, chứ có lần Út qua dì Ba con bên Đức vào dịp Giáng Sinh, hai đứa em con nửa đêm để quà trên đầu giường của Út. Thương lắm!"
– "Chắc Út vui lắm hả?"
– "Còn phải nói!" – Tôi đáp dí dỏm – "Zui quá chời zui luôn"
– "Vậy Út có đặt ông già Noel đến tặng quà cho con không?" – Thằng Thịnh cắc cớ hỏi
– "Con không phải bé ngoan ông già Noel không tặng quà đâu" – Tôi cười nắc nẻ
– "Con ngoan thiệt chớ bộ" – Thằng Thịnh chống chế – "Ví dụ sáng sớm hôm qua con thức dậy, thấy Út… ơ… ơm… thấy Út lạnh nên con đắp mền lại cho Út đó"
– "Ủa vậy hả?" – Tôi thản nhiên – "Hèn chi tui nóng muốn chết luôn à! Sao không… để y vậy cho tui mát?"
– "Trời ơi Út thiệt là nói ngang quá mà!" – Thằng Thịnh kêu gào giữa đường – "Mai mốt con để cho Út… ơ… ơm… y nguyên vậy cho lạnh chết luôn".
Những lời nói còn hết sức ngây ngô của thằng Thịnh làm tôi thấy bồi hồi trong dạ. Có lẽ cơn xúc động làm con người ta mất đi nhiều sức đề kháng trong cơ thể. Cái lạnh của mùa Giáng Sinh sắp đến như đã len vào được chiếc áo thun sọc ngang xám đỏ của tôi, luồn lách vào sâu hai bên kẽ nách, vào ngực, rồi lan lên cổ khiến tôi khẽ rùng mình, khoanh hai tay ôm lấy ngực cho đỡ lạnh. Ngay lúc ấy, xe cũng trôi ngang khung cửa kính, thằng Thịnh nhìn vào trong đấy thấy hình ảnh cậu Út co ro thì vội vã cất lời:
– "Lạnh hả Út? Nãy Út có bỏ cái áo khoác trong cốp phải không?"
– "Có mà thôi kệ đi Thịnh" – Tôi cố kềm tiếng răng va vào nhau – "Mắc công ngừng xe lại. Lành lạnh vậy cũng thích mà!"
– "Dạ" – Thằng Thịnh đáp – "Vậy Út ngồi sát lên con chút cho đỡ lạnh"
– "Trời, bé Hồng Thịnh biết lo cho cậu Út ghê ta" – Tôi vui sướng nói
– "Vậy đó mà cậu Út không có mướn ông già Noel tới tặng quà cho bé Hồng Thịnh" – Nó nói bằng giọng dỗi mà tôi thừa biết là vờ vịt rồi.