Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012
– "Mua một ngày thôi con ơi!" – Tôi nói – "Uống một ngày thôi ngày mai Út quay lại tái khám"
Thằng cháu tôi ngoan ngoãn "Dạ" rồi bước đi mà đâu biết tôi có bệnh hoạn gì đâu. Thằng bác sĩ là bạn của cậu nó, giả vờ ghi nhăng nhít cái toa thuốc nên mua một ngày thôi để vứt đi không phí tiền. Tuy rằng có tốn chút tiền nhưng bù lại tôi đã đạt được cái điều mình mong mỏi. Trọn vẹn cơ thể đẹp hoàn hảo của thằng cháu đã in sâu vào trong não của tôi rồi. Và còn mở ra cho tôi một niềm hi vọng nhỏ về những chuyện sâu xa hơn với thằng cháu.
– "Con chào cậu Út" – Thằng bạn tôi bước ra ngồi xuống cạnh và thều thào vào tai tôi
– "Gì vậy ông?" – Tôi quay sang nhìn nó cảnh giác
– "Con muốn làm cháu của cậu Út" – Kha giả giọng lễ phép
– "Cháu dâu hay cháu rể?" – Tôi không vừa hùa theo
– "Hic hic, thường thì con làm cháu rể" – Kha tiếp tục lễ phép một cách đau khổ – "Nhưng với case này chắc con phải đóng vai cháu dâu quá cậu Út ơi"
Đang giả bộ nghiêm túc mà tôi vẫn không kềm được tràng cười dài trong cuống họng. Thằng Kha bảo với tôi nó là "center but prefer being top", thích làm top hơn bot và sẽ chịu làm bot với ai top hơn nó. Tôi với nó có cùng quan điểm như thế. Và nhìn thằng Thịnh thì rõ ràng hai đứa tôi chẳng thể top bằng rồi, tính tình thằng Thịnh cũng đàn ông lắm. Cũng y như tôi, thằng Kha cứ nhìn theo thằng cháu tôi không rời mắt chút nào. Nó còn lắc đầu chép miệng:
– "Tướng ngon quá!"
– "Tôi cũng thèm quá Kha ạ" – Tôi chia sẻ – "Nhưng nó là cháu ruột của tôi"
– "Thì có làm sao?" – Thằng Kha tròn xoe mắt – "Không lẽ ông sợ loạn luân?"
– "Ừ" – Tôi gật đầu thành thật
– "Ha ha ông điên quá đi" – Thằng Kha cười ngặt nghẽo – "Hai người có sinh ra con cái gì đâu mà sợ loạn luân"
– "Là sao?" – Tôi ngớ ngẩn hỏi
– "Người ta định ra tội loạn luân là nhằm ngăn cản các hành vi giao phối đồng huyết dễ sinh ra con cái quái thai thôi ông ạ" – Kha giảng giải – "Còn tụi mình đực rựa với nhau có quất nhau ầm ầm cũng không tạo ra được một cái quái thai nào cả"
Lời thằng Kha nói khiến tôi như bừng tỉnh cơn mê. Loạn luân trong trường hợp này chỉ thuộc về phạm trù đạo đức. Mà những người đồng tính như tôi, như thằng Kha thì có được đạo đức xã hội thừa nhận đâu. Chúng tôi ví như người đã phạm tội lớn rồi thì cái tội cỏn con như loạn luân còn ý nghĩa gì đâu mà không dám phạm.
– "Nhưng lỡ nó chơi với tôi riết rồi nó cũng thành gay như tôi thì sao?" – Tôi vẫn chưa hết băn khoăn
– "Gay là bản chất chứ không phải căn bệnh đâu mà lây lan ông ạ" – Kha nói – "Nếu cháu của ông không phải là gay thì ông có dụ dỗ mấy nó cũng chẳng bao giờ thành gay. Còn nếu bản chất của nó là gay thực sự thì ít ra hai cậu cháu yêu thương, nương tựa nhau cũng là hạnh phúc nhiều người mơ ước mà bớt cũng đi nhiều tệ nạn cho xã hội"
– "Tệ nạn xã hội gì ở đây?" – Tôi lườm Kha
– "Thì hai người có cặp đôi rồi không phải đi sauna tìm trai, không phải chơi callboy này nọ hiểu không" – Kha giải thích – "Đó là tôi chưa kể ông hoặc nó không phải tìm cách cưới vợ để che đậy làm khổ thêm cho mấy chị em phụ nữ vô tội đáng thương"
Thằng Kha này sao nó không đi làm luật sư hay nhà tâm lý mà lại đi làm bác sĩ nội khoa thế nhỉ? Bao nhiêu khúc mắc trong lòng tôi bữa nay được nó gỡ bỏ gần hết cả. Ừ, tôi cũng đồng ý với thằng Kha, nếu cháu tôi là gay, tôi và nó có thể sống chung với nhau, yêu thương nhau, nương tựa vào nhau đến cuối đời mà không sợ người ta bàn tán dị nghị. Ai mà lại đi dị nghị cậu thương cháu bao giờ. Mà bề ngoài, đừng nói là thằng cháu cực kỳ đàn ông của tôi, đến cả tôi cũng như thằng Kha, không ai có thể nhìn ra được chút nét nữ tính nào đâu.
– "Chiều nào cũng về nấu cơm cho cháu ăn mà không nữ tính à?" – Kha cười khùng khục và cù vào hông tôi
– "Đó là do tôi ở một mình phải tự thân vận động thôi ông" – Tôi chống chế – "Nếu cần tôi sẽ kêu người giúp việc nấu luôn là xong".
– "Tôi đùa với ông đấy mà" – Kha đáp – "Nhìn ông đúng là không có gì girly hết. Nếu có thì chắc tôi không dám thân với ông đâu"
– "Gay mà đi kì thị gay à?" – Tôi chọc nó – "Cái đồ hai mặt"
– "Tôi không kì thị mà không tiện thân thiết với mấy người gay lộ" – Kha nói – "Gia đình tôi gia đình truyền thống, tôi đang được cơ cấu vào vị trí phó khoa. Nếu có chuyện gì lùm xùm thì tôi chẳng đi lên được đâu".
– "Thì tôi cũng nói giỡn với ông thôi" – Tôi đáp – "Nếu ông chơi không được thì tôi đã không gắn bó với ông gần chục năm nay"
– "Sao hai đứa mình không yêu nhau ông nhỉ?" – Kha lại nói cái câu đùa bỡn muôn thuở của hai chúng tôi
– "Chắc ý trời định sẵn tôi với ông chỉ có thể làm bạn thân với nhau đấy mà!" – Tôi cũng đáp lại bằng môt câu trả lời "kinh điển".