Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012
– "Thịnh ơi! Lên về con" – Tôi lếch thếch lại đường bơi của thằng Thịnh
– "Sao vậy Út?" – Thằng Thịnh vừa bơi xong ba vòng ngước lên nhìn tôi
– "Tự nhiên đau bụng lại" – Tôi nhăn nhó – "Đau kì cục lắm!"
– "Út cũng đau bụng giống hôm qua hả?" – Thằng Thịnh quan tâm hỏi – "Út muốn đi cầu không?"
– "Không phải đau bụng đi cầu" – Tôi đáp và không quên kèm theo một cú nhăn mặt đau đớn
Hai cậu cháu nhanh chóng đi vào khu thay quần áo. Thằng Thịnh đi trước, thỉnh thoảng quay lại nhìn tôi đang lê gót theo sau. Nó nhanh nhẹn tiến đến quầy gởi đồ lấy cái ba lô chứa quần áo của hai cậu cháu rồi lại cùng tôi chui vào trong một cái phòng tắm. Nó nhanh chóng mở ba lô lấy quần áo của tôi đưa cho tôi. Tôi nhìn nó lấy quần áo ra thì hiểu là nó định để nguyên đồ bơi như thế mà tròng vô luôn không cần tắm lại. Tôi vừa vặn nước vòi sen chảy xuống vừa nói:
– "Rồi được rồi, con qua phòng kế bên tắm lại đi rồi về"
– "Dạ" – Thằng Thịnh đáp nhanh, nhìn tôi một cái rồi bước đi
Phía kế bên nước bắt đầu tuôn rào rào nghe vội vã. Hai cậu cháu tôi lên sớm nên phòng tắm lại còn vắng teo. Ngoài tiếng nước rào rào tôi còn nghe tiếng sột soạt của chiếc quần bơi màu boọc đô đang được tuột ra khỏi cái cơ thể rám nắng rắn rỏi của thằng Thịnh. Đến lúc rồi đó. Tôi bước qua phòng tắm của thằng Thịnh.
– "Đưa Út cái khăn Thịnh ơi!" – Tôi nói bằng một giọng của kẻ đang đau đớn
– "Ủa con đưa Út rồi" – Thằng Thịnh ngạc nhiên nói vọng ra
– "Út làm rớt ướt nhẹp rồi con" – Vẫn tiếp tục đau đớn, tôi đáp
– "Dạ"
Thằng Thịnh mở hé cửa ra đưa tôi cái khăn. Ngay lúc đó, tôi chau mày nhăn mặt rất rõ, một tay ôm bụng, còn một tay vịn vô thành cửa đang mở hờ hững. Tôi tì nguyên cái thân nặng 65 kg của mình vào cánh cửa đang he hé ấy không quên kèm theo tiếng than "A…" dài khó nhọc. Thằng Thịnh hốt hoảng đỡ tôi vào bên trong. Ngay lập tức, đôi mắt đang nhắm nghiền của tôi khéo léo mở ra trong khi để cơ thể ngồi thụp xuống. Lướt qua đôi mắt tinh ranh ấy là trọn vẹn phần hạ bộ lông lá của thằng Thịnh. Những mảng lông mu con trai mới lớn thưa dày chưa đều đặn mọc thành hình mũi tên với phần mũi nhọn chỉ xuống con cu mềm, mập, dài khoảng một tấc với hai hòn dái to căng tròn vững vàng trong lớp da bìu đang săn lại vì nước lạnh.
– "Đau lắm hả Út?" – Thằng Thịnh xoa xoa phần bụng tôi đang lấy tay ấn chặt và lo lắng hỏi
– "Ừ, đau!" – Tôi vẫn cúi gằm mặt, để hai mắt vẫn giả nhắm không rời khỏi bộ súng đạn đẹp mê hồn của thằng cháu đang ngồi chồm hổm đối diện tôi
– "Út ráng chờ con chút nghen!"
Thằng Thịnh nói rồi nhanh chóng đứng lên. Trọn phần trước cơ thể của nó lướt cái ào qua mắt tôi vốn đang dính chặt vào vùng hạ bộ của nó, đến nỗi tôi cũng ngước đầu lên để đôi mắt dâm đãng tiếp tục không rời. Trong một khoảnh khắc tuy ngắn ngủi nhưng đủ khiến tôi thấy mình như một kẻ đói khát ngước nhìn những trái quả ngon lành lòng thòng treo lủng lẳng bên trên. Tôi muốn há miệng ngậm lấy con cu chưa cứng mà đã dài, muốn lè lưỡi liếm từng hòn bi căng tròn vì bị lớp da bìu bao chặt lấy, muốn đưa nguyên cái mặt của tôi úp vảo cái phần hạ bộ thơm ngậy mùi đàn ông mà vẫn còn thoang thoảng nét tinh khôi.
Chuối xiêm với nhãn xuồng chỉ cho tôi nhìn một chút xíu thôi rồi nhanh chóng thay bằng hai quả bưởi bự mọng nước. Mông thằng Thịnh căng lắm, tròn và nhô to nữa. Màu da trắng thời trẻ thơ của thằng Thịnh vẫn còn lưu giữ đầy đủ ở cặp mông căng tròn ấy. Tôi nghĩ phần hạ bộ của nó cũng trắng tương tự nhưng lúc nãy tôi nhìn bị ngược sáng nên không thấy trắng bằng mông. Giờ mà được cắn vào cặp trái cây ngon lành ấy thì đã làm sao. Thèm quá đỗi. Tôi chẳng còn quan tâm mình là cậu Út và chủ nhân cặp trái cây kia là thằng cháu ruột. Một tay vịn lên bắp đùi thằng Thịnh, tôi cất giọng rền rĩ:
– "Ây da đau quá!!!"
– "Chờ con chút Út!" – Với tấm lòng hiếu thuận của thằng cháu dành cho cậu, thằng Thịnh quay lại nhìn tôi đầy vẻ quan hoài.
Bất chợt, tôi thấy ánh mắt của nó ánh lên vẻ gì đó khác lạ. Tiếp sau ánh mắt ấy là thằng cháu tôi khẽ khàng lấy tay che lại bao nhiêu cây trái lủng lẳng lòng thòng. Tuy động tác che đậy ấy có nhanh nhưng cũng không giấu được cặp mắt tinh tường của ông cậu từng trải. Cảm giác da thịt chạm vào da thịt có lẽ cũng khiến thằng cháu của tôi có xúc cảm. Rõ ràng con cu của thằng Thịnh đang cương lên khi tôi giả bộ để bàn tay mệt mỏi của mình tuột dài xuống hàng chân lông lá mọc đều của nó. Tôi lờ mờ nghĩ rằng mình vẫn có nhiều cơ hội và cũng lờ mờ hiểu rằng cái cơ hội đầu tiên này đang từ từ trôi qua.
Thằng Thịnh đã mặc xong quần áo và nó nhanh chóng giúp tôi làm điều tương tự cũng như thu dọn những tàn tích của hai cậu cháu sau mỗi lần đi bơi. Nó dìu tôi ra ngồi xuống băng ghế đá rồi chạy ù vào bãi gửi xe. Theo hướng dẫn của tôi, thằng Thịnh chở tôi đến phòng mạch của thằng bạn. Thằng này tên Kha là bạn thân trong giới của tôi. Lát sau khám xong, tôi bước ra ngoài chỗ thằng cháu tôi đang ngồi đợi với vẻ tươi tỉnh hơn nhiều kèm theo cái toa thuốc đưa cho thằng Thịnh đi mua.