Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2012
Tôi ngồi trên thành hồ nhìn thằng Thịnh bơi xăm xăm dưới nước. Vốn nó cũng biết bơi sẵn dưới quê rồi. Lên Sài Gòn nó đăng kí học thêm bơi bướm. Kiểu bơi này rất đẹp mà cũng mang lại cho người bơi thể hình rất đẹp. Hai bắp vai của thằng Thịnh thỉnh thoảng nhô lên màu nâu rám càng nổi bật trong lòng hồ gạch men trắng với làn nước trong xanh. Cái mông của nó căng tròn trong lớp vải thun màu đỏ boọc đô sậm cũng đang theo nhịp bơi mà nhô lên hụp xuống.
Thằng Thịnh chính xác là cao 1m77, hơn tôi đến 10 cm lận. Nó có gương mặt hơi chữ điền nổi bật hàng chân mày rậm đen óng. Người ta nói, đàn ông chân mày rậm đen là dâm ghê lắm. Chưa thử chưa biết nhưng trong mơ thì thằng cháu tôi đúng là dâm đãng kinh khủng. Đôi mắt của nó cũng đen, cũng khá to với hai mí rất rõ nét nên nhìn nó có vẻ hiền đi nhiều. Mũi nó cao thon, hơi hếch lên trời một chút để lộ hai cái lỗ mũi rậm lông. Còn cặp môi dày của nó tuy không đỏ hồng như mấy đứa con gái nhưng cái màu nhìn rất thích, còn tươi và thơ ngây chứ không thâm theo thời gian như tôi.
Tôi cứ nghĩ, nếu như đè được thằng Thịnh nằm ngửa ra, tôi sẽ dùng hai tay giữ khuôn mặt nó yên vị. Sẽ nhìn thật sâu vào đôi mắt nó. Sẽ lấy một bàn tay với ngón trỏ chìa ra, vuốt vuốt hàng chân mày rậm đen. Rồi sẽ bung thêm ngón cái ra để mà ve vuốt cái mũi cao thon ấy. Tôi sẽ đặt lên đôi môi dày còn thơ ngây của thằng Thịnh một nụ hôn ngọt ngào đắm đuối nhất mà tôi chưa từng làm với ai trước đây. Với nụ họn ngọt ngào đắm đuối như vậy, thằng cháu thơ ngây của tôi sẽ bị cuốn hút mà trao ra chiếc lưỡi ẩm ướt mà sao ngon lành. Cứ thế, tôi cũng sẽ hưởng ứng, đưa lưỡi mình ra tóm lấy cái lưỡi của thằng Thịnh và mút mạnh như mút một que kem.
Phải dùng từ "thèm" mới diễn tả chính xác cảm giác của tôi lúc này. Thèm nằm sấp đè lên cái thân người thẳng duỗi dài của thằng cháu. Thèm cạ con cu đang ngóc đầu cưng cứng lên cái khe phân đôi bờ mông căng tròn để càng lúc càng cứng hơn. Thèm lè lưỡi ra liếm nhẹ nhàng lên cái cổ dài với hàng tóc ngắn đen mờ mờ được thợ cắt tóc cố ý chừa lại cho gợi cảm. Thèm dang vòng tay cũng rộng của tôi ôm siết chặt cái ngực nở vuông săn chắc của thằng cháu. Hai cơ thể dính sát vào nhau và uốn lượn theo nhịp bơi bướm đang quẫy nước tung bọt trắng một vùng hồ.
– "Sao Út không bơi?" – Thằng Thịnh lướt nước tới trước mặt tôi
– "Bữa nay tự nhiên Út thấy đau bụng" – Tôi nói gạt nó
– "Vậy thôi mình về sớm nghen Út?" – Thằng Thịnh nói tiếp
– "Con cứ bơi tiếp đi!" – Tôi khoát tay – "Út ngồi nãy giờ nên cũng đỡ rồi!"
– "Vậy Út chờ con bơi 5 vòng nữa rồi về nghen?" – Thằng Thịnh nhìn tôi bằng đôi mắt to với hàng chân mày đậm đen mà sao còn nhiều nét ngây thơ lắm
– "Ừa, con bơi đi" – Tôi đáp và tảng lờ nhìn đi chỗ khác
Nhìn cái thân hình cân đối khoẻ mạnh của nó lướt đi, đôi mắt tôi lại không kềm được ham muốn, phải quay lại nhìn hai bắp vai nhấp nhô, bờ mông căng tròn nhấp nhô. Và trong lòng chợt dâng lên một chút cảm giác mới. Tôi thấy có một chút gì đó buồn buồn, một chút gì đó tội lỗi. Thằng Thịnh là cháu ruột của tôi mà. Nó lại là đứa con trai tỉnh lẻ mới lớn vẫn còn nhiều sự ngây thơ. Tính cách chưa được hình thành ổn định. Nếu tôi cứ hướng nó từ từ vào những quan hệ thể xác đồng tính thì lỡ nó cũng trở thành đồng tính như tôi làm sao?
Tôi biết mình là gay, đó là định mệnh không thay đổi được và tôi cũng không còn muốn thay đổi. Nhưng với những người thân của mình, tôi vẫn chẳng bao giờ muốn có ai phải rơi vào cái định mệnh không vui này chút nào. Nhưng một chút cảm giác mới đó không đủ xoá đi trong lòng tôi sự thèm thuồng cái cơ thể mới lớn căng tràn nhựa sống của thằng Thịnh. Và tôi đành để mặc cho sự thèm thuồng đó dõi theo từng vòng bơi nhịp nhàng, từng gợn nước tung lên trắng xoá. Lẩn khuất trong đó là hai bắp vai rám nắng nổi bật trên nền gạch men, là bờ mông căng tròn trong lớp vải thun đỏ sậm.
Tôi ngước lên nhìn bầu trời buổi sáng trong xanh để quên đi cái suy nghĩ mà tôi vẫn còn cho là tội lỗi. Ai đời cậu ruột mà cứ mong ngóng một tình cảm luyến ái từ cháu, thèm khát một lần ân ái cùng cháu. Anh chị Hai của tôi đúng là gieo trứng cho ác mà đâu có biết, cứ nghĩ là thằng con trai cưng của họ đang sống một cách vui vẻ với cậu Út trong một môi trường đầy đạo đức như lối sống bề ngoài của cậu Út.
Tôi nhớ có ai đó bảo là, những kẻ dâm đãng biến thái nhất thường là bác sĩ và giáo viên. Hai cái nghề được tôn xưng là cao quý khiến cho con người ta khi khoác lên chiếc áo blouse trắng hoặc cầm viên phấn bụi bay bay sẽ phải tỏ ra tương xứng với cái nghề cao quý ấy. Thành ra những uất ức trong phần "con" cứ bị đè nén mãi cho đến lúc bộc phát thì ghê gớm hơn, dâm đãng hơn và biến thái hơn những người "tự do" khác.
Cái phần "con" trong người tôi đang thập thò phía trong chiếc quần bơi màu xám với ba sọc chéo màu vàng đất. Tôi biết, nó cũng đang lớn dần như cái sự thèm khát cơ thể thằng cháu trong lòng tôi. Nếu tôi ngước mắt lên nhìn trời trong xanh để quên đi nghĩa tôi đang tìm cách đè nén để cho cái phần "con" ấy thêm phần bức bối rồi sẽ có lúc bộc phát mà cái phần "người" của tôi sẽ không kềm chế được.
Chúng ta được gọi là con người, nghĩa là bao hàm cả phần "con" lẫn phần "người". Vậy ta phải tìm cách cân bằng nhu cầu của cả hai phần ấy chứ không nên tìm cách đè nén quá đáng phần nào đó để nó bộc phát như khối thuốc nổ thì rõ là không hay. Sự thông minh của phần "con" đó dường như cũng lớn theo cái con cu đã gần như cương cứng của tôi và vẽ ra cho tôi một tình huống. Một chút thánh thiện còn lại trong lòng đưa cho tôi một giải pháp để tôi đỡ phần nào áy náy:
– "Thôi mình chỉ tìm cách nhìn bên trong quần bơi của nó một lần. Coi như là đáp lại những lúc nó nhìn của mình. Chỉ vậy thôi".