Phần 58
Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (58)
Tôi nằm trong bồn tắm ngâm nước ấm cho sảng khoái. Cố buông bỏ hết mọi chuyện linh tinh qua một bên. Đầu óc dần dần tỉnh táo và nhận ra mình cư xử rất chi là kỳ cục. Đổi lại là thằng Thịnh, tôi cũng sẽ phản ứng như thế. Tự nhiên bước vào ngôi nhà của cậu Út thân thương, thấy hàng xóm của mình dự đám giỗ còn mình thì Út chẳng nói chẳng rằng gì, ai mà không khó chịu chứ. Thằng Thịnh nó chẳng biểu hiện ra mặt, chỉ đợi lúc nhà không có ai và tôi lại gây sự trước, nó mới nói ra điều nó ức chế. Trong một mối quan hệ, nhiều khi hai bên phải chia sẻ cho nhau những suy nghĩ trong lòng của mình để tránh những hiểu lầm. Những hiểu lầm này có thể nhỏ thôi nhưng tích tụ dần dần sẽ thành to ra và mối quan hệ sẽ lung lay vì không có cách giải quyết kịp thời với cái big problem như thế
Tôi nghe trong phòng ngủ có tiếng chuông điện thoại của tôi. Chẳng muốn nghe nữa, cứ cho nó reng cho đã đi. Nhưng mà cứ reng hoài hoài nghe cũng khó chịu. Chắc có ai đó cần gì khẩn cấp hay sao mà gọi hoài dù thấy tôi không bắt máy. Tôi bước ra khỏi bồn tắm, lắc lắc mình cho ráo nước, giống con chó rũ lông ghê chưa. Nhưng con chó nó biết rũ lông sao mà nước văng ra hết sạch. Còn tôi thì lắc lắc vậy chứ chẳng rũ được bao nhiêu là nước cả. Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm với dáng điệu hơi vội vàng và đang sũng nước thì cái miếng chùi chân trơn tuột làm tôi ngã cái oạch.
Thằng Thịnh giống như chờ sẵn để xem tôi té hay sao mà nó đang giương mắt ra nhìn cậu Út trần truồng trùi trụi nằm dài ra đất, mặt mũi nhăn nhúm vì đau. Nó đang cố kìm tiếng cười trong miệng, tay cầm cái phone vẫn còn reo inh ỏi của tôi. Tự nhiên thấy thương thương nó làm sao á. Tôi giả bộ hốt hoảng, giả kiểu mấy đứa con gái, một tay che hai vú một tay che súng đạn lòng thòng lại, cái chân gác lên nghiêng nghiêng, còn miệng thì kêu toáng lên:
– "Trời ơi, bị anh Thịnh thấy hết trơn rồi! Hu hu!"
Thằng Thịnh nhịn hết nổi, nó cười sặc sụa. Cười như chưa từng được cười vậy đó. Chắc ai đó gọi cho tôi cũng mắc cười theo hay sao mà quên không gọi nữa làm tiếng chuông điện thoại im bặt. Không gian chỉ còn lại tiếng cười của hai cậu cháu mà thôi. Thằng Thịnh cười một lúc vẫn chưa thôi, vừa cười vừa nói:
– "Em gái này che kỳ ghê nha! Che ở dưới thôi, ở trên ngày nào em cũng khoe ra hết còn che cái nỗi gì"
– "Ừa ha!" – Tôi đáp rồi đưa tay còn lại xuống che luôn hạ bộ
– "Ha ha, Út nhảm quá chừng" – Thằng Thịnh tiếp tục cười – "Ở dưới con cũng thấy hoài rồi che làm gì nữa"
———————-Tôi cười cái khì rồi lồm cồm ngồi dậy, thằng Thịnh quăng cho tôi cái khăn để lau mình. Nó trao lại cái phone cho tôi rồi đi xuống dưới nhà. Tôi chui vào phòng ngủ nằm vật xuống nệm, mở phone ra xem ai hại cái mông tôi đau điếng thế này, mặc dù cười đùa một lúc vậy chứ vẫn còn ê ẩm lắm.
– "Gọi tôi gì quá chừng vậy ông?" – Tôi hỏi thằng Kha
– "Kiểm xem đang mần thịt ai, em Bình hay em Thịnh" – Thằng Kha chắc đã tỉnh rượu rồi nên giở giọng cợt nhả – "Út ơi, Út mần em Bình đi, chừa em Thịnh lại cho cháu được hông?"
– "Đạp cái chết à!" – Tôi nói – "Ông có biết là ông làm cái mông tôi ê ẩm nãy giờ không"
– "Ủa tôi có đâm ông bao giờ mà ê ẩm?" – Thằng Kha đểu cáng hỏi lại – "Đừng vu oan cho người… có tội nhé hehe!"
Thằng Kha làm tôi cũng buồn cười theo. Lần nào nói chuyện với nó cũng thấy vui vui vậy. Nó hay pha trò mỗi khi tôi có chuyện buồn. Không buồn nó cũng pha trò. Tôi đi xuống nhà, thằng Thịnh đang ngồi chóc ngóc xem tivi. Thấy tôi, nó cười cười chắc là nhớ chuyện hồi nãy. Cái nhà có thằng Thịnh sao mà vui vẻ. Hờn giận nhau làm chi cho căng thẳng thêm phải không. Tôi ngồi xuống salon, gần thằng Thịnh, tám chuyện với nó. Rồi khéo léo kể lại chuyện thằng Bình với chị Tám lên khám bệnh. Trước giờ đám giỗ của chị Sáu, tôi có khi nào kêu người trong nhà đâu, toàn là mời bạn bè không à! Trước nữa, tôi cũng chỉ cúng cơm rồi ăn một mình thôi chứ có làm gì rình rang. Nói cho nó hiểu để đừng có hiểu lầm Út của nó nữa.
Đang vui thì đứt dây đàn. Đang trong toilet thì nàng Ngọc Diệp đến chơi. Thằng Thịnh ra mở cửa, thấy bóng chiếc Vespa LX màu trắng là tôi biết là con bánh bèo ấy. Bữa đi bơi, chia tay con nhỏ rẽ sang hướng khác, tôi nghĩ nhà nó cũng không có gần nhà tôi. Thế mà chịu khó đến nhỉ. Mới cách chừng vài ba tiếng đồng hồ chứ mấy. Con nhỏ lễ phép chào tôi nhưng ánh mắt thì khó đoán lắm, có vẻ gì đó đắc chí, có vẻ gì đó ghen ghét, mà cũng có vẻ gì đó khoan hoà. Nói chung đó là cặp mắt đẹp nhưng không thật. Chắc tại tôi có thành kiến với nó nên nghĩ vậy chăng?
– "Ủa hồi nãy cháu tới rồi mà phải không" – Tôi hỏi – "Cảm ơn giỏ trái cây của cháu nhé"
– "Vâng, ban nãy cháu đến mà anh Thịnh bảo say và buồn ngủ nên cháu sang nhà bạn ở gần đây chơi" – Ngọc Diệp nhã nhặn giải thích – "Giờ cháu quay lại thắp hương cho dì Sáu ạ!"
Ối giời ơi cái con nhỏ này thân thiết với nhà tôi thế nhỉ? Gọi "cậu Út" ngọt sớt không nói nhé. Nay nó gọi luôn "dì Sáu" nghe tình cảm ghê chưa. Nếu nó gặp anh chị Hai tôi chắc nó cũng gọi "cha" với "mẹ" luôn rồi. Không biết con nhỏ có gặp anh chị Hai tôi chưa nhỉ? Chị Hai tôi thích cái kiểu như con Ngọc Diệp này lắm. Nghe nó kêu "mẹ" chắc sướng rơn rồi tính chuyện gả bán con trai cho người ta ngay liền!
– "Thôi khỏi nhang đèn gì cháu ơi" – Tôi ngăn lại – "Tại thằng Thịnh không nói rõ cháu hiểu lầm đó. Chị Sáu mất lúc nhỏ nên chẳng có làm giỗ rình rang đâu. Thịnh đi lấy nước cho bạn đi con!"
Kim chi Ngọc Diệp từ chối uống nước mà mời hai cậu cháu tôi đi uống trà sữa. Chắc con nhỏ tưởng cậu Út của thằng Thịnh mãn teen rồi nên rủ đi chỗ này cho cậu Út từ chối hoặc nếu có đến thì cũng lớ ngớ đây mà. Lầm to rồi nhé. Thằng Thịnh dắt hai chiếc xe ra trong khi tôi giữ vai trò khoá cửa. Cháu tôi đang ngồi lên chiếc SH chờ tôi trong khi kim chi Ngọc Diệp tần ngần đứng tạo dáng bên chiếc Vespa LX màu trắng. Cũng được cái là thằng Thịnh không vì gái mà bỏ cậu Út của nó. Nhưng có con nhỏ này đi chung thì vui chẳng được là bao nhiêu!