Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (59)
Kim chi Ngọc Diệp dẫn hai cậu cháu tôi đến một quán trà sữa xinh xinh nằm trong khu Miếu Nổi. Khi chúng tôi bước vào thì tôi đã thấy có cái gì đó vướng vướng trong đầu. Chừng ngồi xuống một lúc thì tôi hiểu cái cảm giác đó. Trong quán có một hội nhóm gay nào đó của một diễn đàn nào đó tụ tập offline. Khoảng chừng không tới hai mươi người. Và các bạn gay lộ thì chẳng còn e dè gìn giữ gì nữa. Bất giác tôi quay sang nhìn con nhỏ Ngọc Diệp, thấy nó chống tay gác cằm, chăm chú nhìn cái hội kia đùa giỡn và chỉ cười nhàn nhạt khó đoán. Quay sang lén nhìn thằng Thịnh, thì thấy nó có vẻ gì đó bực bực không hài lòng, không thoải mái. Tự nhiên tôi thấy có chút gì đó sợ sợ, có chút gì đó không ổn sẽ xảy ra, cứ bất an và nhìn ngó lung tung.
– "Cậu Út có biết cộng đồng "eo gi bi ti" (LGBT) không ạ?" – Nhỏ Ngọc Diệp đột nhiên quay qua nhìn tôi hỏi
– "Cộng đồng gì cháu?" – Tôi vẫn còn đủ trấn tĩnh để hỏi lại câu hỏi mà tôi đã nghe rất rõ
– "Anh Thịnh có nghe qua cộng đồng "eo gi bi ti" chưa? – Con nhỏ này không trả lời tôi mà nhoẻn cười hỏi thằng Thịnh
Thằng Thịnh lắc đầu không trả lời. Và cũng chẳng hỏi lại như tôi. Nó chợt quay sang nhìn tôi một cái thật nhanh và theo chiều quay đầu đó, ánh mắt của nó chuyển sang khung cửa sổ mở ra ngoài đường. Nó giữ yên ánh mắt ở vị trí đó nhìn những dòng xe cộ, còn tay thì cứ khuấy cái ly trà sữa trân châu hương dưa lưới của mình. Lúc ấy tôi chợt liên tưởng thằng Thịnh đến người yêu cũ. Cả hai đều thích hương dưa lưới khi uống trà sữa, cũng cùng cung hoàng đạo Kim Ngưu. Và cũng hay giữ sự im lặng bất thường, mặc kệ đối diện chung quanh mình là ai, có vai trò gì với mình.
Nhỏ kim chi Ngọc Diệp này không lẽ đáo để đến thế. Không lẽ con nhỏ cố tình dẫn tôi và thằng Thịnh đến đây, để cho thằng Thịnh nhìn những người bạn cùng khuynh hướng tình dục với tôi nhưng có sự biểu hiện ra bên ngoài quá nhiều khiến cho những người straight đôi khi cảm thấy khó chịu? Không lẽ nó muốn thằng Thịnh nhìn những người này mà liên tưởng đến bên cạnh nó, ăn chung, ngủ chung với nó, là một người y chang những người ngồi kế bên kia? Một cách để lộ thân phận của cậu Út nhẹ nhàng thật sự.
– "Mấy người kia là đồng tính đấy cậu Út" – Con nhỏ Ngọc Diệp lại khuấy động sự im lặng bao quanh ba chúng tôi – "Có lẽ sắp tới nhà nước cho phép họ sống chung, tổ chức cưới. Việt Nam lúc này văn minh quá cậu nhỉ?"
Tôi chỉ mỉm cười không đáp. Trong lòng thấy đắng cay. Tôi hơn con ranh kia bao nhiêu tuổi, trải đời biết là bao, thế mà hôm nay chỉ có thể phản ứng bằng một nụ cười thua trận. Có lẽ, khi bị chạm vào cái khuyết tật lớn nhất, cái điểm yếu lớn nhất, trí não của người ta sẽ bị trì trệ, hoạt động rất là kém. Cái nỗi sợ trong đầu tôi từ nãy giờ đã dần dần định hình, rõ nét hơn và nhiều hơn. Tôi sợ thân phận của mình bại lộ ư? Không phải, điều tôi lo sợ chính là cách cư xử của thằng Thịnh dành cho tôi sau này, sau khi biết được thân phận thật sự của cậu Út.
Một nỗi sợ khác nhẹ nhàng hơn nhưng cũng làm tôi nao núng. Tôi sợ con nhỏ đáo để kia sẽ dùng một cách thức gì để làm lộ ra tình cảm mà tôi dành cho thằng Thịnh. Tôi hối hận đã đi uống trà sữa hôm nay. Tôi hối hận đã đánh giá con nhỏ Ngọc Diệp quá thấp. Cũng vì tôi quá chủ quan, mới mười sáu mười bảy tuổi đầu, lại là con gái nữa, ai mà ngờ con nhỏ sắc sảo và thông minh đến như vậy. Tôi phải làm gì tiếp theo đây? Không lẽ cứ ngồi đây để con Ngọc Diệp xem mình là củ hành tây thảm hại, lấy con dao nhíp lột ra từng mảnh vỏ, để lộ đến cái lõi trong cùng, và lôi kéo sự khinh bỉ kỳ thị của thằng Thịnh hướng vào.
Trong lúc bối rối ấy, tôi chợt nghĩ đến thằng Kha. Tôi liền đi vào toilet gọi phone cho nó. Nhà thằng Kha, cũng là phòng mạch của nó, cũng gần ở đây. Tôi nhờ nó đến cứu viện. Chưa khi nào tôi sợ ngồi cạnh thằng Thịnh vào lúc này đến như vậy. Trời cũng còn thương tôi, thằng Kha bắt máy và nhận lời. Khi tôi từ toilet ra ngồi được chừng dăm phút thì thằng Kha "vô tình" bước vào quán. Tôi mừng quá, giả bộ ngạc nhiên rồi tách sang ngồi cùng bàn với nó, để mặc cho thằng Thịnh ở lại với con Ngọc Diệp kim chi. Thật là ê chề nhục nhã. Ngẫm lại, cái cảm giác là kẻ bại trận với cái cảm giác làm củ hành tây bị lột đến lõi, cảm giác nào mới đớn đau và đáng sợ hơn?
– "Út ơi, Út về giờ chưa?" – Thằng Thịnh hỏi với sang khi mà tôi qua bàn thằng Kha được chừng nửa tiếng đồng hồ
– "Thịnh muốn về hả?" – Tôi hỏi rồi giả đò quay sang thằng Kha – "Về giờ chưa ông?"
– "Thịnh với bạn về trước đi, lát cậu đưa cậu Út về sau cho" – Thằng Kha trả lời thay tôi
– "Dạ! Vậy con về trước!"
Thằng Thịnh đứng lên bước ra khỏi quán, con nhỏ đáo để kia lẽo đẽo theo sau. Con bánh bèo đó quay lại quăng cho tôi một nụ cười ngầm định như kiểu của người chiến thắng. Tôi cũng nhìn nó, nhưng ánh mắt vô cảm, kiểu như là sự phản ứng tự nhiên khi có ai nhìn mình. Trong đầu tôi đang bận rà lại xem thái độ của thằng Thịnh từ đầu đến giờ thế nào, đã nói những gì. Tôi muốn đánh giá lại tình hình vừa xảy ra mà sao đầu óc cứ bùng nhùng bùng nhùng không xâu chuỗi sự kiện gì được hết. Gương mặt tôi ỉu xìu thấy rõ.
Thằng Kha mọi khi cũng hoạt bát vui nhộn mà sao hôm nay nó chẳng tâm lý tâm liếc gì hết. Nó cứ để cho tôi chìm đắm trong cảm xúc mà chẳng góp một lời nào. Ăn hết phần trân châu trong ly của nó, thằng Kha tóm lấy cái ly còn đầy nước của tôi mà húp tụp tụp và hì hụi moi mấy viên trân châu lên ăn tiếp. Sau khi xử lý xong cuộc chiến Trân Châu cảng, nó gõ cái muỗng xuống bàn và lôi tôi ra khỏi sự lặng im:
– "Thôi kệ mẹ nó ông ơi! Cho tới đâu thì tới! Cái quan điểm của MC Kỳ Duyên mà ông tâm đắc đâu rồi?"
Nghĩa là, trước khi thằng Thịnh lên nhà tôi ở, tôi đang có con số không. Nó xuất hiện lấp đầy số không tròn trĩnh ấy. Giờ giả như mọi chuyện đổ bể nó chẳng muốn đối diện với cậu Út nữa thì tôi lại trở về với con số không. Nghĩa là tôi chẳng mất mát cái gì hết. Nhưng mà, nói thì nói vậy chứ làm thì khó lắm. Chỉ khoảng một năm ngắn ngủi, cái số không của tôi đã đầy ngập tình cảm dành cho thằng Thịnh và tôi đã mặc định là xuất phát điểm ban đầu của tôi là con số không đầy ngập ấy.
– "Con chạy qua nhà cậu Năm chơi nha Út! Khi nào Út muốn về thì gọi con quay lại đón khỏi mắc công cậu Kha." – Thằng Thịnh chợt nhắn cho tôi cái tin như thế