Phần 57
Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (57)
Đốt xong giấy vàng bạc một lúc thì đám bạn tôi mời đến ăn giỗ lục tục xuất hiện trước cửa rào. Trong bọn chỉ có thằng Kha bác sĩ là thuộc thế giới thứ ba. Thằng bạn gay của tôi tuy không phải "sắc nước hương trời" nhưng được cái có duyên và nói chuyện khéo léo. Nó tinh tế lắm, tôi đã bảo là nó không nên làm bác sĩ mà phải là chuyên gia tâm lý mới đúng. Thằng Kha bảo tôi là sang năm nó sẽ đi học thêm ngành tâm lý rồi chuyển qua làm bác sĩ tâm lý cho tôi. Vừa ngồi vào bàn là thằng Kha tia ngay thằng cháu tôi rồi thằng Bình nữa. Xong nó quay sang nhìn tôi cười ý nhị.
Bữa giỗ hôm nay tôi vốn không định nhậu nhẹt nhiều. Nhưng thằng Kha tự nhiên khích tới khích lui thế nào mà ai cũng nâng ly côm cốp. Thằng Kha uống chắc cỡ thằng Thịnh, thua tôi một chút. Còn thằng Bình chắc là uống khá nhất trong bàn. Đảo vài vòng một hồi say tuý luý thì thằng Kha ngất ngây con gà tây, mồm miệng hết còn liến thoắng được nữa. Tôi phải gọi taxi giùm nó trong khi thằng Thịnh cháu tôi thì phi vào trong toilet ói quá trời quá đất. Tôi thì bận tiễn khách ra về, trong đó có thằng Bình và chị Tám. Chừng xong xuôi rồi mò vào định chăm sóc cho cháu thì nó đã nằm ngay đơ trong phòng ngủ rồi.
Chị Hồng dọn dẹp bãi chiến trường xong thì xin phép ra về, tôi đóng cửa đàng hoàng rồi cũng ngả lăn xuồng nệm. Tôi cứ tưởng là sau mấy chục ngày hè, hai cậu cháu tôi mới lại có dịp nằm trên tấm nệm này. Ừ nhỉ, chuyện đơn giản là thế, tôi cứ kêu thằng Thịnh lên ăn đám giỗ thì sẽ có cơ hội lại ngay thôi. Tôi ngước nhìn hai má bầu bĩnh, làn da còn căng mịn trẻ trung, trong lòng chợt muốn lấy bàn tay áp lên đôi má ấy. Thằng Thịnh chợt quay sang ôm cứng lấy tôi, đầu nó áp sát vào đầu tôi, còn mũi thì cọ cọ vào dái tai làm tôi rất chi là nhột nhạt. Cảm giác hạnh phúc dâng lên nhưng lại chẳng thấy thèm muốn dục vọng gì cả.
Tôi đang muốn nằm yên trong vòng tay ôm cứng của thằng Thịnh, tự nguyện làm chiếc gối ôm cho giấc mơ của thằng Thịnh được vẹn tròn. Để hơi thở của nó vẫn cứ đều đặn phả vào lỗ tai tôi nghe nhột nhạt. Để nghe cảm giác nằng nặng trên bụng khi thằng Thịnh co nguyên cái chân dài nhiều lông của nó lên người của tôi. Tôi giả bộ ngủ say, khẽ quay đầu sang đối diện thằng Thịnh. Chỉnh cho đầu mũi của mình cọ vào đầu mũi đang phà phà hơi rượu nồng nàn. Tôi nhắm mắt, lè lưỡi đu đưa trong không khí, mò mẫm kiếm tìm một chút da thịt nhô ra trên gương mặt thằng cháu của tôi.
Bỗng nhiên thằng Thịnh rúc sâu hơn về phía tôi khiến cho hai cái mũi càng áp sát vào nhau hơn nữa. Tôi khẽ hé mắt ra, thấy trước mặt nhạt nhoà. Cái mặt thằng Thịnh quá gần làm tôi chẳng nhìn thấy gì được nữa. Cảm giác như đôi môi của nó đang tiến sát lại gần tôi. Trời ơi, tôi muốn cái điều mà tôi mong ước ghê gớm mà chưa có cách nào thực hiện được. Một nụ hôn mà thằng Thịnh sắp sửa trao cho tôi. Dù đó chỉ là sự vô tình của nó nhưng lại là tất cả những gì tôi khao khát.
Có lần thằng Kha bảo tôi là, khi tôi có được đầy đủ thằng cháu của tôi, từ thể xác đến tình cảm, có lẽ tôi sẽ không còn thấy ham muốn, khát khao gì ở thằng Thịnh nữa. Cho nên, để chóng lãng quên cái tình cảm mà tôi cho là trái luân lý, thì hãy nhanh chóng tìm cách đạt hết những khát khao đi. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, ý nó là như thế. Tôi chẳng biết, mà cũng chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn sống trong cảm giác hạnh phúc khi tình yêu đến. Ba năm dài tôi chôn vùi đời mình trong cô độc, quên hết những gì gọi là tình yêu. Và thằng cháu lại là người mở lại cánh cửa trái tim mà tôi cứ tưởng là đã mất chìa khoá và cái ổ khoá thì bắt đầu gỉ sét.
Bỗng nhiên chuông điện thoại của thằng Thịnh reo inh ỏi làm hai cậu cháu đều giật mình thức giấc (tôi có ngủ đâu nhưng cũng giả bộ thức dậy). Thằng Thịnh buông tôi ra trước khi tôi từ từ mở mắt. Thằng Thịnh bắt điện thoại lên alo một tiếng, nói "chờ chút nha" rồi nhanh chóng đi xuống dưới nhà. Tôi nằm đó một lúc thì nghe tiếng con gái nói chuyện với con trai. Tôi nhè nhẹ ra ban công lắng nghe tình hình bên dưới. Lại là Ngọc Diệp kim chi. Sao nó biết thằng Thịnh lên bữa nay mà mò đến tìm? Vậy là hai đứa nó hẹn sẵn trước khi thằng Thịnh lên nhà tôi rồi.
– "Chà vừa mới lên đã có gái đến tìm nha!" – Tôi nói khi thằng Thịnh quay lại – "Tối nay hai đứa đi đâu chơi?"
– "Dạ có đi đâu chơi đâu Út!" – Thằng cháu tôi lơ đãng nói – "Diệp đến gởi đồ cúng, thấy con say và mệt nên đi về rồi"
– "Con nói cho nó làm gì mắc công người ta gửi đồ cúng" – Tôi nói hơi cằn nhằn
– "Tại Diệp hỏi con lên Sài Gòn làm gì thì con nói lên đám giỗ dì Sáu" – Thằng cháu tôi đáp – "Nếu mẹ con không nói thì con cũng đâu có biết đám giỗ của dì Sáu đâu. Út cũng kỳ nữa, kêu anh Bình với má ảnh lên ăn đám giỗ mà không kêu con gì hết!"
Cái gì mà nguyên cái nỗi oan Thị Kính ở đâu gắn vào tôi thế này. Thì ra anh chàng cứ nghĩ là tôi mời chị Tám với thằng Bình lên ăn đám giỗ. Sao nó suy nghĩ con nít vậy chèn? Tôi thân thiết với thằng Bình và chị Tám như vậy hay sao? Tôi đang bực chuyện con kim chi bánh bèo kia mà nó còn hờn ngược lại tôi vậy đó. Giận mất khôn, đang đầy rượu trong người mà, tôi quay lưng lại với nó, lấy cái gối úp lên đầu rồi nói:
– "Mệt quá! Đoán bậy bạ! Để tui ngủ!"
Phía sau lưng tôi cũng có tiếng sột soạt. Thằng Thịnh cũng quay lưng đâu lưng lại với tôi. Ủa kỳ vậy, giận tôi thì bỏ đi chỗ khác ngủ đi, sao cứ nằm đây thở hồng hộc làm tôi khó ngủ quá vậy nè? Tôi ngồi dậy quẳng cho nó mấy câu rồi đi xuống salon nằm:
– "Thằng Bình dẫn chị Tám lên khám bệnh! Vô tình thấy nên Út mời luôn! Út không có ở không đi bày chuyện mời người dưng mà bỏ qua ruột thịt!"
Nằm bực dọc một lát rồi cũng ngủ queo râu. Ba cái rượu này đúng làm giúp mình ngủ ngon thật chứ. Chừng lúc tỉnh dậy thì trời tối om rồi. Chắc là thằng Thịnh đang lục lọi dưới bếp. Có tiếng bếp ga tanh tách, nó đang hâm lại đồ ăn. Tôi cũng thấy đói bụng. Sau giấc ngủ, tôi thấy khoan khoái tươi tỉnh hơn và cũng hết giận hờn đi nhiều rồi. Ngồi dậy, tôi định xuống bếp coi nó làm gì rồi sẽ múc một tô gì đó ăn chung luôn. Trước mặt tôi là cái kệ để tivi, trên đó là một giỏ trái cây bọc trong giấy kiếng. Chắc chắn là của con Ngọc Diệp đây mà! Lại thấy bực bội nổi lên. Tôi bỏ đi lên lầu, vặn nước chảy rào rào. Tắm cho đã cơn bực bội!
– "Út ơi ăn bò kho không con múc luôn" – Tiếng thằng Thịnh sau cánh cửa phòng tắm
– "Con ăn một mình đi" – Tôi nói – "Út không đói"
– "Dạ" – Cái giọng tiu nghỉu lệt xệt xuống lầu