Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (55)
– "Ây da đau quá!" – Thằng Thịnh la lên oai oái
Nó xuýt xoa rồi nhìn cậu Út đang cười khà khà bằng ánh mắt rất chi là khó hiểu. Không phải giận mà cố tỏ ra giận. Không phải bực dọc mà cố tỏ ra bực dọc. Xen lẫn vào đó nét tinh nghịch, ranh mãnh, thấy có mùi gian gian làm sao. Tôi thấy không ổn nên tỏ vẻ cảnh giác, lấy tay che hạ bộ của mình lại. Quả nhiên là tôi nghi đúng, nó nhào tới chộp vào cu dái của tôi, vừa hành động vừa gầm ghè "coi Út có biết đau không nha". Tôi mắc cười quá chừng nên mất hết cả sức lực. Nó gỡ tay tôi ra dễ dàng (tại tôi mất sức chứ không phải giả bộ để cho thằng cháu gỡ tay dễ vậy đâu nha).
Tôi liền co người lại như con tôm, hai chân áp chặt lại che chắn cho "chú nhóc" của mình. Thằng cháu tôi lại tiếp tục dùng sức trai mười bảy bẻ gãy sừng trâu của nó, vừa chọc lét cho tôi cười sặc sụa vừa tìm cách banh hai chân tôi ra. Nó vẫn liên tục đe nẹt "bữa nay con phải búng Út ít nhất là một chục cái", "búng chừng nào nó đỏ ké lên mới thôi", "à không, búng cho Út của tui ướt quần luôn mới thôi". Trời ơi là trời, mấy câu đe doạ của nó mà như là truyện cười vui nhất thế giới làm tôi cười quá chừng chừng. Con cu của cậu Út cũng ham vui hay sao mà từ từ ngóc đầu lên.
– "Sao Út dễ lên thiệt ta?" – Thằng Thịnh tự nhiên khựng lại thắc mắc
– "Ờ thì… Út nhạy cảm" – Tôi đáp kèm theo một chút quê quê – "Rồi có sao không?"
– "Trời ơi nguy hiểm lắm chứ ở đó mà không có sao" – Thằng cháu tôi nói chồm lại sát mặt tôi rù rì như thể nghiêm trọng lắm – "Tối con ngủ với Út lỡ con nằm mớ thấy đá banh, con sút một phát là gãy như chơi đó haha!"
– "Ôi xời nhảm nhí" – Tôi đáp rồi nằm quay lưng lại với nó
Chẳng hiểu sao tôi lại cư xử như thế nữa. Không giống tác phong bình thường của tôi. Đang có cơ hội để mà lột quần áo của nhau ra là thế nhưng tôi lại quay lưng để cơ hội ấy trôi tuột qua. Chẳng biết sau lưng tôi, thằng Thịnh đang làm gì. Nó cũng nằm xuống và im re y chang cậu Út. Tôi còn không hiểu nổi mình thì lấy gì phán đoán những suy nghĩ hành động của thằng cháu. Rồi đột nhiên tôi nói:
– "Mấy bữa nay ở nhà có một mình thấy buồn quá Thịnh!"
– "Dạ! Con về đây ngủ một mình cũng thấy thiếu thiếu" – Thằng Thịnh nói – "Ngủ với Út quen có gối ôm, quen gác chân lên bụng Út, hơ hơ"
– "Lên cu tui chứ bụng cái gì" – Tôi chỉnh lại
– "Không phải à nha! Con mà gác lên đó là gãy cu, Út hết đồ chơi để xài à!"
– "Lâu rồi đâu có dùng đến" – Tôi thành thật nói – "Cho nó gãy luôn cho rồi đi"
– "Ha ha, nghe tội nghiệp Út quá dạ!" – Thằng cháu tôi cười kha kha
– "Thấy tội nghiệp mà không chịu tìm cách giải quyết giùm Út nữa!" – Tôi hồi hộp định tiến thêm một bước nữa
Thật ra, trước giờ, toàn là tôi làm cho thằng Thịnh ra, có khi là nó biết, có khi nó không biết. Chưa bao giờ nó làm lại cho tôi cả. Nó cũng chưa từng đề nghị làm lại cho tôi. Và cũng là do tôi ít để có thời gian cho sự việc đó, chắc là do tôi sợ nhìn thấy cảnh thằng Thịnh không đề nghị gì sau khi được cậu Út làm cho sung sướng đến lả người. Thế nên, sau mỗi lúc làm cho thằng cháu xuất tinh, tôi lại né sang việc khác. Bữa nay, tôi muốn thử để nghị thằng Thịnh cho bàn tay của nó vào con cu của tôi. "Được voi đòi tiên", tôi sẽ dụ dỗ đến cái miệng của nó. Nhưng chắc lúc này không thuận lợi đâu. Rồi không chờ thằng Thịnh trả lời tiếp, tôi ngồi bật dậy lục lọi trong ba lô. Thằng Thịnh hỏi:
– "Gì vậy Út?"
– "Út mua cái này cho chị Hai mà quên" – Tôi lôi trong ba lô ra một cái hộp mỹ phẩm có vỏ màu xanh lá cây nhá nhá trước mặt thằng Thịnh – "Alovera lotion gel"
– "Để làm gì Út?"
– "Có đứa bạn, lớn hơn Thịnh một chút, nó đang bán nên Út mua ủng hộ" – Tôi thủng thẳng nói – "Xức cái này vô làm mát da với mềm da, đã lắm. Mấy bữa Út bị dị ứng có xài làm đỡ ngứa hơn nhiều lắm đó!"
– "Hay vậy Út" – Thằng Thịnh tán thưởng
– "Cái này còn một tác dụng khác cũng hay lắm nè" – Tôi háy háy mắt bí hiểm nói – "Cái này mà Thịnh bôi vô cu lúc tự xử nó làm cho mình thấy nóng nóng và phê hơn. Ra lâu hơn và nhiều hơn nữa đó!"
– "Có thiệt không đó?" – Thằng cháu tôi cười cười nhưng có vẻ ngờ vực
– "Thiệt chứ sao không!" – Tôi nhún vai – "Cái này phải để nguyên tặng chị Hai rồi. Bữa nào Út cho Thịnh xài thử là biết thiệt hay giả liền"
Tôi đặt hai hộp alovera gel xuống giường rồi tiếp tục ngả lưng nằm xuống. Than thở với thằng Thịnh sao ở nhà nó không có xài gối ôm như trên nhà tôi xong tôi túm lấy cái đùi của thằng Thịnh mà ôm đỡ ghiền. Thật ra ôm cái gối ôm đâu có ghiền bằng ôm cái chân thằng Thịnh. Mà cứ nói vậy đó, cho nó lập lờ, hư hư thực thực. Tự nhiên có nhiều chuyện xảy ra khiến tôi cảm thấy hơi mù mờ và rối rắm. Tôi nghĩ mình đã đi được một bước dài lắm rồi, nên càng phải cẩn thận kẻo những bước đi trước bị phá tanh bành hết! Ngủ một chút để lát tỉnh táo mà chạy xe về Sài Gòn nữa chứ!
Lần này về Sài Gòn, thằng Thịnh lại đòi tôi chở giùm ra Mộc Hoá. Tôi có hơi ngóng sang bên kia sông xem có ai đó len lén nhìn tôi không. Tôi tự cười với ý nghĩ viễn vông ấy khi mà lẩn khuất sau đám lau sậy ven bờ cũng chỉ trơ vơ ngôi nhà mái tôn nổi bật trong ánh nắng chiều. Thằng Thịnh ngồi sau thì giục tôi nổ máy, "con sẵn sàng rồi nha Út". Tuần sau tôi có về nữa hay không, công việc cũng tùm lun nên chưa biết được. Nếu không thể thu xếp về đây được thì tôi phải chờ thêm bảy ngày nữa. Chao ơi, mười bốn ngày không có thằng Thịnh sao mà buồn và cô đơn đến kinh khủng vậy nè trời?