Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (54)
Thằng Bình cho xuồng cập vô bờ bên phải. Thằng Thịnh chờ sẵn như ý muốn kéo tôi lên. Thì ra nó đang rửa xe nên nhìn xa xa thấy cứ chồm lên hụp xuống. Cạnh bên chiếc Wave RSX màu đen tem đỏ còn vương vãi bọt xà phòng là chiếc SH của tôi bóng loáng đã được rửa xong đang nghiêng nghiêng mình phơi nắng. Vậy chắc là nó tìm tôi không được nên tranh thủ lôi xe ra, vừa rửa vừa chờ đó mà. Chiều nay, tôi sẽ về lại Sài Gòn để sáng thứ hai đi làm đúng giờ đúng giấc nữa. Thời gian sao mà qua thật là mau, hai ngày cuối tuần cứ như là 2 tiếng đồng hồ xem một bộ phim trong rạp.
– "Út cầm hủ cà na thôi" – Thằng Bình nhắc khi thấy tôi chuẩn bị lấy đồ đạc trong khoang – "Điên điển để má tui làm đồ ăn trưa, chút Út… với em Thịnh qua nhà tui ăn nha?"
– "Vậy có phiền chị Tám quá không?" – Tôi nói rồi quay sang hỏi thằng Thịnh – "Nhà mình chắc cũng nấu cơm rồi phải không Thịnh?"
– "Có Út!" – Thằng Thịnh đáp – "Anh Bình cho Út em cái một rổ bông để mẹ em nấu cho… tụi em ăn được rồi"
– "Ừa, cũng không có phiền gì đâu" – Thằng Bình tiếc rẻ nói – "Nhưng thôi trưa nay cậu Út ăn cơm nhà đi, chiều qua nhà tui ăn chiều nha?"
– "Chiều tui về Sài Gòn rồi Bình" – Tôi đáp – "Khoảng chừng ba giờ là về, chắc không ăn được. Cảm ơn chị Tám giùm tui nha!"
– "Đi mau vậy ha?" – Hắn đáp không chỉ bằng cái giọng tiếc rẻ mà nét mặt cũng tràn đầy thất vọng thấy cũng tội tội.
– "Ừa, mai thứ hai tui phải đi làm mà!" – Tôi đáp – "Vậy thôi tạm biệt Bình ở đây luôn hen. Bữa nào tui về nữa!"
Thằng Bình không đáp lời chỉ khẽ gật đầu, trong đôi mắt sâu thẳm một nỗi buồn lãng đãng. Khua nhẹ mấy nhịp chèo, con xuồng tách bến xa bờ một quãng xa xa mà sao tôi vẫn còn đứng yên nhìn theo cái bóng lẻ loi trôi ngang dòng sông ấy. Có lẽ tôi sẽ vẫn còn đứng như vậy cho đến khi con xuồng cập sang bờ bên kia nếu như thằng Thịnh không khều khều vai tôi hỏi:
– "Út thích bơi xuồng lắm hả?"
– "Ừa thích chứ!" – Tôi khẽ giật mình – "Mà sao tự nhiên hỏi vậy?"
– "Con thấy về đây cứ có chiếc xuồng ở đâu là có Út ở đó à!"
Nói xong nó quay trở lại rửa cho xong chiếc Wave RSX. Hai chiếc xe sóng đôi nhau óng ánh trong nắng mặt trời. Mà sao nhìn thấy có gì đó không cân xứng. Giống như tôi với thằng Thịnh, cũng không cân xứng với nhau rất nhiều thứ, chiều cao chẳng hạn, rồi tuổi tác, rồi trình độ… Vậy mà chẳng hiểu sao ông trời lại run rủi cho tôi có cảm tình với nó làm gì. Đã thế lại còn là cậu cháu nữa mới khổ tâm chứ. Tôi cứ giữ cái sự băn khoăn đó trong lòng suốt bữa ăn trưa và mang cả vào trong buồng khi hai cậu cháu ngả lưng lấy sức để chiều khoẻ khoắn mà về thành phố. Thành ra tôi trở thành yên lặng hơn mọi khi mà không hay biết. Tôi chỉ biết sự khác lạ của mình khi thằng Thịnh nằm trằn trọc một hồi chứ không ngủ ngon lành như mọi khi rồi chợt quay sang hỏi tôi:
– "Sáng sao Út đi chơi với anh Bình mà không nhắn lại cho con biết?"
– "Út quên!" – Tôi đáp vậy nhưng sao tôi nhớ là mình có nhắn với anh rể rồi – "Mà con cũng mắc kẹt chuyện hôn nhân đại sự rồi có rảnh đâu! Út nhắn làm gì!"
– "Cái gì mà hôn nhân đại sự hả Út?" – Nó ngạc nhiên
– "Cha con nói con chở mẹ đi coi mắt cháu chị Sáu Thức nào đó" – Tôi vẫn nhớ rõ cái tên và nét mặt của bà khách hàng đòi giới thiệu cháu cho thằng Thịnh"
– "Trời đất ơi coi mắt đâu mà coi mắt" – Thằng Thịnh giãy nãy lên, làm một tràng một hơi – "Sao tự nhiên cha con nói gì kỳ vậy? Con theo mẹ mua cà na về cho Út đem lên thành phố mà! Mua xong con về liền mà tìm Út đỏ mắt không thấy đâu. Gọi điện cho Út thì nghe tiếng chuông đổ trong buồng. Tìm được cha con thì nói thấy Út đi tập bơi xuồng với anh Bình. Con chạy men men theo bờ sông cũng không thấy đâu hết…"
– "Bình đưa Út đi vô trong đồng cho dễ tập" – Tôi giải thích theo kiểu người có lỗi – "Ở ngoài sông nước chảy xiết gì đó…"
– "Ơm… nhưng mà tập bơi xuồng thì con cũng làm được mà" – Thằng Thịnh vẫn còn ấm ức – "Trong nhà Út không biểu mà đi nhờ người ngoài người ta cười con!"
Ha ha, có ai bị khùng như tôi không. Thằng cháu cằn nhằn cửi nhửi vậy mà tôi thấy vui và mát lòng mát dạ lắm.Tuy không dám khẳng định là nó ghen nhưng tôi thấy rõ sự khó chịu của nó khi tôi đi tít mù khơi với thằng Bình tới gần trưa mới ló mặt về. Đã vậy còn tỏ vẻ luyến lưu không muốn rời "chiếc xuồng nhỏ đưa em về xóm nhỏ" nữa chứ. Gặp người yêu của tôi mà "lăng loàn trắc nết" như vậy tôi đánh cho một trận cho chừa cái thói trăng hoa! Từ đầu đến giờ tôi vẫn luôn nằm ngửa mặt nhìn lên mái nhà lắng nghe lời thằng Thịnh. Rồi khẽ khẽ đặt tay lên bụng nó, ôn tồn nói:
– "Út xin lỗi, Út tưởng Thịnh đi coi mắt, chắc là lâu lắm mới về! Không có gì làm Út buồn quá chừng! Rồi thằng Bình qua rủ nên Út đi cho khuây khoả mà! Tại Thịnh không báo lại cho Út trước làm chi"
– "Tại con thấy Út ngủ say quá! Tối qua ngủ trễ! Với lại… ơ…"
– "Với lại có người dai quá làm Út mỏi miệng muốn chết, phải không?" – Tôi quay qua trề môi châm chọc
– "Mười bảy bẻ gãy sừng trâu mà Út" – Tuy có hơi mắc cỡ nhưng thằng Thịnh nói câu này trơn tru lắm không ấp úng gì.
– "Nhưng rồi cũng phải đầu hàng thôi, hờ hờ" – Tôi đắc chí đưa tay vỗ cái bộp vô hạ bộ của nó – "Vỏ chuối dày có móng tay siêu nhọn nhé!"