Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (52)
Thằng Bình cho xuồng cập vô một cụm điên điển dày đặc. Hoa trổ vàng trên ngọn, nổi bật trên nền lá xanh ngút mắt và màu nước nổi xám nâu mỡ màng. Hắn chồm tới lấy một cái rổ rồi chỉ cái rổ còn lại ngỏ ý là của tôi. Tôi cũng hí hửng tóm lấy cái rổ, tay cũng vin cành, thoăn thoắt ngắt những bông hoa hình nửa trái tim màu vàng chanh be bé. Thật ra, khi hái bông điên điển, người ta ngắt từng chùm chứ không ngắt từng bông hoa như tôi vì hoa nhỏ và mọc thành chùm, "nếu hái từng hoa biết chừng nào mới đầy rổ". Thằng Bình hái được một lúc thì quay sang nhắc tôi như thế. Hèn chi cái rổ của hắn nhiều quá trời hoa vàng trong khi tôi thì chỉ loe ngoe mấy chục bông lẻ tẻ. Tôi vừa hái tiếp vừa cười mình sao mà ngố quá chừng! Dường như thằng Bình có quay sang nhìn tôi thêm lần nữa.
Tôi vốn không cao như thằng Bình, càng không so được với thằng Thịnh. Trong khi đó, bông điên điển hay trổ trên ngọn, thân cây lại mọc cao. Thành ra lâu lâu tôi lại phải với tay, nhón chân mới hái được. Thế rồi trong một lúc nhón chân với cái cành cây bị hụt, tôi hốt hoảng chụp lấy một cành cây khác to hơn. May mà chụp được nên tôi không ngã xuống nước, chỉ làm con xuồng tròng trành rất dữ. Thằng Bình chắc đúng lúc mê say ngó tôi hay hái hoa gì đó không rõ nên không giữ được thăng bằng, ngã nhào xuống biển nước mênh mông. Cái rổ cũng rơi theo chủ nhân làm hoa vàng rải đầy trên mặt nước đẹp lung linh như những đêm Hội An thả đèn lồng trên sông cầu phước vậy.
– "Trời ơi, tui xin lỗi nha" – Tôi nói xin lỗi mà trong miệng đang kềm chế tiếng cười thích thú – "Chết cha không, ướt hết ráo rồi"
– "Không sao đâu Út" – Thằng Bình ngước nhìn tôi vui vẻ nói – "Tui thấy trời nóng nên nhảy xuống tắm luôn. Út tắm không?"
– "Thôi… tui mới tắm hồi nãy mà!" – Tôi ngần ngừ nói
Thật ra thì trời không nóng như thằng Bình nói. Hôm nay tiết trời rất đẹp, nắng trải ánh vàng nhàn nhạt. Mặt nước vẫn còn giữ hơi lạnh của đêm qua nên sức nóng trộn với sức lạnh tạo thành cảm giác mát mẻ lan toả chung quanh. Trong cái nắng sáng rõ như vậy, bóng áo trắng của thằng Bình đang từ từ đổi sắc. Hắn đang cởi áo ra, vắt nước rồi trải lên thành xuồng như để phơi cho mau khô. Rồi tiếp theo là chiếc quần jeans xanh nhạt cũng được hắn cởi ra, vắt nước trải lên thành xuồng. Tôi hơi hồi hộp không biết hắn còn định vắt cái mảnh vải nào nữa lên xuồng không. Chẳng biết là may hay rủi khi mà cái quần jeans xanh chính là thứ cuối cùng. Tôi bất giác thở phào, chả rõ là nhẹ nhõm hay tiếc nuối nữa.
– "Tui phơi cho ráo lát về mặc lại" – Thằng Bình ngượng ngùng tỏ ý giải thích
– "Ừa, trời nắng đẹp chắc cũng mau ráo" – Tôi nói – "Xin lỗi Bình nha!"
– "Có gì đâu Út" – Thằng Bình trả lời – "Tui bất lịch sự quá, Út bỏ qua cho tui nghen"
Thằng Bình này lành tính thiệt. Tôi gây lỗi xin lỗi nó không nhận thì chớ mà còn tự áy náy về việc không chỉnh tề trước mặt tôi. Tôi không nói thêm nữa mà chỉ khẽ gật đầu rồi tiến lại thành xuồng, cầm lấy áo và quần của hắn ta lên vắt thêm cho thật ráo. Tôi ở trên xuồng nên có thế để vắt hơn hắn. Rõ nhất là cái quần jeans, tôi vắt ra rất nhiều nước. Bất giác tôi quay xuồng nhìn thằng Bình, trong ánh nắng vàng chói loá, ánh mắt biết ơn hay là hạnh phúc của hắn làm tôi chợt vui vui và hãnh diện làm sao.
– "Út hái một mình đi nghen…" – Thằng Bình ngại ngần trao chiếc rổ của hắn – "Để tui đẩy xuồng qua bên kia cũng nhiều bông mà cây thấp cho dễ hái"
– "Sao Bình không hái luôn?" – Tôi thắc mắc – "Tui sẽ cẩn thận không làm té nữa đâu"
– "Tui… ơ… tui… quần áo của tui chưa khô" – Hắn ấp a ấp úng đẩy chiếc xuồng nhỏ trôi mênh mang
– "Trời ơi, không có mặc quần trong hả?" – Tôi hỏi không ngại ngùng gì cả
– "Có… mà có điều… chỉ có quần lót thôi…" – Mặt hắn nâu rám mà vẫn thấy rõ nét hồng ngượng nghịu
– "Hì, tưởng gì, đâu có sao đâu" – Tôi nói rồi cắp cái rổ tiến đến hái bông điên điển – "Lên xuồng đi tui không có ngó đâu mà sợ"
– "Vậy thôi… tui càng không lên" – Thằng Bình nói khẽ
– "Ủa sao kỳ vậy?" – Tôi mắc cười quá quay lại hỏi – "Tui ngó thì mắc cở, còn không ngó thì không chịu lên là sao?"
– "Không ai ngó ngàng đến tui thấy như có một mình trong đồng nước, đơn độc lắm" – Hắn nói nghe trầm buồn xa vắng
Thằng Bình này hoá ra cũng là dạng người sống tình cảm. Tuy không cao như thằng Thịnh nhưng thể hình của thằng Bình rõ ràng là đẹp hơn. Cái đẹp hình thể này là kiểu tôi thích, là cái nét rắn chắc có được từ lao động nhiều chứ không phải từ tập tành như thằng Thịnh. Nhưng tính cách tình cảm như thế thì không hợp với vẻ ngoài rắn chắc, rám nâu của một anh nông dân chính hiệu chút nào. Tôi bỗng dưng có chút gì đó như là đồng cảm trong lòng. Tôi cũng thường tạo cho mình một vỏ bọc mạnh mẽ, hoạt bát yêu đời, nhưng thực chất trong lòng tôi cũng sợ lắm sự cô đơn lẻ loi một mình. Tôi nhìn hắn mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói:
– "Lên xuồng hái phụ tui đi Bình"
Lời nói nhẹ nhàng mà sao như có sức nặng ngàn cân. Thằng Bình ngoan ngoãn trèo lên xuồng không suy nghĩ hay ngượng ngùng gì nữa. Hắn kêu tôi ngả sang bên kia xuồng còn hắn thì đưa tay chống lên thành xuồng bên này, hích mạnh, tung người lên thật gọn. Nước da nâu ram rám nhưng trắng dần về chính giữa, căng bóng lóng lánh ánh nước dưới những cơn nắng vàng nhè nhẹ đang trải khắp mặt nước đầy. Tôi chợt như bị thôi miên cứ mê mải nhìn những mảng màu da thịt nâu ram rám nhưng trắng dần về chính giữa ấy. Si ngốc đến nỗi không thấy ánh mắt vừa ngại ngùng vừa vui sướng của thằng Bình cũng mê mải chiếu sang tôi. Cho đến khi lý trí trở về chiếm lĩnh đầu óc, tôi thấy mình sao mà tội lỗi, sao mà dâm dục đến như vậy. Rồi tôi nhớ đến thằng cháu của tôi, nhớ vẻ ngây ngô hiền ngờ nghệch của nó. Bất chợt, trong đầu óc tôi nảy sinh một ý nghĩ mà tôi chẳng muốn hiện ra một chút nào. "Út dâm đãng quá, chẳng xứng đáng với con đâu, phải không Thịnh?"