Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (51)
Lúc tôi bước ra mé sông thì thằng Bình đã ngồi chờ sẵn dưới xuồng. Trong khoang xuồng có để sẵn hai cái rổ đan bằng tre, một cái rổ có cái nón kết màu cà phê sữa úp lên trên. Úi chà tôi thích mấy cái rổ tre này lắm. Có điều ở nhà tôi, chắc là hầu hết Sài Gòn luôn ấy, toàn xài rổ nhựa không à. Thằng Bình không lăng xăng đứng lên đón đỡ tôi như lần trước mà chỉ ngồi chăm chú nhìn cái cách tôi bước xuống xuồng. Ánh mắt hiền từ với nụ cười cũng hiền từ, dù vui khi thấy tôi lại làm con xuồng tròng trành nhưng vẫn không xoá được nét buồn thoang thoảng.
– "Bữa nay tập bơi xuồng nữa không Út?" – Bình hỏi
– "Ờ ha, tập tui bơi xuồng nữa đi" – Tôi hớn hở
– "Để tui bơi vô trong đồng né dòng chảy thì Út mới bơi nổi" – Bình chậm rãi – "Bữa nay nước hơi xiết, tui chèo còn thấy nặng tay"
Tôi chẳng quan tâm mấy cái thông tin hết sức "chuyên môn" đó. Miễn sao hôm nay tôi phải bơi xuồng đi thẳng thóm đàng hoàng chứ không quay mòng mòng như lần trước là đạt yêu cầu. Mà nói nặng tay gì gì đó chứ con xuồng vẫn lướt nhẹ bâng. Cặp bờ xanh um những vạt cỏ tranh, khóm sả, cỏ dại, lâu lâu xen lẫn những cây bình bát, vòi voi. Dĩ nhiên là không thiếu những bụi cà na đang trĩu quả. Tôi say mê nhìn những trái cà na xanh mướt mà tưởng tượng ra món cà na ngâm muối đường ngon số một miệt Vĩnh Hưng. Nuốt nước miếng cái ực nữa chứ. Rồi hơi bẽn lẽn nhìn sang anh chàng Bình, hắn ta tài tình thật, chèo thẳng băng băng với cặp mắt chẳng rời tôi.
– "Gì nhìn tui dữ vậy?" – Tôi ái ngại hỏi nửa đùa nửa thật – "Bộ dính lọ nghẹ hay sao?"
– "Đâu có!" – Hắn giật mình nói – "Vẫn trắng trẻo hồng hào mà!"
– "Làm tui tưởng mặt tui có lọ nghẹ" – Tôi thở phào tiếp tục ngắm nghía những bụi cà na
– "Út thích ăn cà na lắm hả?" – Thằng Bình hỏi tiếp
– "Ai nói thích?" – Tôi làm mặt nghiêm trọng – "Quá thích luôn á, hehe! Tui thích món cà na ngâm muối đường nhất"
– "Thiệt hả?" – Bình hỏi – "Vậy Út giở cái nón kết kia ra đi, trong rổ có hủ cà na má tui làm, biểu tui biếu Út mà không biết Út có thích mấy thứ dân dã này không nên không dám đưa"
– "Sao tự nhiên chị Tám biếu tui vậy?" – Tôi hơi bất ngờ
– "Má tui nói thích Út nhiệt tình, dễ mến…" – Hắn khựng lại rồi tiếp – "Đẹp trai nữa!"
Có thể chị Tám quý tôi nhiệt tình với dễ mến chứ cái vụ đẹp trai thì tui không tin là lời của má thằng Bình đâu. Chắc hắn ta nhân cơ hội cài thêm lời khen ngợi của hắn vô cho tôi đấy mà. Mặc dù đề cao cảnh giác nhưng là người ai mà không thích được khen ngợi. Hơn nữa, hắn ta khen ngợi tôi với vẻ mặt thành thực lắm. Chắc hai gò má tôi đang ửng hồng lên hay sao mà nóng nóng. Tôi giả đò cúi xuống khoang xuồng lật cái nón lên lấy cái hủ cà na ra. Nhìn thôi đã muốn chảy nước miếng rồi. Tôi nhịn không được mở nắp nhón tay bốc ra một trái cho vào miệng nhai nhóp nhép. Ở mũi xuồng bên kia, thằng Bình lại tiếp tục nhìn tôi cười hiền từ rồi lại vội quay đi khi thấy tôi nhìn về phía hắn ta.
– "Trời ơi chị Tám làm cà na ngon dễ sợ" – Tôi tấm tắc khen trong khi đang nhồm nhoàm nhai – "Ngon hơn chị Hai tui làm nhiều"
Thằng Bình không trả lời, chỉ giữ nét cười hiền thường trực. Tôi bèn quay mặt sang một bên, tay nhón cà na cho vào miệng, mắt nhìn những trảng cỏ non tơ, vài bụi bình bát cổ thụ hoặc những gốc cà na xanh um lùi về phía trước mắt. Con xuồng đang lao băng băng chợt giảm tốc độ rồi rẽ vào một con rạch nhỏ. Tôi dựa vào những hàng cây mọc lơ thơ trên mặt nước để đoán chừng xuồng đang lướt trong con rạch chứ khi tôi quay lưng lại thì trước mặt mình đang là biển nước mênh mông. Nhưng lần này thằng Bình chắc đưa tôi đến địa điểm khác vì trước mặt tôi, nhô lên biển nước là rực rỡ hoa vàng điên điển, lẩn khuất trên những cành cây lá kép xanh biếc một màu.
– "Trời ơi sao mà đẹp quá vậy?" – Tôi không giấu được xúc động kêu lên – "Sao mà toàn bông điên điển không vậy Bình?"
– "Hì, tui cũng không biết nữa" – Hắn lóng ngóng nói, tay gác mái dầm lên chân – "Chỉ biết đây là chỗ có nhiều bông điên điển nhất"
Nói rồi hắn gác cây dầm xuống khoang xuồng rồi lại rút lên một cây tre ốm thon dài ngoẵng. Hắn đứng lên đầu mũi, thả cây tre xuống nước rồi lại rút lên. Cứ đều đặn thả xuống rút lên vậy mà con xuồng lại tiếp tục lướt băng băng hay tuyệt. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, Bình giải thích đó gọi là chống, để bơi xuồng ở những nơi nước cạn mà thôi. Thì ra là hắn chống cây tre xuống nước để đẩy con xuồng đi. Tôi cũng muốn học cách chống như thế.
– "Út lấy thêm cây chống kia chống thử đi" – Thằng Bình gợi ý
Tôi cũng đứng lên, bắt chước làm theo động tác của thằng Bình. Cắm nguyên cây tre của tôi xuống bùn, rút không lên, tuột khỏi tay tôi, dính cứng ngắt ở đó. Thằng Bình nhìn thảm cảnh đó thì không nhịn được bật lên cười kha kha. Tôi cũng mắc cười, không hiểu sao mình lại làm tuột mất cây chống dễ dàng như thế nữa. Hắn ta cười xong thì chống cho thuyền de ngược lại để tôi tóm cây chống của mình. Rút mãi mới được đó! Hắn nói để chỉ tôi bơi xuồng trước cái rồi chỉ chống xuồng sau. Chống khó hơn chèo, thằng Bình nói vậy.
Vật lộn với cây dầm một lúc lâu, rốt cuộc tôi cũng đã có thể đưa con xuồng đi thẳng về phía trước. Có điều tôi vẫn phải thả dầm sang hai bên mạn xuồng, đổi qua đổi lại liên tục chứ không chèo một bên được như "sư phụ" Bình. Hắn ta bảo tập dần dần thì tôi sẽ chèo một bên được thôi. Thôi cái đó tính sau, nhiêu đây cũng là thành công lắm rồi. Lát nữa tôi sẽ bất ngờ khoe thằng Thịnh sự tiến triển của tôi. Xem tôi có điểm nào thua bất cứ cô thôn nữ nào mà chị Sáu Thức gì đó tính làm mai cho nó hay không.
Đấy, cứ nhớ nó lại hoá rồ như thế. Đúng là thằng Thịnh chính là nguồn cơn làm tôi trở nên nữ tính như vậy đó. Không được, trong mọi hoàn cảnh, mình phải luôn giữ bản sắc của mình, không thể cho tác động bên ngoài làm mình thay đổi. Tôi nghĩ, đến cuối cùng, bản sắc của mình cũng sẽ bộc lộ, như là lớp da cuối cùng. Và những người yêu thương quan tâm mình thật sự, chính là những người chỉ để ý và yêu mến cái bản sắc của mình mà thôi.